Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
Và cũng chẳng cần đến Chức Nữ, bản thân ta đôi lần đã tự hỏi điều đó khi lỡ vương vào một mối tình vạn dặm.
Hình như ở hai khoảng trời cách biệt, ngày bên này là đêm bên kia, lòng người ta có nỗi cô đơn chẳng giãi bày cùng ai. Người nói, “Bên đây chỉ đi làm rồi về ôm máy tính, chẳng dám đi đâu, chẳng dám tìm ai để tâm sự…” Có lẽ vì vậy người tìm đến ta.
Ở khoảng giao thoa của cô đơn, tuyệt vọng, chúng ta tìm thấy nhau.
Những câu chuyện vô thưởng vô phạt của cả hai người về cuộc sống, về gia đình, về công việc cứ vậy mà kéo ta nhích gần lại cùng nhau. Đến cả cái ngày ngập ngừng, ta nói một câu, “Mình làm người yêu nhau đi nhé, để có chuyện rồi chia tay như người ta cho vui…” Người bật cười, im lặng một chút rồi biến mất. Ta lạnh lòng tự hỏi, người từ chối ta sao?
Điện thoại reng, số từ phương xa lắm, “Muốn nghe chính miệng người ta nói ra…” Ừ thì nói lại, rồi lại cười òa, cười xong mới chịu gật đầu đồng ý. Giọng vọng về từ mấy ngàn cây số, mà cứ ngỡ như cạnh bên.
Ngày đó yêu, tình yêu xa nhưng sao đẹp lạ. Có giấc mơ nào, ước làm sao để trái đất như một trang giấy học trò, chỉ cần gấp đôi là hai phần nửa có thể gặp nhau.
Có lần người hỏi, yêu xa vậy có mệt không? Dĩ nhiên là sẽ mệt, vì mang trong mình một nỗi nhớ quá lớn.
Có lần người nói, nếu yêu một người ở cạnh bên, tình yêu đó là một phần, thì yêu một người ở xa, tình yêu đó phải đủ mười phần.
Chín phần còn lại. Ba phần cho nhớ. Ba phần cho tin. Ba phần cho chờ.
Người hỏi ta làm được chăng, ta nói sẽ làm được nếu làm cùng người.
Có những ngày mùa đông bên kia, tuyết rơi trắng cả mảnh vườn con con, người co ro, bật hình ảnh cho ta coi đang cuộn tròn trong chăn, câu người nói làm lòng ta se thắt… “Phải chi có ai đó nằm cạnh bên, ôm cho đỡ lạnh.”
Có những ngày mùa mưa bên này, đứng trú mưa dưới mái hiên nhà xa lạ, ta chụp tấm hình, gởi sang cùng lời chú thích… “Phải chi có ai đó đứng cạnh bên, cho mượn tay, nép vào nhau một chút tìm hơi ấm.”
Xa vậy mà cũng yêu, yêu vậy mà vẫn phải xa…
Người hỏi, ta chờ được bao lâu, câu trả lời của ta bao giờ cũng chỉ là, “Không biết”.
Thật, ta không biết tình yêu trong mình đủ lớn để bay qua những đoạn đường vặn dặm hay không. Hay ta sợ tim mình chẳng còn chỗ chứa nỗi nhớ ngày càng quá lớn. Ta chẳng biết gì cả, ngoài chuyện yêu người.
Hai năm dài ta cùng nấu nồi canh tình yêu bằng thứ mật ngọt từ ngữ, bằng chút vị mặn của nỗi nhớ, bằng cả đắng cay của giận hờn. Mải miết nấu, đến khi nhìn lại, nồi canh tình yêu của ta cạn khô nước tự bao giờ.
Người khẽ khàng đề nghị, “Dừng lại nhé”, ta gật đầu, dù lòng còn thương, còn yêu vô hạn. Nhưng ta biết, đó là cách tốt nhất để ta và người còn có thể chào nhau nếu một ngày hạnh ngộ.
Hai năm sau quyết định dừng lại, ta gặp người trên con đường vắng trước sân bay. Còn nhớ trước khi về nước, người hỏi, “Có thể đón nhau như hai người bạn?” và ta đã ra đón người về quê hương.
