↓

c Phi đã là chàng trai trưởng thành cao to vạm vỡ khác rất nhiều so với hồi nhỏ, sao cô có thể địch lại cậu được đây?

“Thẩm Nhược Phi! Cậu mau buông ra!”

“Không buông!”

“Thẩm Nhược Phi! Cậu đang làm gì cậu có biết không?”

“Giờ chị có cảm thấy tôi “yếu ớt” nữa không?”

“Cậu một chút cũng không yếu ớt~ Trên trời dưới đất ngoài vũ trụ,cậu là người mạnh nhất ……..Có thể buông tôi ra không?”

“Không!”

“Thẩm Nhược Phi!”

“Phan Tiểu Hạ, chị trả lời tôi mấy câu này được không?”

“Cậu buông ra trước đã!”

“Chị trả lời trước đã!”

“Tôi……được rồi, mau hỏi đi!”

“Nhìn thấy tôi bị thương, chị có lo lắng không?”

“Đương nhiên là lo rồi, cậu hỏi ngớ ngẩn gì vậy?”

“Vậy, khi chị gặp lại Uông Dương, chị đã có cảm giác thế nào?”

“Tại sao tôi phải nói cho cậu?”

“Vậy, tôi không ngại ôm chị ngủ đâu……….”

“Tên khốn nhà cậu……Được rồi, khi nhìn thấy anh ta ngày hôm ấy, tôi đã rất hồi hộp rất căm hận, sau đó………”

“Không hỏi chị chuyện ngày đó, khi đưa tôi vào viện gặp hắn ta, chị có cảm giác gì?”

“Có cảm giác gì? Cậu bị thương nặng như thế, sao tôi còn tâm trạng mà để ý tới mình có cảm giác gì chứ!”

“Nói như vậy, trong lòng chị, tôi quan trọng hơn hắn có đúng không?” Khóe miệng Nhược Phi cong lên cười vui sướng.

“Á?”

Tiểu Hạ há hốc mồm, cô luôn cảm thấy Nhược Phi như đang cố dẫn dắt tư duy của mình để thực hiện mục đích khuất tất nào đó, nhưng từng câu cậu hỏi đều thấu tình đạt lý, cô không thể nào mà phản bác co nổi.

“Có phải không?”

“Cũng có thể nói như vậy…….Anh ta chỉ là bạn trai cũ của tôi mà thôi, nhưng cậu là em trai tôi, là bạn tốt nhất của tôi, hai người tất nhiên là không giống nhau…….”

“Chỉ là…….em trai và bạn tốt thôi sao?”

Đầu Nhược Phi dần dần cúi xuống, Tiểu Hạ hoàn toàn có thể nhìn thấy hàng mi dài cong vút của cậu đang tiến lại gần mình. Cậu ôm cô rất chặt, thật sự khiến người khác cảm thấy kinh hoảng, đầu cô trống rỗng, tới giờ vẫn không hiểu nổi mọi việc tại sao lại thành thế này.

Vì thế, cô chỉ tròn mắt nhìn cậu từ từ ghé sát mặt lại, khàn giọng hỏi : “Tôi không phải là em trai chị, trước giờ đều không phải. Chị rốt cuộc bao giờ mới có thể nhìn tôi như một người đàn ông? Tôi vì chị mà tham gia thi đấu, giờ tôi muốn lấy phần thưởng! Chị sẽ không nuốt lời, có đúng không?”

Nói đoạn, Nhược Phi nâng cằm cô lên, hôn lên môi cô. Tiểu Hạ cảm thấy toàn thân chấn động, cơ thể hoàn toàn mềm nhũn, một chút sức lực cũng không còn. Cô dùng hết sức đẩy cậu ra, nhưng cánh tay Nhược Phi lại như tôi từ thép, kiềm chặt lấy cô, khiến cô có vũng vẫy cũng không thể thoát ra được. Cô há miệng cắn mạnh vào môi của cậu.

Nhát cắn quá mạnh, môi Nhược Phi ứa máu, nhuốm đỏ cả viền môi, miệng cô cũng cảm thấy vị mặn tanh nồng, nhưng Nhược Phi không mảy may buông tay….

Nhược Phi ôm chặt lấy cô, kiên định nói : “Anh đã bỏ lỡ một lần, không thể bỏ lỡ lần thứ hai. Tiểu Hạ, anh………”

Hắn yêu em 15 năm, còn anh yêu em 20 năm……….Sao em có thể nói là anh không hiểu………

“Thần kinh!”

