Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
“Đương nhiên là quay về lớp rồi! Tôi và cậu có cùng lớp đâu! Cậu cũng nên hòa đồng một chút đi, đừng có đứng đây một mình nữa!”
“Ừ” Nhược Phi rầu rĩ đáp.
“Vậy tôi đi nhé!”
Nói đoạn, Tiểu Hạ chạy đến bên Uông Dương, tâm trạng kích động vô cùng. Uông Dương đang ôm một bó củi to, mỉm cười nói với cô : “Lại tới xem em trai hả?”
“Ừ! Khó lắm mới gặp được nó……..”
“Lớp 12 học hành vất vả cả ngày, việc đó cũng dễ hiểu thôi mà! Đợi lên đại học là ổn cả thôi……”
“Ừ….” Tiểu Hạ gật đầu.
“Cậu…….. định thi vào trường nào?”
“Tớ cũng không biết! Thành tích của tớ không ổn định, đâu phải muốn vào trường nào là thi đỗ được đâu!”
“Tớ định thi trường S!”
“Dựa vào thành tích của cậu thì nhất định là sẽ đỗ!”
“Vậy…….cậu có muốn học cùng trường với tớ không?” Mặt Uông Dương bỗng đỏ ửng.
Tiểu Hạ ngẩn người.
Không phải là cô không hiểu hàm ý trong câu nói của Uông Dương mà là trực giác mách bảo cô rằng mình đã hiểu sai! Uông Dương là vương tử trong trường, làm sao anh ta có thể để mắt tới một cô gái bình thường như cô chứ? Tiểu Hạ cúi gằm mặt, tim đập thình thịch, song vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh : “Để tớ cố hết sức thử xem! Phải phát huy hết khả năng thì may ra mới có thể đỗ!”
“Thành tích học tập của cậu rất tốt, chỉ không ổn định mà thôi! Nếu cậu cẩn thận thêm chút nữa thì nhất định sẽ đỗ mà!”
“Cảm ơn…”
Tiểu Hạ không biết phải nói thế nào, chỉ cảm thấy mặt nóng bừng bừng, còn Uông Dương trông rất ngượng ngùng, chẳng còn tài ăn nói như thường ngày nữa! Đương lúc cả hai đang im lặng suy nghĩ thì một nữ sinh bỗng dưng xuất hiện phá tan bầu không khí tĩnh lặng của cả hai.
“Uông Dương! Thì ra cậu ở đây à! Cô giáo kêu cậu ra tập hợp kìa!”
“Ừ! Tớ sẽ ra ngay!”
Uông Dương nhìn Tiểu Hạ một cái sau đó vội vàng chạy đi còn cô thì đứng đó hoang mang hồi hộp không dứt.
Chạng vạng tối, mọi người vừa cười vừa đùa tranh nhau ăn những món có vị rất quái gở, chỉ có Tiểu Hạ là ngồi im trầm mặc. Nếu như trước đây, Trần Duyệt nhất định sẽ tóm ngay tại trận bộ dạng thất thần của cô, nhưng hôm nay Trần Duyệt chỉ chăm chăm háo hức tập trung chuẩn bị cho tiết mục đốt lửa trại, cơ bản là không còn tâm trạng quấy rầy Tiểu Hạ ngồi trâm tư mặc tưởng nữa.
Bao quanh đống lửa trại cháy hừng hực, từng lớp một lần lượt thay phiên nhau ca múa, chốc chốc lại có mấy bạn nam sinh bước ra biểu diễn nhảy hiphop khiến ai nấy đều phấn kích hò reo nhiệt tình. Vì là hoạt động dã ngoại khó khăn lắm mới được tổ chức nên các thầy cô đành nhắm mắt làm lơ để mặc lũ học trò quỷ sứ của mình quậy phá tưng bừng. Có mấy học sinh liều lĩnh nhân lúc mọi người đều đang hưng phấn hò hét thì lén lút trốn đi chơi, dẫn nhau ra góc khuất ngồi “bàn nhân thế sự”……..Đương nhiên là các thầy cô không hề hay biết!
