Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
Cả màn này, đập thẳng vào mắt Nam Cung Nghiêu, trên mặt mây đen kéo mù mịt, bàn tay nắm chặt lại.
Nếu như ngày trước anh đã hiểu lầm cô, anh tình nguyện tin tưởng cô, vậy bây giờ thì sao nào? Cô ở nơi công cộng không e dè gì ôm một người đàn ông khác, có từng nghĩ đến anh sẽ nhìn thấy không?
Có lẽ, cô vốn không thèm để ý đến anh có nhìn thấy hay không! Thậm chí hy vọng trực tiếp ly hôn, để cô tự do.
Trong đáy lòng vô cớ chứa đầy sự mệt mỏi sâu thẩm, và bất lực, anh ngay cả sức mỉa mai cô cũng không có, thậm chí nghĩ cũng cảm thấy mệt.
Sắc đêm rực rỡ, ngoài cửa sổ đèn neon nhấp nháy, so với ban ngày càng sôi nổi đẹp đẽ hơn, choáng ngợp trong xa hoa. Phòng tổng thống của khách sạn năm sao, Nam Cung Nghiêu đứng sát bên cửa sổ, kiêu ngạo đứng nhìn thành phố phồn hoa và sáng đèn ở dưới chân mình, một ly rượu mạnh, rượu chạy qua cổ họng, đẩy lên từng cơn cay nóng, đốt cháy.
Màu sắc về đêm của Đài Bắc, là thứ dễ lừa gạt người khác nhất trên thế giới này. Không phải là sự nhộn nhịp của nhân gian, chẳng qua chỉ là một tầng che đậy, che dấu sự tàn nhẫn cùng dơ bẩn của thực tế. Đắm chìm trong cuộc sống phồn hoa, là dùng tiền xếp chồng lên. Không có tiền, cuộc sống chỉ còn lại vô vàng đau khổ và chán nản.
Anh không cho phép bản thân trở thành kẻ yếu đuối, cho nên anh mặc dù đã trở thành người chi phối nền kinh tế Đài Loan, anh cũng không lơi lỏng một chút nào, làm việc như điên để mở rộng lãnh thổ.
Tim của anh quá lạnh rồi, những thứ có thể làm cho tim anh ấm áp quá ít, co nên anh chỉ có thể để cho bản thân chìm đắm trong cái phồn hoa này, ít nhất cảm thấy không cô đơn.
Ngay cả đây là một giấc mộng, chỉ cần không tỉnh lại là được!
Cứ để anh cả đời sống trong cái thế giới dối trá này, chìm đắm trong đó.
Một đôi tay như rắn nước bò lên ngực anh, đôi môi thơm lừng rơi xuống má của anh. "Sao lại một mình uống rượu? Cũng không gọi em? " Cô ta dịu dàng đến mức gần như sắp tan chảy, cả người dán chặt trên người anh.
Cho dù đứng trước mặt người ngào, Hạ Nghiên Chi như nữ vương cao ngạo, nhưng đối mặt với người đàn yêu thương, cô cam tâm tình nguyện là một kẻ vâng lời, người con gái nhỏ đáng yêu.
Cô là siêu sao quốc tế, bên cạnh không thiếu người theo đuổi, nhưng không có ai bằng anh. Bởi vì từ trước đến giờ anh không bao giờ dính vào scandal, còn kết hôn rồi, cô cho rằng bản thân không có cơ hội tiếp cận anh, không ngờ đến anh đột nhiên đến tìm cô làm người phát ngôn, còn cho cô một sợi dây chuyền đắt tiền.
Cô đợi gần một tuần lễ, mới đợi được đến đêm nay, cô nhất định phải nắm chắt cơ hội, cố gắng bày ra hết chiêu thức trên người, khiến anh say mê bản thân.
Nam Cung Nghiêu không thích khi ở một mình bị người khác quấy rầy, kéo cánh tay cô ta ra, có chút lạnh lùng. "Em ngủ đi!"
Nhìn thấy cảnh Uất Noãn Tâm và Lương Cảnh Đường ôm nhau, lòng anh khó chịu, kéo Hạ Nghiên Chi ra khỏi phòng. Nhưng mà, một chút vui vẻ anh cũng không có, ngược lại cảm thấy rất phiền phức.
