Old school Easter eggs.
Trang 11 Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1) - Teen Story - ThuVienCs.Xtgem.Com wap doc truyen, truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen voz

↓

: "Là Hà, Hà quản gia đó..."

"Thật chứ?" Giống như đứa trẻ đáng thương nhận được một cây keo, hai con người xinh đẹp màu xanh lục lập tức sáng lên. "Cô thật sự không sợ tôi sao?"

"Ưm! Thật đó!" bị một đôi mắt mong chờ nhìn mình, Uất Noãn Tâm nói cái gì cũng đều bằng lòng. Vẻ đẹp này, trong sáng như một cậu học trò, rất khó có thể cưỡng lại được nha!

"Những người trong nhà đều sợ tô, bởi vì tôi có bệnh!"

"Có sao? Nhưng mà tôi thấy anh...rất...đẹp...tựa như một thiên sứ vậy! Bất cứ ai cũng đều yêu thích anh hết đó!"

"Không! Bọn họ sợ tôi!" Anh cười khổ, rất chăm chú nhìn cô rồi nói: "Tôi không phải thiên sứ! Tôi là ác ma!"

Sự lạnh lùng trong đáy mắt vô cùng sắc nhọn, thật sự không thích hợp xuất hiện trên khuôn mặt này, Uất Noãn Tâm không biết bản thân mình nên nói gì để an ủi anh. Chỉ là, cô thích nhìn anh cười.

"Cô là người giúp việc sao?" Thấy cô nghi ngờ, anh giải thích: "Cô sợ Hà quản gia..."

"Điều này...cho là vậy đi!" Anh không tham gia hôn lễ, có lẽ Nam Cung Nghiêu không muốn anh biết đền sự tồn tại của cô. Hơn nữa, cô không hề có chút địa vị nào trong cái nhà này, so với người giúp việc cũng không khác nhau mấy.

"Tôi thích cô, cô sau này có thể chăm sóc tôi được không?"

"Hình như không được..." Không sai, cô cũng thích anh, nhưng việc liên quan đến bí mật của cái nhà này, cô tốt nhất không nên xen vào làm gì.

"Cô chán ghét tôi sao?"

"Không có!" Uất Noãn Tâm có chút đau đầu. Anh tại sao lại giống như một đứa con nít vậy, tâm tình chuyển biến vô cùng nhanh.

"Vậy tại sao lại không được chứ? Cô sợ tôi tổn thương cô sao?"

"...."

Đối với việc này ngay cả khi tại sao anh có thể làm tổn thương cô, cô cũng hiểu rọ được, nhưng để tìm hiểu rõ một sự thật là một việc vô cùng khó khăn đấy! Uất Noãn Tâm định nói dối nhưng không thể nói ra được, ngoài cửa đã truyền đến tiếng của Hà quản gia. "Nhị thiếu gia, canh đã xong rồi!"

Trong lòng lộp độp vài tiếng, lần này thì tiêu rồi!

"Không thể được! Đừng để Hà quản gia..." Uất Noãn Tâm không kịp ngăn cản, Nam Cung Thiếu Khiêm đã bình tĩnh nói một câu: "Vào đây đi!"

Hà quản gia bưng chung canh bước vào, nhìn thấy Uất Noãn Tâm giống như một con nai sợ hãi nằm bên cạnh Nam Cung Thiếu Khiêm. Trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, bởi vì một loại phức tạp mà biến đổi. Không biết là vô cùng tức giận, hay là.... lo lắng. Nhưng bà cái gì cũng không hỏi đến, cũng không nói gì, rất bình tĩnh mang chung canh đặt trên bàn.

"Hà, Hà quản gia, tôi..."

Nam Cung Thiếu Khiêm không biết sự lo lắng của cô, cho cô một nụ cười để cô có chút an tâm. "Cô ấy hôm nay ở phòng tôi nghỉ ngơi, không cần sắp xếp công việc cho cô ấy."

Công việc? Hà quản gia nhíu mày lại, nhưng vẫn như cũ không nói gì hết, một câu cũng không nói đã ra ngoài.

Uất Noãn Tâm lo âu vỗ lên trán mình. "Lần này chết chắc rồi!"

"Cô yên tâm, nhìn Hà quản gia nghiêm khắc vậy chứ, bà là một người rất tốt, sẽ không trách phạt cô đâu!"