Ngồi trong quán café nhiều lần kể nhau nghe, câu chuyện nói ra, phảng phất hương quá khứ, cuối buổi hôm đó, câu chào của người khiến lòng ta bồi hồi, “Chỉ tiếc là đến nay, khi cùng nhau ngồi trong quán café này, chúng ta đã chẳng thể là tình nhân.”
Có lẽ trong tất cả những cảm giác yêu của đời ta gộp lại, mối tình xa cùng người sẽ làm ta nhớ mãi. Nó chưa hẳn là hoàn hảo, nó chưa hẳn là đẹp nhất, nhưng nó là mối tình giúp ta hiểu được giá trị của niềm tin và sức mạnh của đợi chờ.
Trước ngày người về phía bên kia màu nắng, ta cùng nhau đi xem một bộ phim cổ trang xưa cũ, chuyện rắn trắng thành người, lỡ phạm tình duyên rồi cả đời bị giam trong bảo tháp. Chuyện phim chẳng mới, duy chỉ bài nhạc phim làm ta lẫn người chạnh lòng…
Trăm năm rồi lại trăm năm,
Chỉ cần người hứa sẽ về, ta sẽ đợi.
Vì người mà sống là thề nguyện của ta.
Chỉ cần hạnh phúc, yêu nào có gì sai,
Gông xiềng thời gian chẳng làm ta nhu nhược.
Kiếp lai sinh này… xin người hãy vì ta chờ đợi.
Gió hôm đó lạnh lắm, người hôm đó ngồi cạnh mà cứ như tận muôn trùng. Thì ta mất người, chỉ thương hoài cho một mối tình xa.
Nếu đang cầm hòn đá nặng 1kg trên tay, được hỏi: “Hòn đá đó nặng cỡ nào?”
Chắc hẳn bạn sẽ trả lời rằng nó nặng 1kg.
Nhưng thực ra, hòn đá đó nặng ra sao còn tùy thuộc vào ta đã cầm nó trong bao lâu.
Nếu chỉ vừa mới cầm lên rồi bỏ xuống, sẽ chẳng cảm nhận được nó nặng thế nào.
Nếu đã cầm 1 tiếng, nó sẽ nặng hơn. Và nếu cầm nó suốt 1 ngày, đôi tay ta sẽ mỏi nhừ.
Ở đời cũng vậy, giá trị, sức nặng của nhiều thứ đôi khi không tùy thuộc vào bản chất của nó mà tùy thuộc vào thời gian ta đã nắm giữ nó trên tay.
Sẽ có lúc, ta phải chấp nhận bỏ đi vài thứ, chỉ để cảm thấy rằng, đáng lý đã phải bỏ đi sớm hơn.
Cổ tích tình yêu
Để anh kể em nghe câu chuyện cổ tích về tình yêu ngàn năm trước.
“Ngày xưa rất xưa đó, xưa lắm rồi, khi mà Adam và Eva vừa mới được sinh ra trên trái đất. Khi ấy, họ sống cùng nhau rất vui vẻ và hạnh phúc trên thiên đường, dưới sự bảo vệ của Thượng đế và các thiên thần tổng quản. Đó là lúc câu chuyện này xảy ra.
Đọa thiên thần Lucifer, vì lãnh đạo đội quân chống lại Chúa Trời nên bị đày xuống Địa ngục tăm tối. Từ đấy, ông ta đổi tên thành Satan và bắt đầu thực hiện công việc chống phá lại những gì Chúa gây dựng nên và mục tiêu chính là Adam và Eva, hai đứa con cưng của Chúa.
Một ngày nọ, Satan nhập linh hồn mình vào thân xác một con rắn và trở lại thiên đàng. Nó tìm đến Eva, dẫn dụ cô đến nơi để trái cấm trong vườn Địa đàng, đó là thứ trái mang đến cho con người Tri thức, để nhận ra rằng thiên đường họ sống thực chất chẳng phải là nơi hoàn hảo nhất. Sở dĩ con rắn tìm Eva vì nó biết phụ nữ bao giờ cũng dễ bị lôi kéo, nhẹ dạ, mềm lòng, cả tin hơn.
