Tao Thích Mày Bởi Vì Mày Ghét Tao - Teen Story - ThuVienCs.Xtgem.Com
wap doc truyen, truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen voz
Trang Chủ
>
Chuyên Mục
>
Teen Story
Tìm kiếm
|
Báo lỗi
|
Tập tin
(0)
Tao Thích Mày Bởi Vì Mày Ghét Tao
Khánh
(
Admin
)
(ON)
♥♥♥♥♥
[PM]
Hận Đời Đen Bạc
Tên bài viết :
Tao Thích Mày Bởi Vì Mày Ghét Tao
Nội dung :
Chuyện sẽ không là gì nếu như vào năm thứ 3 giáo viên chủ nhiệm lớp nó không xếp hắn ngồi gần nó. Nó cảm thấy có cái gì đó nghẹn lại ở cổ họng khi vừa nghe đến tên của hắn, bạn bè thì đồng loạt quay lại nhìn nó với vẻ mặt đầy biểu cảm vì ai cũng biết nó ghét hắn như thế nào.
Chap1:
Nó là một con nhỏ nghiêm túc, chững chạc và khá là hiền (ít nhất thì những đứa không thân của nó nghĩ vậy). Còn hắn lại rất hay đùa, một thằng hay đi chọc gái, làm những nhỏ trong lớp lúc thì tức điên lên lúc lại cảm thấy rất buồn cười vì những trò của hắn. Điểm chung duy nhất của nó và hắn là sức học rất khá (điểm của nó cao hơn hắn không quá 0,5 suốt 3 năm, 4 học kì, 12 đợt báo điểm). Học chung với nhau suốt 2 năm nhưng nó và hắn chưa nói với nhau nửa lời, nó là đứa con gái duy nhất trong lớp hắn không chọc, còn hắn tuy không phải là thằng con trai duy nhất mà nó chưa nói chuyện nhưng lại là đứa nó không dám và không muốn nói chuyện nhất trong quãng đời đi học của mình vì nó rất ghét hắn.
[img]http://thuluxury.sextgem.com/up/408.jpg[/img]
Tao Thích Mày Bởi Vì Mày Ghét Tao
Chuyện sẽ không là gì nếu như vào năm thứ 3 giáo viên chủ nhiệm lớp nó không xếp hắn ngồi gần nó. Nó cảm thấy có cái gì đó nghẹn lại ở cổ họng khi vừa nghe đến tên của hắn, bạn bè thì đồng loạt quay lại nhìn nó với vẻ mặt đầy biểu cảm vì ai cũng biết nó ghét hắn như thế nào.
Ngày đầu tiên ngồi gần nhau: nó ngồi im học bài, hắn cũng ngồi im chọi cầu, cứ 5 phút, trái cầu lại rơi vào người nó, mỗi lần như vậy hắn lại khẽ nhìn nó, thấy nó không phản ứng lại cất trái cầu vào cặp 30s, rồi lại lôi ra quăng tiếp. Nó lúc đầu không nói gì dù rất bực, một lúc sau chịu không nổi nó quay qua và dùng một giọng nhỏ nhẹ nhất có thể yêu cầu hắn cất, hắn ừ một tiếng rồi cất đi, được 1 phút lại lôi ra chọi tiếp và cảnh cũ lại tái diễn cho đến hết tiết.
Ngày thứ 2: nó vào lớp với một tâm trạng hết sức nặng nề, vào tiết học lại là giờ tự ôn để cô chấm bài, nó chán nản lôi truyện ra đọc để quên đi sự thật là hắn ngồi kế bên. Có lẽ ngồi yên hắn không chịu nổi, hắn quay qua nó la lên: ” cô xuống kìa”, nó giật mình quăng ngay quyển truyện xuống đất, ngước lên thì chẳng thấy ai, chỉ nghe được từ kế bên mình hắn đang cười rất giòn, vốn định quay sang chửi cho hắn một trận nhưng không hiểu vì sao khi bắt gặp cái mặt hắn lúc bấy giờ nó lại bật cười, thầm nghĩ sao hắn rảnh rỗi bày ra cái trò nhạt nhẽo vậy mà lại cười được.
Ngày thứ 3: giáo viên trống tiết đầu, nó chạy sang chỗ bạn mình chơi bỏ mặc hắn ngồi một mình. Tới lúc nó quay về lấy đồ thì thấy hắn đang dùng chân mang cả đôi giày đầy bùn đất đặt lên chỗ ngồi của nó. Hình như sức chịu đựng của nó đã đạt giới hạn, dùng hết sức mình nó đạp thật mạnh vào chân của hắn rồi lấy hết vốn từ đã học ra chửi mà không nghĩ ngợi gì đến hình tượng ngoan hiền của mình nữa, còn hắn thì cười nhăn nhở nhìn nó chửi lòng thầm nghĩ nhìn vậy mà cũng dữ ghê. Nó giận mình sao lúc nãy không đạp vô mặt hắn cho gãy hết răng đi để coi giờ hắn còn cười được nữa không. Chuông báo vào tiết mới, nó ậm ực ngồi vào bàn tự nhủ hắn tàng hình, đừng quan tâm. Thế nhưng hắn vẫn không để nó yên, cứ ngồi suýt xoa bảo nó sao chân voi quá vậy, chân hắn chảy máu rồi. Miệng kêu hắn xạo nhưng nó vẫn ghé mắt xuống nhìn thì đúng thật, chân hắn đang chảy máu (phần vì vết thương do chơi đá banh chưa lành nên nãy mới để chân lên ghế nó). Nó im lặng, hắn thấy lạ vì hơn 1s trước nó vẫn đang chửi cao hứng lắm mà, không lẽ nó thấy có lỗi??? Hắn ngước lên nhìn nó thì bắt gặp nó đang nhìn chằm chằm vào vết thương của hắn và…đứng hình. Hắn bật cười, nó giật mình nhìn hắn khó hiểu, hắn cười đến run người rồi như cố nén lại, hắn mới phát ra được một câu: ” mày sợ máu hả?”. Nó gân cổ lên cãi lại nhưng hắn vẫn cười làm nó vừa tức vừa quê, rồi hắn kiếm cớ cứ nhích lại gần nó, để chân đang chảy máu sát vào chân nó, suốt tiết nó chẳng nghĩ được gì nữa mà chỉ nhớ đến cái chân máu me của hắn lòng thầm cầu nguyện chuông reng thật nhanh. Ra về, nó chạy thật nhanh còn hắn thì khẽ mỉm cười, hắn thật không ngờ nó như vậy (một con nhỏ nhìn chững chạc và cũng dữ nữa, đạp hắn đau vậy mà, tài nghệ chửi người cũng chẳng thua ai) mà cũng biết sợ một cái gì đó.
