Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
"Cô cho chúng tôi là người mù hả, vừa nhìn đã biết không đơn giản như vậy! Chúng ta bây giờ đều là chị em tốt với nhau, nói đi mà.......tôi đảm bảo không nói với ai đâu."
Cái cam đoan của phụ nữ, chính là một giây vừa nói xong 'tôi đảm bảo không nói với ai đâu', thì một giây sau, toàn bộ công ty từ trên xuống dưới đều biết hết. Loại lừa gạt này, Uất Noãn Tâm từ tiểu học đến đại học bị dính vào không ít.
Nhưng đây không phải điều quan trọng, sự thật cô không thể mở lời, cho dù thẳng thắn nói "tôi là tổng tài phu nhân', cũng không có ai tin.
"Đang nói chuyện gì, náo nhiệt vậy?" Lương Cảnh Đường xuất hiện đúng lúc giải cứu cho Uất Noãn Tâm, vội lãng sau vấn đề khác. "Không có gì, giữa phụ nữ với nhau thường hay tán gẫu chuyện bát quát , quần áo, túi sách để giải trí, chứ còn có thể nói gì đây."
"Không phải vậy! Chúng tôi đang đoán tại sao tổng tài lại đến ăn cơm ở nhà ăn nhân viên." Trần Nhiên một khi đã nhắm vào một vấn đề nào, sẽ hỏi cho đến cùng. "Anh là đại luật sư, trực giác nhất định rất chuẩn, anh nói xem tổng tài có phải vì Noãn Tâm mà đến không?"
"Trần Nhiên....." Noãn Tâm ý bảo cô im lặng.
"Tôi thấy không phải! Ăn cơm thôi!" Lương Cảnh Đường mỉm cười ngồi kế bên Uất Noãn Tâm, mở chung canh ra, hương thơm lan tỏa bốn phía.
"Thơm quá đi......do anh tự mình nấu sao?"
"Ưm! Vừa đi hâm lại một chút, nhân lúc còn nóng uống đi!" Lúc anh nói câu này, đều nhìn Uất Noãn Tâm.
"Vậy tôi không khách sáo nha!" Trần Nhiên nhanh chóng vươn móng vuốt quỷ ra, kết quả bị Lâm Lâm dùng một cây đũa đánh nhẹ, chế nhạo. "Cô không có mắt nhìn sao? Canh này là luật sư Lương tự mình nấu cho Noãn Tâm, làm gì có phần cô?"
"Woohoo, luật sư Lương tự tay nấu canh nha.....canh tình yêu....." Các đồng nghiệp nữ buôn lời trêu ghẹo, biểu hiện vô cùng mờ ám.
Tiếng động quà lớn, ngay cả Nam Cung Nghiêu ngồi cách mấy bàn cũng nghe thấy rõ ràng, sắc mặt rất coi hơn.
Cô cũng thật có 'phúc khí', có tình nhân cũ tự tay nấu canh cho cô. Trong lòng cô không vì sự phản bội của chính mình và lừa gạt cảm thấy không yên sao? Vẫn còn có thể uống. Người phụ nữ này, quả nhiên không có tim mà.
Mỗi lần nhìn thấy bọn họ họ ngồi nhau, thân mật đến vậy, lửa giận trong lồng ngực cũng bắt đầu nhen nhóm, khó kìm chế kích động lật bàn. Nhắm mắt làm ngơ để tung lưới là tốt nhất, nhưng như vậy càng làm cho anh nhịn không được nghĩ xem bọn họ đang làm cái gì, điều đó càng khiến anh khó chịu hơn, gần như sắp bị trí tưởng tượng của chính mình bức điên.
Nên mới chọn lựa đi xuống nhà ăn nhân viên, tận mắt nhìn thấy tất cả, cũng là ẩn mình chịu ngược đãi.
Uất Noãn Tâm bị bọn họ nói đến lúng túng, mặt đỏ ửng lên.
"Mọi người xem, ai đó đỏ mặt rồi kìa."
"Làm gì có, luật sư Lương đối với mọi người rất tốt nha, canh cùng nhau uống đi!"
