↓

ạng mình bất an.

“Đồ mít ướt, mày không được khóc!”

Người ta cảm thấy khủng hoảng nhất chính là vào quãng thời gian đang trưởng thành. Nếu vượt qua được điều này, rồi một sớm mai rực rỡ sẽ đến với mình. Đó sẽ là một buổi sang bình yên ngập nắng, vang tiếng chim chóc líu lo với hương hồng trắng ngào ngạt.

Hạnh phúc ơi, rốt cuộc mày đang ở đâu cơ chứ?
Hạnh phúc ơi, rốt cu mày như thế nào cơ chứ?

“Aya ơi, lúc này đây, có thấy hạnh phúc không?”
“Hoàn toàn không, ngay lúc này đây, mình đang ở tận đáy sâu buồn thẳm. Đau khổ lắm. Cả thể xác, cả tinh thần…”

Con quạ xấu xí là mình đây đang khóc, bỗng dưng lại bật cười. Thực sự, thêm chút nữa thôi là mình phát điên mất.


5 - CÁ TÍNH



Mình thường cho rằng bản than chỉ là một kẻ tầm thường chẳng có cá tính, thế nên mình rất ngưỡng mộ những người có cá tính mạnh mẽ.

Mình bị cuốn hút bởi quan điểm rằng, mỗi người đều mang một cá tính riêng biệt. Xã hội mình đang sống đây, có lẽ giống như trong phim Điệp viên 007, mỗi nhân vật đều có cá tính và năng lực riêng.

Thế giới này cần những người có cá tính mạnh mẽ.

Tuy rằng cá tính là cái chỉ thuộc về bản thân, không thể đem áp đặt lên người khác. Nhưng mỗi người đều có cách nhìn nhận khác nhau, thế nên mọi chuyện mới thành ra phức tạp.

Lúc tan học, mình gặp Eiko ở khu giữ xe đạp. Mình cầm trên tay hai đĩa nhạc Yamato và Last concert, còn Eiko giúp mình bỏ cái cặp nặng trịch vào giỏ xe đạp. Khi ấy, Eiko nói là có việc bận nên tới chân cầu vượt dành cho người đi bộ thì bọn mình chia tay. Mình rất thích Eiko, với bạn ấy mọi thứ đều rõ ràng và dứt khoát, nhưng những người khác lại cho rằng thái độ của bạn ấy rất lạnh lùng, thờ ơ.


6 - CON ĐƯỜNG TƯƠNG LAI


Hôm nay mẹ con mình có buổi nói chuyện riêng với thầy chủ nhiệm.

Thứ nhất về học lực: mình đủ khả năng đậu vào trường công lập.

Thứ hai về tình trạng cơ thể: hiện giờ mình mới chỉ bước đi không vững thôi, nhưng chưa biết về sau tình trạng sẽ chuyển biến xấu nhường nào, vì vậy cần chú ý nên chọn trường nào gần nhà. Theo quy chế chung, cần tiến hành một số thủ tục, đồng thời trình bày lý do để xin cho mình không phải đi học ở một trường xa nhà.

Thứ ba, mình nên đăng ký thêm nguyện vọng khác (vào trường tư thục): ban đầu mẹ và mình đều cùng ý định là mình chỉ thi vào trường công lập thôi, nhưng thầy bảo sẽ tốt hơn nếu có thêm kinh nghiệm thi vào nhiều trường, rốt cuộc mẹ con mình quyết định nghe theo lời thầy.

7 - RỜI TỔ



“Rực rỡ tỏa sáng
Bông hoa mới nở
Chim chóc đón chào.”
Kouji


Những lời này được viết trên một tờ giấy màu rất đẹp, mặt sau tờ giấy có ghi: "Chúc mừng em Kito đã tốt nghiệp." Đó là thầy Okamoto viết cho mình, chỉ viết riêng cho mình Aya này thôi đấy... Thật là vui.

Mặt thầy tuy hơi dễ sợ một chút, nhưng thực ra thầy khá hiền và thích hoa cỏ. Mình nói lời cảm ơn thầy hết sức chân thành, miệng toe toét nụ cười biết ơn. Thầy còn dạy mình ý nghĩa của bài thơ viết trên tờ giấy nữa.