Tiểu Hạ phẫn nộ, giơ tay, bạt cậu một cái, nước mắt cũng rưng rưng. Nhìn nước mắt của Tiểu Hạ rơi xuống, Nhược Phi cảm thấy tim như bị ai đó rạch một đường, đau quặn lại, liền vội vàng buông tay…….

Tiểu Hạ nhìn tay mình tê rần, còn má cậu hằn đỏ năm dấu ngón tay, môi bị cắn sưng phồng, áy náy không nói nổi thành câu. Cô nhắm mắt nói : “Xin lỗi…….tôi sẽ coi như hôm nay cậu đã uống nhầm thuốc.”

“Không phải uống nhầm thuốc. ANH YÊU EM, Phan Tiểu Hạ!”

“Cậu có hiểu “yêu” là gì không?”

“Sao em biết anh không hiểu?” Nhược Phi nén giận nhìn cô.

“Cậu đừng nói nữa…….Tôi, tôi giờ rất rối! Coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra đi! Cậu đi ngủ sớm đi!”

Nhược Phi lặng người không nói được lời nào, còn Tiểu Hạ vội vàng đẩy cửa chạy về phòng. Nằm trên giường, qua cửa sổ nhìn bầu trời tĩnh mịch không sao, cô chỉ cảm thấy đầu óc rối tung. Em trai cô, cậu em trai luôn bầu bạn với cô, hôm nay lại có thể hôn cô……

Bầu trời không sao, vì là đầu tháng nên trăng cũng ẩn náu sau đám mây đen. Ánh trăng hiếm hoi chiếu trên người cô khiến làn da được trăng soi rọi trắng mượt như sứ. Cô phiền não lật người, miệng thầm thì : “Thẩm Nhược Phi……..sao lại thành ra như vậy?”

Tiểu Hạ chập chờn ngủ, tâm trạng phức tạp, miệng luôn lẩm nhẩm cái tên đó, chỉ cảm thấy mọi việc dường như không thể quay lại như thuở ban đầu được nữa rồi…….

*****

Cậu ấy là em trai tôi!

Sáng hôm sau, khi ánh nắng xuyên qua rèm cửa, chiếu vào phòng thì Tiểu hạ mới từ từ mở mắt. Đồng hồ trong điện thoại hiển thị 12 giờ trưa, còn cô thì hoàn toàn tỉnh táo. Khóe môi dường như vẫn còn đọng lại hơi ấm của Nhược Phi, cô bỗng nhớ lại nụ hôn cuồng dã thẹn tới chín mặt đó, chỉ cảm thấy lòng rối như tơ vò. Cô không biết phải đối mặt với Nhược Phi ra sao, nên chỉ thẳng mặt đích danh trách tội hay là giả vờ như chưa xảy ra chuyện gì?

Chúa ơi! Rốt cuộc tại sao lại như vậy?

Tiểu Hạ trốn trong phòng gần nửa giờ đồng hồ, mãi mới lấy được dũng khí bước ra ngoài. Đầu óc cô giờ rối mù, có rất nhiều thứ phải xóa sạch, phải xử lí hết. Cô chỉ hi vọng trước khi giải quyết được bế tắc thì không có chuyện gì phát sinh làm cho đầu cô loạn thêm nữa.

+++++++++++++

“Gì cơ? Tên nhóc Nhược Phi đó hôn cậu? Quá tuyệt! Nén nhịn ngần ấy năm, cuối cùng cũng ra tay rồi! Tớ cứ tưởng thằng nhóc đó sẽ giấu nhẹm đi cả đời cơ!”

Trong phòng trà, Tiểu Hạ ngận ngừ hồi lâu, nửa giấu nửa giếm lái sang thành “câu chuyện của một người bạn”, không ngờ dưới con mắt cú vọ cùng lòng dạ thâm sâu khó lường của Trần Duyệt, cô nàng đã thành công vạch trần âm mưu của Tiểu Hạ. Tiểu Hạ dở khóc dở cười, chỉ hận không thể bịp ngay miệng của Trần Duyệt lại, cười xin dung tha : “Trần Duyệt, xin cậu nhỏ tiếng một chút được không? Sao lại nói là Thẩm Nhược Phi? Không phải thằng nhóc đó!”

“Cậu gạt ma chứ gạt sao được tớ? Ai mà chẳng biết, thằng nhóc đó thích cậu!”

