↓

sống đó!"

Lời nói của anh giống như lời nguyền rủa của ma quỷ, vọng bên tai của cô, màng nhĩ đau đớn, hóa thành những hình ảnh tàn nhẫn, giống như những lời anh tiên đoán sắp trở thành sự thật. Uất Noãn Tâm trốn tránh cắt đứt cuộc điện thoại, tim đập mạnh.

Nhưng vài phút sau, điện thoại lại reo lên, cô ngắt cuộc gọi một lần nữa, nhưng vẫn không thể mặc kệ được. Cô nhận cuộc gọi gào to lên. "Anh là một tên điên, đừng gọi điện thoại cho tôi nữa!"

"Noãn Tâm, là con sao?"

"...............Ba........."Cô nhẹ nhàng thở ra, xoa lên trán đầy mồ hôi, mệt mỏi. "Xin lỗi ba!"

"Lúc nãy nói điện thoại với ai?"

"..............Một tên ký giả!"

"Điện thoại của những kẻ đó con ngàn lần cũng không được nhận, càng giải thích càng loạn. Mấy ngày này con đừng đi đâu hết, ba sẽ thay con xử lý mọi chuyện ổn thỏa!"



Chương 70 - Ly hôn tái giá



"Vậy....ba đi thẳng vào vấn đề luôn nha.....con và Ngũ thiếu, có quan hệ gì?"

Nghe thấy cái tên đó liền nổi lửa, Uất Noãn Tâm hửng hờ trả lời một câu. "Con và đồ khốn đó có thể có quan hệ gì! Toàn là những lời đồn vô căn cứ!"

"Nhưng mà..... những tấm hình hai con bị chụp lén....."

"Cái đó là......con không biết nên giải thích với ba như thế nào, tóm lại, con và anh ta không có quan hệ như những gì ký giả đã viết, xin ba hãy tin tưởng con!"

"Ừ!" Uất Kiến Hùng lại dừng một lát, hỏi có chút chần chừ: "Vậy Ngũ thiếu đối xử với con như thế nào?"

"Con không biết!" Uất Noãn Tâm cũng không hiểu rõ, rốt cuộc bản thân có cái gì đáng để anh dây dưa không dứt, phải ép cô vào con đường chết mới chịu. Cô không biết nên giải thích mục đích của anh ra sao, Uất Kiến Hùng lại hiểu theo nghĩa khác, cho rằng 'không biết' là đối với cô có hứng thú.
"Thực ra, mọi việc ba đều hiểu rõ, con và Nam Cung Nghiêu chỉ có cử chỉ ân ái ở ngoài mặt. Vì sự nghiệp của ba, con đã chịu khổ rất nhiều, chịu rất nhiều uất ức, ba thực xin lỗi con....."

Mũi có chút chua xót, Uất Noãn Tâm thầm hít một hơi, đem cảm xúc đè nén xuống. "Ba, ba đừng nói như vậy, con là con gái của ba, con làm những điều này là lẽ đương nhiên!"

Cô đang đắm chìm trong sự cảm kích, thì Uất Kiến Hùng dội cho cô một chậu nước lạnh, từ trên đầu xuống.

"Ba không muốn con chịu khổ thêm nữa, do đó nếu như con và Nam Cung Nghiêu không thể tiếp tục chống đỡ, không bằng tái giá với Ngũ Liên đi. Ông của cậu ta là tư lệnh, là nhân vật hiển hách nhất trong giới chính trị. Có sự ủng hộ của ông ấy, cơ hội tranh cử chức chủ tịch của ba càng lớn hơn...."

Uất Noãn Tâm ngàn vạn lần không nghĩ đến, ba ruột của mình, lại có thể nói ra những lời như vậy. Cô cho rằng ông quan tâm đến anh, nhưng trong lòng ông thực sự không hề để tâm đến, chỉ lo cho chức quan của mình.

"Đương nhiên, ba cũng vì muốn tốt cho con, Ngũ Liên sẽ rất mực yêu thương con. Noãn Tâm, con có nghe ba nói không? Noãn Tâm?"

"Con là con gái ba, không phải con cờ của ba, xin ba hãy cho con một chút công bằng đi!" Uất Noãn Tâm ngắt cuộc gọi, trong lòng tràn ngập bi thương. Không biết có nên vì số phận của mình mà đau buồn khóc lóc, hay là vì số phận của mình điên cuồng cười to.

Có lẽ, sai lầm lớn nhất của cô, đó là tuân theo di nguyện của mẹ, nhìn nhận một người cha không hề có trái tim này.

.....................

