Truyện voz có gấu là người Đài Loan
Ba: Em nên về lại Pháp đi, ở đây chiến tranh, tên bay đạn lạc, anh cũng không biết tương lai mình thế nào
Mẹ: Không, em yêu anh, em không đi đâu hết, anh ở đâu em ở đó, nếu muốn em đi thì anh phải đi sang Pháp cùng em
Ba: Anh biết là em yêu anh nhưng xin em hãy hiểu cho anh, anh sinh ra và lớn lên ở đây, số phận đã sắp đặt anh gắn chặt với mảnh đất này, anh còn có ba mẹ, anh có trách nhiệm phải lo cho họ, họ hàng anh ở Úc cũng khá đông nếu muốn đi thì anh đã đi từ lâu rồi.
Mẹ: Em hiểu, vậy em sẽ ở lại cùng anh, em là người Việt, Việt Nam cũng là quê hương em, em không đòi hỏi gì cả, chỉ cần có anh là đủ.
Vậy là năm đó có 1 cô tiểu thư bỏ lại sau lưng những cám dỗ xa hoa chốn trời tây, bỏ ngoài tai mọi lời khuyên của gia đình, rời xa thành phố Paris hoa lệ mà đi theo tiếng gọi của con tim ở lại Việt Nam cuốc đất trồng rau, bươn chải ngược xuôi giữa dòng đời trong hoàn cảnh kinh tế, đời sống khó khăn khi đất nước mới thống nhất.
Ông bà ngoại em cũng giận đứa con gái cưng một thời gian vì nó dám "bỏ nhà theo trai" mãi sau này khi thấy mặt thằng cháu ngoại kháu khỉnh (chính là em đấy ợ ) thì họ mới nguôi ngoai không giận mẹ em nữa.
................................................................................ ...................
Tiếp cuộc trò chuyện
Em: Con không có ý đó, chỉ là con xin mẹ hiểu cho tụi con, tụi con yêu nhau thật lòng, tình yêu của tụi con đã trải qua nhiều năm tìm hiểu, suy nghĩ chín chắn mọi lẽ, mọi bề mới tính tới hôn nhân chứ không phải đùa vui qua đường gì đâu ạ
Ba: Nếu ba mẹ không đồng ý thì sao
Em: Con đã suy nghĩ kỹ rồi ạ, cô ấy vì con mà cãi lời gia đình, hy sinh nhiều như vậy, con không thể để cô ây buồn đâu ạ
Mẹ: Vậy vì để nó vui mà con có thể làm ba mẹ buồn sao?
Em: Con con (ấp úng). Ý con không phải vậy, chúng con vẩn kính trọng ba mẹ vì vậy nên con mới thưa chuyện tử tế để ba mẹ hiểu chứ không có ý làm ba mẹ buồn đâu ạ
Ba (quay sang mẹ): Thôi con nó nói vậy thì mình đồng ý đi, kẻo tội cho tụi nhỏ, con mình đã thương thì hẳn nhỏ đó không phải tệ, tôi tin vào chọn lựa của con mình, nó cũng đã lớn rồi còn gì
Rồi ba lại thở dài: Sao tôi nhớ chuyện mình hồi xưa quá
Mẹ (mắt đâm chiêu, cái nhìn sao mà xa xăm): Thôi được rồi, mẹ đồng ý nhưng mà con phải dẫn nó về nhà cho mẹ coi sao đã chứ mới gặp nó có vài lần thôi mẹ không đánh giá được (ba mẹ em gặp gái vào những lần họ sang Úc thăm em)
Rồi mẹ tiếp: Mẹ muốn nó tập làm dâu một thời gian để mẹ quan sát, đánh giá kỹ lưỡng rồi mới muốn cưới gì thì cưới, mà mẹ nói trước tiêu chuẩn chọn dâu của mẹ cao lắm, ngoài ngoan ngoãn ra còn phải khéo léo đảm đang, giỏi việc nước, đảm việc nhà giống mẹ thì mới được à nghen
Em: Dạ, mẹ yên tâm, em nó tốt lắm, không làm mẹ thất vọng đâu ợ
Tối đó để ra vẻ là một người đàn ông chu đáo, đảm đang em dành hết việc rửa bát, lau nhà, quét dọn
Em: Ba mẹ cứ đi nghỉ đi, để mọi việc con lo hết cho
Ba: Chuyện hiếm có à nghen
Mẹ (cười): Thôi kệ nó đi, nó cũng đã lớn, muốn cưới vợ rồi mà, để nó tập làm cho quen đi chứ sau này mắc công bị vợ nó chê
Thu dọn xong hết em lên lầu gọi điện cho gái, kể hết mọi chuyện cho gái nghe và nói cho gái biết là ba mẹ em đã đồng ý, gái mừng lắm chỉ có điều em ngại nói là..........