Ngày thứ 4: hắn vào lớp rất sớm với một tâm trạng rất lạ, hình như là háo hức được thấy cái mặt sợ hãi của nó, một mặt khác về nó mà hắn chưa từng biết. Nhưng chuông reng rồi mà nó vẫn chưa vào lớp, hắn hơi thấp thỏm, có khi nào nó vì sợ hắn sẽ dọa máu nữa nên nghỉ không? Cho đến khi thấy nó đang dùng hết sức chạy từ phía xa về lớp, hắn chợt thở ra một cái và mỉm cười nhìn nó đang đi về phía mình với một bộ dạng trông rất tức cười. Nó đi trễ lại vừa chạy rất lâu, thấy hắn cười lại tưởng là cười đểu, vừa ngồi xuống là mở máy lên: ” cười gì mà cười, thấy người khác đi trễ mày vui lắm hả?”. Hắn thấy nó thở còn đứt quãng mà đã lớn tiếng cũng không chịu nhường, càng lớn tiếng hơn nó:” ai thèm cười mày, hay tại mày điên quá nên nghĩ ai đang cười cũng là cười mình, tự kỷ chắc luôn”…….và hai đứa lại tiếp tục cãi cho đến hết giờ.
Ngày thứ 5: nó đau họng không muốn nói chuyện, hắn ngồi im không được cứ một chút là quay qua chọc nó, kêu nó chửi lại nhưng nó vẫn trơ lì, chọc không được hắn lại phá, lấy bút chì vẽ một đường vô tập nó rồi im lặng quan sát thái độ của nó, nó vẫn im lặng lấy gôm bôi rồi tiếp tục đọc sách. Không bỏ cuộc, hắn lục cặp nó lấy quyển truyện tranh của Nhật đọc từ trái sang của nó quan sát rồi lớn giọng:” hôm nay thấy mày tội nghiệp quá, không nói được, thôi giờ tao với mày đình chiến, tao sẽ đối xử tốt với mày, mày thích kiểu đọc ngược phải không để tao đọc sách theo kiểu đó cho mày vui nha”. Nó nhìn hắn khó hiểu rồi như chợt hiểu ra cái gì đó, nó lắc đầu như điên nhưng không kịp hắn đã cất cái giọng truyền cảm của hắn lên rồi ôm quyển sách đọc ngược từ dưới lên nghe rất chói tai đã vậy còn diễn tả nữa chứ. Giờ nó rất muốn hét lên chửi thẳng vô mặt hắn nhưng cổ họng nó lại không cho phép, nó ức ghê lắm. Hắn đang cao hứng đọc ngược thì tự nhiên thấy nó khều nhẹ vào vai, hắn quay qua nhìn thì thấy nó đang cười với hắn làm hắn hơi bất ngờ vì nó có bao giờ vậy đâu, rồi nó đưa cho hắn tờ giấy và ra hiệu kêu hắn mở ra đọc thử. Chợt hắn thấy hơi ngại (chắc tưởng nó tỏ tình). Hắn mở ra thì thấy dòng chữ: ” mày đọc xong câu này rồi thì tao sẽ làm cho mặt mày phải đỏ”, quả nhiên hắn vừa đọc xong chưa kịp ngước mặt lên thì đã có một quyển sách dày phang thẳng vào mặt rồi. Hắn ôm mặt còn nó thì bắt đầu chửi tới tấp dù giọng rất khàn nhưng nó vẫn chửi rất nhiều, vừa chửi nó còn tặng thêm cho hắn vài cú đấm, vài cái đạp. Hắn tròn mắt nhìn nó mà quên luôn mình đang bị đánh, 2 năm học chung, dù không nói chuyện nhưng hắn cũng có để ý thấy nó rất hiền, bị chọc thì chỉ cười trừ hoặc quá lắm là chọc lại thôi chứ không bao giờ hắn nghĩ rằng nó sẽ đánh một thằng con trai vậy mà giờ đây hắn đang bị nó đánh và hắn còn nhận ra một điều quan trọng nữa chứ, nó đánh cũng có lực ghê lắm, bằng chứng là giờ hắn rất đau. Hắn thầm nghĩ mình phải thay đổi cách nhìn về nó thôi.
Ngày thứ 6: nó bệnh lên nhiều, trong giờ học cứ ho suốt, thấy nó vậy hắn cũng không nỡ chọc, ra chơi lại chạy ngay xuống phòng y tế xin thuốc cho nó, hỏi han nó có sao không. Nó bệnh vậy thôi chứ còn bướng lắm, châm chọc lại hắn: “thuốc này mày có cho g...ì vô không đó, tự nhiên sao hôm nay tốt với tao vậy, hay là mày muốn nhân lúc tao bệnh lấy lòng để sau này tao không cãi lại mày nữa, gian quá đi!”. Nói vậy nhưng nó cũng hơi cảm động, uống hết thuốc xong nó cảm ơn hắn và cười nhưng cái làm hắn thấy lạ nhất là nó cười với hắn rất tươi( không giống bình thường toàn cười đểu). Tự nhiên hắn thấy vui vui, muốn nó bệnh hoài luôn, mà chỉ bệnh nhẹ thôi để hắn chăm sóc, để nó lại cười với hắn.