Tiểu Hạ hoàn toàn không có hứng thú với cảnh náo nhiệt trước mắt, chỉ ngồi suy nghĩ về từng câu đối thoại của cô và Uông Dương, cốt để thấu hiểu ý tứ sâu xa trong từng lời nói của anh ta. Cô quay đầu sang thì thấy Uông Dương và một nữ sinh, người trước người sau bỏ ra khỏi khu vực đốt lửa trại, cô bỗng cảm thấy người mình lạnh ngắt, hô hấp trở nên khó khăn cực độ. Tâm trạng vui mừng khi nãy và cảm giác thất vọng hiện giờ liền biến thành phép so sánh vô cùng trào phúng. Tiểu Hạ lặng người nhìn theo bóng Uông Dương, cô cảm thấy khóe mắt cay cay, tim đau như bị ai cứa đứt!
Uông Dương………
Thì ra, mọi chuyện đều là do cô tự biên tự diễn ra mà thôi!
“Trần Duyệt! Tớ ra ngoài đi dạo một lát!”
“A? Cậu đi đâu?”
“Ở đây ồn quá, tớ muốn ra chỗ nào đó yên tĩnh một lúc!”
“Tớ đi cùng cậu nhé!”
“Không cần đâu! Tớ đi một lát là về ngay ấy mà!”
Tiểu Hạ cười gượng với Trần Duyệt sau đó cũng len lén bỏ ra ngoài. Bên ngoài rất lạnh, nhưng trời đêm lại vô cùng rực rỡ với muôn ngàn vì tinh tú, Tiểu Hạ vừa bước đi vừa ngắm sao, cô không rõ bản thân đã đi trong bao lâu, cũng chẳng biết mục tiêu đâu nữa. Chỉ cần nghĩ tới Uông Dương là tim cô lại nhói đau!
Tình yêu thầm kín bao năm cuối cùng cũng có kết quả,cuối cùng cũng có lí do để từ bỏ!
Từ giờ, chắc cô không thể nhìn trộm Uông Dương, không thể viết tên anh ta lên từng trang nhật kí được nữa rồi!
Cảm giác này gọi là “thất tình” sao? Đau thật đó………Không, có yêu nhau đâu mà gọi là “thất tình”? Thì ra, đến cả tư cách “thất tình” cũng không có nữa……..
Tiểu Hạ thầm thương trộm nhớ Uông Dương suốt sáu năm, tuy không được đối phương đáp lại nhưng cảm giác có người để yêu thương và thỉnh thoảng được cùng người mình thích nói dăm ba câu tán gẫu thật sự vô cùng hạnh phúc!
Uông Dương không có bạn gái, Tiểu Hạ có thể “danh chính ngôn thuận” thầm ái mộ anh ta, nhưng một khi anh ta có bạn gái thì sao? Bây giờ, đến tư cách để thầm yêu anh ta cũng không còn rồi……..
Buồn quá……….
Tiểu Hạ cảm thấy mệt mỏi, bước không nổi nữa, cô liền tìm một tảng đá ven đường để ngồi nghỉ. Khóc thỏa thê một trận, qua một hồi lâu cô mới cảm thấy bình tĩnh được chút ít. Lúc này, cô mới để ý quang cảnh xung quanh, không biết bản thân đang ở đâu, muốn tìm đường quay về nhưng tìm mãi cũng không thấy con đường trong trí nhớ đâu cả, đâm ra hoang mang hoảng loạn!
Đây là nơi nào? Mọi người đang ở đâu? Tại sao lại không thấy một bóng người nào?
Tuy bầu trời rực rỡ ánh sao nhưng con đường cô đi lại không có lấy một ngọn đèn đường nào. Gió thổi lá cây xào xạc, không khí bỗng chốc như được bao trùm bởi những âm thanh quái dị! Tiểu Hạ cảm thấy cơ thể mình lạnh đến phát run, càng đi càng sợ, song vẫn hoàn toàn không tìm thấy đường quay về. Cô vừa lo vừa sợ, chẳng biết đã đi trong bao lâu, mãi đến khi kiệt sức cô liền ngồi bệt xuống đường, tâm trạng càng lúc càng hoảng loạn, cuối cùng kìm không nổi mà khóc thút thít.
