Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
"Ưm...Lần sau em sẽ nhớ kỹ..." Uất Noãn Tâm bối rối cuối đầu thấp xuống, ngay cả ngước mắt cũng không dám ngước lên nhìn. Tay ở dưới bàn nắm chặt lấy mép áo, lòng bàn tay ướt đầy mồ hôi.
Lần này tiêu rồi, anh nhất định sẽ hiểu lầm mất thôi, trở về nhà thế nào cũng nổi giận đùng đùng rồi mỉa mai cô là không an phận , nhưng sự thật không phải như vậy mà!!!
Cô phải làm sao vượt qua ải này đây?
Chương 17 - Bí mật của cô
Uất Noãn Tâm dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết bữa trưa, rồi nhanh chóng bỏ chạy. Lương Cảnh Đường kiên quyết đưa cô về, khó mà từ chối được, đành phải lên xe của anh. Thoát khỏi Nam Cung Nghiêu, mạnh mẽ như âm hồn không tan, làm cho cô cảm thấy nhẹ nhõm, liền thở một hơi dài.
"Cùng tôi ở một chỗ, em cảm thấy không thoải mái, rất mệt sao?" Lương Cảnh Đường nhìn về phía trước, vừa nói đùa vừa nghiêm túc hỏi cô.
"Tất nhiên không phải vậy!" Uất Noãn Tâm nhanh chóng phủ nhận. Ngược lại, cô rất ít khi ở cùng người khác được thoải mái như vậy. Anh hiểu rộng, tài giỏi, nhã nhặn, thật sự mang lại cho người khác cảm giác vô cùng thoái mái tựa như gió xuân vậy.
"Tôi trông em rất mệt, lúc nãy còn có chút hỗn loạn" Lương Cảnh Đường quay đầu nhìn cô cười, lúc nào cũng dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng tựa như bông vậy, làm cho không khí trong xe chìm trong một màu vàng nhạt ấm áp.
"Không có đâu, em chỉ là thỉnh thoảng có chút...có chút..." Uất Noãn Tâm gãi gãi đầu: "động kinh..."
Lương Cảnh Đường không nhịn được cười, sau đó nghiêm túc trở lại: "mặc dù tôi không có quyền can thiệp vào chuyện riêng tư của em, nhưng nơi phức tạp như quán bar, một cô gái như em nên ít đến đó thì hơn! Còn nữa, việc xảy ra lần trước tôi không nghĩ chỉ đơn giản vậy, em đã chọc vào ai rồi phải không?"
Uất Noãn Tâm bị câu hỏi cũng anh làm cho lúng túng, suy nghĩ kỹ lại, lắc đầu: "em không biết nữa!"
"Mặc kệ chuyện là như thế nào, em cũng nên cẩn thận mọi thứ. Em quá đơn thuần, không biết cách bảo vệ bản thân mình."
"Ưm! Cám ơn anh!" Uất Noãn Tâm nhìn ra ngoài cửa xe, những tòa nhà cao tầng ở trung tâm thành phố nhanh chóng lướt qua mắt cô, nhìn thật lạnh lẽo và xa lạ. Cô vốn dĩ không quen, cũng không có bất kỳ cảm giác thân thuộc nào. Trong lòng trống trải, không hề có cảm giác an toàn, không thể không vì bản thân mình mà có chút lo lắng cho tương lai sau này.
Lúc đi qua một chung cư, Uất Noãn Tâm bảo Lương Cảnh Đường dừng xe lại. "Nhà em ở đây, cám ơn anh đã đưa em về!"
Lương Cảnh Đường nhìn quanh một hồi. "Ở đây, em chắc chứ?"
"Ưm! Em vào trước đây!" Trong lòng lo sợ anh sẽ nhận ra lời nói dối của mình, Uất Noãn Tâm nhanh chóng quay người, ba bước bước thành hai bước chạy trốn.
Trong mắt của Lương Cảnh Đường có chút sâu xa. Nếu như anh nhớ không lầm, khu nhà chung cư này sắp bị phá dở, vốn dĩ không có ai sống ở đây.
