↓

uôn luôn không nhất quán, thường bị người khác chỉ trích, nhưng những việc liên quan tới tình cảm làm sao có thể dự liệu trước được trong tay chứ?

Tuy tàn nhẫn, nhưng tình yêu sai lầm của Nhược Phi dành cho cô cũng nên kết thúc rồi!

“Đúng vậy! Chúng tôi quay về với nhau rồi!” Tiểu Hạ tàn nhẫn nói : “Anh ấy ra đi cũng chỉ vì tôi, giờ anh ấy đã quay lại, hai chúng tôi vẫn còn độc thân, tại sao không thể “gương vỡ lại lành”? Thẩm Nhược Phi! Cậu nên chúc phúc cho tôi mới đúng!”

“Chúc phúc cô? Chúc cô lần nữa bị gã đểu giả đó lừa sao?”

Nhược Phi bất chợt nắm chặt lấy tay Tiểu Hạ. Lực đạo cực mạnh, cổ tay cô bị siết tới đau nhói, cuối cùng cơn giận bốc lên. Cô hất văng tay Nhược Phi ra, nổi giận đùng đùng : “Đừng có nói nhảm! Trời mưa to, vào nhà tắm rửa trước rồi hãy nói. Nếu không muốn vào nhà tôi thì tôi sẽ giúp cậu tìm khách sạn!”

“Cô thật sự mong tôi đi như vậy sao?” Nhược Phi cười cay đắng.

“Tên nhóc nhà cậu rốt cuộc có biết nghe lời hay không? Trời mưa to như vậy, cậu không sợ bị cảm nhưng tôi sợ! Bị bệnh vui lắm sao? Mau đi vào tắm rửa!”

Tiểu Hạ nói đoạn, nắm lấy tay Nhược Phi kéo lên lầu, tay của Nhược Phi lạnh ngắt nhưng không hề có ý giằng ra………

Nửa tiếng sau, Nhược Phi tắm xong liền xuất hiện trước mặt Tiểu Hạ. Cậu mặc áo T-shirt trắng rộng thùng thình, hơi nước nóng vẫn còn tỏa ra, thoang thoảng mùi Shiseido Aquair mà cô thích nhất.

Cậu khẽ cúi đầu, ngồi bên cạnh Tiểu Hạ, mặt trắng nhợt nhạt, giống như tù nhân đang đợi quan tòa phán quyết, lại vừa giống như chú cún con bị bỏ rơi…….

Tuy lòng không nỡ nhưng Tiểu Hạ vẫn nói : “Thẩm Nhược Phi! Tôi đã giúp cậu tìm nhà rồi đó, giao thông thuận tiện, giá cả lại phải chăng, cậu có muốn đi xem không?”

“Cô đang muốn đuổi tôi đi sao? Tiểu Hạ?” Nhược Phi ngẩng đầu nhìn cô.

“Không phải. Chỉ là cảm thấy sống chung như bây giờ không tiện mà thôi!”

“Bởi vì Uông Dương?”

“Không phải…….Cậu cũng 25 tuổi rồi, lại không hề có quan hệ huyết thống với tôi, hai chúng ta sống chung một nhà thực sự rất bất tiện!”

“Sao trước đây lại không cảm thấy bất tiện? Vì Uông Dương đã quay trở lại, hay là vì tôi hôn cô?”

“Thẩm Nhược Phi!” Tiểu Hạ đỏ bừng mặt : “Việc trước đây đừng nhắc tới nữa, lí do thì đừng có hỏi nhiều! Ngày mai, tôi và cậu đi xem nhà!”

“Cô thực sự muốn đuổi tôi đi sao?” Nhược Phi nhìn đăm đăm vào cô.

Nhìn ánh mắt bi thương của cậu, lòng Tiểu Hạ cũng rất buồn, nhưng cô chỉ có thể gượng ép bản thân, cương quyết không mềm lòng. Cô gật đầu nói : “Thật sự. Cậu cũng biết, một khi tôi đã quyết định sẽ không bao giờ thay đổi. Cậu 25 tuổi rồi, cô nam quả nữ sống cùng nhau rất bất tiện, là do mẹ tôi không cất nhắc chu đáo.”

“Phan Tiểu Hạ, cô đã hứa sẽ không bỏ rơi tôi, cô không được nuốt lời!”

“Tôi hứa với cậu hồi nào?” Tiểu Hạ nghi cảm hỏi.

“Ha ha! Cô đương nhiên là đã quên rồi…….chỉ có tôi ngu ngốc mới coi nó là thật!”