"Bây giờ ngủ còn quá sớm, hôm nay công ty thắng kiện, cũng nên chúc mừng một chút nhỉ?" Hạ Nghiên Chi nhận lấy ly rượu của anh, đôi lông mi mềm mại chớp liên tục, ấn xuống một cái hôn trên môi anh, đưa từng ngụm nhỏ Whisky vào, ánh mắt tràn đầy khiêu gợi.
Cả người mặt một bộ nội y gợi cảm, hai đỉnh nhụy như ẩn như hiện, bên dưới càng không che đậy được, không khác gì không mặc, quyến rũ lại phóng đãng.
Nhìn thấy Nam Cung Nghiêu không làm gì, cô ta bỏ ly cao chân xuống, ôm lấy cổ anh, nhón chân chủ động dâng lên đôi môi hồng, lại không hôn, nhưng cách một khoảng nhỏ như chẳng có ma sát gì, phả hơi thở nóng rực lên môi anh, cố ý dụ dỗ anh, khiến anh chủ động.
Nhưng Nam Cung Nghiêu lại không có phản ứng, cô ta có chút gấp gáp rồi.
Cơ thể anh hẳn không có vấn đề gì chứ? Đàn ông bình thường, cô làm đến mức như vậy, sớm đã cương cứng lên, nhào thẳng lên trước rồi.
Cô ta vẫn dùng hết sức khiêu khích anh, dụ dỗ anh. "Nghiêu.....không lẽ.....anh không muốn em sao? Hử? Nghiêu......"
Nam Cung Nghiêu quả thật một chút ý nghĩ muốn cô ta cũng không có, chỉ cần ngửi thấy mùi nước hoa động vật nồng nặc trên người cô ta, anh cảm thấy thật buồn nôn. Anh vẫn thích mùi hương nhàn nhạt trên người Uất Noãn Tâm, hình như là mùi hương của sữa tắm, rất thoải mái......
Đáng chết! Tại sao lại nghĩ đến cô rồi?
Nam Cung Nghiêu buồn bực, cô như bóng ma đuổi không đi làm anh không vui, tra tấn tinh thần anh.
Vì để chứng minh anh không thích cô, anh đối với cô không thèm để ý đến, anh tức giận ôm Hạ Nghiên Chi, quăng cô ta lên giường, cô ta đói khát cất lên tiếng rên rỉ. "Nghiêu.....em rất thích sự thô bạo của anh, đến đây......"
Chương 106 - Cô chán ghét tôi đến vậy sao?
Nam Cung Nghiêu gần như phát tiết, thô bạo xoa nắn nơi đẫy đà của Hạ Nghiên Chi, dẫn đến tiếng thét chói tai của cô ta. Tình dục bị khơi dậy, hai đôi mắt từ từ đỏ ửng lên, háo hức cởi áo sơ mi của Nam Cung Nghiêu ra, đưa bàn tay vào, dùng lực chà xát, tay còn lại 'chiếu cố' phân thân của anh, làm cùng lúc hai động tác, cố gắng khơi gợi dục vọng lớn nhất trong người anh.
Nhưng 'nóng bỏng như lửa' của cô ta lại như một gáo nước lạnh, tiêu diệt thẳng dục vọng vốn chỉ mới nhen nhóm trỗi dậy của Nam Cung Nghiêu. Nhìn thấy bộ dạng thèm khát không nhịn được của cô ta, anh đột nhiên cảm thấy rất chán ghét, lại nhớ đến cái đêm, hôn Uất Noãn Tâm.
Anh không rõ cô đang giả bộ hay vốn đã ngây thơ như vậy, tuy chỉ đụng nhẹ vào đôi môi, cũng khiến cô căng thẳng đến đòi mạng, giống như một đóa hoa yêu kiều run rẩy dưới người anh. Khiến cho anh muốn xâm chiếm cô, nhưng lại không nỡ, cô càng tỏ ra ngây ngô ngượng ngùng, càng có thể khơi gợi khát vọng muốn xâm chiếm, nuốt sạch cô của anh.
Đúng là tiểu yêu tinh biết hấp dẫn người khác mà!
Nếu bây giờ cô ở đây, anh nhất sẽ không buông tha cho cô như lần trước, anh muốn lấy được tất cả từ cô, như là một hình phạt!