"Bị cảm mang sữa nóng đến, tự tay nấu canh gây sốc, cũng chưa bao giờ thấy luật sư Lương quan tâm chúng tôi đến vậy nha. Người ta tự tay, chuyên môn, đặc biệt nấu canh vì cô, chúng tôi làm gì có cái phúc, ghen tỵ với người kế bên nha....."
"Này.....các cô....." Uất Noãn Tâm vô cùng xấu hổ.
Lương Cảnh Đường ta mặt cứu cô. "Các cô đừng lấy cô ấy ra đùa giỡn nữa."
"Là đùa giỡn hay là nghiêm túc, anh so với chúng tôi không phải càng hiểu rõ sao? Từ thực tế suy ra, có phải anh có ý gì với Noãn Tâm của chúng tôi phải không?"
Lương Cảnh Đường chỉ mỉm cười.
Phản ứng của các đồng nghiệp nữ càng thêm mãnh liệt. "Im lặng là thầm thừa nhận rồi nhá....Noãn Tâm, cô rất hạnh phúc nha!"
"Đúng đó! Đúng đó! Sau này phải gọi cô là bà Lương rồi...."
"Ầm ỹ cái gì mà ầm ỹ! Người khác còn đang ăn cơm đó! Có tố chất không hả?" Tiếng gào thét của Uất Linh Lung vang đến, vô cùng phá vỡ bầu không khí.
Trần Nhiên bĩu môi. "Liên quan gì đến cô ta, chuyện này cũng muốn quản, đáng ghét!"
Lương Cảnh Đường rót canh giúp Uất Noãn Tâm, dẫn đến hơi thở hơi thổn thức.
Tay của Uất Noãn Tâm không cẩn thận dính dầu. "Tôi vào nhà vệ sinh nha!"
Trần Nhiên vội vàng đứng dậy đi theo. "Tôi cũng đi tôi cũng đi." Đá lông nheo với Lương Cảnh Đường, ý nói bản thân sẽ giúp anh tìm hiểu.
Vừa vào nhà vệ sinh, Trần Nhiên liền bắt đầu bát quái. "Cô và luật sư Lương có quan hệ gì? Thẳng thắn được khoan hồng, phản kháng nghiêm trị."
"Chỉ là bạn bè."
"Làm gì có bạn bè nào quan tâm nhau đến vậy hả? Luật sư Lương có tình cảm với cô, cô hiểu rõ?"
"..........Ừ!"
"Tôi nói mà, mặc dù cô nhìn hơi ngu ngu, nhưng về phần này cũng không chậm tiêu."
Hở.....cái gì gọi là ngu ngu chứ?
"Vậy cô thấy như thế nào? Có định tiếp nhận anh ấy không?"
Uất Noãn Tâm còn chưa kịp trả lời, Trần Nhiên đã nhảy vào khen trước một bước. "Ha ha! Xem tôi kìa hỏi câu gì đâu. Bây giờ người đàn ông vừa có tiền vừa có địa vị lại đẹp trai còn biết quan tâm như Lương Cảnh Đường còn được mấy ai, ngu ngốc mới không chịu đồng ý! Đổi lại là tôi, theo đuổi ngược lại cũng được! Đồng nghiệp trong phòng luật sư ngưỡng mộ cô muốn chết, ngay cả đồng nghiệp nam cũng thích anh ấy!"
".........." Nếu như nói cô không thích, đồng nghĩa tự thừa nhận mình ngu ngốc sao? Chuyện vẫn chưa xác định, Uất Noãn Tâm cũng không tiện phản ứng lại quá nhiều, chỉ nói: "Lúc khác hẳn nói đi!"
Câu nói này đối với người có tính tình nóng nảy như Trần Nhiên nghe vào, so với câu trả lời đồng ý không hơn không kém, ngoài miệng lại nói. "Được được được! Đừng vội mà, từ từ thôi, đợi tin tức tốt của hai người nha!"
Vì thế, trong một buổi trưa ngắn ngủi, tốc độ lan truyền tin tức Uất Noãn Tâm chấp nhận Lương Cảnh Đường đã trải rộng khắp công ty. Một truyền mười, mười truyền trăm, khó tránh khỏi làm méo mó sự thật. Hơn thế nữa, có người cam đoan rằng Uất Noãn Tâm đã đồng ý lời cầu hôn của Lương Cảnh Đường, ngay cả ngày kết hôn cũng đã định.