Ngày thứ 7: nó trông tươi tỉnh hơn nhiều sau 2 ngày nghỉ, hắn và nó lại tiếp tục những trận cãi vã con nít, lúc thì hắn lấn tay sang lãnh thổ của nó một chút, lúc thì nó vô tình làm rơi quyển sách của mình vào đầu hắn, lúc hắn lại đọc ngược, lúc nó lại sỉ nhục cái cặp của hắn sao nữ tính quá ( giỡn thôi mà hắn đổi cặp khác thật) gì cũng được, chuyện bé xíu tụi nó cũng cãi. Giỡn chơi suốt 2 tiết đầu thì đến môn vẽ mà hắn lại quên mất nên chưa chuẩn bị bài, hắn loay hoay định vẽ đại nộp bài thì nó lấy ra 2 bức vẽ đưa cho hắn: ” cho mày nè thằng lười, chưa vẽ mà nãy lo ngồi giỡn, à mà dù mày không ngồi giỡn thì cũng đâu vẽ được, mày làm gì biết vẽ dù sao tao cũng vẽ hư bức này rồi, bố thí cho mày cũng được”. Nó châm chọc hắn vậy nhưng hắn không hề thấy tức mà rất vui vì bức vẽ mà nó đưa cho hắn rất đẹp, ít nhất hắn thấy vậy, hắn nghĩ nó cố ý vẽ một bức cho hắn vì nó biết hắn vẽ xấu lắm mà, nghĩ vậy hắn quay sang cảm ơn và cười với nó, bất giác nó cũng mỉm cười, lần đầu tiên nó và hắn cùng cười như vậy nên cả 2 đều thấy ngại.
Thời gian sau đó, nó và hắn vẫn vậy, vẫn gây nhau suốt dù chuyện bé tí, rồi hắn xin nick chat, số điện thoại của nó với lý do hỏi bài trên lớp. Nhưng thật xui cho nó, hắn có bao giờ hỏi bài gì đâu, lên nick chat thì nó và hắn sỉ nhục nhau, nó không onl nịck chat thì hắn dùng dịch vụ Call Me của mobi nhắn hết 15 lần và toàn vào lúc nó đang ngủ vì hắn biết nó để nhạc chuông tin nhắn rất lớn lại khó ngủ nên nhắn vậy để nó khỏi ngủ. Nó cũng chẳng thua chút nào, hắn nhắn call me thì nó nhá máy, ngày nào cũng vậy nên cả 2 ngày càng giống vợ chồng nhà gấu trúc. Lâu dần thành quen, một ngày nó không nhá máy cho hắn, hắn sốt ruột và không ngừng gọi cho nó, nếu nó nghe máy và giọng vẫn không có gì lạ, hắn sẽ cúp máy rồi tự cười một mình, còn ngày nào mà hắn không yêu cầu dịch vụ call me thì nó cảm thấy hơi bồn chồn cư cách 2 phút là mở điện thoại lên quan sát.
Chap2:
Từ ngày ngồi gần nhau, cả hắn và nó đều thay đổi rất nhiều, những giờ nghỉ và chuyển tiết hắn không còn dạo từng bàn trong lớp để chọc phá mấy đứa con gái khác nữa mà chỉ ngồi đó đấu võ mồm với nó, còn nó cũng không còn nghiêm túc và cứng rắn như trước, vui vẻ và hòa đồng hơn rất nhiều với mấy bạn trong lớp. Và có lẽ nó đã quen thói cãi nhau và đùa giỡn với hắn nên những khi có thằng con trai nào lại chọc nó, nó cũng rất tự nhiên mà chọc lại, tuy không bằng lúc chọc hắn nhưng cũng đủ làm những thằng con trai khác cảm thấy thú vị và muốn gần gũi với nó nhiều hơn. Điều đó làm hắn cảm thấy khó chịu…
Những lúc nó đùa giỡn với thằng con trai khác mà có mặt hắn ở đó thì thể nào hắn cũng xen ngang phá đám mà chính hắn cũng không hiểu vì sao mình làm vậy. Lúc nào hắn cũng muốn nó cáu lên cãi lại hắn, muốn nhìn thấy vẻ mặt nó đỏ lên vì giận, muốn nó cười thật to khi hắn cãi không lại nó, muốn nó phải nhỏ giọng năn nỉ hắn khi nó lỡ đùa quá trớn hay quá tay làm hắn đau. Hắn vẫn còn nhớ rất rõ vào một lần, hắn cười chọc quê nó vì thua một ván carô với hắn trong vòng 10s, nó vừa quê vừa tức sẵn trong tay cây bút chì không cần nghĩ nhiều nó dùng hết sức đâm thẳng luôn vào tay hắn, hắn bị đâm chảy máu nên rất đau, mặt căng lên tức giận nhìn nó. Và hình như nó sợ, mắt nó mở to ra nhìn hắn im lặng, hắn dù rất đau nhưng thấy vẻ mặt nó như vậy thì cũng không nhịn được, hắn quay sang chỗ khác để tránh ánh mắt của nó rồi cố gắng nhịn cười, sau đó giả vờ giận nó, không nói gì với nó đến suốt tiết luôn. Nó nhiều lần quay sang nhìn hắn như muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Ra chơi vào, nó ngồi xuống cạnh hắn, khẽ hít thở thật sâu, vuốt vuốt cánh tay mấy cái rồi chìa cánh tay ra trước mặt hắn:
- Nè!
- Gì vậy?
- Cho mày đâm lại một cái đó, co như hòa!
Hắn quay sang nhìn thì thấy tay nó run run, mắt thì nhắm, chân mày thì nhíu lại, hắn nhịn không nổi suýt bật cười nhưng vẫn làm mặt giận. Lâu quá mà chưa thấy tay mình có dấu hiệu gì, nó mở một mắt ra thì thấy hắn đang im lặng ngồi đọc sách không ngó ngàng gì tới nó. Mắt nó cụp xuống như một con mèo bị bỏ rơi (giả vờ thôi), nó nhẹ giọng năn nỉ:
- Thôi tao xin lỗi mà, tao không cố ý đâm mạnh tay vậy đâu, đừng giận nữa, làm vậy giống con nít lắm!