Sự xâm chiếm bá đạo của anh đột nhiên dừng lại, Hạ Nghiên Chi bất mãn mở to hai mắt. "Nghiêu, sao vậy? Người ta muốn...."
Nam Cung Nghiêu bỗng nhiên nhìn thấy rõ con người ở dưới thân mình của Hạ Nghiêu Chi, hai đôi mắt của cô ta đã bị tình dục nhuốm đầy, cả người khó chịu vặn vẹo, muốn tiếp tục cuộc triền miên lúc nãy. Nam Cung Nghiêu lại không chút lưu tình rút ra khỏi, tiện tay lấy một cái khăn, đắp lên người cô ta, bỏ đi.
Hạ Nghiên Chi không biết bản thân đã làm sai cái gì, vội vàng đuổi theo níu kéo cánh tay của anh, ý muốn giữ lại. "Nghiêu, anh sao vậy hả? Có phải em làm sai điều gì không, chọc anh không vui sao?"
"Không có!" Thái độ của Nam Cung Nghiêu rất lạnh nhạt, hất thẳng cánh tay của cô ta ra. "Cô không phải là người tôi muốn!"
Anh cũng không hiểu, người bản thân mình muốn, tại sao khăng khăng phải là người phụ nữ kia chứ!
.................
Vụ kiện thắng lớn, Uất Noãn Tâm và đồng nghiệp đến KTV mở tiệc chúc mừng, về đến nhà vừa tắm rửa xong, định chuẩn bị xuống lầu tìm chút đồ để ăn, đụng phải mặt của Nam Cung Nghiêu. Đang nghĩ muốn chào hỏi anh, nhưng anh ngay cả liếc cô cũng không có, đụng thẳng vào người cô, đi về phòng của mình, động tác đóng cửa không một chút lịch sự.
Bả vai của Uất Noãn Tâm bị đụng rất đau, nhíu mày. "Làm cái quái gì vậy, có cần thô bạo đến vậy không?"
Ủa, trên người anh có mùi rượu, không lẽ lại uống rượu rồi?
Thôi đi, đây không phải làm việc trong phạm vi quản lý của cô, tự lo thân mình thì hay hơn!
Cô nhún vai, xuống lầu tìm thức ăn. Bụng đã được thỏa mãn, tâm trạng cũng tốt hơn, đột nhiên có lòng hảo tâm, mang một tách trà giải rượu cho Nam Cung Nghiêu.
Dù sao, lần trước cô bị cảm, anh cũng mang thuốc cảm đến cho cô, coi như có quá có lại.
Gõ cửa phòng, mở cửa bước vào, Nam Cung Nghiêu đang ngửa mặt nằm ở ghế sofa, nhắm hai mắt lại, không biết đang nghĩ cái gì. Áo vest bị vứt sang một bên, caravat nới lỏng, có chút luộm thuộm.
Trong ấn tượng của cô, anh mãi mãi tinh thần phấn chấn, sạch sẽ đến nỗi như người sống trong nơi được che chắn bằng thủy tinh, rất ít khi nhìn thấy anh như vậy, có chút sa sút, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ đẹp trai.
Nhìn thấy trán anh mệt mỏi nhíu lại, cô không muốn quấy rầy anh, nhẹ nhàng bỏ tách trà giải rượu xuống rồi rời khỏi. Anh lại giữ chặt tay của cô, cặp mắt sắt bén sáng rực như con ngươi của con báo đột nhiên mở ra, dọa cô thét lên một tiếng, rùng mình một cái, miễn cưỡng nở nụ cười không được tự nhiên.
"Anh, anh tỉnh rồi, tôi giúp anh pha một tách trà giải rượu! Nhân lúc còn nóng uống đi!"
Nam Cung Nghiêu không nói chuyện, chỉ chăm chăm nhìn cô, giống như muốn dùng ánh mắt lột bỏ mặt nạ của cô.
Nhìn thấy người con gái này, anh đột nhiên cảm thấy yên tâm. Nhưng đồng thời, cũng rất tức giận, giận cô có thể làm xáo trộn mạnh mẽ dòng suy nghĩ của anh, ảnh hưởng đến tâm tình của anh.