"Thế này nhé, 'rực rỡ tỏa sáng' ý muốn nói về sự ngay thẳng, dứt khoát. 'Hoa mới nở' ở đây chỉ cái đẹp tươi mới. Còn 'chim chóc bay trên bầu trời' nhằm chỉ sự tự do."

Mình ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, mái trường và hàng cây sum sê. Ý nghĩa của bài thơ thầy tặng, đến một nửa thôi mình cũng chẳng hiểu, dù vậy vẫn có thể cảm nhận được là thầy muốn động viên mình: "Hãy cố lên em nhé." Cảm giác "ta sẽ thành công" chợt rạo rực dâng lên trong lòng mình.

“Những chữ này, em đoán xem thầy viết bằng gì?”
“Có vẻ không phải bằng bút lông…”
“Thực ra là thầy đã dùng giấy thấm quấn quanh cây tăm, sau đó thấm vào mực mài cao cấp rồi viết đấy.”
Đúng là một ý tưởng tuyệt vời, thật đáng ngưỡng mộ.
“Mép cuộn giấy có đính dây để treo lên tường, em có thấy không?”
“Dạ có ạ.”

Thầy mỉm cười và quay lưng bước đi.

Vào đúng ngày lễ tốt nghiệp cấp II, mình đã có một kỷ niệm tuyệt vời không thể nào quên. Kỷ niệm tuyệt vời ơi, từ giờ xin hãy làm chỗ dựa tinh thần của ta nhé.



8 - KÌ THI VÀO TRƯỜNG CÔNG LẬP


Buổi sáng, mình ăn xúp tương cải trắng do mẹ nấu theo yêu cầu của mình. Sáng hôm mình đi thi vào trường tư thục cũng vậy. Mình vốn chẳng xin mẹ nấu gì đặc biệt, nhưng rất có thể nhờ lần đó được ăn món xúp tương nên mình mới đậu.
Mình có hơi mê tín không nhỉ?

Mình đi vệ sinh những hai lần, sau đó mẹ chở mình đến địa điểm thi ở rường Trung học Toyoka. Khi mình tới nơi, người ta đang tập trung thí sinh, ai nấy đều tỏ ra căng thẳng. Các bạn đều có vẻ rất thông minh, thành thử mình đâm ra bồn chồn, hơi mất tự tin. Theo hướng dẫn của giáo viên, các thí sinh lần lượt vào phòng thi. Mình đang đi lên cầu thang vì phòng thi của mình ở tầng hai thì bước hụt, ngã trẹo cả chân. Rốt cuộc mình phải làm bài thi một mình ở phòng y tế. Thật là thảm hại, quá thảm hại!
Khi lắng tai nghe tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ mượn của mẹ, mình cảm thấy vững tâm hơn.



9 – KHỞI ĐẦU MỚI


Đậu rồi, tuyệt vời! Hai mẹ con mình mừng đến giàn giụa nước mắt.

Mình sẽ cố hết sức, sẽ kết thân với thật nhiều bạn mới, mình sẽ cẩn thận để không bị té ngã nữa.

Bữa tối là hamburger như mình đã yêu cầu. Mình cảm giác như đang được làm nhân vật chính. Này thì nỗi âu sầu vì cơ thể không cử động được như mong muốn, này thì những nỗ lực đến kiệt quệ trong chuyện học hành, tất cả đều bay biến.
Cảm giác tuyệt vời quá.

Thế nhưng, mình vẫn thấy cô đơn. Mình phải bắt đầu mọi thứ với cái cơ thể mang tật này. Sự bất lực của mình trong việc điều khiển cơ thể càng ngày lộ rõ. Bước đi thôi còn không vững. Mình không thể tránh ngay được cả khi biết sắp va phải người khác. Mình định rằng sẽ đi sát rìa hàng lang cho an tâm. Chắc hẳn mọi ánh mắt của các bạn học mới sẽ đổ dồn về phía mình cho mà xem. Tình trạng của mình sớm muộn gì cũng biết, thế nên tốt hơn hết là cứ thể hiện ra ngay từ đầu, chẳng giấu diếm làm gì. Nhưng đấy chỉ là nghĩ vậy thôi, mình vẫn thấy lo lắm. Mình có thể tiếp tục gắng gượng được bao lâu nữa? Còn giờ thể dục thì mình phải làm sao đây?