Các nhân viên nữ ngưỡng mộ ghen tỵ căm hận, nhân viên nam thì mở tiệc chúc mừng. Dù sao, ngoại trừ tổng tài thì Lương Cảnh Đường cũng được coi là viên kim cương có sức hấp dẫn nhất công ty. Sự tồn tại của anh, là một loại uy hiếp đối với tất cả đàn ông nha!
...............
Sắp đến giờ tan ca, Uất Noãn Tâm nhận được lời nhắn trên EMS của Lương Cảnh Đường.
"Buổi tối cùng dùng bữa nhé?"
Cô nghĩ một hồi, vì e ngại, trả lời. "Em muốn về nhà sớm chút, lần sau nhé?"
"Có chuyện sao?"
"Không phải! Muốn về nhà nghỉ ngơi! Anh có chuyện gì sao?"
"Ưm! Có vài lời, muốn nói với em."
Uất Noãn Tâm có ngu ngốc, cũng có thể đoán ra được đại khái anh muốn nói những gì, thoáng chốc vô cùng căng thẳng, không biết phải trả lời như thế nào.
Lương Cảnh Đường đã đi đến trước mặt cô. "Buổi tối cùng dùng bữa, được không?"
Nụ cười của anh quá ấm áp quá đẹp, khiến người khác không thể phản kháng dù chỉ một chút, Uất Noãn Tâm càng khó hơn, chỉ đành gật đầu. "Vâng!"
Chương 117 - Em có bạn trai
Sau khi tan ca, Uất Noãn Tâm cùng Lương Cảnh Đường rời khỏi trong sự bàn tán sầm xì mờ ám của các đồng nghiệp. Nam Cung Nghiêu đứng ở bên cửa sổ trên tầng cao nhất, nhìn thấy chiếc Maybach rời khỏi, đôi lông mày điển trai nhíu lại.
Hướng Vi gõ cửa bước vào. "Tổng tài, cuộc họp sắp bắt đầu rồi."
"Đổi lịch, chúng ta đi ăn cơm!"
"Ăn cơm?" Hướng Vi có chút kỳ lạ, điểm này không giống phong cách của anh. Hơn nữa, cuộc họp này rất quan trọng.
"Đặt chỗ ở nhà hàng Nguyệt Quang."
Đầu của Hướng Vi càng lộn xộn hơn. Nhà hàng Nguyệt Quang có tiếng là nhà hàng tình nhân, các cặp tình nhân sau khi dùng bữa xong, còn có thể ở lại khách sạn, tổng tài tại sao lại chọn nơi đó chứ? Nhưng cô vẫn không nói ra bất kỳ câu hỏi hoài nghi và dị nghị, đối với cấp trên của chính mình, cô có thói quen chấp hành mệnh lệnh, trước giờ không hề nghi ngờ.
Chiếc Maybach dừng lại trước cửa nhà hàng Tây, Uất Noãn Tâm ngẩng đầu lên nhìn bảng hiệu. Nhà hàng Nguyệt Quang.
Tim đột ngột bóp chặt.
Mặc dù cô từ nhỏ đã trưởng thành trong một thị trấn nhỏ, nhưng cũng từng thấy nhà hàng tình nhân nổi tiếng thế giới này trên tạp chí, đại lý mở rộng khắp nơi trên thế giới. Điều đặc sắc nhất của nhà hàng này là chỉ tiếp đón các cặp tình nhân, còn chuẩn bị phòng 'mật nguyệt' cho các cặp tình nhân. Khách hàng sau khi thưởng thức xong buổi tối, có thể vào thẳng đấy.
Nếu không phải cô tự mình đa tình, vậy Lương Cảnh Đường lựa chọn chổ này, hẳn không có dụng ý khác chứ?
"Đi thôi!" Vẻ mặt của anh trước sau đều dịu dàng, luôn yêu thương và chăm sóc cho cô.
Uất Noãn Tâm miễn cưỡng nở ra một nụ cười, có chút lo lắng sợ hãi theo anh đi vào. Trong đầu tràn ngập ý nghĩ nếu như anh đột nhiên thổ lộ, cô phải làm sao đây?