Người phụ nữ ác độc này, rốt cuộc đã bỏ lên người anh ma chú gì, khiến anh càng ngày càng không thể tự kiềm chế bản thân, để rồi càng lún càng sâu.
Uất Noãn Tâm bị anh nhìn đến khó hiểu, da đầu run lên, sống lưng lạnh lẽo, yếu ớt hỏi: "Làm sao vậy? Này....anh....."
Giây tiếp theo, bị anh kéo đến sofa. Bởi vì dùng sức quá mạnh, toàn bộ cơ thể hơi bật nhẹ lên.
Anh không buông tay cô ra, nhắm hai mắt lại.
Uất Noãn Tâm giãy dụa vài cái nhưng không thoát ra được, muốn đứng dậy.
"Đừng động đậy!" Giọng nói của anh lộ ra đầy sự mệt mỏi, nhưng vẫn ngập tràn sức uy hiếp.
Uất Noãn Tâm im lặng một lúc, hoài nghi hỏi: "Anh làm sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
Anh hôm nay, rất không bình thường.
Nam Cung Nghiêu không trả lời. Điều gì anh cũng không muốn nói, cũng không muốn làm, chỉ muốn cô ở bên cạnh mình, cảm nhận hơi thở của cô, liền có một sự yên tâm lạ lùng.
Đáng tiếc sự yên lặng không kéo dài được bao lâu, Uất Noãn Tâm lại yếu ớt nói: "Tôi vẫn chưa tắm rửa! Cơ thể hơi dơ."
Nam Cung Nghiêu mở trừng hai đôi mắt, tức giận. "Cô chán ghét ở bên cạnh tôi đến như vậy sao?"
"Không, không phải thế...." Cho dù không ghét, đương nhiên cũng không quá thích.
"Vậy tại sao cô lại vội vàng muốn đi, đi tìm tình nhân cũ của cô phải không? Anh ta hôm nay giúp cô đánh một vụ kiện, có phải cô muốn lấy thân báo đáp."
"................"Uất Noãn Tâm không lên tiếng, im lặng. Có lẽ lúc này, im lặng là tốt nhất.
"Không nói chuyện? Chứng minh tôi nói đúng rồi?"
"Tôi chỉ là.....không muốn vì vấn đề vô nghĩa này mà cãi nhau với anh. Tôi rất mệt, tin chắc anh cũng vậy!"
Giọng điệu của cô rất chân thành, mang chút cầu xin, sự kiêu ngạo của Nam Cung Nghiêu cũng giảm đi một chút, trở mặt lạnh lùng.
Cô ghét cãi nhau, anh muốn vậy sao? Chỉ là, mỗi lần nghĩ đến cảnh cô và Lương Cảnh Đường ở cùng nhau, anh lại không kiềm được tức giận! Cãi nhau một lần, lòng anh lại một lần đầy mệt mỏi.
Anh cũng hy vọng có thể im lặng chung sống với cô.
"Có phải công ty xảy ra chuyện gì không?"
"Không có!"
"Ồ...." Thái độ của anh lạnh nhạt, Uất Noãn Tâm cũng không hỏi thêm gì nữa. Cách một lúc, nhìn thấy trà giải rượu sắp lạnh, bưng đến trước mặt anh. "Uống, uống xong sẽ dễ chịu hơn một chút......"
Nam Cung Nghiêu vẫn bày ra dáng vẻ không thèm để ý đến cô.
"Ngoan....."
Anh chán ghét nhíu mày: "Bớt bày ra cái bộ dạng dụ dỗ trẻ em với tôi." Nói như vậy, nhưng vẫn vươn tay ra nhận lấy. Ngay lúc này, lại truyền đến một câu nói khiến anh rất không vui....
Chương 107 - Hôn một cách tàn bạo
"Mau uống hết trà giải rượu đi, tắm rửa rồi đi ngủ, tôi cũng quay về phòng đây!"
Uất Noãn Tâm nói như vậy, tất cả đều vì anh đã uống rượu, muốn anh nghỉ ngơi sớm chút. Nhưng khi Nam Cung Nghiêu nghe xong, lại coi thành cái cớ để trốn tránh của cô. Khuôn mặt dịu nhẹ lúc nãy ngay lúc này đây đột nhiên trở nên căng thẳng, đập bỏ tách trà giải rượu.