Nhược Phi cười lạnh, đứng dậy, quay về phòng.

Đêm khuya……

Tiểu Hạ không tài nào chợp mắt nổi. Tuy rằng Nhược Phi cuối cùng cũng bằng lòng đi thuê căn hộ riêng để ở, nhưng khi nhớ tới ánh mắt đau thương của cậu, tim cô lại đau thắt lại. Cô hết trăn bên này lại trở bên kia, nhưng kiểu gì cũng không ngủ nổi. Cuối cùng, dứt khoát ngồi dậy đi ra bếp rót cốc nước. Cô vừa đẩy cửa phòng ra thì liền nhìn thấy trên so-fa phòng khách nhà mình có một bóng người đen sì sì đang ngồi trên đó, giật mình đánh thót. Cô bịp miệng không để mình la lên, đồng thời cũng nhìn rõ dung mạo của người ấy.

Thẩm Nhược Phi………

Tiểu Hạ vẫn còn nhớ khi cô học sơ trung năm hai, cả đại viện đột nhiên lan truyền một tin tức đủ để gây xáo trộn một thời gian dài. Tuy người lớn luôn giấu giấu giếm giếm trước mặt cô, nhưng cô vẫn biết hai vợ chồng chú Thẩm và dì Vương Tuệ từ trước tới nay luôn hòa thuận êm ấm bỗng nhiên cãi vã đòi ly hôn. Còn nữa, là do chú Thẩm đề xướng trước. Điều đó có nghĩa, Thẩm Nhược Phi sẽ không cùng cô đi tới trường, không đợi cô cùng về nữa. Cô định đi sang tìm Nhược Phi nhưng mẹ lại ngăn cản, bà thở dài : “Tiểu Hạ, nhà chú Thẩm giờ đang hỗn loạn, con đừng nên sang đó chỉ tổ gây thêm phiền phức. Thằng bé Phi Phi thật tội nghiệp……..”

Tiểu Hạ đối với hai từ “ly hôn” chỉ mù mà mù mờ hiểu chút chút nhưng cũng rõ trừ việc giết người phóng hỏa ra thì đây là việc vô cùng xấu hổ. Cô nhân lúc cha mẹ ra ngoài, len lén chạy sang nhà Nhược Phi, khe khẽ mở cánh cửa nhà không khóa, bước vào gian phòng tối om không bật đèn.

Trên sàn nhà có một cậu bé chỉ yên lặng ngẩng đầu ngắm sao qua khung cửa sổ, thấy vậy, cô đi vào, ngồi xuống bên cạnh cậu. Nhược Phi gầy hơn hồi bé rất nhiều, sắc mặt cũng nhợt nhạt thấy rõ. Cậu liếc cô một cái : “Bà đến đây làm gì? Cha mẹ bà không phải cấm bà chơi với tôi sao?”

“Không phải! Sao cậu lại nghĩ ra chuyện như vậy?” Tiểu Hạ thảng thốt.

“Cha tôi bỏ đi rồi………Ông ấy cuối cùng cũng bỏ đi rồi, nực cười một nỗi là ông ấy chính miệng nói, vì tôi nên mới nhẫn nhịn tới tận bây giờ! Tại sao ông ấy lại không thể vì tôi mà không ly hôn? Lừa gạt, tất cả chỉ toàn là lừa gạt! Bà cũng cút đi, tôi không muốn nhìn thấy mặt bà!”

Nhược Phi năm cuối tiểu học đã dậy thì, giọng biến khàn khàn như vịt đực, ria mép cũng lún phún mọc. Cậu giờ cao bằng Tiểu Hạ , sức cũng khỏe nữa, cậu đẩy Tiểu Hạ một mạch ra khỏi cửa, cô loạng choạng suýt nữa ngã nhào, cuối cùng tức lên. Cô dữ dằn nhìn Nhược Phi quát: “Được! Tôi đi! Cậu đừng có đến tìm tôi nữa đó!”

“Bà cút ngay cho tôi!”

“Cút thì cút!”

Tiểu Hạ tức trào máu, thật sự quay người bước ra khỏi cửa, nhưng chỉ được vài bước, rốt cuộc vẫn ngoái đầu lại nhìn. Cô nhìn Nhược Phi đứng sững ở đó, mặt đầy nước mắt, nhưng lại không hề có ý lấy tay lau đi, dường như, cứ để như thế sẽ không ai hay biết cậu đang khóc vậy………..Từ khi đi học, cho dù vấp ngã té ngã, tay suýt nữa bị gãy cũng không bao giờ nhìn thấy cậu khóc, nhưng bây giờ……

“Thẩm Nhược Phi! Cậu thật sự muốn tôi bỏ đi sao?” Tiểu Hạ hỏi lại.