Bị nhưng lời nói của Satan (bấy giờ đang trong hình hài con rắn) làm cho thích thú, Eva dẫn Adam vào vườn Địa đàng, tìm đến trái cấm. Trái cấm có hình dạng của một quả táo chín đỏ mọng. Khi hai người vừa nếm được hương vị đầu tiên của trái cấm thì Chúa phát hiện ra, Người rất giận dữ, hét lên: “Hai con là người ta tin yêu nhất, vậy mà cũng làm ta thất vọng…”
Với tiếng hét đó, Thượng đế vung tay đập mạnh con rắn, làm cho xương trên người nó vỡ vụn ra và cũng từ đó, loài rắn phải đi uốn éo trên đường chứ không thể đi thẳng như trước kia được nữa. Nối đoạn, Chúa buộc Adam và Eva ra khỏi thiên đàng, bắt họ phải xuống hạ giới chịu những vui buồn, khổ đau, bệnh tật và cả cái chết, những thứ chưa bao giờ xuất hiện ở chốn thiên đường. Từ đó, loài người bắt đầu xuất hiện trên hạ giới.
Vậy còn số phận của trái cấm thì sao? Có ai biết?
Khi nghe Thượng đế hét lên, Adam hoảng hốt, vứt trái cấm đi thật xa, làm cho nó văng xuống hạ giới trước cả hai người. Nhưng tiếc thay, vì văng mạnh như vậy trái cấm bị vỡ ra làm hai mảnh và nằm ở hai nơi cách xa nhau.
Bây giờ ta gọi một nửa là anh, một nửa là em nhé.
Khi anh tỉnh dậy, nó thấy mình cô độc và lẻ loi biết bao khi không còn em bên cạnh. Và rồi nó biết mình sẽ không thể nào sống mà không có em. Từng cơn gió lạnh thốc qua làm anh run rẩy, nó biết không chóng thì chầy, nó sẽ rữa nát. Thế là anh quyết định phải đi tìm em, dù cho phải trải qua bao nhiêu gian khổ, bao nhiêu hiểm nguy, muôn trùng xa vợi.
Anh đi trên đường dài, qua nhiều đoạn đường đá, làm cơ thể trầy xước, nhưng vẫn nhất quyết đi cho bằng được. Qua nhiều cánh đồng, nhiều đồi núi cao, nhiều thung lũng hẹp. Mặt trời trên cao cũng bớt chút nắng để anh không thấy mệt. Cô mây đôi lần cũng ghé xuống che bóng mát cho anh nghỉ ngơi. Bác gió thi thoảng thổi vài làn hơi giúp anh lăn lên một đoạn đường dốc. Vạn vật giúp anh tìm em. Nhưng tìm hoài vẫn không thấy em đâu…
Một ngày nọ, khi anh đã mệt mỏi, niềm tin bắt đầu lung lay, ý chí cũng dần phai phôi thì anh gặp được một nửa, nhưng lại là một nửa quả cam. Cam hỏi, “Anh đi đâu đó?”
“Tôi đi tìm một nửa của mình.”
“Tôi cũng chỉ có một nửa thôi, hay anh hãy ở cùng tôi đi.”
Thế là anh ghép vào ở cùng. Thời gian đầu tiên, mọi chuyện cũng khá tốt đẹp, chúng chung sống bình yên cạnh nhau. Nhưng rồi, anh bắt đầu nhận ra rằng cam không thể nào sống với mình mãi được. Không như táo, cam có vị chua. Cam lúc nào cũng muốn giữ anh kè kè bên mình, không cho rời xa nửa bước. Cam nói vì sợ mất anh, nhưng anh biết đó là cam ghen, vị chua đó là vị của sự ghen tuông. Anh bắt đầu nhớ em. Thế là anh quyết định sẽ rời xa cam và tiếp tục đi tìm em.
Anh lại lăn đi, lăn đi qua bao nhiêu ngày dài, đêm ngắn, qua nhiều mùa xuân hạ thu đông. Qua luôn những ngày trời đầy lá rụng, qua những ngày bông tuyết bay bay, qua những ngày trăm hoa đua nở, qua cả những ngày mưa lất phất rơi. Rồi anh lại gặp một nửa của nho.
Anh lại thử cùng nho chung sống, và cũng như với cam, sau thời gian đầu tiên khá tốt đẹp, anh nhận ra rằng nho hoàn toàn không hợp với mình. Anh phát hiện ra, đằng sau vị ngọt của nho là một vị chát khó tả. Thêm vào đó, nho quá nhỏ so với một nửa quả táo là anh. Anh phải che chở và làm tất cả mọi chuyện cho nho. Anh cho nho tất cả những gì mình có, trong khi nho chỉ biết đến mỗi bản thân mình. Đó là vị chát, sự ích kỷ, chỉ muốn nhận mà không muốn cho đi.
