↓

g lời nguyền, trong miệng không người lẩm bẩm câu đó, không quan tâm chạy ra bên ngoài.

"Thiếu Khiêm! Em bình tĩnh đi!" Nam Cung Nghiêu muốn ngăn cậu ấy lại, nhưng kích động khiến cho cậu ấy càng điên loạn phản kháng. Xe lăn bấp bênh, ngã xuống đất, nhưng anh vẫn cứ liền mạng đi ra bên ngoài, gào lên. "Tiểu Noãn...tiểu Noãn...em ở đâu vậy...anh muốn gặp em...

"Tiểu Noãn...em ở đâu...ra đây đi...anh muốn gặp em...anh hai...buông em ra...em muốn đi tìm tiểu Noãn...buông ra...tiểu Noãn...cầu xin em xuất hiện đi..." Tiếng gào thét thê lương làm chấn động cả biễt thự, cũng làm kinh động đến Uất Noãn Tâm.

Cô không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, giống như con kiến bò trên chảo nóng, gấp đến xoay vòng vòng. Nhiều lần muốn xông ra ngoài, nhưng nghĩ đến lời cảnh cáo của Nam Cung Nghiêu, không thể không lùi bước. Cô sợ bản thân xuất hiện sẽ khiến cho Nam Cung Thiếu Khiêm mất khống chế.

"Tiểu Noãn...tiểu Noãn..."

Tiếng kêu ngày càng thê lương, giống như có hàng vạn cây kim đâm vào trong tim của chính mình. Cô che lổ tai mình lại, cật lực lắc đầu, không nghe nữa, không nghe nữa... nếu không cô sẽ phát điên mất!

...................

"Thiếu Khiêm, em bình tĩnh lại đi!" Nam Cung Nghiêu tốn rất nhiều sức lực mới có thể mang Nam Cung Thiếu Khiêm về giường, nhưng cảm xúc của cậu ấy dường như không khống chế được, sắc mặt hung tợn, hai con mắt đầy tia máu, nhìn giống như một con ác quỷ đang gào thét, cứ một lát lại khốn khổ cầu xin anh buông cậu ấy ra.

Bởi vì kịch liệt bản kháng nên sức lực toàn thân mạnh đến dọa người, nhưng anh lại không thể làm tổn thương cậu ấy, rất khó khống chế.

"Đại thiếu gia!" Hà quản gia nhanh chóng đưa bác sĩ Lâm đến, ông nhìn thấy tình hình trước mắt của Nam Cung Thiếu Khiêm, vội vàng hỏi: "Thiếu gia, có cần phải tiêm thuốc an thần cho cậu ấy không?"

Nam Cung Nghiêu do dự một hội, nhìn thấy cậu ấy đã mất đi khống chế, đành phải gật đầu. Hà quản gian cùng người làm ở bên cạnh đè Nam Cung Thiếu Khiêm xuống. Bác sĩ Lâm cho cậu ấy một mũi thuốc an thần, Nam Cung Nghiêu quay mặt sang chổ khác, không nhẫn tâm chứng kiến cảnh đó.

"Buông tôi ra...buông tôi ra...tôi không muốn tiêm...anh hai...anh hai cứu em với..." Nam Cung Thiếu Khiêm gào thét khàn cả giọng, cả người đầy mồ hôi. Qua một hồi, thuốc có tác dụng, mới từ từ yên tĩnh lại, chìm vào giấc ngủ.
Mọi người nhẹ nhàng thở một hơi.

Ngược lại tâm tình của Nam Cung Nghiêu càng trầm trọng thêm.

"Đại thiếu gia..."

"Các người xuống dưới trước đi! Tôi sẽ chăm sóc em ấy!"

"..............Vâng!"

Nam Cung Nghiêu đến phòng tắm lấy một chiếc khăn lông, lau mặt cho Nam Cung Thiếu Khiêm. Trên khuôn mặt nổi những đường gân màu xanh, nước mắt và mồ hôi hòa chung là một, làm cho lòng anh vô cùng đau, tự trách mình giống như một con ác quỷ.

Nếu không phải vì anh, em ấy sẽ không biến thành bộ dạng giống như vậy. Anh đã hứa với ba mẹ, cho dù phải mất cái mạng này, cũng sẽ chăm sóc cho em trai thật tốt. Em ấy đáng lẽ phải giống như một thiên sức vô tư không lo nghĩ gì, chứ không phải giống bây giờ biến thành...