“Đúng! Bà đi đi!”

“Nhưng tôi cứ không đi thì làm sao?”

“Bà là đồ mặt dày, không biết xấu hổ?” Nhược Phi sững một thoáng, không chịu nổi lắc đầu.

“Tên nhóc thối tha! Dám nói chị như vậy!”

Tiểu Hạ búng vào trán cậu một cái, quyết ở lại cạnh cậu. Hai đứa dắt nhau tới sân vận động, Nhược Phi thì chơi bóng rổ, còn Tiểu Hạ trèo lên xà ngang, đung đưa hai chân, ngồi xem cậu chơi. Nhược Phi bạt mạng ném bóng vào rổ, toàn thân ướt đẫm mồ hồi, cuối cùng mệt quá, nằm dài trên sân. Tiểu Hạ nhảy xuống, đi tới cạnh cậu, còn cậu dường như đang tự nói với bản thân : “Hai người họ hôm nay sẽ đi làm thủ tục ly hôn. Hai người họ đã thương lượng để mẹ nuôi tôi!”

“Ừ!” Tiểu Hạ không biết nói gì, chỉ gật đầu.

“Tiểu Hạ………tôi giờ chỉ có một mình……..”

Cơ thể Nhược Phi khẽ run rẩy, nét mặt tràn ngập khủng bố và mê màng khi nghĩ về tương lai, Tiểu Hạ nhìn cậu mà đau lòng. Cô giơ tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Nhược Phi, khẽ xoa xoa đầu cậu an ủi : “Thẩm Nhược Phi, cậu hãy còn tôi, chúng ta sẽ mãi mãi là bạn tốt của nhau, tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu!”

“Mãi mãi sao?” Nhược Phi ngẩn ra hỏi.

“Đương nhiên rồi! Mãi mãi!”

“Là bà nói đó nhé!”

“Ừ!”

Tiểu Hạ theo thói quen vò vò mái tóc dày rậm rạp của cậu, còn Nhược Phi thì chau mày, nghiêng đầu tránh. Cậu có chút bực bội mắng cô : “Không được vò tóc tôi như vò lông con cún vậy!”

“Ế! Cậu giờ biết cáu gắt rồi hả? Sao trước đây cậu không bao giờ sừng sộ lên với tôi?”

“Trước đây còn nhỏ không hiểu chuyện, bị bà bắt nạt, bà còn không biết ngượng?”

“Thẩm Nhược Phi! Đồ vô lương tâm! Tôi cứ sờ đó, sao nào?”

“Không được!”

Nhược Phi và Tiểu Hạ, đứa thì muốn cưỡng ép sờ tóc đối phương, đứa thì kịch liệt phản kháng, loay hoay một hồi, cuối cùng quay ra đánh nhau. Mấy năm trở lại đây, sức của Nhược Phi dần dần khỏe lên, giờ đã có thể đánh bất phân thắng bại với Tiểu Hạ, cho nên không ai chiếm được ưu thế. Tiểu Hạ tức tối, thở hổn hển nắm lấy cổ áo Nhược Phi, mắt trừng mắt, cuối cùng, hai đứa quay ra cười phá lên. Tiếng cười của cả hai vẫn văng vẳng bên tai, còn Tiểu Hạ xém chút nữa quên mất lời hứanăm xưa của bản thân…….

“Thẩm Nhược Phi……..”

Tiểu Hạ cuối cùng cũng nhớ tới lời hứa lúc nhỏ của mình, lòng bứt rứt , áy náy vô cùng.

Nhược Phi nhàn nhạt liếc cô một cái : “Sao lại không ngủ?”

“Tôi không ngủ được! Cậu cũng không ngủ được phải không?”

“Đúng vậy………nhớ tới rất nhiều chuyện hồi còn nhỏ!”

“Thẩm Nhược Phi! Xin lỗi……….Việc tôi hứa với cậu, tôi lại quên mất…….”

“Không sao. Quên thì cũng quên rồi!”

“Tôi muốn bàn bạc với cậu.”

“Ừ! Nói đi!”