Uất Noãn Tâm bàn giao toàn bộ công việc ở văn phòng luật sư cho thư ký, chính mình đóng cửa ở nhà hai ngày, chỉ có thể thông qua tivi tìm hiểu mọi chuyện bên ngoài. Những lời đồn đãi gièm pha một chút cũng không giảm bớt, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng, mọi loại tin đồn khó nghe đều ập đến, biến cô và Ngũ Liên thành yêu quái.

Cô vốn không dám xem tiếp, nhưng lại muốn biết, vì có liên quan chặt chẽ với Nam Cung Nghiêu. Mỗi đêm anh trở về, đều đi thẳng về phòng. Cô biết anh vì chuyện này mà bị khuấy nhiễu đến gà chó không yên, cũng không dám quấy rầy, chỉ có thể đứng từ xa nhìn anh, lo lắng cho anh.

Kênh kinh tế tài chính phát tin tức về tập đoàn Ngũ thị. Bị ảnh hưởng bởi scandal ngoại tình, cổ phiếu của tập đoàn Ngũ thị đã giảm xuống mười điểm, tất cả các cổ đông đều tỏ ra nghi ngờ năng lực lãnh đạo của Ngũ Liên, có thái độ muốn tước bỏ chức vị tổng tài của anh.

Kết quả lần này, Uất Noãn Tâm hơi bất ngờ. Từ lúc xảy ra chuyện đến nay, cô một mực cho rằng Ngũ Liên là người đứng trong bóng tối giật dây, nhưng nói như thế nào, cũng không đáng để anh lấy cái chức tổng tài ra bồi thường, hãm hại cô, dường như việc này đối với anh không hề có ích lợi gì.

Còn nhớ ở trong điện thoại anh từng nói, nhìn người không phải nhìn bằng mắt, mà phải nhìn bằng tim, anh đang ám chỉ cho cô biết, người hại cô là một người khác. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cũng không thể nghĩ ra ai có thâm thù đại hận với cô, hơn nữa không màn đến việc đắc tội với Ngũ Liên.

Khóa trái cửa, nhốt chính mình ở trong phòng một ngày cũng không thể nghĩ ra, đơn giản không nên nghĩ tiếp nữa. Chuyện quan trọng trước mắt, giúp Nam Cung Nghiêu giảm bớt mệt mỏi. Nhưng việc này, một chữ anh cũng không nhắc đến, cô cũng không tiện hỏi, đành dùng phương pháp khác quan tâm anh vậy.

Hà quan gia từng nói, không có gì bằng sau một ngày làm việc mệt mỏi, về đến nhà có thể ăn được một bữa cơm do chính tay vợ mình nấu, càng làm cho người đàn ông cảm thấy mình có gia đình. Vì vậy cô quyết định bắt tay làm, tự tay làm cho anh một bữa cơm tối. Trình độ làm món Trung của cô có hạn, nhưng cô tin chắc, bản thân có thể bổ túc thêm. Cầm thực đơn vào bếp nghiên cứu, thực tế, từ sáng sớm bận đến tối, cuối cùng đã học biết được vài món bình thường ở trong gia đình.

Bốn giờ chiều, gọi điện thoại cho Nam Cung Nghiêu, có chút căng thẳng.

"Tôi là Nam Cung Nghiêu!" Một giọng nói trầm ổn phát ra một cách dứt khoát.

"................là em! Anh đang bận sao?"

"Ưm! Đang bận!"

"Ờ....cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ muốn hỏi anh tối nay có về ăn cơm không? Em vừa học được vài món, muốn làm cho anh ăn!"

"Buổi tối có cuộc họp, không chắc là có thể về được hay không!"

"Như vậy à........." Cô có chút mất mát. "Vậy anh làm việc đi, em không quấy rầy anh nữa!"

Vừa định cúp điện thoại..............

"Bảy giờ!"

"Hả?"

"Bảy giờ anh về đến nhà!" Nói xong câu đó, anh cúp điện thoại trước.

Uất Noãn Tâm giống như một con chim sơn ca nhảy nhót, bất chợt từ sofa nhảy dựng lên, chạy vào trong bếp, bận rộn tới lui. Người làm muốn giúp, đều bị cô từ chối một cách khéo léo. Tất cả đều do chính tay cô chuẩn bị thì mới có thành ý, lương tâm cắn rứt, mới có thể giảm đi một chút.
Bưng dĩa đồ ăn cuối cùng lên, kim đồng hồ vừa vặn chỉ bảy giờ.

Uất Noãn Tâm cởi tạp dề ra, ngồi ở bàn ăn thấp thỏm đợi Nam Cung Nghiêu, trong mòn con mắt. Nhưng một tiếng đã trôi qua, nửa bóng người cũng không thấy. Không khỏi có cảm giác mất mát, không lẽ anh quên rồi sao?