Trong mắt anh có vài giọt nước mắt, anh hít sâu một hơi, run rẩy mang nước mắt đè nén xuống. Anh chính là trụ cột tinh thần cho em ấy dự vào, tuyệt đối không thể đầu hàng trước được!"

Uất Noãn Tâm! Cô ta là kẻ đầu xỏ cho tất cả mọi chuyện của ngày hôm nay. Cô có chết một trăm ngàn lần cũng không đủ để đền hết tội! Nhưng tôi sẽ không để cho cô chết một cách dễ dàng, cô vẫn còn giá trị để lợi dụng. Món nợ này, sau này tôi sẽ tính cả vốn lẫn lãi với cô.



Chương 39 - Trả giá



Vừa nhìn thấy bóng dáng của Nam Cung Nghiêu ở cửa, Uất Noãn Tâm vội vàng chạy đến . "Thiếu Khiêm, Thiếu Khiêm, anh ấy như thế nào rồi?"

Anh nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngờ tựa như mảng băng. "Cô không phải đã nghe hết rồi sao? Còn giả bộ quan tâm làm gì?"

"Cảm xúc của anh ấy hình như không khống chế được, bây giờ sao rồi?"

"Lợi dụng cậu ấy để giày vò tôi, đây không phải là mục đích chính của cô sao? Chúc mừng cô, ước nguyện của cô đã thành rồi!" Cô quả nhiên là một người phụ nữ độc ác nhất thế giới này, dám lợi dụng người anh quan tâm nhất để đối phó anh. Nhưng cô không nghĩ đến, anh càng quan tâm Thiếu Khiêm, thì kết cục của việc trêu chọc cậu ấy, càng thê thảm hơn.

"Tôi không phải như những gì anh nghĩ...cho dù anh muốn sỉ nhục tôi, cũng nên nói cho tôi biết tình hình của anh ấy chứ!"

"Cậu ấy vẫn một mực muốn gặp cô, vừa mới tiêm thuốc an thần!" Nam Cung Nghiêu đẩy cô ra, nhanh đi đến quầy bar đổ một ly rượu, một hơi uống hết sạch. Ngay giờ phút này tâm tình của anh khó chịu đến mức muốn giết người, nếu không mượn rượu để hạ bớt cơn tức giận đến phát điên lên ở trong lòng, thì cô bây giờ chỉ còn là một cái thi thể.

"Tiêm thuốc an thần..." Uất Noãn Tâm rùng mình một cái. Nghiêm trọng đến vậy sao? "Tiêm cái đó đối với sức khỏe anh ấy rất có hại..."

"Cô nghĩ tôi muốn sao? Là ai hại cậu ấy thành bộ dạng như vậy chứ!" Nam Cung Nghiêu tức giận gào lên.

"Thật xin lỗi...tôi...tôi sau này sẽ không gặp anh ấy nữa!" Cô chẳng qua chỉ muốn quan tâm anh ấy, nhưng mà nếu chuyện này lại khiến cho anh chịu tổn thương, thì cô tình nguyện rời xa anh.

"Cô tất nhiên sẽ không gặp cậu ấy nữa...bởi vì mục đích của cô đã đạt được rồi..." Hai con mắt của Nam Cung Nghiêu tựa như hai ngọn lửa rực cháy, giọng nói lạnh lùng châm chọc. "Có phải không nghĩ đến cậu ấy nhanh như vậy đã để ý đến cô không? Tìm kiếm cô một cách điên loạn? Trong lòng cô đắc ý lắm phải không?"

"...." Uất Noãn Tâm nghẹn họng nhìn anh. Nhưng điều anh vừa nghĩ là sao chứ? Rõ ràng chính anh cảnh cáo cô phải tránh xa Nam Cung Thiếu Khiêm mà!"

Trong mắt của anh, bản thân làm bất cứ chuyện gì cũng điều là sai hết! Lựa chọn như thế nào cũng điều đáng chết!

"Bây giờ đã đạt được mục đích, thì lập tức muốn một bước đá cậu ấy đi phải không?" Hai mắt Nam Cung Nghiêu liếc ngang: "Có thể sao?"

"Là chính cô làm cho cậu ấy thành bộ dạng như vậy, tôi muốn cô phải trả giá đắc cho chuyện này! Bắt đầu từ ngày mai, cô một bước cũng không được rời cậu ấy. Bệnh của cậu ấy một ngày còn chưa hết, thì cô không được rời khỏi cậu ấy nửa bước. Nếu như cậu ấy cả đời không hết, thì tôi sẽ lấy cả đời của cô ở bên chăm sóc cậu ấy!"