Tiểu Hạ bật đèn lên.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Nhược Phi ngồi trên so-fa, khom người về phía trước, chăm chú nhìn Tiểu Hạ. Nhìn thấy bộ dạng bình tĩnh của cậu, Tiểu Hạ cảm thấy lời nói muốn giãi bày cho cậu hiểu, trong chớp mắt, biến mất tăm mất tích. Nhưng, vì tốt cho tương lai của cả hai, lần này cô bắt buộc phải sắm vai phản diện……… Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 15
Tôi thích người con gái như em

“Thẩm Nhược Phi, chúng ta cũng quen nhau gần 25 năm rồi nhỉ. Tôi vẫn còn nhớ hình dáng lúc cậu vừa mới sinh. Ha ha!” Tiểu Hạ nói đoạn, cười ha hả, còn Nhược Phi thì chẳng nói câu nào, chỉ đăm đăm nhìn cô, phảng phất như có thể hiểu thấu tâm tư của cô vậy. Tiểu Hạ bị nhìn đến chột dạ, thẹn thùng khụ khụ vài tiếng : “Thời gian trôi nhanh thật. Tôi cũng sắp lấy chồng, còn cậu cũng trưởng thành cao lớn vậy rồi………Mẹ cậu nhờ tôi giới thiệu bạn gái cho cậu, không biết cậu thích mẫu người như thế nào?”

“Thích mẫu người như em!” Nhược Phi nửa cười nửa không.

“Tên nhóc thối tha nhà cậu, tôi đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đó!”

“Tôi cũng rất nghiêm túc!”

“Nói như vậy……..cậu thích con gái lớn tuổi hơn mình? Cậu không thích mẫu người trẻ trung xinh đẹp sao?”

“Tôi thích mẫu người như em!”

“Thẩm Nhược Phi……..”

Tuy Nhược Phi rất hay đùa giỡn bỡn cợt, lại hay trêu chọc người khác, nhưng cậu đang đùa bỡn hay nghiêm túc thì cô luôn luôn phân biệt được. So với tính cách dịu dàng cẩn trọng của Uông Dương thì Nhược Phi thực sự quá chói mắt, quá ngột ngạt, bức bách, khiến người khác không thể nào mà nắm bắt cho nổi.

Cậu giống như một luồng ánh sáng chói chang, thu hút mọi ánh mắt của người khác nhưng lại quá nóng gắt, có thể khiến đôi mắt của họ bị thiêu bỏng. Các cô gái thích cậu không ít nhưng cái tính lạnh lùng vô tình của cậu cũng khiến rất nhiều cô gái phải khóc thút thít. Trong mắt của một cậu bé vẫn chưa hiểu rõ bản chất vấn đề, tình yêu hoàn toàn không dính dáng gì tới hôn nhân, với họ, tình yêu chẳng qua chỉ là trò chơi gia đình mà thôi.

Còn cô, cô không thể chơi trò may rủi này được.

“Phan Tiểu Hạ, tôi biết em muốn nói gì. Em muốn nói hai chúng ta hoàn toàn không thích hợp, muốn nói tôi không chín chắn, muốn nói tình yêu tôi dành cho em chỉ là một thứ tình cảm sai lầm, có phải vậy không? Đúng như em nói, tôi đã 25 tuổi rồi, tôi tự có phán đoán và cách nhìn nhận của riêng mình, tôi hiểu rõ tôi muốn những gì. Tôi yêu em, vẫn luôn yêu em, không phải vì thói quen mà chỉ bởi vì tôi yêu em. Phan Tiểu Hạ, tôi yêu em!”

Đôi mắt của Nhược Phi lấp lánh ánh sáng kiên định, tràn đầy vẻ nghiêm túc, khiến trái tim Tiểu Hạ không kiềm nổi mà đập loạn nhịp. Cô vội quay người, cưỡng ép bản thân phải lạnh lùng : “Nhưng tôi không yêu cậu!”

“Tiểu Hạ……..”

“Thẩm Nhược Phi, cậu nghe cho rõ, tôi và Uông Dương đã quay lại với nhau, tôi hi vọng cậu sẽ chúc phúc cho tôi, chứ không phải làm rối tung cuộc sống của tôi lên. Cậu là em trai tôi, vĩnh viễn là như thế, quan hệ của chúng ta sẽ không bao giờ có bất cứ thay đổi nào khác!”

“Vĩnh viễn sao?”

“Đúng vậy. Vĩnh viễn!”

Tiểu Hạ cũng rõ bản thân vô cùng tàn nhẫn, nhưng nếu muốn chấm dứt mọi niệm tưởng sai lầm của Nhược Phi, đây chính là cách đơn giản nhất mà hiệu quả nhất. Nhược Phi cúi đầu, khuôn mặt tăm tối sa sầm lại, đột nhiên, cậu ngồi bật dậy, toan rời đi. Tiểu Hạ nhìn mưa tuôn như trút nước bên ngoài, thất kinh : “Cậu muốn đi đâu?”