Phục vụ dẫn hai người đến bàn đã đặt trước, hỏi hai người muốn dùng gì, Lương Cảnh Đường nghĩ một lúc, nói đợi chút. Anh vốn muốn đợi sau khi dùng bữa xong hẳn nói, để tránh bất ngờ. Nhưng khi ở cùng cô, anh phát hiện chờ đợi thêm một giây lại gian nan đến vậy, anh đã đợi quá lâu, đã không thể tiếp tục chờ đợi. Bây giờ anh muốn cô biết, anh có tình cảm với cô.
Không khí trong nhà hàng rất tuyệt, nhất là ánh đèn rất đặc biệt, giống y như ánh sáng của mặt trăng, như rượu trút xuống, làm cho người khác say đắm, rất dễ điên cuồng đắm chìm trong đó.
Nhưng......
Uất Noãn Tâm làm gì có tâm trạng thưởng thức những thứ đó, cả người cô co rúm lại, mỗi giờ mỗi phút cảnh giác Lương Cảnh Đường, sợ anh bất thình lình thổ lộ. Đầu óc như một bộ máy đang hoạt động ở tốc độ cao, không ngừng nghĩ nếu như anh thổ lộ, bản thân nên trả lời như thế nào, phải cự tuyệt như thế nào mới thỏa đáng.
"Tiểu Noãn, anh hỏi em một câu hỏi có chút riêng tư được không?" Ánh mắt sáng ngời của anh nhìn vào mắt của cô, vô cùng dịu dàng.
".......Vâng!"
"Em có bạn trai rồi sao?"
Câu hỏi này..........
Vợ chồng trên danh nghĩa và bạn trai có gì khác nhau không?
"Không có!"
Lương Cảnh Đường kiềm nén vui mừng, khóe miệng hơi nhếch lên nụ cười. "Vậy em đối với anh.....có cảm giác gì không?"
"Ờ.......con người anh rất tốt, đối xử với em cũng rất tốt, rất dịu dàng, còn....."
"Anh không phải hỏi em những điều này." Anh mỉm cười chặn lời cô, ánh mắt tràn đầy mong đợi. "Anh đang hỏi em, cảm giác của một người phụ nữ, đối với một người đàn ông."
Quả nhiên đến rồi....
Làm sao đây làm sao đây?
Mặt Uất Noãn Tâm đỏ đến tận mang tai, đầu óc lộn xộn thành một cuộn dây, các ngón tay tuyệt vọng nắm lấy góc áo, trên trán đổ đầy mồ hôi.
Lương Cảnh Đường không muốn nhìn cô khó xữ, đổi cách hỏi khác. "Anh có cảm giác với em, hẳn em rất rõ, anh thích em! Hoặc có thể nói, anh yêu em! Anh muốn biết, em nghĩ như thế nào?"
Ngay thấy ba chữ đó, từ một người đàn ông cực kỳ đẹp trai, hoàn mỹ không khuyết điểm nói ra, đã vậy còn dịu dàng, giọng nói lại chân thành như vậy, có người phụ nữ nào không mê đắm, không thể kiềm chế chình mình. Trong đầu Uất Noãn Tâm cũng có một giây đi lạc đường, suýt chút nữa gật đầu đồng ý. Nhưng cô nhanh chóng phản ứng lại, bản thân không thể đánh mất lý trí.
Nếu không thể tránh khỏi việc làm tổn thương anh, không bằng sớm thẳng thắn với nhau, không cần tiếp tục lừa gạt, bây giờ là cơ hội tốt nhất.
Uất Noãn Tâm, mày vẫn còn lo lắng gì chứ? Mau chóng nói đi......
"Em biết rõ anh đối với em rất tốt, em cũng rất cảm động, nhưng...."
Lời vẫn chưa nói hết......
"Trùng hợp vậy, hai người cũng đến đây ăn cơm sao? Không ngại ngồi cùng bàn chứ?"
Câu hỏi mang theo hơi thở lạnh băng, lại hơi có ý cười vang lên trên đỉnh đầu.