Chương 40 - Gỡ bỏ khúc mắc



Uất Noãn Tâm ngồi ở bên giường chăm sóc Nam Cung Thiếu Khiêm cả một đêm, nhìn bộ dạng tiều tụy của anh, làm cho cô cảm thấy thật đau lòng. Nam Cung Nghiêu tuy cho cô lời cảnh cáo độc ác, nhưng việc liên quan đến người mình quan tâm nhất, anh làm như vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho Nam Cung Thiếu Khiêm.

Còn cô, cái gì cũng không biết, lại hồ đồ đi vào nhầm phòng của anh, bản thân còn nói chăm sóc cho anh, rốt cuộc lại biến thành tổn thương anh.

Giờ phút này, cô cũng rất chán ghét bản thân mình, luôn luôn mềm lòng, liền rất nhanh nói ra lời hứa với người khác. Tương lai sau này như thế nào, ngay cả bản thân mình còn không biết, thì lấy tư cách gì thốt ra lời hứa chăm sóc người khác chứ?
Thuốc hết tác dụng, Nam Cung Thiếu Khiêm từ từ tỉnh lại.

Uất Noãn Tâm vui mừng. "Anh tỉnh rồi..." Vội vàng hỏi: "Có chỗ nào không khỏe sao? Bác sĩ Lâm còn ở ngoài kia, em đi tìm ông ấy..."

"Không cần!" Nam Cung Thiếu Khiêm kéo tay cô lại, tuy không có sức, nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu buông ra. Giống như một đứa trẻ yếu ớt nhìn thấy mẹ, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nhưng lại không dám tin vào mắt mình. "Tiểu Noãn...là em sao?"

"Vâng! Là em!"

"Là thật sao?" bộ dạng yếu ớt của Nam Cung Thiếu Khiêm làm cho người khác phải đau lòng, nhìn cô một hồi rất lâu, mới an tâm, nở nụ cười. "...Là em! Anh biết mà, em sẽ không bỏ rơi anh! Đừng có đi nữa được không? Anh muốn em ở bên cạnh anh..."

"Nhưng mà, sức khỏe của anh..."

"Anh không sao! Chỉ cần có em bên cạnh, anh sẽ rất vui vẻ..."

Uất Noãn Tâm đành ngồi xuống. Mặc dù biết rằng anh chỉ là tiêm thuốc an thần, không có chuyện gì đáng lo. Nhưng nghĩ đến anh hôm nay hoảng loạn như vậy, cô vẫn cứ lo lắng. Sức khỏe của anh không tốt, sẽ không chịu nổi thêm bất cứ kích động nào nữa.

"Em sẽ rời đi sao?"

"Sẽ không! Anh hai anh đã đồng ý cho em chăm sóc anh rồi!"

"Thật chứ?" Nam Cung Thiếu Khiêm nở nụ cười hạnh phúc, giống như ngọc lưu ly, tỏa sáng lấp lánh. "Anh biết mà, anh hai đối với anh rất tốt..."

"Vâng! Anh ấy thật sự rất quan tâm anh!" Cho dù không có câu nói này, thì một người dù lạnh lùng vô tình như thế nào, không phải cũng sẽ có thứ bản thân mình muốn bảo vệ sao? Nam Cung Thiếu Khiêm, là người Nam Cung Nghiêu khiến cho nơi mềm yếu nhất trong trái tim anh lo lắng. Anh có thể tàn nhẫn đối với bất cứ người nào, nhưng đối với anh một chút trách cứ cũng không nỡ, mãi mãi điều là dáng vẻ dịu dàng nhất.

Đến bao giờ, anh mới có thể đối tốt với cô như thế chứ!

Ý thức được bản thân mình đang bắt đầu mong chờ, Uất Noãn Tâm nhanh chóng dẹp bỏ ý nghĩ đáng sợ đó.

Cả đời này cô đừng mong nhận được sự đối xử tốt của anh, không giày vò cô thì cô đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi!

Nhưng mà, thật sự một chút cũng không nên hy vọng sao?

"Hôm qua... em đã nghe hết rồi sao?" Nghĩ đến bản thân hôm qua mất khống chế như vậy, Nam Cung Thiếu Khiêm không kiềm được lo lắng.