- Giận thật đó hả, đau vậy sao hay mày yếu quá haha
- Nói chuyện coi, tao đâm vào tay chứ có đâm vào cổ họng mày đâu mà im ru vậy?
- Hỏi lần cuối giờ mày có chịu hòa không?_nó làm dữ
Hắn vẫn chăm chăm vào quyển sách không thèm nhìn nó nhưng luôn quan sát từng lời nói hành động của nó và cố gắng không cười. Chợt hắn giật mình khi thấy nó nắm nhẹ tay áo hắn, nói thật nhỏ:
- Hòa nha, giận vậy không vui đâu!
Hắn mở to mắt nhìn nó, nó không giống con nhỏ hung dữ bình thường hay cãi nhau với nó cũng không phải kiểu lịch sự kiểu cách như lúc chưa thân mà nó rất thật nói xin lỗi hắn, nó sợ hắn giận thật ư? Hay là nó chán vì không ai nói chuyện…hắn nhìn nó mà quên mất phải nói gì đó. Nó thì không hiểu ánh nhìn của hắn, cứ nghĩ hắn vẫn còn giận, tay nó run run từ từ buông tay áo của hắn ra:
- Tao ghét nhất kiểu con trai hay giận, tao ghét nhất là mày!_ nó nói nhỏ tới mức hắn chỉ nghe được vế đầu mà chẳng nghe được vế sau.
Tuy không nghe được nhưng hắn hiểu rõ tình thế đã thay đổi, giờ nó đang giận còn hắn mới là người có lỗi, dù không cam tâm nhưng hắn vẫn phải nhường nó một bước. Hắn đánh một cái thật nhẹ vào vai nó:
- Coi như tao cho mày thiếu nửa cái đánh đó, giờ tha cho mày đó, tạm hòa!_Hắn cười trừ khiến nó cũng không nhịn được cười theo.
Hắn rất thích cái cảm giác được ngồi gần nó, thích ngắm nhìn lúc nó suy nghĩ, lúc nó huyên thuyên kể cho hắn nghe một chuyện gì đó, thích cái cách chat ngang như cua của nó, thích mỗi tối thật khuya, nó và hắn phá không cho nhau ngủ…Hắn ghét mỗi lúc nó cười với thằng con trai khác, ghét mỗi lúc nó đổi chỗ với thằng bạn hắn để được ngồi gần bạn nó trong những giờ trống tiết, ghét mỗi lúc học thể dục, tin học, xếp hàng nó không thèm nhìn hắn lấy một lần. Nhưng hắn vẫn không cho rằng hắn thích nó.
Nó thích ngồi gần hắn, thích hắn tìm đủ trò chọc nó cười nhưng không làm nó giận, thích nhìn cái mặt đơ ra của hắn khi thua nó 1 ván carô, thích nhìn thấy hắn cười khi chọc được nó giận, thích hắn ngồi canh đúng giờ lúc khuya thật khuya nhắn tin call me cho nó…Nó ghét những lúc hắn chọc những đứa con gái khác, ghét cái cách cười cợt với bạn của hắn khi nó chuyển đi vào những giờ trống tiết cứ như muốn nói với nó phải chi giờ nào cũng trống tiết để mày đổi chỗ, ghét hắn mỗi lúc ra chơi gặp nó không chọc nó. Nhưng nó vẫn ghét nhất là hắn!
Chap3(Chap cuối):
Ngồi gần nhau hơn một tháng thì lại đến đợt đổi chỗ, cả nó và hắn đều không muốn rời đi nhưng chẳng đứa nào nói gì cả, chỉ dám cầu thầm trong bụng thôi. Và đến ông trời cũng không giúp tụi nó, cả lớp chỉ có cặp tụi nó là bị đổi. Hắn bị chuyển lên ngồi phía trên nó, thằng bạn hắn thì chuyển xuống ngồi gần nó, tuy cũng gần nhưng hắn vẫn cảm thấy có gì đó hụt hẫng, hắn nhìn sang muốn nói với nó và rất muốn nói rằng hắn chẳng muốn đi đâu nhưng lại thôi, hắn lặng lẽ thu dọn sách vở rồi chuyển đi còn nó thì vẫn thế, chẳng chút phản ứng đã vậy ...còn đùa giỡn ngay với bạn của hắn nữa chứ, điều đó làm hắn nghẹn lắm.
Nhưng hắn đâu biết được rằng nó cũng buồn ghê lắm, bạn bè nó thì đứa nào cũng cười nói chúc mừng nó vì không phải ngồi gần hắn nữa nhưng bản thân nó cũng không hiểu tại sao thay vì thấy vui thì nó lại cảm thấy cuộc sống của mình đã thiếu đi một thứ gì đó. Hắn vẫn nhắn tin call me cho nó mỗi đêm nhưng nó thì không còn nhá máy cho hắn nữa, thật sự nó cũng rất muốn tụi nó như trước dù không ngồi gần nhưng nó sợ một điều gì đó và nó đã chọn cách im lặng không liên lạc với hắn nữa.
Ngồi sau lưng hắn nó vẫn luôn quan sát hành động của hắn dù mỗi lần hắn quay xuống nói chuyện hay chọc nó thì nó chỉ im lặng hoặc chuyện trò xã giao mà thôi. Hắn cũng vậy, tuy không trực tiếp quay xuống nhưng mắt thì lúc nào cũng dán lên màn hình tivi để tìm hình ảnh phản chiếu của nó nhưng lần nào hắn cũng bắt gặp được nó đang cười nói rất vui vẻ với thằng bạn nó và không hiểu vì sao hắn bực tức và bệnh cũ tái phát, hắn lại như trước chọc phá các bạn nữ khác nhưng có khác là chỉ khi có mặt nó hắn mới làm vậy thôi, nó đi rồi hắn lại chán và ngưng không đùa nữa mà lặng lẽ quan sát nó đang quay lưng từ từ bước đi khỏi phía nó. Nhìn thấy nó đùa giỡn với thằng con trai khác, hắn không còn lại phá đám nữa mà chỉ ngồi đó với những câu hỏi vô cùng hại não mà hắn rất muốn hỏi nó nhưng lại không dám. Hắn thầm nghĩ trước đây nó không hay đùa giỡn, không nói chuyện với nó và cũng không nói chuyện với nhiều người nhất là con trai, vậy tại sao giờ đây nó lại có thể vui cười với những thằng khác mà lại không thèm để ý gì đến hắn, ngồi chung cũng được hơn một tháng rồi mà, ít nhất hắn cũng thân với nó hơn những thằng kia chứ, tại sao nó lại coi sự có mặt của nó không là gì cả, tại sao trong mắt nó không hề có hắn? Cả tháng ngồi gần nhau, vậy mà giờ nó đối xử với hắn chẳng khác gì trước đây, thậm chí còn tệ hơn, hắn đã làm gì sai à?