"Điều tôi lo lắng không phải cái này, tôi là..." Đối với cặp mắt trong suốt, tràn ngập sự hiếu kỳ kia, Uất Noãn Tâm càng không biết giải thích như thế nào. "Thôi kệ, tôi về phòng đây!"

"Uống hết canh gà trước đã rồi hãy đi!" Nam Cung Thiếu Khiêm kéo cô lại đặt vào trong tay cô, Uất Noãn Tâm không còn cách nào, trong lòng nghĩ quả nhiên là anh em, đều có sức quyến rũ khiến người khác không thể nào cưỡng lại được. Chẳng qua, một người thì lạnh như băng, một người thì ấm áp như mùa xuân, tính cách hoàn toàn không giống nhau.

Cố gắng, bình tĩnh uống hết chung canh, rồi đem chung canh đặt xuống trước mặt Nam Cung Thiếu Khiêm. "Bây giờ tôi có thể đi được chưa?"

"Ưm!" Lần này anh ngoan ngoãn nhường đường, lắp bắp nhìn cô: "Cô sau này thường xuyên đến đây với tôi, có được không?"

"Điều này, tôi cũng không thể nói trước được, phải xem tình hình đã!" Trong đầu cô bây giờ đều là hậu quả của việc đi nhầm phòng, làm gì còn tâm trí đâu nghĩ đến chuyện này. Tuy rằng anh đẹp tựa như thiên sứ, cô cũng đồng ý kết bạn với anh. Nhưng cô không thể trêu vào anh trai của anh được, cô thật không muốn tự tìm đường chết đâu!

Lúc đứng dậy mới phát hiện cổ của mình có chút đau, chạm vào, giống như bị bỏng vậy. "Tôi hôm qua hình như bị người nào đó bóp cô, xem chút nghẹt thở, anh có biết đã xảy ra chuyện gì không?"

"...." Anh nghĩ đến chuyện gì đó, có chút hoảng hốt. Nhưng chỉ do dự trong chốc lát, ngay lập tức vô cùng bình tĩnh lắc đầu. "Tôi không biết nữa! Cũng có thể cô bị ác mộng đó!"

"Ồ..." Uất Noãn Tâm cũng không nghĩ nhiều nữa, khóe môi giương lên, cho anh một nụ cười rất sáng chói. "Cám ơn chung canh gà của anh! Tôi đi về đây!"

Một mạch chạy đến phòng bếp, tìm kiếm Hà quản gia. "Chuyện lúc nãy, tôi có thể giải thích..."

"Người là phu nhân, không cần phải giải thích bất cứ điều gì với người làm hết!" Hà quản gia cũng chẳng thèm liếc nhìn cô một cái, vẫn tiếp tục bận rộn công việc của mình. "Chỉ là, có một số quy định, người đã phá vỡ rồi, thì phải chịu hậu quả thích đáng."

Sống lưng cô lạnh lẽo, cổ họng giống như bị người khác bóp lại vậy. "....hậu quả gì vậy?"

Hà quản gia trầm lắng nhìn cô: "Sau này người sẽ biết!"

...........

Uất Noãn Tâm mang đầy tâm sự trở về phòng, nghĩ hoài không ra sẽ phải chịu hậu quả gì. Hà quản gia ám chỉ đến Nam Cung Nghiêu, hay là... Nam Cung Thiếu Khiêm!

Nhìn vào trong gương, trên cổ có những dấu rất sâu, mơ hồ có thể nhìn thấy dấu của năm ngón tay. Chứng tỏ đêm qua không phải là ác mộng, thật sự có người muốn bóp chết cô.

Đó là phòng của Nam Cung Thiếu Khiêm, không có người nào được phép bước vào, vậy là ai chứ? Không là... là anh sao?

Uất Noãn Tâm rùng mình một cái.

Là cô nghĩ bậy sao? Một người đàn ông tựa như thiên sứ, làm sao có thể làm ra một việc tàn nhẫn như vậy chứ!

...............

Cơn ác mộng giống như mây đen, mấy ngày liên tiếp bao phủ trong lòng Uất Noãn Tâm. Một mặt khác, lo lắng Nam Cung Nghiêu tìm cô tính sổ. Nhưng mấy ngày trôi qua, bọn họ chỉ chạm mặt nhau trên bàn ăn vào bữa sáng, cũng không nói với nhau câu nào. Loại cảm giác áp bức này, giống như bình yên trước khi giông tố kéo đến vậy, khuấy động sống nước bên trong người của cô, bất cứ giờ phút nào cũng đều cảm thấy sợ hãi.