“Cậu đừng nói bậy!”

“Nhìn vào ánh mắt là biết người đàn ông có thích người đàn bà đó hay không mà! Tuy cậu “Thần Nữ vô tâm” nhưng người ta lại “Tương Vương ôm mộng” bao năm nay rồi. Cậu ta thích cậu, đến người ngoài như tôi cũng nhận ra, chỉ có cái đầu đặc mít của cậu là không hề cảm thấy thôi!”

Tích : Tương Vương mộng Thần Nữ Vô Tâm

Thời chiến quốc, Vu Sơn Thần Nữ thương thầm Sở Tương Vương, lén trốn xuống trần gian mong được tương ngộ. Tương Vương vừa nhìn thấy Vu Sơn Thần Nữ liền yêu tới kinh thiên động địa, nguyện kết duyên vợ chồng, bách niên giai lão, nhưng lại bị luật Tiên – Phàm ngăn cản, không thể như nguyện. Tương Vương hồi cung vẫn ngày ngày thương nhớ tới Vu Sơn Thần Nữ, Thần Nữ cảm động tấm chân tình của Tương Vương, sau khi dung hợp trong mộng cùng Tương Vương, để lại ngọc bội rồi biệt ly. Tương Vương vội đặt chân tới Vu Sơn, một lòng muốn gặp người con gái trong tim, Thần Nữ tái hiện, nói với Tương Vương tiền duyên đã hết, khuyên ngài nên thu lại tâm tình, chuyên tâm cai trị xã tắc, đừng tới quấy nhiễu thiên đình.

“Đừng có nói bậy! Còn nói nữa là tớ cạch chơi với cậu đó!” Tiểu Hạ sa sầm mặt lại, lòng rối như tơ vò.

“Được, không nói là được chứ gì!”

Nhác thấy tâm trạng Tiểu Hạ không tốt, Trần Duyệt hứng khởi phối hợp im miệng. Cô nhấp ngụm trà hoa hồng hỏi : “Cậu định thế nào?”

“Cái gì định thế nào?”

“Việc của Thẩm Nhược Phi đó!”

“Cho dù mẹ tớ có mắng chết thì tớ cũng không sống cùng với nó nữa. Con trai trưởng thành muốn tìm bạn gái là chuyện vô cùng bình thường, sống cùng với tớ, cả hai đều bất tiện. Tớ sẽ cố gắng xóa sạch chuyện ngày hôm qua, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì cả!”

“Phan Tiểu Hạ! Cậu thật là đồ ngốc! Thẩm Nhược Phi có điểm nào không tốt chứ?”

“Không phải là tốt hay xấu…….” Tiểu Hạ đau đầu nói : “Nó là đứa em tớ trông nom từ bé tới khi lớn! Tối qua chỉ là chuyện ngoài ý muốn! Sao cậu nghe mãi mà vẫn không hiểu vậy?”

“Hai người có phải quan hệ huyết thống đâu! Em trai gì chứ?”

“Nhưng tớ luôn coi nó là em trai. Cảm giác hiện giờ tớ không thể tiếp nhận nổi! Được rồi! Lùi lại mười nghìn bước mà nói, giờ nó có là một kẻ xa lạ không khiến tớ có cảm giác phạm tội đi chăng nữa thì tớ cũng không thể nào hẹn hò với nó được! Tớ 28 tuổi sắp thành gái già, còn nó mới 25 tuổi phong nhã hào hoa! Phụ nữ già nhanh hơn đàn ông! Tớ luôn thích mẫu đàn ông chín chắn thận trọng, thích hưởng thụ cảm giác được bảo vệ. Tớ không muốn làm bà mẹ già hầu hạ một chàng trai trẻ như “cây lau nước” tươi tốt xanh mượt, sau đó đợi hắn đủ lông đủ cánh rồi thì bị đá sang một bên, cô đơn tới già!”

“Phan Tiểu Hạ! Hai người cách nhau có 3 tuổi thôi! Hơn nữa tình chị-em có gì mà đáng sợ như vậy? Cậu nghĩ quá khoa trương rồi đó!”