Việc Uông Dương trở thành “danh hoa có chủ” cộng với bản thân bị lạc đường, hai bên đả kích khiến cô ngồi khóc ngon lành, nước mắt rất mau được gió se sẽ thổi khô nhưng kéo theo đó là sức lực càng lúc càng kiệt quệ!
Có lẽ sẽ chết ở đây mất………
Cho dù không bị chết cóng ở đây thì sáng mai cũng nhất định bị cô giáo mắng chết! Nhưng, nếu không phải nhìn thấy cảnh Uông Dương nắm tay cô gái đó đi thì có ra sao cũng được.
Đang lúc Tiểu Hạ nghĩ ngợi linh tinh, sức cùng lực kiệt, ý thức mơ hồ thì bỗng dưng có người tóm lấy tay cô. Cô giật mình, vội mở mắt ra thì nhìn thấy một gã đàn ông đang nắm chặt lấy tay cô! Tiểu Hạ hét toáng lên, vội vàng giằng tay ra, tiếng thét của cô làm kinh động lũ chim trên cành. Vì người đó đứng ngược sáng nên cô không thể nhìn rõ gương mặt y nhưng khi nghe thấy giọng nói thân quen thì cô mừng tới phát khóc.
“Phan Tiểu Hạ! Tìm thấy bà rồi!”
“Thẩm……Nhược…….Phi……..”
Tiểu Hạ đứng dậy, cuối cùng cũng nhìn thấy rõ gương mặt vừa có vẻ tức giận vừa có vẻ an ủi của Nhược Phi. Ánh trăng bàng bạc hòa lẫn nước mắt, cả người Nhược Phi vô cùng huyền ảo, song đôi mắt cậu lại sáng rực, giống như ánh sao trên trời cao vậy. Tiểu Hạ cũng không rõ tại sao lại “Òa” lên một tiếng, khóc nhè như một đứa trẻ : “Thẩm Nhược Phi! Tôi bị lạc đường……..”
“Đồ ngốc! Theo tôi về!”
“Nhưng tôi không đi được!”
“Vậy để tôi cõng bà!”
“Không cần đâu! Chỉ hơi chóng mặt chút thôi! Ngồi nghỉ một lát là hết ấy mà!”
Tiểu Hạ dứt lời, lấy tay day day thái dương huyệt, có vẻ rất mệt mỏi. Nhược Phi nhìn cô, đột nhiên thở dài hỏi: “Không ăn gì hả?”
“Đúng thế! Sao cậu biết?”
“Tôi cũng chẳng có đồ gì cả…. bà có ăn…kẹo không?”
“Có! Tôi ăn!”
Đừng nói là kẹo, bây giờ có đưa cà rốt thứ cô ghét nhất, cô cũng vô cùng vui vẻ đón lấy.
Tiểu Hạ cướp viên kẹo trong tay Nhược Phi như “hổ đói vớ được thịt”, cho vào miệng nhai rau ráu, vị ngọt của kẹo quả thực khiến cô dần dần cảm thấy dễ chịu hơn. Ăn hết vẫn còn cảm thấy dư vị ngòn ngọt đọng lại trong miệng, cô quay sang hỏi Nhược Phi : “Thẩm Nhược Phi! Sao cậu luôn mang kẹo theo vậy? Cậu thích ăn kẹo đến thế cơ à? Nhưng sao tôi chả bao giờ thấy cậu ăn vậy nhỉ?”
“Bớt nói nhảm đi. Xem ra là khỏe được chút rồi phải không? Về thôi!”
Trong bóng đêm, Tiểu Hạ tuy không thể nhìn thấy nét mặt của Nhược Phi nhưng vẫn luôn cảm thấy giọng nói của cậu mang theo vẻ giận dữ khó chịu. Chẳng biết lại tức cái gì nữa? Cô lè lưỡi, bước theo sau cậu. Nhìn bóng lưng Nhược Phi, Tiểu Hạ cảm thấy lòng yên tâm tới kỳ lạ.
*****
Phan Tiểu Hạ! Tìm thấy cô rồi!
Tuy trước đây toàn là do cô bảo vệ Nhược Phi, nhưng cảm giác an tâm khi gặp được người con trai đáng tin cậy trong khu cấm địa này, thật là khó có thể hình dung bằng lời.