- AAAA!!!_ đang ngồi giữa lớp bỗng nhiên hắn la lên làm ai cũng giật mình, nó cũng hết hồn và làm rơi luôn cây bút trên tay
- Mày khùng hả thằng điên, tự nhiên la lên chi vậy?
- Lên cơn hả mày?
- Chưa uống thuốc chắc luôn nè, về kêu mẹ ẵm lên nhà thương điên khám thử đi rồi xin thuốc, đừng có ở đây la lối chỗ người ta còn học nữa!
Cả đám nhao nhao chửi hắn, nó thì chui xuống gầm bàn không phản ứng gì cho đến khi thấy hắn đang dùng chân đạp lên cây bút của nó:
- Ê, nhấc cái chân mày lên coi!
Nghe được giọng nó, hắn cứ tưởng nghe lầm chứ, cả tuần rồi nó chưa nói với hắn câu nào mà, lo nhìn nó mà hắn quên nhấc chân lên. Nó tức lắm, nén giận, nó lặp lại với hắn lần nữa, hắn như chợt tỉnh cúi xuống và nhặt cây bút lên cho nó, muốn chọc nó gì đó nhưng rồi lại thôi. Cả nó và hắn đều nhận ra được rằng tụi nó đã không còn như trước nữa, có gì đó gượng gạo, cái gì đó chùng xuống trong lòng tụi nó.
Tối về, cả nó và hắn đều suy nghĩ rất nhiều, nó cảm thấy tiếc những ngày ngồi gần hắn, muốn được như trước đây, cả hai luôn tìm cách làm cho đối phương tức nhưng không giận, vui nhưng không cười ra mặt, dành nhiều thời gian để nói chuyện với nhau nhưng đều có lý do để biện hộ… nhưng khi nghĩ tới hắn đối xử với mình cũng chẳng khác gì mấy nhỏ khác, nó lại thôi không nghĩ nữa mà tự ép mình đi vào giấc ngủ thật nhanh và tự nhủ rằng nó ghét hắn, nó vui vì không ngồi gần hắn nữa… Hắn cũng như nó, nhưng thay vì tìm cách quên đi hay níu giữ những ngày đó, hắn lại lập ra một kế hoạch mới…
- Ê, cho tao mượn cuốn sách văn coi!_ Hắn cười rất tươi mượn sách nó
Nó khựng lại hơn 1s rồi cũng đưa sách cho hắn. Hắn lấy được quyển sách rồi quay lên, 1p sau lại tươi cười trả sách cho nó. Nó giật ngay quyển sách và quan sát xem có sự biến dạng nào xảy ra không vì nó đã quá quen với cái nụ cười tươi tắn xinh xắn của hắn rồi. Và đúng như nó nghĩ, hắn tháo giấy nhãn trên sách của nó ra rồi dán cả chục tờ giấy nhãn khác đè lên làm chỗ đó nổi lên dày cộp trong rất cẩu thả, chưa hết, nó mở vào trong thì phát hiện một trận chiến khốc liệt của bọ cạp và sâu con, và kết quả là sâu đã thua, bọ cạp winner trong muôn vàn tiếng vỗ tay của bầy bọ cạp con và chú thích là nó: sâu cùi bắp, hắn: bọ cạp đại vương…Nó nổi khùng phi ngay cuốn sách vào đầu hắn.
- Tao cho mày 2p để làm nó trở về trạng thái ban đầu, mày làm không được thì đây_ sdt bác sĩ tao quen đó, coi mà đặt chỗ đi!_ nó nói như hét vào mặt hắn, hắn ôm bụng cười nhăn nhở
Nó định động thủ thì Quang, người ngồi kế nó từ đâu chạy vào bảo nó ra ngoài có tí việc, nó vốn không muốn đi vì thù chưa trả mà, nhưng nhìn mặt Quang như có chuyện quan trọng lắm nên nó tạm gác lại và đi theo Quang khiến hắn đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu với nó cũng hơi thất vọng…
- Quang….uhm… thích Thư lâu rồi..làm bạn gái Quang nha!_ Quang gãi đầu gãi tai rồi cuối cùng cũng nói được điều mình muốn nói với nó.
- Xin lỗi, nhưng Thư chỉ xem Quang như bạn thôi với lại giờ Thư cũng không muốn quen với ai hết…_ hơi bất ngờ nhưng nó cũng trả lời rất nhanh
- Thư thậm chí còn chưa thật sự nghĩ về những lời Quang nói mà, Quang có gì không tốt sao…hay là Thư đã có người mình thích rồi?
- Không có! Quang rất tốt và Thư cũng chưa thích ai hết nhưng thật sự giờ Thư chưa sẵn sàng để quen với ai đâu…_ nó hơi bối rối và tránh ánh mắt của Quang
- Thư thích Minh đúng không?_ Quang nhìn nó bằng ánh mắt thoáng buồn và có một chút gì đó thất vọng
- Quang nghĩ sao vậy, tất nhiên là không rồi, làm sao Thư có thể thích cái thằng điên đó được chứ, lúc nào nó cũng phá Thư hết, Thư có mà bệnh lắm mới đi thích nó!!!