Em: Em à, có việc này anh muốn nói với em
Gái: Chuyện gì vậy anh?
Em: Mẹ anh muốn em làm dâu một thời gian rồi mới cho cưới
Gái (cười): Tưởng chuyện gì, chắc là mẹ muốn thử xem em thế nào rồi mới cho cưới đó mà
Em: Vậy em nghĩ sao?
Gái: Mẹ muốn vậy thì mình chiều mẹ thôi anh à, đằng nào thì sau khi cưới em cũng về Việt Nam với anh mà, sớm muộn gì em cũng làm dâu thôi, sớm một chút cũng không sao
Em: Em đồng ý, vậy là tốt rồi, nãy giờ anh chỉ lo em không đồng ý thôi
Gái: Sao anh nghĩ vậy?
Em: Vì thường con gái hay ngại chuyện làm dâu lắm, đằng này lại còn chưa cưới nữa chứ.
Gái: Anh à, anh coi thường em rồi đó nghen, em đã bảo là để ở bên anh thử thách em cũng chịu mà, anh nghĩ vậy là em giận à nghen.
Em: Thôi, anh xin lỗi, em đừng giận, tại anh sợ em cực thôi
Gái: Không sao đâu anh à, được ở bên anh cực mấy em cũng chịu. Mà anh à, em vẩn chưa học xong chắc phải 2 tháng sau mới sang Việt Nam được anh à, anh thưa lại với ba mẹ giúp em kẻo mẹ giận.
Em: Được rồi, anh biết cách nói mà, em cứ yên tâm.
Vậy là xong, cuối cùng thì ba mẹ cũng cho em với gái cơ hội chap sau em sẽ kể chuyện gái sang Việt Nam làm dâu thế nào
Trước khi vào chủ đề chính của thread em xin kể cho các bác nghe về mối tình thứ 2 của em, đời em có 3 mối tình, tình đầu là với em hoa khôi Hồng Chi mà em kể ở thread bên đây: http://vozforums.com/showthread.php?t=3487474, mối tình thứ 2 là với một du học sinh người Hà Nội học cùng trường tên Linh (là chuyện em sắp kể) và mối tình thứ 3 - mối tình cuối cùng là với gái
À quên còn "mối tình" thoáng qua với cô bạn đồng nghiệp mắt xanh tóc vàng ở chap 12 nữa chứ
Lý do em kể về mối tình thứ 2 này là vì sau khi chia tay ở Úc mình gặp lại em Linh ở SG trong một hoàn cảnh không ai muốn và cũng vì mối quan hệ này mà em và gái suýt tan vỡ
Mối tình thứ 2 cũng không có gì đặc biệt, đến nhanh mà đi cũng nhanh nên không có gì nhiều để kể, em kể chuyện này chỉ vì dẫn chuyện cho rõ thôi
Năm đó là năm 2003, em là sinh viên năm nhất vừa chân ướt chân ráo sang đây, còn Linh là một cô tiểu thư Hà Nội kiêu sa, đài cát được nhiều người theo đuổi. Em và Linh quan nhau khi trường tổ chức văn nghệ và vì hát rất hay nên Linh được nhiều người để ý trừ.....em ra, lý do là vì lúc đó vết thương từ mối tình đầu tan vỡ vẩn còn rĩ máu nên em đâm đầu vào học để quên đời, không muốn để ý đến những chuyện khác và nhất là người khác giới.