Anh lại đi tiếp trên con đường tìm em. Trước khi đến đích, số phận lần nữa để anh gặp dưa hấu. Anh và dưa hấu lại ghép chung cùng nhau. Dưa hấu ngọt ngào, tươi mát, không có vị chua, không có vị chát. Dưa hấu lớn hơn nên luôn che chở, bảo bọc anh, cho anh rất nhiều mà không cần nhận lại.
Thế nhưng, anh nghĩ, “Rồi sẽ đến một ngày, dưa hấu sẽ bỏ đi như mình từng bỏ nho.” Sự tự ti càng lớn, nuốt chửng bao nhiêu suy nghĩ khác trong anh, khiến lúc nào anh cũng không vui, mặc cảm như một kẻ chỉ ngồi chờ ban ơn, bố thí. Và anh lại nhớ em đến quay quắt, thế là lần nữa anh đi. Lần này, anh nhất định sẽ không ở chung với một ai khác ngoài em mà thôi.
Đã bao ngày dài, đoạn đường đời cô đơn mình anh bước… đến một ngày khi nỗi nhớ lớn dần thành tuyệt vọng, anh gục ngã trên đường tìm về em.
Qua một khu vườn khô cằn sỏi đá, anh nằm xuống nghỉ, bao nhiêu sức lực như bay mất khỏi cơ thể, mắt mệt đến mức không còn gắng gượng để nhìn xung quanh. Một cơn mưa lớn rơi rụng từ trời, gió bần bật đuổi nhau. Anh thiếp đi và từ từ mất dần cảm giác…
Trong giấc mơ chập chờn nửa tỉnh nửa mê, anh nghe một giọng nói thận quen, rồi vị ngọt và hơi ấm đã từ lâu không gặp… cố chút sức tàn mở mắt, anh nhìn thấy em đang ôm chặt anh vào lòng.
Ra là bấy lâu nay, khi không có anh bên cạnh, em cũng đã mãi đi tìm anh khắp nơi. Ta cứ mãi tìm nhau, để rồi chỉ khi một người dừng lại mới có thể gặp. Định mệnh là thế sao?
Cơn mưa ngưng rơi tự lúc nào. Mặt trời nhẹ nhàng gởi tặng chút nắng để anh và em cùng sưởi ấm. Cảm động trước tấm lòng, tình cảm của hai nửa quả táo, Thượng đế dùng quyền năng của mình để hàn gắn chặt vết tách đôi ngày trước, đồng thời, Người cũng chọn trái cấm làm biểu tượng của tình yêu thăng hoa và hòa hợp. Ấy vậy mà đến ngày nay, chúng ta vẫn luôn được dạy rằng, khi tình yêu đến một ngưỡng nhất định, người ta sẽ được cùng nhau nếm trái cấm.
Khi sống cùng cam, nho, dưa hấu, một nửa trái cấm đã mang trong mình chút vị chua, vị chát, vị ngọt ngào… cũng như trong tình yêu, sẽ có chút ghen tuông, ích kỷ và có cả bao dung, vị tha lúc cần thiết. Có thể đôi khi những việc không hay trong tình yêu làm nó rạn nứt, chia lìa, nhưng với tình yêu đích thực, một duy nhất mà Thượng đế đã an bài cho mỗi người, thì tình yêu sẽ luôn luôn bền vững, vì vốn “sự gì Thiên chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly”.
Tình yêu cơ bản giống như một phép thử, để đến được đáp án cuối cùng, chúng ta phải chấp nhận những lần thử và sai. Cái sai có khi làm ta nản lòng, nhưng vẫn tiếp tục thử vì nhu cầu tìm được đáp án luôn là cần thiết.
Sẽ có lúc chúng ta cảm thấy cô đơn đến cùng cực, nhìn bao người tay trong tay, lòng dâng lên nỗi buồn không nhẹ. Nhưng hãy tin rằng, ở đâu đó trên thế gian này vẫn có một người chờ đợi, tìm kiếm ta, và đến một ngày ta sẽ gặp nhau, như hai nửa trái cấm vẫn tìm nhau dù muôn trùng sóng gió!