Cô, rốt cuộc muốn che giấu chuyện gì?
................
Chiếc xe băng băng chạy trên đường, kinh tế của Đài Loan dưới bàn tay của Nam Cung Nghiêu biến hóa không ngừng. Hướng Vi nhìn chăm chú nhìn anh, bị hút sâu vào trong vòng xoáy, cảm thấy người đàn ông trước mặt đẹp không thể tưởng tượng nổi, kiêu ngạo và thận trọng.
Nam Cung Nghiêu đóng laptop lại, quay mặt nhíu mày lại, trên khuôn mặt vẫn lạnh băng đó có một chút dịu dàng. "Em muốn hỏi gì?"
Anh là người duy nhất trên thế giới này hiểu cô nhất, luôn luôn hiểu rõ những ý nghĩ của cô. Hướng Vi tự biết bản thân mình ở trước mặt anh không thể che giấu bất cứ chuyện gì, liền hỏi: "Lúc nãy tại sao không đến chào hỏi vợ anh vậy?"
"Em nghĩ rằng cần thiết phải lãng phí thời gian để ý những người và việc không liên quan đến mình à. Đây là lần đầu tiên em hỏi về chuyện riêng tư của tôi, sao nào, ghen rồi sao?"
Hai gò má của Hướng Vi đỏ ửng lên, không phủ nhận, cũng không khẳng định.
Nam Cung Nghiêu chỉ cười, cũng không hỏi tiếp, mắt liếc nhìn cô, rồi nhìn về một nơi xa xăm.
Em, sẽ ghen sao?
Chương 18 - Bổn phận làm vợ
Cho đến hai giờ sáng, Uất Noãn Tâm cũng không đợi Nam Cung Nghiêu trở về nhà, trong lòng nghĩ chắc anh đã cùng người con gái hồi sáng phong lưu cả đêm rồi, cũng không ngu ngốc ngồi đợi, trong lòng nơm nớp không yên mà ngủ thiếp đi. Nào biết được buổi sáng ngày thứ hai ở trên bàn ăn liền đụng mặt anh, vẫn là bộ mặt lạnh lùng ngàn năm không thay đổi, đối với làm cô ngơ như không nhìn thấy.
Anh xem tạp chí kinh tế của anh, cô ăn bữa sáng của cô, hai người không nói chuyện với nhau.
Áp lực lên tới đỉnh, làm cho khẩu vị của cô trở nên nhạt nhẽo. Mười phút sau, thật sự không còn nhịn được bèn mở miệng. "Chuyện ngày hôm qua...đó là giáo sư đại học của tôi..."
Nam Cung Nghiêu lật sang chuyển mục phỏng vấn của các doanh nghiệp.
"Xin anh hãy tin tôi, tôi không phải là người phụ nữ tùy tiện đi ra ngoài với bất cứ người đàn ông nào."
Nam Cung Nghiêu lại chuyển đến diễn đàn tài chính quốc tế.
Uất Noãn Tâm đoán không ra anh đang có thái độ gì, nhưng người ta thích quan tâm hay không, cô cũng không muốn nói thêm gì nữa, sợ rằng anh vốn không để trong lòng một chút nào cả. Nhỏ tiếng thì thầm: "bản thân còn cùng với một người con gái khác ở cùng..."
Nhưng câu nói đó lại cứ cố tình chui vào tai của Nam Cung Nghiêu, làm cho anh hỏi lại cô một câu: "Cô cho rằng, cô có tư cách thảo luận về quyền bình đẳng với tôi sao?"
Uất Noãn Tâm há miệng, á khẩu một hồi lâu. Trong đầu hiện ra vô số những câu phản bác lại. Nhưng đều nuốt trở lại, hít một hơi thật sâu, mới nói. " Tôi biết trong mắt anh, gia đình chúng tôi đều tìm mọi cách để kiếm lợi từ anh. Tôi cũng không phủ nhận, cuộc nhân này có xen lẫn mục đích khác.