Hà quản gia gõ cửa phòng: "Phu nhân, nhị thiếu gia mời cô qua bên đó!"

Uất Noãn Tâm căng thẳng: "Có việc gì sao?" Không cẩn thận chạm mặt anh một lần, cô thật sự không muốn gặp lại anh lần thứ hai đâu!

"Tôi cũng không rõ, người qua đó đi!"

"Vâng..." Uất Noãn Tâm chỉ có thể nghe theo.

Nam Cung Thiếu Khiêm quay lưng về phía cô ngồi bên cửa sổ vẽ tranh, ánh mặt trời rọi vào trong phòng. Anh quay đầu lại, mỉm cười với cô. Ngũ quan giống như được nặn ra từ tay thượng đế, hoàn mỹ không chút tỳ vết. Trong đôi mắt chứa đầy nét cười khi nhìn Uất Noãn Tâm, cô thậm chí có chút say mê, có chút mê mẫn khi nhận được sự yêu thích của thiên sứ.

"Qua đây đi!"

"Anh đang vẽ tranh, không tiện sao?" Dưới chân cô muốn rời khỏi. "Bằng không, lần sau tôi lại đến!"

"Cô không muốn nhìn xem tôi vẽ gì sao?"

Uất Noãn Tâm chỉ đành đi qua đó, ánh mắt sâu xa của anh cũng đặt ở trên giá vẽ, ánh mắt dịu dạng như tan chảy thành nước. "Rất đẹp, phải không?"

Người con gái trong bức tranh, là cô.



Chương 32 - Ở bên tôi được không?



Trên bức tranh vẽ người con gái đang ngủ say trên chiếc giường lớn, khóe miệng khẽ chếch lên, giống như đang mơ một giấc mộng đẹp vậy. Làn tóc đen óng mềm mại giống như tảo biển xõa tung ra, một vài sợi lộn xộn ở trước ngực. Chiếc cổ thon dài, đẹp tựa thiên nga, làn da trơn bóng trắng mịn.

Vẻ đẹp của cô ấy vô cùng thuần khiết, khung xương tinh tế linh hoạt. Chỉ lẳng lặng nằm yên ở đó, cũng đủ gợi lên lòng thương tiếc của người khác, muốn đem cô che chở ở trong chính thế giới của mình, không cho cô chịu bất cứ tác động gì ở bên ngoài, lo sợ phải bị tổn thương.

"Đây...là anh vẽ sao?"

"Ưm! Thích không?"

"Thích lắm! Nhưng mà...có chút quá đẹp mất rồi, không giống bản thân!" Cô tự nhận bản thân mình không xấu, nhưng cũng không đẹp đến mức đó!

"Là không giống..." Nam Cung Thiếu Khiêm nhìn chằm chằm vào bức tranh, ánh mắt có chút si mê, nhẹ nhàng mỉm cười. "Vẫn không thể diễn tả hết vẻ đẹp của cô!"

Uất Noãn Tâm ngại ngùng đỏ mặt. Bị một người đàn ông đẹp tựa thiên sứ khen ngợi, cảm giác lâng lâng. Trong mắt của anh, bản thân thật sự đẹp đến vậy sao?

"Bức tranh này, có thể cho tôi làm kỷ niệm được không?"

"Ưm! Tất nhiên có thể! Đây là vẽ cô mà!"

"Sau này tôi có thể tiếp tục vẽ cô được không? Còn có thể tạc khắc tượng của cô nữa."

"Nếu như anh không cảm thấy mệt mỏi!" Uất Noãn Tâm nuốt nước bọt.

"Sẽ không, trong mắt của tôi, cô rất xinh đẹp!" ánh mắt trong sáng nhìn cô, chăm chú, kiên trì, nhìn đến nỗi khiến Uất Noãn Tâm ngượng ngùng, gãi đầu: "Này! Không cần nhìn tôi bằng ánh mắt đó đâu! Rất dẽ bị hiểu lầm đó!"