Tiểu Hạ chẳng biết Nhược Phi làm sao có thể nhớ được đường, chỉ nhớ hai người đã đi rất lâu để có thể trở về khu vực đốt lửa trại. Về tới nơi, cô giáo mắng Tiểu Hạ té tát, vốn còn định phạt cô đến nơi đến chốn nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi, hoảng loạn của cô thì miễn cưỡng nương tay.
Sau khi mọi người giải tán, Tiểu Hạ liền uể oải đi về phòng trọ. Đột nhiên, Uông Dương cản đường cô, rồi tỏ tình! Tiểu Hạ còn nhớ lúc đó mặt mình đỏ như gấc, tim hồi hộp như muốn rớt ra ngoài, nhưng Uông Dương nói gì thì cô không còn nhớ rõ nữa. Giờ đây, trong trí nhớ sâu thẳm của cô chỉ khắc ghi hình bóng chàng trai đã mang ánh sáng giúp cô đi qua đêm đen chứ không còn là chàng trai đỏ mặt ngượng ngùng tỏ tình với mình nữa.
______________
“Phan Tiểu Hạ! Tìm thấy cô rồi!”
Sau lưng bỗng vang lên giọng nói thân quen.
Tiểu Hạ kinh ngạc quay đầu lại. Qua những lọn tóc dài tung bay trong gió, cô nhìn Nhược Phi đang đứng trước mặt mình, ký ức lại lần nữa ùa về! Ngày hôm đó trời đêm cũng sáng rực ánh sao như hôm nay và cũng chỉ có người ấy là tìm thấy cô. Chớp mắt đã mười năm trôi qua, cậu bé ấy đã trở thành chàng trai khôi ngô tuấn tú, còn cô thì đã mất đi chàng trai dịu dàng ngọt ngào trong dĩ vãng……….
“Thẩm Nhược Phi…..”
“Đồ ngốc!”
“Tại sao lần nào cũng vậy?”
“Gì cơ?”
“Lần nào cũng như thế này…..” Tiểu Hạ đứng trước lan can, nhìn ánh đèn rực rỡ phía xa xa, nước mắt bất giác lăn dài: “Chuyến dã ngoại mùa đông nămđó, cả lúc tại đài phun nước nữa……….Tại sao cậu luôn có thể tìm thấy tôi? Hơn nữa luôn là những lúc tôi thảm bại nhất? Tại sao lại có thể tìm thấy tôi?”
“Vì tôi không muốn để cô khóc một mình! Đồ ngốc!”
“Đúng vậy! Đồ ngốc…..Tôi là một con ngốc chỉ biết chìm đắm trong quá khứ mà thôi…….Thẩm Nhược Phi! Cậu còn nhớ bộ phim mà chúng ta đã xem không?”
“Bộ phim nào?” Nhược Phi nghi cảm hỏi.
Đối diện với nghi hoặc của cậu, Tiểu Hạ không hề đoái hoài, cô chỉ tự nói: “Người mẹ trong bộ phim đó luôn kiên trì tìm kiếm con trai, luôn kiên trì đi tìm chân tướng, nhưng biết được sự thật phũ phàng và sống trong niềm hi vọng, rốt cuộc thì cái nào tốt hơn? Thẩm Nhược Phi! Nếu là cậu, cậu sẽ chọn lựa thế nào?”
Tiểu Hạ quay đầu lại nhìn Nhược Phi, ánh mắt mong chờ câu trả lời của cậu. Nhược Phi khẽ thở dài, cởi áo vest khoác lên người cô sau đó nói từng chữ một : “Tôi sẽ chọn cách : không để cho tất cả mọi việc xảy ra, vì tôi có tự tin làm được điều đó!”
“Vậy sao…….Cậu thật là người mạnh mẽ……nhưng tôi lại là kẻ rất vô dụng, chỉ biết chìm đắm trong quá khứ mà thôi……Có điều, chìm đắm trong mộng mị cũng có ngày phải tỉnh lại!”
“Cô tỉnh rồi à? Chúc mừng nhé!” Nhược Phi nhìn cô đều đều nói.
“Này! Cậu không cần phải dùng ánh mắt thương hại đó để nhìn tôi! Tôi không buồn đâu! Thật đó!”