- Vậy được rồi, nếu Thư không thích Minh và cũng chưa có ai để thích hết thì hãy cho Quang một cơ hội đi, hãy suy nghĩ thật kỹ về những gì Quang đã nói, một tuần sau hãy trả lời cho Quang biết quyết định của Thư….
Nó định từ chối luôn nhưng rồi nó khẽ gật đầu, dù sao cũng chỉ là suy nghĩ lại thôi mà…một cơn gió nhẹ thoáng qua mang theo những dòng suy nghĩ đang rối rắm trong đầu nó.
Tối đó nó suy nghĩ rất nhiều, Quang rất tốt với nó, hay làm nó cười, luôn giúp đỡ nó và chẳng bao giờ làm nó giận cả. So với hắn, Quang tốt hơn gấp 10 lần nhưng tại sao Quang lại thích nó chứ, nó có gì đặc biệt đâu, không xinh bằng mấy nhỏ thích Quang, cũng không thân với Quang lắm. Mà vấn đề ở đây là tại sao Quang lại nghĩ nó thích hắn chứ, chẳng lẽ thái độ của nó không rõ ràng là nó ghét hắn sao? Hay là hắn nói gì với Quang, 2 đứa là bạn thân mà, hay là hắn nhờ Quang phá mình??? Không thể nào, Quang đâu phải người vậy, làm sao có thể nghe lời hắn được chứ, mà nó cũng đâu quan trọng gì với hắn đâu, việc gì hắn phải nhờ Quang thăm dò ý mình vậy chứ? Ôi… mệt quá…
Ngày thứ nhất: nó trốn ánh mắt của Quang trong giờ học, cố gắng tập trung học bài. Hắn chưa biết chuyện Quang tỏ tình với nó, quay xuống thấy ánh mắt Quang nhìn nó là lạ, nó thì nhìn chăm chăm lên bảng, thấy lạ nhưng không dám hỏi, bày trò chọc phá nó, nó cáu gắt với hắn, Quang lại lên tiếng trách. Hắn chẳng hiểu gì nhưng trực giác mách bảo hắn rằng hôm nay không phải lúc thích hợp để giỡn.
Ngày thứ 2: Quang chủ động bắt chuyện với nó, làm nó cười, khiến nó không còn cảm thấy gượng gạo nữa. Hắn thấy nó và Quang cười nói với nhau nhưng lại chẳng quan tâm về sự có mặt của hắn thì lại rất tức, nó thấy hơi bất an về Quang, dạo trước Quang hay hỏi hắn về nó, hay bắt chuyện với nó, lại hay nhìn nó bằng ánh mắt kì lạ nữa.
Ngày thứ 3: Hắn nghe đồn về chuyện Quang nói thích nó, rồi lại thấy thái độ dạo gần đây nó không quan tâm gì hắn mà chỉ lo nói chuyện với Quang, hắn tức ghê lắm, hắn giận Quang, hắn không thèm chọc nó như mấy ngày trước khiế...n nó thấy rất lạ nhưng vì có Quang ngồi cạnh nên nó cũng không tiện chọc phá để thăm dò hắn.
Ngày thứ 4: Hắn nghỉ học làm nó hơi chột dạ, hôm qua thái độ của hắn lạ lắm, mấy lần nhìn nó, rồi lại nhìn Quang xong lại nhíu mày rồi quay lên, nó bắt chuyện cũng không thèm trả lời, hay là hắn bệnh? Nó ngồi học mà thở dài mấy lượt nhìn lên chỗ trống trước mặt, Quang nhìn nó rồi nhìn theo hướng nhìn của nó, cũng khẽ thở dài. Nó đã quên mất Quang, quên mất lời tỏ tình và thời hạn 7 ngày suy nghĩ mà Quang dành cho nó.
Ngày thứ 5: Hắn tiếp tục nghỉ học, suốt tiết nó chẳng tập trung được vào việc gì cả, 3 năm học chung chưa bao giờ hắn nghỉ kiểu vậy hết. Mấy lần nó lấy điện thoại ra định gọi cho hắn nhưng lại thôi. Giờ thì Quang đã hiểu hết, nhưng vẫn còn tí gì đó hi vọng, hi vọng nó sẽ nhìn Quang một chút, sẽ suy nghĩ thật kỹ về lời tỏ tình của Quang vì Quang thích nó thật lòng. Quang vẫn còn nhớ rất rõ cái ngày đầu tiên Quang gặp Thư, nó đứng ngoài khung cửa sổ nhìn mưa rơi rồi khẽ mỉm cười, nụ cười của nó như những tia nắng ấm áp giữa cơn mưa. Rồi nó và Quang học chung lớp, Quang luôn chú ý tới nó, đằng sau cái vẻ ngoài nghiêm túc và hơi thụ động của nó là một con người hết sức nhiệt tình và năng động. Mà hình như không chỉ mình Quang chú ý tới nó mà Minh cũng vậy, cả hai hay nói về nó, nhưng chỉ mình Quang là nói chuyện với nó vì cả hai cùng tham gia vào công tác Đoàn Đội còn Minh thì không và Minh cũng chẳng bao giờ chọc ghẹo nó và vì sao thì Quang không rõ nhưng là bạn thân của Minh, Quang biết Minh rất quan tâm tới nó. Từ chú ý rồi tiếp xúc, Quang đã quen với chuyện dõi theo nó, tìm kiếm nó trong một đám đông rồi mỉm cười khi trông thấy bóng dáng nó, Quang đã thích nó từ lúc nào không hay. Cho đến hơn một tháng nay, Minh đổi chỗ ngồi gần nó, nó thay đổi rất nhiều, tự tin hơn,vui vẻ và hòa đồng hơn, con người bên trong của nó dần xuất hiện. Quang nhận thấy rằng chính Minh là người đã giúp nó thay đổi và nếu Quang không nói ra tình cảm của mình dành cho nó thì sẽ không kịp nữa. Rồi cơ hội đã đến với Quang, cô chủ nhiệm đã chuyển cho Quang ngồi kế nó nhưng rồi Quang phát hiện được rằng ánh mắt của nó chỉ hướng về Minh, và tâm trí của Minh dường như cũng chỉ nghĩ về nó, sự vui buồn của Minh phụ thuộc vào thái độ của nó, thái độ của nó lại phụ thuộc vào hành động của Minh, bỗng nhiên Quang trở thành một người thứ 3 thừa thải dù cả 2 người đó vẫn chưa chịu thừa nhận tình cảm của mình. Nhưng Quang vẫn không chịu bỏ cuộc và Quang đã lấy hết dũng khí để thổ lộ tình cảm của mình cho nó và đến hôm nay thì cái hi vọng nhỏ nhoi ấy cũng không còn nữa, Quang đã sẵn sàng từ bỏ, sẵn sàng làm một người tốt vô duyên giúp đỡ 2 cái người ngu ngốc kia nhận ra được tình cảm của nhau.