Cô vốn dĩ chỉ muốn nói đùa để điều chỉnh lại không khí, nhưng ai ngờ Nam Cung Thiếu Khiêm rất tự nhiên thuận theo lời cô nói: "Đây không phải là hiểu lầm, tôi chính là rất thích cô!"

Uất Noãn Tâm tự động đem từ thích quy kết vào loại thích giữa bạn bè với nhau, hoặc đứa trẻ nhỏ dựa vào người thân, nên cũng đáp lại: "Tôi cũng rất thích anh!"

"Thật chứ?" hai mắt của Nam Cung Thiếu Khiêm sáng lên, khóe miệng nở ra một nụ cười vui vẻ: "Vậy sau này cô sẽ thưởng xuyên đến thăm tôi chứ?"

"Tôi cũng rất muốn...nhưng hình như không tiện cho lắm!"

"Cô lo lắng về anh trai tôi sao?"

"Cũng có chút nguyên nhân đó!"

"Cô yên tâm! Anh trai rất thương tôi, chỉ cần tôi nói, anh ấy nhất định không làm khó cô! Hơn nữa, tôi và anh ấy không giống nhau. Ở cùng với tôi, cô sẽ rất thoải mái, không cảm thấy một chút áp lực nào hết đó!"

"Ở bên tôi, có được không?"

Khi khuôn mặt tựa như thiên sứ của người đàn ông này, dùng ánh mắt chờ mong của một đứa trẻ nhìn mình, giống như mình là cả thế giới của anh, tin rằng sẽ không có một người nào có thể từ chối được, Uất Noãn Tâm lại càng không ngoại lệ. Không tiếp tục do dự, gật đầu mạnh một cái.

"Được! Tôi đồng ý với anh!"



Chương 33 - Cơ thịt teo lại



Bắt đầu từ hôm đó, Uất Noãn Tâm mỗi ngày đúng giờ đến thăm Nam Cung Thiếu Khiêm. Mấy vụ án gần đây cũng không nhiều, lại không thể đến trường, có người cùng ngồi nói chuyện phiến, cũng là một chuyện vô cùng vui vẻ.

Hà quản gia dường như không vui cho lắm, nhưng có lẽ do gần đây Nam Cung Thiếu Khiêm nở nụ cười ngày càng nhiều, cũng không bày ra bộ mặt nghiêm khắc với cô, đôi lúc còn bảo cô mang cơm lên nữa.

"Đến giờ uống thuốc bổ rồi!" Uất Noãn Tâm bước vào trong phòng, liền làm quá lên hít một hơi. "Ưm... canh gì mà thơm dữ vậy ta! Làm người khác rất thèm thuồng nha!"

Nam Cung Thiếu Khiếm bị cô chọc cười. "Muốn uống thì cô uống đi!"

"Cái này dùng để bồi bổ cơ thể cho anh, tôi có thèm thuồng cũng không thể giành!" Uất Noãn Tâm bắt đầu mở nắp bình ra, vừa quậy đều vừa nói: "Anh chỉ cần nghe lời của Hà quản gia, uống canh nhiều lên, thì sức khỏe sẽ mới nhanh chóng khỏe mạnh được!"

Nét bút dừng trên bức vẽ, Nam Cung Thiếu Khiêm cuối đầu nhìn đôi chân mình, lắc đầu cười khổ. "Có điều trị như thế nào, tôi cũng là một kẻ tàn phế!"

Trong lòng Uất Noãn Tâm có chút căng thẳng, vội vàng nở nụ cười, hét lên chuyển đề tài. "Tôi kể chuyện cười cho anh nghe nhé, vừa uống canh vừa nghe kể chuyện rất có lợi cho tiêu hóa đó!"

"Ừ! Được thôi!"

"Có một con thỏ thi chạy với một con rùa chạy rất nhanh, vậy con nào thắng?"

"Con thỏ!"

"Sai! Là con rùa!"

"Tại sao chứ!"

"Không phải tôi đã nói rồi sao? Là con rùa chạy rất nhanh mà!"

Một ngụm canh vừa được đưa vào miệng, Nam Cung Thiếu Khiêm bật cười lên một tiếng, làm toàn bộ canh đều phun hết ra ngoài, nhiễu xuống dưới chân. Uất Noãn Tâm liền lấy khăn lau chân cho anh, nhìn thấy hai đôi chân của anh ... gầy trơ xương...