10 – LỜI CỦA MẸ


“Quãng thời gian ở trường cấp III rồi đây sẽ chẳng hề dễ chịu đâu con. Từng hành động hằng ngày của con đều sẽ bị hạn chế, bị phân biệt với các bạn xung quanh, con rất có thể sẽ phải nếm nhiều buồn tủi. Trong cuộc sống con người ai cũng phải chịu đựng gánh nặng nào đó, dù ít hay nhiều. Thế nhưng ta vẫn phải sống và chống chọi, cố gắng vượt qua nó. Không được nghĩ rằng mình là kẻ bất hạnh. Nếu nhận thức được rằng, còn có những người bất hạnh hơn mình nhiều, ta sẽ càng thêm bền bỉ.”

Ra vậy, mình hiểu rồi. Hóa ra mẹ còn đau buồn hơn mình gấp trăm lần. Mẹ luôn cố gắng hết sức, vì biết rằng còn có những người chịu khổ cực và bất hạnh hơn bản thân rất nhiều. Khi nghĩ về mẹ như vậy, mình mới nhận ra bất hạnh của mình chẳng là gì. Vì bố mẹ, vì bản thân, vì mọi người, mình quyết định sẽ nuôi hy vọng về cuộc sống và nỗ lực hết sức có thể.


11 – NHẬP VIỆN



Nhập học cấp III được ít lâu, mình bắt đầu đến bệnh viện kiểm tra. Đi bằng tàu cao tốc mà mất đến gần hai tiếng đồng hồ, thành thử mình phải rời nhà từ sáng sớm.

Mình dự định sẽ ghi chú lại những biểu hiện cơ thể để trình bày với bác sỹ.

Thứ nhất: Bước đi ngày một khó khăn. Không thể dừng lại khi có vật cản phía trước, cứ thế mà té ngã. Lúc nhấc chân lên rất khó khăn. Đặc biệt là vào buổi sáng.
Thứ hai: Lúc ăn nhanh hay lúc uống trà, mình thường bị sặc.
Thứ ba: Mình hay cười một mình (cười kiểu toét cả miệng ấy, thế mà mình chỉ nhận ra khi em trai hỏi ‘Có gì buồn cười hả chị?’)
Thứ tư: Rốt cuộc là, mình mắc phải bệnh gì?


Sau khi đợi hồi lâu như mọi lần, mình được đưa đi khám ở chỗ bác sỹ Sofue và ba bác sỹ trẻ khác. Để kiểm tra hệ thần kinh vận động và khả năng phản xạ của mình: bác sỹ bảo mình co chân lại, liền đó duỗi thẳng chân ra, họ gõ nhẹ vào đầu gối mình, rồi bảo mình bước thử từng bước và thực hiện những hành động thường ngày.

Mẹ trình bày ngắn gọn với các bác sỹ những thông tin mình đã ghi chú, cả chuyện mình hiện theo học tại một trường trung học thông thường, ngày nào cũng phải nhờ bạn cùng lớp giúp đỡ.

Kiểm tra xong, bác sỹ chỉ nói: “Cháu hãy tranh thủ đợt nghỉ hè này nhập viện đi. Để thuận tiện cho việc kiểm tra và điều trị. Hôm nay trước khi về hãy làm thủ tục nhập viện nhé.”

Hả, nhập viện, ôi… Nếu nhập viện có thể chấm dứt tình trạng hiện giờ thì mình sẵn lòng chịu đựng. Mình chấp nhận ngay tức thì. Nhưng rốt cuộc là mình bị làm sao cơ chứ? Cơ thể mình đang gặp phải vấn đề gì đó. Nếu không mau chóng chữa trị, nó sẽ càng trở nên trầm trọng hơn nhiều. Đáng sợ quá. Bác sỹ bảo rằng, phải chờ tới sau khi mình nhập viện kiểm tra thì mới biết được đáp án cho câu hỏi thứ tư của mình.

Trên đường về, mình hỏi mẹ: “Bệnh viện Nagodai này có tốt không hả mẹ? Họ có chắc chắn chữa được bệnh của con không? Đây là kỳ nghỉ đầu tiên của thời cấp III nên có nhiều chuyện con muốn làm lắm, thời gian nhập viện mà ngắn một chút thì hay biết mấy.”