Luận đàn bà
Chẳng biết từ lúc nào mà cụm từ “tính đàn bà” luôn được dùng tặng cho một thằng đàn ông không đúng chuẩn đàn ông. Nói nôm na ra thì cứ hễ đàn ông mà nói nhiều, nhỏ nhen, ích kỷ, so đo… thì đều được tặng cho cái chữ “đàn bà”.
Rõ ràng trong lịch sử ghi lại, đã không ít người đàn bà được vinh danh trên lịch sử, từ nữ hoàng, đến thủ tướng, từ nữ tướng đến anh hùng… nhưng đàn bà vẫn cứ ngàn đời bị cho là không tốt. Ừ thì cánh đàn ông sẽ bảo, số trường hợp nổi trội kia chỉ là cá biệt, còn phần nhiều vẫn là xấu xa. Rõ ràng người ta lờ đi, lảng tránh, sợ hãi khi nhìn nhận rằng một con đàn bà có thể hơn mười thằng đàn ông gấp bội.
Một thằng đàn ông nói nhiều, người ta kêu nó là đàn bà. Còn một con đàn bà ít nói, họ gọi nó là con câm!
Vậy chung quy… con đàn bà là thế nào?
Theo kinh nghiệm non nớt của bản thân cùng những gì chứng kiến, con đàn bà cơ bản nhất sẽ phải làm những việc sau.
5 giờ sáng, con đàn bà lồm cồm tỉnh giấc, trong khi thằng đàn ông vẫn ngáy o o trên giường, rồi thì bắt đầu chuẩn bị vở tập, quần áo, lo buổi ăn sáng cho chồng con. Thằng đàn ông thì ngủ dậy, ngồi nhàn nhã ăn sáng, đọc báo, lâu lâu vỗ đùi cái đét vì biết đội banh mình thích tối qua bị loại, xoay qua cằn nhằn đàn bà sao đồ ăn hôm nay hơi mặn. Xong xuôi, đàn bà ngồi ăn qua quýt cho qua bữa rồi lại ào đến công ty làm việc. Tranh thủ đứng trong thang máy nhìn lại nhan sắc dần tàn phai.
Việc của con đàn bà ở công ty ai dám nói ít hơn cánh đàn ông, có khi còn nhiều gấp bội. Vừa ra khỏi đống công việc cao như núi, con đàn bà lại tất tả đi đón con về, nháo nhào vào bếp nấu cho kịp bữa cơm tối, dọn dẹp nhà cửa, tắm cho con, cho nó học bài rồi chờ đàn ông về nhà ăn cơm. Thấy trễ quá chưa về, đàn bà nhắn tin vẫn không hồi âm, lo lắng nên gọi điện thoại thì khóa máy… bồn chồn cả đêm không yên nhưng vẫn phải dối con là ba đi công chuyện để nó vào ngủ trước.
Đàn bà ngồi chờ mòn mỏi như cây kim giây quay hoài không nghỉ, hỏi đời mình cứ như cái vòng bất tận đó sao, có khi nào đến lúc nhắm mắt xuôi tay thì mới dừng lại? Tàn nửa đêm thì thằng đàn ông mò về, người nồng nặc mùi rượu, phảng phất trong đó cả mùi nước hoa xa lạ. Đàn bà cũng nuốt buồn, vứt sầu mà dìu đàn ông vào giường, thay đồ, lau người cho nó. Chờ cho đàn ông ngủ say, rồi ra ngoài ăn chén cơm nguội lạnh chan nước mắt… Đàn bà là vậy đó, đàn bà ơi!
Đàn ông có thể đi bất cứ nơi đâu, gây ra bao nhiêu lỗi lầm, để rồi khi quay về nhà, chỉ một câu xin lỗi chưa chắc thật lòng, một lời hứa chưa chắc làm được, thì đàn bà đã phải nuốt nước mắt mà thứ tha, bởi cái lý cái lẽ giữa cho gia đình hạnh phúc, giữ cho con còn cha, giữ cho nhà êm ấm. Đàn bà là vậy, cái lẽ thứ tha, cái đạo gia đình lúc nào cũng đặt để trên đầu mà thờ cả kiếp.
Là vị tha hay ngu ngốc… Là yêu thương hay cả tin khờ dại…
Người ta không thích đàn bà, luôn đặt đàn bà ở vị trí thấp có lẽ bắt nguồn từ sự cả tin, nhẹ dạ của đàn bà mà gây nên tội. Nếu ngày xưa ...