Ngày thứ 6: Vào lớp lại chẳng thấy hắn đâu, lần này nó không do dự nữa, lấy điện thoại gọi cho hắn:
- Sao mấy hôm nay mày không đi học vậy thằng kia, mày có sao….à mày không đi học thì cũng phải lên trường trả quyển truyện cho tao chứ, tao đang cần đó, định sưu luôn à?
- …Ừ, mai tao qua nhà mày đưa cho sẵn tao cũng có chuyện muốn nói với mày luôn….tút..tút
Hắn đã tắt máy nhưng nó vẫn cầm điện thoại, giọng nó nghe yếu lắm, hắn bệnh rồi sao? Mà hắn có chuyện muốn nói với mình là chuyện gì vậy? Quang cắt ngang dòng suy nghĩ của nó:
- Thư nè, mai là ngày mà Thư sẽ cho Quang biết suy nghĩ của mình đó…_Quang nhìn ánh mắt thoáng ngạc nhiên của nó mà không khỏi đau lòng
- Uhm…Thư biết rồi_ nó nghĩ mình thật quá đáng khi đã quên mất sự có mặt của Quang, đến tận lúc này mà nó vẫn chỉ nghĩ về những điều mà hắn muốn nói với nó…
- Thôi… Thư không cần phải trả lời nữa đâu, Quang biết quyết định của Thư rồi. Mà Quang nghĩ Thư cũng nên nhanh chóng sống thật với tình cảm của mình đi, đừng gạt bỏ nó nữa, nếu Quang không lầm thì Minh cũng thích Thư lắm đó!
- Quang nói gì Thư không…
- Nè đừng có chối nha, Quang nhìn không có sai đâu. Hì, nó đang bệnh đó, Thư sang thăm nó đi, chắc nó cũng có nhiều chuyện muốn nói với Thư lắm đó!_ Quang mỉm cười rồi quay mặt đi tránh ánh mắt của nó, nó nhìn theo bóng Quang thầm trách mình sao tệ quá…
Ngày thứ 7: Bệnh nằm nhà suốt 3 ngày, hắn nóng ruột lắm, không biết nó với Quang sao rồi, nó có đồng ý không? Mà nếu nó đồng ý thì cũng đâu liên quan gì hắn nhỉ? Mà không được, nó không thể quen với Quang được, Quang là bạn thân của hắn mà, còn nó lại là…con quỷ hung dữ, phải rồi, nó sẽ hành hạ Quang ghê lắm, hắn phải bảo vệ Quang, không để nó quen với Quang, không cho nó cười với Quang nữa, cũng không cho nó nhìn Quang, không được giận Quang, không được đối xử với Quang như đã đối xử với hắn được….Suy nghĩ rất nhiều, muốn gọi hỏi Quang tình hình nhưng không dám, gọi nó thì không được rồi…cũng may trời thương hắn, nó chủ động gọi hắn, không bỏ lỡ cơ hội, hắn hẹn sẽ sang nhà nó trả truyện, định nói thêm vài câu nhưng điện thoại lại hết pin, đến khi sạc đầy lại không dám gọi. Hôm nay là ngày gặp lại nó sau…3 ngày không gặp…hồi hộp ghê. Nó xuất hiện trước mặt hắn với một bộ đồ ngắn trông rất dễ thương, nhìn nó tươi tắn hơn nhiều so với bộ đồng phục rộng thùng thình mà nó mặc thường ngày làm hắn hơi khựng lại (lần đầu tiên hắn thấy nó mặc đồ thường).
- Truyện của mày nè!_ hắn nhìn chằm chằm vào nó, vẻ mặt vẫn chưa khỏi uể oải vì bệnh nhưng đã tỉnh táo hơn rất nhiều khi thấy một hình tượng hoàn toàn khác của con nhỏ hung dữ đó.
- Mày bệnh có mấy ngày mà nhìn như sắp chết vậy, có sao không? Cần tao đưa về không thằng yếu đuối…mà mày nhìn gì nhì hoài vậy thằng kia?_ nó hơi bối rối khi nhìn thấy cái nhìn dò xét của hắn
- Thử đánh lộn coi ai thắng mà dám kêu tao yếu đuối hả mày?
- Thôi, tao sợ lắm….sợ phải ngồi tù vì tội hành hung người không có khả năng phản kháng…
- Mày..được lắm!
- Tất nhiên là được rồi!_ nó cười rất vui khi dìm hàng được hắn
- …
- …
Hắn nhìn nó cười, muốn nói gì đó mà mãi không chịu mở miệng.
- Thôi không có gì nữa tao vô nhà nha!_nó phá tan bầu không khí gượng gạo giữa hai đứa, đã lâu rồi tụi nó không nói chuyện với nhau vui vậy nhưng hắn cứ ngập ngừng hoài làm nó nóng ruột và tìm cách nhử mồi
- Khoan, tao có chuyện muốn hỏi mày tí…
- Gì? Nói đại đi làm như mày sợ tao lắm vậy!
- Ờ…thằng Quang đòi quen mày hả?
- Ừ…
- Vậy mày trả lời sao?
- Mày hỏi chi, chuyện đâu liên quan gì mày đâu!