“Bạn cùng phòng thời đại học với tớ cũng rơi vào mối tình chị-em……Chính mắt tớ chứng kiến cô ấy vì tên nhóc đó mà giặt quần áo, làm bài tập hộ, sau đó còn đưa hết tiền sinh hoạt cho hắn, nói chung là cung cúc phụng hầu từ A – Z. Năm đó, ai ai trong trường cũng tưởng hai người họ sẽ kết hôn, ai ngờ, hắn tốt nghiệp xong liền viện cớ “công việc chưa ổn định tạm thời chưa thể kết hôn”, cô ấy lại cứ ngây ngốc chờ đợi thêm mấy năm nữa. Năm ngoái, hắn cuối cùng cũng được thăng chức, mua được căn hộ khang trang, liền quay ngoắt một trăm tám mươi độ, nói chia tay với cô ấy, dùng một lý do vô cùng thường thấy : “Chúng ta không hợp nhau” để cắt đứt quan hệ! Nếu như đã không hợp nhau, sao hắn không chia tay ngay từ đầu? Sao sau khi được chăm sóc, hầu hạ như ông trời, vững cánh bay cao rồi mới thông suốt là hai người không hợp? Lại chỉ “hợp” với cô nữ sinh chăm chăm “làm bồ không làm vợ” cơ chứ?”

“Tên đó thật quá ti tiện!” Trần Duyệt phẫn nộ.

“Thế nên mới nói đừng nên đi tìm một gã đàn ông trẻ hơn mình, nuôi “ong tay áo” rồi dâng cho người khác làm chồng. Đó là việc vô cùng dại dột! Tình chị – em vô cùng mệt mỏi! Tớ muốn tìm một đối tượng chỉ cần điều kiện hai bên tương xứng để kết hôn, cho dù có chút cảm tình nhưng không hẳn là tình yêu cũng chẳng sao. Tớ chỉ muốn kết hôn để cha mẹ an lòng mà thôi! Nếu như ở bên Thẩm Nhược Phi……..cho dù hai bên gia đình có đồng ý, hay không cảm thấy tớ lừa gạt “nhi đồng”, cũng không nề hà tuổi tác trải nghiệm của cả hai,thì tớ vẫn cảm thấy đó là bi kịch………Cứ cho là Nhược Phi vô cùng yêu tớ đi, nhưng giữa hai chúng tớ có rất nhiều mâu thuẫn, ảnh hưởng của xung đột đó có thể khiến hai bên gia đình trước tới giờ luôn “thân như thủ túc” phải phản mặt thành thù! Kết luận, từ phương diện nào nhìn vào thì tớ và nó ở bên cạnh nhau là chuyện tuyệt đối khôngthể!”

“Phan Tiểu Hạ, sao cậu lại biến thành như vậy? Tình cảm là thứ có thể ngồi phân tích mà ra đáp án sao? Cậu sao có thể như “rùa rụt cổ” vậy?”

“Là sợ hãi……..Uông Dương đã làm cho tớ cảm thấy sợ hãi! Tớ chỉ muốn kết hôn, không hề muốn tình yêu!”

“Haizz……..Tên Uông Dương khốn nạn đó! Thực ra, cậu nói cũng đúng, chúng ta đã từng này tuổi rồi, không còn trẻ trung gì cho cam, năm 20 thất tình, đau khổ sẽ có bạn bè tới an ủi, nhưng năm 28 tuổi mà đau khổ vì thất tình thì chỉ chứng tỏ cậu không có mắt nhìn người, đầu óc có vấn đề! Trong hôn nhân, điều kiện là tiên quyết, cảm tình là thứ yếu, nếu chỉ vì tình yêu mà mù quáng lao đầu vào hôn nhân thì sẽ không có kết cục viên mãn. Cho nên là, cả đời này, tớ sẽ không kết hôn!”

Trần Duyệt nói đoạn, nét mặt tăm tối, dường như đang nghĩ tới những việc đau lòng của bản thân! Qua một hồi, Trần Duyệt mới vỗ vỗ vai Tiểu Hạ, cố nặn ra nụ cười an ủi : “Cậu yên tâm! Chúng ta là những phụ nữ thế kỷ 21, chúng ta vào được đại sảnh, xuống được phòng bếp, viết được mật mã, truy được dị thường, giết được ngựa gỗ, vượt được tường rào, lái được xe đua, mua được villa, vật được bò tót, đánh được lưu manh! Cậu thấy chúng ta không thể có được hạnh phúc hay sao?”