Chả biết bữa đó trời xui đất khiến thế nào khi mà đến tiết mục song ca, có cả trăm bạn nam tây có, ta có giơ tay xung phong đòi song ca với Linh mà nhỏ lại nhắm trúng.....em, nhỏ kéo em lên ca chung với nhỏ. Hơi bị bất ngờ nhưng đang trong tình tạng bất khả kháng nên em đành nhắm mắt đưa chân bước lên sân khấu mà ca với tâm trạng rất chi là khó tả (ngượng chết đi được).
Bản nhạc kết thúc, em nhanh chân rời khỏi chổ đó (lúc đó em còn nhát lắm ), nhỏ Linh biết ý nên chạy theo em.
Linh: Xin lỗi bạn vì chuyện lúc nãy.
Em (cố ra vẻ bình thường): Không, không có gì đâu, chỉ là bữa nay mình không được khỏe thôi, bạn không cần bận tâm
Linh: Mình xin lỗi, tại bạn giống người đó quá (nói khẽ)
Em: Hả?
Linh: À không, không có gì
Sau chuyện đó không biết là vô tình hay hữu ý mà em và nhỏ gặp nhau nhiều hơn, dần dần thân nhau hơn, cùng là sinh viên xa nhà nên tụi em chia sẻ với nhau nhiều câu chuyện, tâm sự về nỗi vui buồn trong cuộc sống du học sinh, tâm tình về nỗi niềm kẻ xa xứ nơi đất khách quê người. Rất tự nhiên, rất êm đềm, nhẹ nhàng như cơn gió và trong mắt mọi người em với nhỏ trở thành 1 đôi lúc nào mà em cũng không hay. Nhưng sự thật thế nào chỉ em và nhỏ hiểu. Trong một buổi chiều mưa bụi nhỏ hẹn gặp em và
Linh: Cho Linh xin lỗi vì những chuyện thời gian qua
Em: Xin lỗi? xin lỗi chuyện gì?
Linh: Thú thật là mình đang tương tư một người, nhưng người đó lại không thích mình, mình xin lỗi bạn, đáng lẽ mình không nên như vậy, tại bạn giống người đó quá
À, ra là vậy, thời gian qua em chỉ là hình bóng thay thế của người con trai khác, em không bất ngờ vì bù lại cho mối tình đầu dang dở ông trời đã bù lại cho em một linh tính (mà người ta hay gọi là giác quan thứ 6) khá là nhạy bén, em đã đoán được từ trước vì nhỏ hay nhìn em từ phía sau nhưng khi em quay đầu lại nhỏ lại quay mặt đi chổ khác, mắt nhìn về nơi xa xăm, nhỏ cố lảng tránh ánh mắt em, bấy nhiêu đó thôi là đủ để em hiểu nhỏ đang mong chờ một điều gì đó và chắc chắn điều đó không phải là em.
Cũng vì ít nhiều đoán trước được vấn đề (dù chưa rõ nó như thế nào) nên em không trông mong, hy vọng gì vào mối quan hệ này, mối quan hệ này chỉ là để khỏa lấp cho tâm trạng cô đơn, trống trải của cả 2 và vì vậy nên nó rất mong manh.
Em: Không, không có gì đâu, trước giờ mình vẩn xem Linh là bạn, mình không có ý gì khác.
Linh: Vậy à, thế mà mấy bữa nay mình cứ lo sẽ làm bạn tổn thương
Em: Bạn không cần phải lo, giờ mình chỉ lo học thôi, không muốn để những chuyện khác làm phân tâm
Rồi em tiếp: Sau này mình vẩn là bạn chứ?