Nam Cung Thiếu Khiêm vội vàng đẩy cô ra. "Không cần đâu! Tôi, tôi tự mình làm được rồi!" Đẩy xe lăn chạy về phía sau vài bước, vội vàng lấy khăn lông lau chân mình.

"Thật, thật xin lỗi, tôi không cố ý..."

"Không sao đâu..." Nam Cung Thiếu Khiêm cố gắng che dấu sự chật vật của mình, nhưng trong đáy mắt vẫn lộ ra sự đau xót cùng tự ti.

"Là, là cơ thịt... đã teo lại sao?"

"...Ưm!" Nam Cung Thiếu Khiêm đau khổ cuối đầu xuống, nắm chặt lấy cẳng chân mà mình hầu như không cảm thấy được. "Tôi vĩnh viễn chỉ không thể đứng dậy được! Tôi...là một kẻ tàn phế!"



Chương 34 - Tôi quan tâm anh



Đêm đó, Uất Noãn Tâm trằn trọc khó ngủ, lòng bàn tay vẫn không thể quên được cảm giác gầy gò lạnh lẽo như băng đó. Vẫn cứ tưởng tượng đến hai đôi chân teo lại trở thành hình dạng như thế nào, thì khắp người không kiềm được sự sợ hãi, trong lòng như bị một cái gì đó chẹn lại vô cùng khó chịu.

Khi trời sắp sáng, Uất Noãn Tâm đã có quyết định, nhất định phải giúp Nam Cung Thiếu Kiêm đứng dậy!

Nếu như ngay từ lúc đầu, cô tình cờ chỉ lướt qua anh, cô sẽ đứng từ xa tỏ lòng tôn kính anh. Nhưng ông trời lại cứ muốn bọn họ trở thành bạn bè với nhau, bất kể Nam Cung Thiếu Khiêm đôi với cô như thế nào, cô đều không thể bỏ mặc anh mà không lo.

Hai ngày sau vẫn đến thăm như mọi khi, nhưng Uất Noãn Tâm có thể nhìn ra, Nam Cung Thiếu Khiêm đang giả vời không để tâm, cố ý lẫn tránh việc kia. Anh càng như vậy, cô càng đau lòng, cuối cùng kiềm lòng không được nói: "Tôi đưa anh đến vườn hoa dạo nhé! Đi phơi nắng, đối với đôi chân rất có lợi."

Nam Cung Thiếu Khiêm sựng người lại, lập tức lắc đầu. "Không cần đầu! Ở, ở trong phòng cũng có thể phơi nắng mà! Bức tranh của tôi vẫn chưa vẽ xong..."

"Anh đã vẽ hơn hai tiếng đồng hồ rồi, cần phải nghỉ ngơi!"

"Lần sau đi!"

"...Anh muốn trốn tránh đến bao giờ nữa?"

"....." Anh cuối đầu xuống, rất lâu cũng không nói chuyện. Cười khổ một tiếng, cổ họng phát ra âm thanh khàn khàn yếu ớt. "Không trốn tránh, vậy phải làm sao chứ? Phơi nắng có thể làm cho chân trở lại như ban đầu không?"

"Tôi biết là không thể! Nhưng cứ tiếp tục như vậy, hai chân sẽ càng gầy gọt hơn nữa, sau đó..." Đau lòng khiến cho cô không thể nói nên lời.

"Cứ để nó như vậy đi, đừng quản tôi nữa được không? Coi như tôi cầu xin cô!"

"Không! Cứ cho là anh không vì mình, thì cũng phải vì anh trai và những người trong nhà chứ, bọn họ rất quan tâm anh! Còn có tôi! Tôi cũng vậy!" Cô nắm lấy bàn tay anh, từ từ nắm lại, ánh mắt kiên định muốn truyền đạt lòng tin đến cho anh.

"Cô...quan tâm tôi sao?"

"Đúng vậy! Tôi rất quan tâm anh! T...
<<1 ... 910111213 ... 34>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like |dislike
vote
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 1
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Hợp, đồng, hôn, nhân, 100, ngày(phan1),
Cùng Chuyên Mục
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
* Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
* Chạm tay vào yêu thương
Bài viết ngẫu nhiên
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Lạnh lắm phải không em
* Blog Radio 12: Cà phê một mình
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
* Hạnh phúc ở ngay trong tâm hồn
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com