“Nếu cô đã đuổi, tôi chẳng có lí do gì để ở lại cả!”

“Đừng kích động làm càn như trẻ con vậy nữa, có được không? Mưa to như thế, cậu muốn đi đâu? Muốn đi để mai hẵng đi!”

Tiểu Hạ và Nhược Phi cứ như vậy mà tranh cãi. Nhược Phi bình thường là người có tính cách nhàn nhã, hiền hòa, nhưng lần này cương quyết đòi đi khiến Tiểu Hạ vừa lo vừa tức. Cô vội tóm lấy cánh tay cậu, kinh ngạc phát hiện tay cậu nóng như lửa. Cô thảng thốt đặt tay mình lên trán cậu kiểm tra, sau đó thất thanh kêu lên : “Cậu bị sốt rồi!”

“Không có!”

“Đợi chút, để tôi đi lấy cặp nhiệt độ!”

“Không cần, tôi không sao!”

“Đừng cố chấp nữa. Nếu cậu thật sự xảy ra chuyện, tôi biết ăn nói sao với mẹ cậu đây? Nghe lời!”

Tiểu Hạ vội vàng chạy về phòng tìm cặp nhiệt độ, giúp cậu đo, kết quả, cậu sốt 38,7 độ. Cô bắt cậu tới bệnh viện, cậu khăng khăng không chịu, cô chỉ còn cách lấy thuốc hạ sốt cho cậu uống. Nhìn thấy cậu ngoan ngoãn uống thuốc, cô mới thở phào nhẹ nhõm, quệt những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán mình rồi nói : “Cậu thật phiền phức……Giờ thì đi ngủ một giấc, sáng mai sẽ không có chuyện gì nữa cả!”

“Phan Tiểu Hạ, sao chỉ khi tôi bị bệnh, em mới dịu dàng với tôi như vậy? Tôi thật hận bản thân không thể cả ngày nằm trên giường bệnh!”

“Đừng nói nhảm! Bệnh tật là thứ có thể lôi ra để đùa bỡn sao?” Tiểu Hạ bị dọa điếng người.

“Ha ha!” Nhược Phi cười nhạt, qua một lúc, giọng cậu trở nên xa xăm : “Tại sao lại đi gặp Uông Dương?”

“Gì cơ?”

“Không phải em đã nói sẽ không yêu, không gặp hắn nữa sao? Tại sao lại đi gặp hắn?”

“ Bởi vì, bởi vì……tay của tôi bị thương, anh ấy lại là bác sĩ!”

“Em bị thương? Sao tôi lại không biết? Là từ khi nào?”

Nhược Phi thất kinh túm lấy tay Tiểu Hạ, Tiểu Hạ vội vàng giằng ra, mặt dần dần đỏ lựng. Cô khẽ khụ một tiếng, mất tự nhiên nói : “Là một tháng sau khi cậu bỏ đi……Haiz. Hai chúng ta hết người này tới người khác phải vào viện, thật sự nên đi thắp hương khấn Phật một chuyến thôi!”

“Tại sao em không nói với tôi?” Nhược Phi nổi giận đùng đùng hỏi cô.

“Vết thương không nghiêm trọng, có gì hay ho mà nói với cậu! Hơn nữa, cậu cũng có ở cạnh tôi đâu!”

“Đúng vậy……… tôi không ở cạnh em……”

Nhược Phi lẩm nhẩm nói, mặt bỗng tối sầm lại. Tiểu Hạ đứng dậy định đi, Nhược Phi b...
<<1 ... 1415161718 ... 29>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
Lamborghini Huracán LP 610-4 t
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53436266
Visits Today: 28931
This Week: 1284066
This Month: 5430712

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53436277
Visits Today: 28942
This Week: 1284077
This Month: 5430723

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53436266
Visits Today: 28931
This Week: 1284066
This Month: 5430712

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 17
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Tiểu, Thuyết, -, Tình, Yêu, Thì, Ra, Ấm, Áp, Như, Vậy,
Cùng Chuyên Mục
* Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
* [Truyện Tiểu Thuyết] Đời kỹ nữ (Hồi ức của một geisha)
* Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap
* Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
* Dế mèn phiêu lưu kí
Bài viết ngẫu nhiên
* Một câu chuyện cảm động
* [Tiểu Thuyết] 1 Lít Nước Mắt - Nhật Kí Aya Kitou
* Em chết đi! Anh sẽ...
* Tặng những người yêu nhau nhưng không thể ở bên nhau
* Truyện ngắn | 18 năm chờ đợi tình yêu
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com