Linh: Dĩ nhiên rồi, mình vẩn là bạn
Vậy là em và nhỏ chia tay, êm đẹp, nhẹ nhàng như thể không có gì xảy ra, cả 2 vẩn coi nhau là bạn, à mà sao lại gọi là chia tay nhỉ? em và nhỏ đã có gì với nhau đâu? buổi gặp hôm đó chỉ là định hình lại cho chính xác mối quan hệ của tụi em thôi.
"Mối tình" thứ 2 đã đến và đi như vậy đấy, êm đềm như dòng chảy của dòng sông.
Một thời gian sau Linh bỏ học và Việt Nam, thời gian đầu tụi em còn thỉnh thoảng liên lạc trò chuyện với nhau, dần dần thì như 2 cánh chim trời bay về 2 phương trời khác biệt tụi em mất hẳn liên lạc.
________________________________________________________
Quay về chuyện chính, lúc đó là tháng 4/2012 sau khi thuyết phục được ba mẹ cho em với gái cơ hội, người em cứ như ở trên mây, vừa mừng vừa hồi hộp
Lúc đó gái vẩn còn ở Úc để lo cho xong đồ án tốt nghiệp nên chưa sang Việt Nam được. Tranh thủ thời gian đó em vừa làm việc công ty vừa cố tận hưởng những giây phút tự do cuối cùng của đời độc thân trước khi an vị trong "nhà giam hôn nhân" mà em biết chẳng bao lâu nữa em phải "chấp hành bản án"
Một ngày chủ nhật đẹp trời, điện thoại em vang lên bản scarborough fair quen thuộc, nhìn lại ra là thằng Dương (thằng bạn thân mà em kể bên thread bên kia đấy ợ) gọi em.
Em: Gì đó mậy?
Nó: Lâu quá không gặp, dạo này quên hết anh em rồi ha
Em: Tao đâu có quên, tại dạo này bận quá
Nó: Bữa nay rảnh không, đi cafê chơi, để tao thông báo một tin quan trọng.
Em: Tin gì?
Nó: Tao sắp lấy vợ
Em: Trời đất, sao lẹ quá vậy? chừng nào?
Nó: Tháng sau cưới, mày rảnh không đi uống cafê chơi, sẵn tao đưa thiệp hồng luôn.
Em: Ok, gặp ở quán nào
Nó: Tao đang ở trong viện, chắc phải 1 tiếng nữa (=.=')
Em: Hay gặp ở quán cafê gần chổ mày làm đi, để tao chạy sang.
Nó: Ok, vậy cũng được.
Vậy là em tới quán như đã hẹn để chờ nó, nói thêm về thằng Dương, nó là bạn học chung với em từ nhỏ, cuối cấp 3 em và nó cùng thi vô y dược, kết quả là nó đậu còn em rớt (dù sức học em hơn nó ), sau nó làm bác sĩ ở một bệnh viện ở SG.
Đến nơi em ngồi chờ nó, chờ một hồi thì em mắc.......toilet . Em vội ra phía sau tìm WC , đang loay hoay ở sau vườn thì em nghe đâu đó một giọng nói quen thuộc.
- Chị ơi, xin chị ráng giúp em, em hết cách rồi
- Không được đâu em ơi, em ứng trước lương nhiều lắm rồi, chị không giúp em được nữa đâu
Đáng lẽ em đã quay đi nếu không phải vì loáng thoáng nhìn thấy cô phục vụ đó trong rất quen, và nhìn lại ra là Linh . Không ngờ nơi này em lại hội ngộ cố nhân.
Lúc đầu thấy cảnh đó cứ tưởng mình hoa mắt nhìn nhằm nhưng nhìn kỹ lại thì đúng là Linh , kỳ lạ Linh là tiểu thư con nhà giàu sao lại ra nông nỗi này
Em định tới hỏi chuyện nhưng thấy đường đột vậy thì vô duyên quá nên em nép vào sau chậu kiểng để....hóng
Cuộc đối thoại tiếp diễn:
Linh: Chị ơi, xin chị giúp em, con em đang bệnh nặng, em hết cách rồi
Chị chủ quán: À thôi, để chị coi lại đã, không phải chị không muốn giúp em mà là vì chị cũng có cái khó của chị, giờ em vào làm tiếp đi, để chiều mình nói chuyện tiếp
Con em (???) Linh đã có con rồi sao
Lát sao khi thấy chị chủ quán quay đi em liền ra gặp Linh.