“Aya này, từ bây giờ, hãy ghi chép cẩn thận về tình trạng cơ thể con mỗi ngày nhé. Ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất, con đều nên trao đổi với bác sỹ. Điều đó sẽ giúp ích rất nhiều trong quá trình điều trị, không chừng các bác sỹ sẽ cho con xuất viện sớm đấy. Thử nghĩ xem, thời gian nhập viện thực ra chỉ chiếm một khoảng rất ngắn nếu so với cả cuộc đời con, về sau con sẽ thấy đây là một trải nghiệm hữu ích. Với lại, hằng tuần mẹ chỉ tới bệnh viện được vào ngày Chủ nhật thôi, nên quần áo con ráng tự giặt, mà đừng cố quá sức con nhé. Mẹ sẽ mua cho con thật nhiều đồ lót. Về đến nhà con nghĩ xem những thứ nào là cần thiết, ghi ra giấy rồi ta sẽ chuẩn bị.”

Trên đường về, hai mẹ con ghé vào nhà dì mình ở gần giao lộ Okazaki. Mẹ bèn kể với dì về tình trạng của mình.
“Bằng giá nào cũng phải chữa được bệnh cho Aya. Nếu bệnh viện Nagodai không được, chị sẽ lên Tokyo, thậm chí sang Mỹ để tìm cách chữa trị cho con bé.”

Mình đã bật khóc khi nghe mẹ nói vậy.

“Aya, con hãy mau lành bệnh nhé. Thời bây giờ mắc bệnh nào cũng chữa được hết thôi. Hơn nữa, Aya của dì còn rất trẻ. Con phải can đảm lên, phải vững tin rằng bệnh tật sẽ chấm dứt. Con mà cứ sợ sệt, khóc lóc như vậy thì dẫu có uống loại thuốc tốt nhất cũng phỏng ích gì. Thỉnh thoảng dì sẽ ghé thăm con. Nếu cần gì con cứ gọi cho dì nhé. Dì sẽ chạy đến chỗ con liền, con hãy cố gắng chữa bệnh, đừng lo lắng.”


Dì nói vậy, đoạn rút tờ khăn giấy đưa cho mình.

“Con lau mặt đi rồi uống nước quả. Đừng để nước mắt nước mũi lấn vào, sẽ bị chua đấy.”
Chỉ phải nằm viện hai tháng thôi, thời gian ơi xin hãy dừng lại, cả căn bệnh quái ác này của Aya, xin đừng nặng thêm nữa.


Chương 3: 16 Tuổi - Bắt Đầu Của Những Khổ Đau

1 – CUỘC SỐNG Ở BỆNH VIỆN

Khoảng thời gian sống xa nhà đầu tiên ở bệnh viện của mình bắt đầu.

Mình ở chung phòng với một bác khoảng 50 tuổi. “Mong bác giúp đỡ cháu nó!” Lần đầu gặp, mẹ mình mở lời, còn mình và bác ấy cúi đầu chào nhau. Bác ấy là một người lặng lẽ, đôi mắt có vẻ cô đơn. Lòng mình cứ bứt rứt không yên, lo lắng vì không rõ rồi đây cuộc sống sẽ ra sao.

Buổi chiều, mình với bác cùng phòng ra ngoài đi dạo. Hai bác cháu ngồi trên hàng ghế dưới tán cây hoa anh đào. Ánh sáng len lỏi qua lá cây nhìn như đang nhảy múa. Mắt mình cận nặng nên nhìn không rõ lắm, nhưng vẫn lờ mờ thấy được màu xanh lá cây và màu nắng trời trắng sáng hòa vào nhau lung linh tuyệt đẹp. Mình thấy được những biến chuyển tinh tế ở những chiếc lá bình thường đang rung rinh trong gió.

Dần dà mình bắt đầu quen với cuộc sống ở bệnh viện, có điều dẫu thế nào đi nữa, 4h30 đã ăn tối còn 9h thì đi ngủ quả thực vẫn cứ là quá sớm. Nhịp độ cuộc sống của mình vì thế mà thay đổi, một ngày trôi qua thật chóng vánh.

Nào là kiểm tra điện cơ (cái này khá đau!), điện tâm đồ, chụp X-quang, kiểm tra thính giác… ngày nào mình cũng phải làm hàng loạt kiểm tra và xét nghiệm.