"....Ưm!"

"Vậy em có sợ anh không? Sẽ ghét bỏ anh không?"

"Không đâu!"

"Em gạt anh! Tất cả mọi người trong nhà ai cũng sợ anh! Anh biến rõ bệnh của mình rất nặng, ban ngày cứ nhốt mình ở trong phòng, trốn tránh thế giới bên ngoài. Bác sĩ Lâm nói, đây là chứng bệnh trầm cảm. Ban đêm lại nổi loạn lên, giống như người điên vậy. Ngay cả khi làm người khác bị thương, anh cũng không nhớ được! Ngày đó không phải em nói có người bóp cổ em sao? Người đó là anh!" Anh tự trách chính mình, lo lắng cô không tha thứ cho anh. "Thật xin lỗi, anh đã gạt em! Anh chỉ là, chỉ là không muốn em sợ anh..."

Chuyện này Uất Noãn Tâm đã đoán ra được, nghĩ lại đôi tay lạnh như băng của anh, thật sự kiềm không được có chút sợ hãi. Khi anh mất khống chế, thật sự có thể ra tay giết chính mình sao?"

"Buổi sáng ngày hôm đó, khi em ngủ say, anh vẫn ngồi nhìn em. Cảm thấy em ngủ rất đẹp...giống như...giống như thiên sứ...anh muốn em ở lại bên cạnh anh...như vậy, có phải rất ích kỷ không?"

"Không phải! Là do anh có bệnh, chúng ta cùng nhau chữa trị căn bệnh này, có được không? Anh không nên nghĩ đến nó nữa, hãy đem khúc mắc trong lòng gỡ bỏ đi. Tất cả những việc này, có liên quan đến chân của anh không?"

Nam Cung Thiếu Khiêm gật đầu. "Đã gần 20 mươi năm rồi, anh không có cách nào chấp nhận mình có một người tàn phế! Mỗi buổi tối, cái cảm giác này càng mảnh liệt hơn. Cho nên nhìn thấy những người làm có thể đi lại bình thường, anh lại phát điên lên, làm tổn thương các cô ấy..."

"Từ lúc còn rất nhỏ, cha mẹ anh đã qua đời. Khi anh bắt đầu có ý thức, trong ấn tượng chỉ có anh hai. Cuộc sống lúc đó rất cực khổ, nhưng có sự chăm sóc của anh hai, cuộc sống của anh vô cùng hạnh phúc. Nhưng dù anh hai có chăm sóc anh kỹ lưỡng cỡ nào, cũng sẽ có bất trắc."

"Anh hai từ nhỏ đã là một thiên tài về kinh doanh, nhưng anh ấy không có tiền. Vì để nhanh chóng kiếm được nhiều tiền, anh ấy đã đi làm hacker, còn là một hacker rửa tiền, cuối cùng bị sát thủ truy sát. Lúc anh ấy dắt theo anh chạy trốn, thì xảy ra tai nạn giao thông.

Một sự thật vô cùng chấn động.

Uất Noãn Tâm cứ ngỡ rằng, Nam Cung Nghiêu và cô không giống nhau, từ nhỏ đã sống trong gia đình đầy đủ cơm no áo ấm, nhưng lại không nghĩ đến, anh lại có một đoạn ký ức đen tối đến như vậy. So với anh ấy, cô thừa nhận mình rất nhỏ bé không có gì đáng nói. Cô không có tự cách so sánh với người ở trên cao như anh, cũng tự cho rằng, không có tự uất ức
Bởi vì, những thành công hôm nay của anh, là do anh dự vào chính bản thân mình.

"Anh hai đem tất cả mọi tội lỗi đổ hết lên đầu mình, mấy năm nay đều làm mọi cách để đền bù lại cho anh. Thật ra, anh không hề trách anh ấy, anh ấy vì chăm sóc anh mới đi làm những chuyện như vậy. Nhưng mà, anh rất yếu đuối, không thể chấp nhận sự thật, nên đã đem tất cả mọi sai trái giao cho anh ấy. Không kiên dè gì mà làm tổn thương người khác, đôi lúc còn nổi cáu với anh ấy, nói tất cả những chuyện này đều là lỗi của anh ấy...người phải xin lỗi anh ấy, phải là anh..."