Em: Linh, Linh ơi.
Linh: Dạ, xin lỗi quý khách cần gì
Em: Là mình nè, Linh không nhớ mình sao
Linh: Anh là là??? là bạn à
Em: Phải, là mình đây, lâu quá rồi mình không gặp nhau, dạo này Linh có khỏe không?
Linh: Mình vẫn khỏe , mà mình xin lỗi, mình phải làm việc rồi, bạn cứ tự nhiên, mình xin phép (nói rồi Linh định quay đi)
Em hiểu tâm trạng Linh rất đó, Linh vốn là tiểu thư Hà Nội con nhà giàu, trâm anh đài cát, bây giờ lại sa cơ đến nhường này hẳn gặp lại bạn cũ sẽ khó xử lắm
Em (níu Linh lại): Khoan, Linh đừng đi, Linh còn nhớ mình hứa với nhau gì không? dù có chuyện gì xảy ra thì mình vẩn coi nhau là bạn.
Linh (tươi cười giả lả): Thì Linh vẩn coi bạn là bạn mà, chỉ là giờ Linh đang bận không thể tiếp chuyện được thôi.
Đến nước này thì em đành huỵch toẹt ra: Mình nghe hết rồi Linh à!
Linh: Nghe? nghe chuyện gì?
Em: Chuyện Linh nói với chị chủ quán.
Linh (ấp úng): Bạn, bạn thật là (quay đi)
Em: Mình xin lỗi, mình không có ý nghe lén, chỉ là mình quan tâm Linh thôi, mình biết Linh có cá tính mạnh, lúc nãy xuống nước năng nỉ chị chủ quán là Linh đang gặp khó khăn lắm phải không? Linh nói ra đi, biết đâu mình giúp được, dù gì thì mình cũng từng có tình cảm với nhau mà
Rồi em lại nhìn thẳng vào mắt Linh, nói bằng giọng dịu dàng tha thiết nhất: Linh tin mình đi!
Và rồi thì Linh cũng mở lòng kể cho em nghe câu chuyện về cuộc tình đẫm nước mắt của cô ấy:
Năm cấp 3 Linh đem lòng yêu một chàng trai là con của đối tác của công ty ba cô ấy, nhưng trớ trêu thay thương trường là chiến trường, lòng người khó đoán, những con người từng chung lưng đấu cật lại quay sang hãm hại, cắn xé nhau, công ty ba Linh đã dùng thủ đoạn làm gia đình chàng trai đó tán gia bại sản rồi nuốt luôn công ty của ba anh chàng đó, hai gia đình trở mặt thành thù (cứ như Romeo và Juliet ấy nhỉ). Sau anh chàng này sang Úc du học và Linh chạy theo tiếng gọi của con tim cũng sang Úc theo anh ta (anh ta chính là hình bóng đã ám ảnh trái tim Linh và cũng là người mà Linh bảo em giống đấy). Lúc gặp em là lúc Linh đang buồn vì bị anh ta từ chối tình cảm do mối thâm thù của 2 gia tộc còn quá lớn. Thời gian sau có lẽ vì mủi lòng mà anh ta chấp nhận tình cảm của Linh, rồi Linh theo anh ta về Việt Nam, 2 người không về Hà Nội mà chọn SG làm nơi xây dựng tổ uyên ương.
Nhưng ân oán của 2 gia tộc đã một lần nữa phủ bóng đen lên tổ ấm của họ, trong một đêm mưa gió anh ta ra đi mà không nói một lời chỉ để lời tin nhắn: "Anh xin ...