"Anh không yêu tôi, muốn tìm người con gái khác tôi cũng không quan tâm, tôi sẽ nhắm một mắt mở một mắt cho qua. Cũng sẽ dựa theo những gì anh nói, tự giác làm tròn bổn phận người vợ. Nhưng anh không thể tước đoạt quyền được đi học và làm việc của tôi, đó là ước mơ của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không lùi bước! Tôi đã ký hợp đồng làm trợ lý của giáo sư với nhà trường rồi!"
Lần đầu tiên cô ở trước mặt anh nói một câu dài chứa đầy giọng điệu kiên định như vậy, sau đó cô lập tức thở hổn hển.
Anh sẽ không đánh cô văng ra ngoài chứ?
Nhưng Nam Cung Nghiêu chỉ ngẩng đầu, cười như không cười. " Sợ rằng mục đích của cô, là nhắm vào giáo sư, chứ không phải làm trợ lý!"
"Tôi và anh ấy đều trong sạch!"
"Cô trong sạch hay không, tôi không biết, cũng không muốn biết. Đợi sau khi cô làm tròn bổn phận của người vợ, mới cùng tôi thảo luận tiếp vấn đề quyền lợi này. " Nam Cung Nghiêu để tạp chí xuống, lạnh lùng quăng cho cô một câu: "Buổi tối cùng tôi đi dự tiệc", đầu cũng không thèm quay lại nhìn liền bước đi
Chương 19 - Cô quàng lấy tay anh ta
Uất Noãn Tâm tức giận cả một ngày, cho đến khi Hà quản gia thúc giục cô, cô mới miễn cưỡng đi thay quần áo, khi đi xuống lầu Hướng Lăng Phong đã ngồi ở phòng khách đợi cô. Nghĩ đến những việc xấu hổ xảy ra ngày đó, hai bên tai liền đỏ ửng, cố gắng tỏ ra thật bình thường. "Chào anh!"
"Ưm! Cô rất đẹp!" Hướng Lăng Phong vô cùng thoải mái, dường như không hề để bụng chuyện xảy ra lần trước.
Mặc dù trong lòng anh đã bị dáng vẻ duyên dáng cùng khuôn mặt tuyệt sắc của cô làm cho điên đảo.
Lần trước nhìn thấy cô, anh liền có một loại cảm giác đặc biệt. Cũng giống như đêm nay, anh cảm thấy cô giống như một thiếu nữ thanh tuần, không hề nhiễm một chút bụi trần.
Làn da của cô thật sự rất trắng, mềm mại làm cho người khác muốn véo một cái. Một đôi mắt vừa to vừa sáng. Lúc anh nhìn thấy cô, anh liền cảm có cảm giác như cô đang muốn nói bản thân anh điều gì, khiến cho tim anh đập loạn xạ.
Màu trắng là màu hợp với với cô nhất, cô mặc chiếc váy vào trông rất thuần khiết và tinh tế, rất động lòng người.
Anh biết cô trong sáng tựa như hoa sen, tuyệt đối không cô gắng lấy lòng người khác. Nhưng cô lại là một yêu tinh, mê hoặc lòng người, làm cho người khác không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của cô.
Đặc biệt khi ánh mắt của di chuyển đến đôi môi hồng mềm mại của cô, làm cho tim anh đập chậm lại, trong lòng kích động nghĩ...muốn hôn cô.
Chết tiệt! Anh làm sao có thể có loại ý nghĩ này đối với vợ của bạn thân mình chứ?
Hướng Lăng Phong nhan chóng kìm chế nhiệt độ cơ thể mình lại, cái cảm giác mất không chế lúc nãy chỉ cần đàn ông là loại động vật cảm nhận bằng trực quan sẽ đều bị vẻ đẹp này hấp dẫn.
"Cũng sắp đến giờ rồi, chúng ta đi thôi!"
"Anh ấy đâu?"
"Ở công ty có một số việc cần cậu ta giải quyết, cậu ấy sẽ đi thẳng đến đó!"
Uất Noãn Tâm gật đầu. Cô không lo Nam Cung Nghiêu vắng mặt. Nhưng cùng Hướng Lăng Phong ngồi chung trong một chiếc xe, cũng là một việc vô cùng lúng túng nha!