Nam Cung Nghiêu cũng đứng ở ngoài cửa cả một đêm, tất cả đều nghe thất hết. Anh cũng biết Nam Cung Thiếu Khiêm vẫn đang trốn tránh, không dám đối diện. Anh cho rằng, cậu ấy vĩnh viễn không bao giờ dám nhìn thẳng vào vấn đề, không vượt qua nổi bức tường kiên cố trong lòng mình.

Nhưng không ngời, có thể vì Uất Noãn Tâm mà...

Ngay cả người bạn thân nhất Hướng Lăng Phong cũng vì cô mà trở mặt với anh.

Là do thủ đoạn của cô cao thâm, hay là do...anh hiểu lầm cô ấy?



Chương 41 - Ngũ Liên gây án



Ngày hôm sau, Uất Noãn Tâm cùng Nam Cung Thiếu Khiêm ra vườn hoa tắm nắng, đột nhiên Lương Cảnh Đường gọi điên thoại đến, nói là đã tiếp nhận một vụ án mới, cần sự giúp đỡ của cô, hỏi cô có đến được không.
"Bây giờ sao? Được! Anh đọc địa chỉ cho em, em lập tức đến ngay!"

"Em...phải đi sao?" Nam Cung Thiếu Khiêm mỉm cười hỏi, nhưng ánh mắt lại che giấu sự luyến tiếc không nỡ.

"Ưm! Có chút việc gấp! Em sẽ nhanh chóng trở về! Anh không được lười biếng, phải tiếp tục tắm nắng, có biết không?"

"Được!"

"Em sẽ gọi Hà quản gia chăm sóc anh!"

"Được! Đi đường nhớ cẩn thận!" Nam Cung Thiếu Khiêm đưa mắt nhìn cô đi xa, cho đến khi bóng dáng cô khuất sau cách cửa, mới không đành lòng phải thu hồi ánh mắt lại. Anh thật sự rất thích cô, cũng rất ỷ lại, từng phút từng giây cũng không muốn rời xa cô. Nhưng như vậy có khiến cô cảm thấy phiền phúc không? Anh không muốn trở thành gánh nặng cho cô.

"Nhị thiếu gia! Có muốn dùng trà hoa hồng không? Đây là thứ người lúc trước thích uống nhất..." Hà quản gia nhìn thấy anh không có chút tinh thần, liền hỏi.

"Không cần đâu! Tôi mệt, đẩy tôi lên lầu đi!"

"Vâng!" Hà quản gia trong lòng thầm lo lắng. Tâm trạng của nhị thiếu gia hoàn toàn được thiếu phu nhân làm cho trở nên rất tốt, có thể nhìn ra, cậu ấy đối với cô đã sinh ra tình cảm, hơn nữa không chỉ đơn thuần là ỷ lại. Bà không dám nghĩ tiếp nữa, nếu như nhị thiếu gia biết thân phận của thiếu phu nhân...

Uất Noãn Tâm nhanh chóng chạy đến văn phòng luật sư, Lương Cảnh Đường đã chuẩn xong tất cả hồ sơ. Cô vừa nhận lấy liền bắt đầu đọc. "Đây là loại án gì vậy?"

"Không cần phải gấp gáp, em xem, trên trán đầy mồ hôi!" Lương Cản Đường dùng khăn lau mồ hôi cho cô, trêu chọc: "Hồ sơ vụ án đều nằm ở đây, không chạy đi đâu được đâu!"

Uất Noãn Tâm nhìn anh, khẽ cười. "Bây giờ khắp nơi đều có luật sư, nói không chừng, sẽ mọc ra một cái cánh dài bay đi, để người khác đoạt mất tiêu!"

Lương Cảnh Đường c...
<<1 ... 1112131415 ... 34>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53988666
Visits Today: 141414
This Week: 1836466
This Month: 5983112

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53988673
Visits Today: 141421
This Week: 1836473
This Month: 5983119

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53988666
Visits Today: 141414
This Week: 1836466
This Month: 5983112

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Insane
.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 19
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Hợp, đồng, hôn, nhân, 100, ngày(phan1),
Cùng Chuyên Mục
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
* Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
* Chạm tay vào yêu thương
Bài viết ngẫu nhiên
* ANH CHỈ GIẢ VỜ GIẬN EM THÔI, NHÓC Ạ!
* Lạnh lắm phải không em
* YÊU CẬU LÀ LỰA CHỌN CỦA TỚ
* Mẹ và nó
* Blog Radio 20: Lời nói dối ngọt ngào nhất!
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com