“Vậy cậu đi đâu để tóm về được một tuyệt thế mĩ nam ‘ngủ được dưới sàn đất, sống được ngoài hành lang, quỳ xuống nạy chủ trọ, khâu được cả áo quần, nhá được cả cơm thừa, kê được cả đơn thuốc, ẵm được cả trẻ con, nuôi được cả tiểu thư, nhịn được cả hiu quạnh, tranh cả với sói dữ’ đây?” Tiểu Hạ nghiến răng trèo trẹo hỏi lại.

“Ai ya! Đáng ghét! Chỉ biết đả kích tự tin của người ta!”

“Ha ha….Trần Duyệt! Tớ sống ở nhà cậu được không?”

“Hả?”

“Tạm thời tớ không biết đối mặt với thằng bé đó thế nào…….”

“Cho nên cậu lựa chọn “lẩn tránh”?”

“Không phải là “lẩn tránh”, là muốn tạm thời ngồi trấn tĩnh lại tâm tư! Này! Cậu đừng có mà không có nghĩa khí thế chứ! Nhớ năm đó khi cậu thất tình……..”

“Dừng! Dừng! Tớ để cậu ở tạm là được chứ gì? Không như thế lại mang muối xát vào vết thương của người ta!”

“Cảm ơn!” Tiểu Hạ mỉm cười nói.

“Vậy, Thẩm Nhược Phi phải làm sao? Không phải thằng bé đó đang bị thương à?”

“Thương tích không nặng, có thể tự xoay xỏa!” Tiểu Hạ bực bội : “Còn có bản lĩnh………tớ tin là nó không chết đói được đâu! Nếu không thì tìm cho nó một bà giúp việc về chăm sóc là được!”

“Chậc, chậc, chậc, có thể bức Tiểu Hạ vốn luôn “mềm lòng” của chúng ta tới mức độ này, tên nhóc Nhược Phi đó quả là cao tay……..Này, đây là chìa khóa nhà tớ, cậu đi đánh lấy một cái rồi về nhà tớ ở tạm, tớ nói trước nghen, cậu ở nhà tớ thì được, nhưng phải giúp tớ dọn dẹp nhà cửa đó!”

“Biết rồi! Có điều, nấu cơm thì đừng có trông chờ gì ở tớ nhé……” Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 13
Chăm sóc

Ngữ khí của Uông Dương đầy vẻ ghen tức, khiến cho người khác nghe không lọt tai, nhưng Tiểu Hạ giờ đang nhờ cậy người ta nên không tiện trở mặt với hắn, chỉ đành nén giận, nuốt cục tức xuống. Bộ dạng mím môi nén giận của cô trông giống hệt cái bánh bao, Uông Dương giấu ý cười sau lớp kính dày, cùng lúc cũng nhạy bén cảm thấy đây là thời khắc quan trọng có thể thay đổi quan hệ của hai người. Anh ta rất rõ thương tích của Tiểu Hạ không cần thiết phải bó bột nhưng………

Như vậy có thể rút ngắn khoảng cách giữa hai người!

Một tiếng sau……..

Tay Tiểu Hạ giờ dày thêm một lớp thạch cao trăng trắng tròn tròn, cô nhìn lớp thạch cao đó cười khổ. Cô không hiểu thương tích của Nhược Phi nặng như vậy mà chỉ cần tĩnh dưỡng độc hai tuần, vết thương của cô không cảm thấy đau lắm lại phải bó bột, hơn nữa, tạo hình của cô hiện giờ thật sự “đẹp” tới ngẩn ngơ! Cô không có tâm trạng lãng mạn đến mức đi kí tên lên lớp thạch cao trắng muốt đ...
<<1 ... 1112131415 ... 29>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53508699
Visits Today: 101364
This Week: 1356499
This Month: 5503145

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53508708
Visits Today: 101373
This Week: 1356508
This Month: 5503154

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53508699
Visits Today: 101364
This Week: 1356499
This Month: 5503145

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Old school Easter eggs.
.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 34
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Tiểu, Thuyết, -, Tình, Yêu, Thì, Ra, Ấm, Áp, Như, Vậy,
Cùng Chuyên Mục
* Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
* [Truyện Tiểu Thuyết] Đời kỹ nữ (Hồi ức của một geisha)
* Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap
* Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
* Dế mèn phiêu lưu kí
Bài viết ngẫu nhiên
* Truyện Teen Yêu TẠI SAO CẬU KHÔNG NÓI?
* Yêu nhau thật tâm thì đã không buông tay quá dễ
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
* Viết cho con mùa thi Đại học
* Vì tớ là bạn thân của cậu
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com