.....................
Cũng may Hướng Lăng Phong vốn có tính hài hước, nên cũng khiến cho không khí cũng trở nên tốt hơn. Qua một hồi cũng làm cho Uất Noãn Tâm trò chuyện thoái mái với anh, cảm giác có một người bạn như vậy cũng là một việc vô cùng vui vẻ.
Lúc xuống xe, Hướng Lăng Phong ra dấu cho Uất Noãn Tâm quàng lấy cánh tay anh, cô có chút do dự.
"Chỉ là một loại hình thức xã giao thôi mà, Nghiêu là anh em với tôi, sẽ không để ý đâu!"
Ánh mắt của anh rất chân thật, Uất Noãn Tâm không còn băng khoăn, liền mỉm cười quàng lấy cánh tay của anh, đi vào biệt thự.
Cửa hội trưởng mở ra, một dáng người cao lớn từ từ bước vào. Khí chất cao quý, tỏa ra ánh hào quang, thu hút vô số ánh nhìn say mê của phụ nữ.
Nhưng ánh mắt của anh, nhíu lại nhìn người con gái trong sáng tựa như hoa sen đang đi về phía mình.
Tay của cô, đang quàng lấy tay của người đàn ông khác!
Chương 20 - Bắt gặp gian tình
Sắc mặt của anh, hình như không được tốt cho lắm...không lẽ do cô quàng tay của Hướng Lăng Phong sao? Uất Noãn Tâm thầm nuốt nước bọt. Nhưng rồi nghĩ lại, anh không vui thì liên quan gì đến cô, cô quan tâm làm chi.
Cái tên này, lại ghen bóng ghen gió rồi! Anh giúp cậu ta đi đón người, một câu cảm ơn cũng không có, lại còn bày cái mặt thối đó ra cho anh xem. Bản thân mình tại sao lại đi làm những chuyện vô bổ vậy chứ? Trong lòng của Hướng Lăng Phong thầm thở dài, bất đắc dĩ còn mở lời trêu chọc: " Nhiệm vụ hoàn thành! Đem người trả về cố chủ!"
Uất Noãn Tâm miễn cưỡng đến bên cạnh Nam Cung Nghiêu, anh ở bên tai của cô nói một câu lạnh lùng: " Thu lại bản mặt khổ sở của em đi." Liền ôm lấy eo của cô, không cho cô nhúc nhích, khóe miệng nở một nụ cười quý phái, mỉm cười gật đầu.
Đêm nay, Uất Noãn Tâm cảm thấy bản thân giống như một con rối, để mặc cho Nam Cung Nghiêu điều khiển, liên tục cùng những người có máu mặt trong giới kinh doanh mời rượu, nghe bọn họ thỏa luận về những thứ cô hoàn toàn không hiểu như tài chính, chứng khoán, tranh chấp về chính trị. Đã vậy còn kèm theo diễn kịch, giả vời ân ái.
Nam Cung Nghiêu là người diễn kịch giỏi nhất mà cô từng gặp, dịu dàng chu đáo như vậy, có khi ngay cả cô còn bị ánh mắt tràn đầy yêu thương của anh làm cho mê mẫn. Trong mắt của người ngoài, cuộc hôn nhân thương mại này chính là kết tinh của tình yêu, hạnh phúc ngọt ngào.
Nổi chua sót và đau buồn bên trong đó, chỉ có bản thân cô biết rõ và chỉ có thể để trong bụng.
Thừa lúc Nam Cung Nghiêu cùng bạn bè ôn lại chuyện cũ, Uất Noãn Tâm tự mình đi ra khỏi biệt thự để hóng mát. Bên trong quá náo nhiệt, cũng quá giả tạo, mỗi người đều đeo một cái mặt nạ để sống, đằng sau nụ cười đó là tính toán và lợi dụng lẫn nhau. Cuộc sống như vậy không phù hợp với cô, vẫn là ra ngoài thưởng trăng, hóng gió mát, nghe tiếng ếch kêu cảm thấy thoải mái hơn.