Mình được dẫn đi chỗ này chỗ nọ, đi nhiều đến tưởng như lạc luôn trong cái bệnh viện lớn thênh thang này. Đã thế hành lang lại còn tối tăm mờ mịt. Tâm trạng mình trở nên u ám theo.

“Từ giờ bắt đầu tiêm thuốc đặc trị, cháu sẽ khỏe lại nhanh thôi.” Bác sỹ Yamamoto Hiroko (hiện là Giáo sư Khoa Thần kinh ở Đại học Fujita) thông báo như vậy. Để có thể so sánh kết quả trước và sau khi tiêm thuốc, bác sỹ sẽ dùng máy quay 16mm thu hình mình thực hiện các thao tác đi bộ, lên xuống cầu thang, bấm nút nhiều lần.

Sau này, mình sẽ làm gì? Mà không, mình sẽ có thể làm được gì đây?

Công việc mình có thể làm:
Thứ nhất, công việc không tác động gì đến cơ thể.
Thứ hai, công việc chỉ sử dụng đầu óc.
Thứ ba, công việc có thu nhập ổn định.


Khó quá. Liệu có công việc nào phù hợp với cả ba điều kiện mình đưa ra không nhỉ?

Quanh mình đông chật bác sỹ trẻ, họ quay mình như chong chóng.

“Đứng nhón chân lên nào! Cháu có làm được không?”

“Nhưng như vậy xương hông sẽ…”

Họ thậm chí còn hỏi là: “Cháu có vui không?”

“Đủ rồi, cháu không làm được đâu. Cháu không phải là chuột thí nghiệm, thôi đi cho cháu nhờ!” Mình muốn hét lên như vậy.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngày Chủ nhật mong đợi cuối cùng đã đến. Mẹ và em gái đến thăm mình. Ba mẹ con cùng lên sân thượng rút quần áo đã phơi khô. Bầu trời hôm nay xanh tuyệt diệu. Những cụm mây trắng muột đẹp làm sao. Gió ấm áp nhè nhẹ thổi, cảm giác khoan khoái vô cùng. Đã lâu lắm rồi mình mới được tận hưởng cảm giác như một người bình thường.

Mình bị lấy dịch tủy. Đầu mình đau lắm. Đau vô cùng. Có lẽ là bởi tiêm thuốc.

Gia đình cậu Michan (em trai của mẹ) đến thăm mình. Mắt cậu ấy đỏ ngầu. Thấy cậu đến, mình rất muốn nói điều gì đó nhưng không thốt nên lơi, chỉ biết nhìn chăm chăm thôi. “Vì công việc nên cậu bị cháy nắng đen sạm đi thế này, đêm qua lại còn thức khuya nữa, trông cậu có kỳ lắm không con?” Cậu bắt chuyện. Mình thấy mà thương, cậu ấy đen như cột nhà cháy. Đôi mắt cậu giống hệt mắt con thỏ, cứ như vừa mới khóc vậy.

“Aya cố lên nhé, lần sau cậu vào sẽ mang cho con món gì ngon ngon nhé. Mà con thích gì?”

“Con thích sách, lúc trước con đang định đọc cuốn Buồn ơi chào mi của Francoise Sagan.” Mình nói.

Mình đến phòng vật lý trị liệu dưới tầng hầm. Dưới sự hướng dẫn của bác sỹ vật lý trị liệu Kawabashi và bác sỹ Imaeda, mình làm bài kiểm tra năng lực. Lúc ấy, mình lỡ nói ra vài đi...
<<1234 ... 7>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
XtGem Forum catalog
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49877580
Visits Today: 379341
This Week: 379341
This Month: 1872026

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49877585
Visits Today: 379346
This Week: 379346
This Month: 1872031

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49877580
Visits Today: 379341
This Week: 379341
This Month: 1872026

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 513
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: [Tiểu, Thuyết], 1, Lít, Nước, Mắt, -, Nhật, , Aya, Kitou,
Cùng Chuyên Mục
* Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
* [Truyện Tiểu Thuyết] Đời kỹ nữ (Hồi ức của một geisha)
* Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap
* Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
* Dế mèn phiêu lưu kí
Bài viết ngẫu nhiên
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* CHỜ NGƯỜI 10 NĂM
* ANH CHỈ GIẢ VỜ GIẬN EM THÔI, NHÓC Ạ!
* YÊU CẬU LÀ LỰA CHỌN CỦA TỚ
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com