Một tiếng kêu "lạch cạch", tách trà bị vỡ thành mảnh, trà giải rượu văng tóe đầy cả tấm thảm.
Uất Noãn Tâm sợ đến mức run rẩy, ngạc nhiên nhìn anh. "Anh làm gì vậy?"
Nam Cung Nghiêu ngay cả liếc nhìn cô cũng không muốn, cả khuôn mặt giống như cái động bị đóng băng, từng góc cạnh nhìn vào đều lạnh lẽo. Anh chỉ thốt lên một chữ đơn giản. "Cút!"
"Gì chứ?"
"Tôi nói cô cút đi!" Ánh mắt của anh đủ lạnh để làm đông cứng cô, cũng rất tuyệt tình. "Không phải cô muốn đi sao? Vậy thì mau cút xa một chút, đừng để tôi nhìn thấy cô!" Anh chán ghét cô tìm đủ loại cớ muốn bỏ chạy, giống như anh đang cầu xin cô, bắt ép cô vậy. Cô cho rằng cô là ai chứ!
Uất Noãn Tâm lúc này không đoán được cảm xúc của anh, im lặng đến cùng cực, cũng không muốn tiếp tục chịu tức giận oan uổng, sau đó đứng dậy. "Anh nghỉ ngơi cho khỏe đi!" Khom người dọn dẹp mảnh vỡ.
"Đừng giả vờ nữa! Tôi bảo cô cút, không nghe thấy sao?" Nam Cung Nghiêu đột nhiên nổi lửa đặc biệt lớn, nhìn thấy cô đôi mắt liền cảm thấy đau nhức, có một loại kích động khẩn cấp bùng nổ. Anh cố gắng đè nén xuống không nổi giận, nhưng người đàn bà này, lại khiêu chiến giới hạn của anh.
Cô như vậy là đang diễn vỡ gì đây hả?
Tiếng nói nặng nề gầm thét bên tai của Uất Noãn Tâm, hơi thở xen lẫn với mùi rượu nóng bỏng phả lên mặt cô, cho thấy sự nguy hiểm, nhưng cô vẫn tiếp tục nhặt mảnh vỡ.
Bởi vì, lo lắng anh không cẩn thận dẫm phải, bị thương.
"Đáng chết!" Nam Cung Nghiêu lúc này không còn cách nào nhẫn nhịn, kéo cô, quăng lên ghế sofa, cơ thể mạnh mẽ đè lên. Trên cổ gân xanh nổi đầy lên, làm cho người khác vô cùng khiếp sợ. Bàn tay nắm chặt hai cổ tay của cô, giống như muốn cắt đứt chúng vậy.
"Uất Noãn Tâm" Anh nghiến răng nghiến lợi gọi tên cô. "Rốt cuộc cô muốn sao hả?"
Cô cũng không nhìn thẳng vào hai mắt đang bốc lửa của anh, trả lời nhỏ nhẹ: "Tôi chỉ không muốn anh bị thương vì đạp trúng mảnh vỡ, nhặt xong tôi sẽ đi!"
"Không phải cô chán ghét tôi sao? Tại sao còn giả vời quan tôi tôi hả?"
Cô thản nhiên liếc nhìn anh, trong mắt không có chút gợn sóng nào. "Anh hiểu lầm rồi, điều này không có nghĩa tôi quan tâm anh. Cho dù anh là một người không quen biết, tôi cũng sẽ làm như vậy."
Bởi vì anh vui buồn thất thường, cô cũng có chút tức giận, cho nên những lời này không phải là lời thực lòng của cô. Nhưng Nam Cung Nghiêu nghe vào, lại trở thành lời thật lòng. Cho nên, anh nổi trận lôi đình, giận dữ cười ồ lên. "Được......cô chán ghét tôi phải không? Vậy thì càng chán ghét thêm một chút đi......."
Trong lòng Nam Cung Nghiêu tràn đầy ghen tuông điên cuồng cùng tức giận, như có ngọn lửa cắn nuốt tim anh, anh không tiếc dùng thủ đoạn cực đoan khơi gợi phản ứng của cô. Chỉ cần cô không tiếp tục bày ra bộ dạng không thèm để ý, chẳng sao cả chết tiệt này là được.
<<12345 ... 45>>