Đang lúc hóng gió say mê ngửi mùi thơm của hoa thì trong bụi cỏ đột nhiên phát ra tiếng động, âm thanh của một cô gái không ngừng vọng đến.
"Ngũ, ngũ thiếu gia...đừng ở đây...sẽ,sẽ có người nhìn thấy đó." Thở gấp, ngân nga, như muốn từ chối lại như muốn mời gọi.
"Nhìn thấy thì sao nào? Tôi đùa giỡn với phụ nữ, còn phải lựa chổ sao?"
.....................
Nếu lúc đó có người nói cho Uất Noãn Tâm biết, cô sẽ chọc trúng một tên hắc đạo siêu cấp biến thái cùng khó trị không ai bì nổi, cô nhất định sẽ tránh đi thật xa thật xa nơi này.
Nhưng lúc đó thật sự cô không hề biết, bởi do tò mò hiếu ký, cô nhẹ nhàng đẩy bụi cây ra.
Trời lúc đó rất tối, nhưng dưới ánh sáng không rõ ràng của màn đêm cô vẫn có thể nhìn thấy một màn sống động sắc hương đó. Một người đàng ông đè một người phụ nữ ở dưới đấy, quần áo ngay ngắn, hiên ngang siêu việt. Bên dưới là người phụ nữ nhưng cả người trần trụi, da thịt đỏ lên tựa như con tôm bị luộc chín vậy.
Hai cơ thể ôm chặt lấy nhau, tia lửa lóe bốn phía, làm cho thần kinh cùng da thịt của cô gái đó trở nên nóng bỏng. Cô sợ tới mắt thở ra một hơi, kẽ kêu: " A..."
Chương 21 - Con mồi mới
Uất Noãn Tâm kêu rất nhỏ tiếng, và ngay lập tức phản ứng che miệng lại. Nhưng tiếng động nhỏ này, vẫn làm kinh động đến đôi nam nữ quấn lấy nhau trong bụi hoa. Người phụ nữ vội vàng dùng tay chống lấy ngực của người đàn ông, "Ngũ thiếu, có người đó!"
Người đàn ông từ từ quay đầu lại, một khuôn mặt xinh đẹp trong sáng ở dưới ánh trăng lộ ra rõ từng đường nét và góc cạnh. Đôi mắt sáng tựa ánh trăng, bình tĩnh đi đến trước ánh mắt của Uất Noãn Tâm, lông mày chậm rãi nhíu lại. Cố ý trêu chọc cô, khóe môi nhếch lên, đa tình cùng phóng túng.
Uất Noãn Tâm không biết là bị màn gian tình trước mặt làm cho sợ hay là bị nụ cười của người đàn ông kia dọa sợ. Nói tóm lại là cảm thấy nguy hiểm, hốt hoảng nói không thành tiếng: " Thật xin lỗi!" vội vàng bỏ chạy, không màn đến ánh mắt đang dõi theo mình của anh ta.
"Người ta đã nói không cần mà..." Người phụ nữ nũng nịu từ chối, nhưng hai đôi chân vẫn cứ ôm lấy cái hông cường tráng của anh ta.
"Vậy thì cút xa một chút!" Anh không chút luyến tiếc nào đây cô ta ra, đứng dậy chỉnh sửa lại quần áo. Nhìn thấy hình ảnh con thỏ trắng chạy trốn lúc nãy, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, chứa đầy âm mưu.
Dù sao đi nữa, anh cũng đã phát hiện ra một con mồi vô cùng thú vị.
Uất Noãn Tâm chạy về biệt thự, hì hụt thở. Uống một ực cả ly nước lạnh, những vẫn không làm dịu bớt sức nóng trên khuôn mặt, cả mặt đỏ bừng. Người bị bắt gặp gian tình thì tỉnh bơ, còn người làm khán giả như cô thì lại đỏ mặt tía tai. Cái thế giới này là sao vậy trời?"
"Cô vừa mới đi đâu?"
Nhịp tim còn chưa ổn định, sau lưng lại truyền đến một giọng nói lạnh băng, tràn đầy cảm giác áp bức.
"Ra ngoài hút thở không khí!" Uất N...