- Thì tại tao lo… cho thằng Quang thôi, nó hiền vậy lỡ mày hành hung gì nó thì sao, không hiểu sao nó thích mày được nữa.
- Vậy mày đi hỏi nó á, tao chưa thấy ai nhiều chuyện như mày vậy, dư hơi quá!_Nó điên máu
- Ừ, tao dư hơi đó, thôi truyện trả mày rồi đó, tao về!_hắn cũng bực không kém
Hắn quay lưng bỏ đi, được ba bước hắn quay lại:
- Sao mày kì vậy?_ hắn ức chế nhìn nó
- Kì gì? mày khùng hả?
- Sao trước khi ngồi gần tao mày không nói chuyện với tao?
- Tại sao tao phải nói chuyện với mày khi mày không nói chuyện với tao?
- Tao có nói chuyện với mày nhưng mày liếc tao…
- Tao liếc mày bao giờ?
- Hôm đó tao lại giỡn chơi với mày, mày liếc tao!
- Tao chỉ nhìn thôi, không có liếc mày với lại mày đâu phải lại nói chuyện với tao đâu!
- Tao lại nói chuyện với mày mà, mà thôi bỏ đi! Vậy sao sau khi đổi chỗ rồi mày coi tao như không khí vậy?
- Đổi chỗ rồi, mày được như ý rồi, mày có bạn mày rồi tao có coi mày như không khí hay gì nữa đối với mày cũng đâu sao!
- Không ngồi gần vậy không phải là bạn hả, tao với mày học chung 3 năm rồi đó! Mày ghét tao lắm hả?
- Ừ, thì cũng giống như mày ghét tao thôi, không lẽ mày ghét tao mà tao phải thích mày à?
- Ai nói tao ghét mày?
- Tao tự nhìn thấy
- Mày về đo lại mắt đi c...on! Tao không thích mày thì thôi chứ làm sao ghét mày được, mày điên quá!_hắn nói như hét vào mặt nó
- Hả?_nó nhìn hắn như không tin vào tai mình
- Tao thích mày…_đầu hắn cúi xuống, mặt đỏ gay, giọng cũng nhỏ xíu
- Tao không tin
- Tại sao?
- Tao không biết, suốt 3 năm, mày chưa bao giờ nói chuyện với tao trong khi nhỏ nào trong lớp mày cũng chọc, mày ngồi gần tao, bất đắc dĩ mới phải nói chuyện với tao thôi, tao chuyển đi thì mày vui lắm…
- Mày im! Chứ không phải mày ghét tao, không muốn nói chuyện với tao nên tao bắt chuyện thì mày không thèm trả lời, còn liếc nữa, lúc nào nhìn tao cũng bằng nửa co mắt, ngồi gần tao thì nói chuyện cho vui, lúc chuyển đi thì coi tao như vô hình, còn cười giỡn với mấy thằng kia nữa, như muốn cho tao biết mày ghét tao cỡ nào vậy!_hắn nói như hét
- Ừ, đúng là tao ghét mày á! Tao ghét mày giỡn với mấy nhỏ kia, ghét mày lơ tao, ghét mày nhiều lúc nhìn tao nhưng không bao giờ nói với tao câu nào…
- Mày thích tao? Đúng không?_hắn mỉm cười nhìn nó
- Không, tao ghét mày!_nó bối rối nhưng cũng cố cãi lại
- Ừ, mày cứ ghét tao đi, còn tao thì thích mày lắm…thích mày bởi vì mày ghét tao đó!
- Thằng điên!
- Mà mày trả lời thằng Quang sao rồi?
- Nó tự rút lui rồi, nó nghĩ tao thích mày, đúng điên!
- Vậy à? Quen tao đi, không là ế tới già đó, không ai dại mà thích mày hơn tao được đâu.
- Uhm, nếu mày muốn tao làm mẹ hay chị mày thì oke, còn quen mày hả, mơ đi con!
- Rồi, chịu luôn, mày làm mẹ mấy đứa con tao!
Nó tức điên đuổi hắn chạy khắp xóm. Cả hai vẫn vậy cho đến khi ra trường, nó vẫn lì không chịu nhận là đang quen hắn nhưng mỗi khi hắn chọc nhỏ nào thì y như rằng hôm đó hắn sống chẳng yên. Ai bám đuôi nó, hắn đều đến uy hiếp bằng những trò điên khùng hoặc thể hiện tình cảm chốn đông người cho chúng bây biết khó mà lui. Miệng thì lúc nào cũng chí chóe mày tao, cãi nhau inh ỏi nhưng muốn chia cách được tụi nó thì…còn khuya.
The end
[Nguồn : [url=http://thuviencs.xtgem.com][b]ThuVienCs.Xtgem.Com[/b][/url]]
Bài Viêt Chỉ Có Tại
Http://ThuVienCs.Xtgem.Com
Đánh giá:
[
-
] :
/
Tên bài:
Tao Thích Mày Bởi Vì Mày Ghét Tao
Chuyên mục:
Teen Story
Lượt xem:
Chia sẻ:
Link:
Từ khóa:
Cùng Chuyên Mục
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
Chạm tay vào yêu thương
Bài viết ngẫu nhiên
[Truyện ngắn] Yêu thương là mãi mãi
Yêu thành thật
Truyện Teen Yêu TẠI SAO CẬU KHÔNG NÓI?
Yêu nhau thật tâm thì đã không buông tay quá dễ
Yêu là...
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Timeload: 0.0002/s
Timeout: 0%
Text :
Truyen Voz
|
Truyen Tieu Thuyet
|
Tieu thuyet tinh yeu
|
Truyện Ma
|
Truyện Sex
|
Truyen teen
|
Truyen tieu thuyet
|
Tien ich
|
Truyen ngan
|
Truyen ma
|
Fansign online
|
Sms kute
|
Tin nhan xep hinh
|
Sms valentine
|
Sms chuc ngu ngon
|
Sms noel
|
Sms tinh yeu
|
sms ngay 8-3
|
Sms ngay 20-10
|
Sms dep
|
Tao logo online
|
1 | 5 | 15276
sitemap.txt