Lời Tiểu Hạ nói là thật.
Tuy luôn mơ màng sống trong ảo mộng rồi lừa dối chính mình nhưng giác quan thứ 6 của người phụ nữ đã sớm nhắc nhở cô những hành vi kỳ lạ của Uông Dương, và trong thâm tâm cô cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lí để đương đầu. Đối với cô mà nói, Uông Dương không còn là vết thương lòng nữa, giờ anh ta chỉ là đối tượng kết hôn phù hợp “có cũng được mà không có cũng chẳng sao” của cô mà thôi. Cô cuối cùng cũng học được cách rũ bỏ!
Theo sau cảm giác hụt hẫng là tâm trạng khoan khoái dễ chịu tự đáy lòng. Tiểu Hạ cảm thấy bản thân cô đã có thể tự mình bước ra từ trong mộng rồi! Loại đàn ông đó không đáng để cô yêu, một chút cũng không đáng_______Cho dù có tiếc nuối quá khứ, tiếc nuối tình yêu thời thanh xuân nhưng “thứ” đã thoái hóa biến chất, cô sẽ tuyệt đối bỏ nó đi!
“Vậy thì không cần tôi cho mượn bờ vai đâu nhỉ?” Nhược Phi hỏi.
“Cậu nhiễm phim thần tượng quá rồi đó! Tôi ấu trĩ đến thế sao?” Tiểu Hạ một mực xem thường.
“Cô thật sự đã rũ bỏ được?”
“Đúng vậy!”
“Thực sự?” Nhược Phi tiếp tục truy vấn.
“Được rồi! Tôi thừa nhận là vẫn có chút không cam lòng………Không phải là vì còn yêu anh ta mà là vì bản thân tôi bị đùa giỡn những hai lần nên mới không cam lòng! Tôi những tưởng hai chúng tôi có thể trở về quãng thời gian trước đây, nhưng quá khứ vĩnh viễn không thể quay lại, tình yêu đã tan vỡ cũng vĩnh viễn không thể hàn gắn….Là do tôi quá ngây thơ mà thôi!”
“Phan Tiểu Hạ…..”
“Được rồi! Muốn cười thì cứ cười đi! Dẫu sao khi yêu tôi luôn là kẻ ngốc mà!”
“Cô thật sự là rất ngốc!” Nhược Phi gật đầu tán thành.
“Này! Cậu chẳng biết nể nương gì cả!”
“Nhưng tôi lại thích người con gái ngốc nghếch như em!”
Dứt lời, Nhược Phi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Không giống với cảm giác mong manh yếu ớt thời trẻ con, vòng ôm của Nhược Phi thật sự vô cùng ấm áp vững chãi. Tiểu Hạ sững người, khó chịu vùng vẫy, Nhược Phi liền nói : “Đừng động đậy! Tôi đã hi sinh cả thân mình để an ủi em đó!”
“Vậy thì phải cảm ơn cậu rồi……..” Khóe miệng Tiểu Hạ giật giật.
“Ha ha……..”
Gió đêm lạnh lẽo thấu tâm can nhưng Tiểu Hạ đột nhiên lại muốn tận hưởng cảm giác tỉnh táo do gió đông đem lại. Cô biết rõ vòng ôm ấm áp này không thuộc về mình song cô vẫn không kìm được nỗi lưu luyến dựa dẫm ỷ lại trong lòng.
Cứ để bản thân phóng túng một lần…….chỉ một lần thôi.
Từ trên sân thượng đi xuống, Nhược Phi đưa Tiểu Hạ về.
Vì bật điều hòa nên nhiệt độ trong xe Nhược Phi vô cùng ấm áp, Tiểu Hạ cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm thư thái hẳn, tuy nhiên, toàn thân mệt mỏi nên cô không muốn nói chuyện. Cô đưa mắt ra bên ngoài, vô tình phát hiện có tinh thể trắng muốt đang bay lượn trong không trung, cô vội mở cửa kính, liền nhìn thấy từng bông hoa tuyết li ti đang nhẹ nhàng đáp xuống. Gió lạnh thấu xương ngay lập tức ùa vào nhưng cô lại cảm thấy vui sướng tới muốn bay! Cô vươn tay đón lấy những bông tuyết t...