Uất Noãn Tâm giống như con mèo đột nhiên bị cắn trúng đuôi, giật mình mạnh, ngẩng đầu lên nhìn. Nam Cung Nghiêu nhìn Lương Cảnh Đường, nhưng khóe mắt lại liếc qua nhìn cô, lạnh băng, chế giễu, nguy hiểm, cô không khỏi rùng mình một cái.
Anh đang cố ý sao?
Lại giở chiêu này chơi trò theo dõi sao?
Có cần thiết bức cô đến đường chết không hả?
Lương Cảnh Đường biết rõ sự xuất hiện của anh không phải trùng hợp, nhưng vẫn đồng ý theo cách đàn ông, bảo phục vụ mang thêm hai cái ghế đến.
Hướng Vi tính giang tay ra chào hỏi với Uất Noãn Tâm, trong lòng cũng có chút thất vọng. Mặc dù cô biết Nam Cung Nghiêu đối với cô không có loại tình cảm kia, nhưng vẫn không kiềm được mong đợi anh hẹn cô đến nhà hàng Nguyệt Quang là có nguyên nhân khác. Kết quả, nguyên nhân đặc biệt có, nhưng không phải cô, mà là Uất Noãn Tâm.
Cô quả thật nghĩ không ra, tại sao tổng tài lại vì một người có dáng vẻ bên ngoài không chút gì đặc biệt, thậm chí có chút xấu có chút ngu ngốc như người phụ nữ này mà để trong lòng, làm nhiều chuyện như vậy đều chỉ vì cô ta, hơn nữa cô trong lúc cô ta chỉnh sửa lại quần áo mà biết được bộ mặt thật của cô ta, nhắc nhở nhở cô tình hình hiện tại. Còn có Lương Cảnh Đường, có thể nhìn ra, anh ta rất thích cô ta.
Không khách sáo nói ra một câu, không lẽ đầu óc của đàn ông ngày này đều không bình thường sao? Một chút cô nhìn cũng không hiểu!
"Thư ký Uất hình như đã quên nộp báo cái cho tôi."
Nhìn thấy cô có chút căng thẳng lại có chút ngu ngốc nhìn chính mình, tâm tình anh rất tốt nhắc nhở. "Quy định nhân viên....."
"Điều hai trăm năm mươi sáu quy định, giữa nhân viên với nhau không được yêu đương, nếu không sẽ bị sa thải." Lương Cảnh Đường nói, nhìn thẳng anh, ánh mắt không hề gợn sóng. "Nếu như có một bên không phải là nhân viên của Hoàn Cầu, vậy không tồn tại vấn đề này."
"Xem ra, hai vị đã xác định quan hệ rồi sao?"
Giọng nói của Nam Cung Nghiêu đặc biệt lãnh đạm, nhưng có thể nghe ra được đã bị bức đến giới hạn nhất định, nếu vượt qua, sẽ có nguy hiểm khó có thể tưởng tượng......
Chương 118 - Tức ngăn lại trước mặt cô ta. "Cô không thể để anh ta đắc ý, tôi có thể giúp cô kiện anh ta."
"Kiện tôi sao? Được thôi!" Lăng Bân cười ồ lên. "Đến lúc đó tôi sẽ đem những chuyện lúc nãy ở trên pháp đình nói lại thêm một lần nữa, còn một số tình tiết....tôi nghĩ....nhất định sẽ rất khuấy động...."
Quá khứ đen tối hiện lên trước mắt, Hạ Nghiên Chi gần như sụp đổ, đẩy Uất Noãn Tâm ra. "Cô tránh ra, không cần cô lo!" Cô phải mất thời gian năm năm, phải chịu đựng rất nhiều quay tắc ngầm mới có thể có được địa vị như ngày hôm nay, tuyệt đối không thể thất bại trong chốc lát. Bất luận phải trả bất cứ cái giá nào! Cô cũng không muốn quay về cuộc sống trước kia, chết cũng không muốn!
Cô ta xé một tờ chi phiếu, đưa cho Lăng Bân. "Nếu như anh sau này dám đến làm phiền tôi, tôi sẽ cho anh đẹp mặt."
Lăng Bân vui vẻ ra mặt. "Biết rồi....một ngày vợ chồng trăm năm ân ái, anh làm sao có thể hại e...