Hà quản gia nhìn có chút không đành lòng, khuyên cô: "Thiếu phu nhân, đại thiếu gia bận không thể trở về được, cô dùng trước đi!"

"Anh ấy có gọi điện thoại về không?"

Hà quản gia lắc đầu.

"Đành tiếp tục đợi vậy, có thể anh vừa họp xong, đang trở về nhà, cũng có thể đang chạy xe trên đường...." Cho dù phải cô tự an ủi mình, cô cũng không muốn đánh mất hy vọng.

.................

Trên đỉnh toàn cầu.

Hướng Vi gõ cửa bước vào: "Tổng tài, cuộc họp sắp bắt đầu rồi!"

"Ừ!" Nam Cung Nghiêu xử lý xong một đống tài liệu, đứng dậy chuẩn bị tham dự cuộc họp, ánh mắt vô thức quét nhìn đồng hồ, mới phát hiện bây giờ đã là tám giờ. Anh hình như đã đồng ý với cô, bảy giờ về nhà ăn cơm.

Cô, vẫn đang đợi sao?

Anh cầm lấy tài liệu, đi về phía phòng họp, đến cửa, lại dừng bước, quay đầu nói với Hướng Vi: "Hủy bỏ cuộc họp hôm nay!"

........................

Nửa tiếng lại trôi qua, Uất Noãn Tâm đợi đến đói meo, ánh mắt vốn sáng trong cũng trở nên ảm đảm không có ánh sáng.

Xem ra, anh thực sự đã quên rồi.....

Thật thất vọng.................

Chán nản đứng dậy, ủ rủ thu dọn chén bát, đột nhiên nghe thấy tiếng Hà quản gia vang lên. "Đại thiếu gia, cậu về rồi!



Chương 71 - Anh quyến rũ cô



Uất Noãn Tâm bất thình lình trở nên vui mừng, ngẩng đầu lên nhanh. Nam Cung Nghiêu đang đưa áo khoát cho Hà quản gia, đi về phía cô, cô vội vàng chạy qua đón tiếp. "Anh về rồi à!"

"Ưm!" Trải qua một ngày bận rộn, quần áo của Nam Cung Nghiêu vẫn ngay thẳng, hoàn hảo đến mức không giống người bận rộn.

"Đồ ăn đã nguội rồi, em đi hâm nóng lại." Cô giống như một người vợ dịu dàng chu đáo, bởi vì quá để ý, nên không biết phải chăm sóc anh như thế nào.

"Không cần thiết, vẫn còn nóng!"
"Dạ....em xới cơm cho anh!" Uất Noãn Tâm bất giác trở nên vui vẻ, giống như cả người lại tràn đầy năng lượng. Xới cơm, múc canh, dùng đũa gắp thức ăn cho Nam Cung Nghiêu. "Nếm thử món sườn nhé? Hơi cay một chút, em cho rất nhiều gia vị, chắc hẳn sẽ ngon miệng lắm đó! Còn có canh, em đã chưng hết ba tiếng đồng hồ đó!"

"Mùi vị như thế nào?"

"Ăn cũng được!" Cô hăm hở ân cần, Nam Cung Nghiêu vẫn bình tĩnh như thường, không nói nhiều, chỉ không cự tuyệt ý tốt của cô.

"Em có thể hiểu câu ăn cũng được của anh....là ngon miệng không đó?" Dựa vào tiêu chuẩn khó tính của anh, 'ăn cũng được' là một sự động viên rất lớn sao?

"Em cũng ăn đi, đừng nói chuyện nữa!"

"Dạ....." Uất Noãn Tâm cho rằng anh không thích bản thân ồn ào, không dám mở miệng nữa, Nam Cung Nghiêu gắp một miếng thịt gà vào trong bát của cô. Cô vừa mừng vừa lo, định nói cám ơn. Tính mở miệng, nhưng nghĩ lại anh nói đừng nói chuyện, nên vội vàng ngậm miệng, chỉ cười ngu ngơ.

Hai người im lặng ăn cơm, Uất Noãn Tâm do dự hỏi: "Em biết những chuyện gần đây khiến anh phiền toái, thực xin lỗi, em gây họa, lại bắt anh gánh lấy, đã bận càng bận thêm. Ở trong nhà việc duy nhất có thể làm được, chính là làm một bữa cơm, nhìn dáng vẻ anh ăn cơm. Đây là, điều đơn nhất, hạnh phúc nhỏ nhoi nhất em có thể cho anh."

Nam Cung Nghiêu hơi dừng lại một hồi, lúc sau ánh mắt vẫn như thường, tiếp tục ăn cơm. Trong lòng, lại vì câu nói của cô, cảm thấy rung động.

Anh từng quen biết rất nhiều phụ nữ, chẳng qua chỉ gặp dịp mà chơi, hoặc giải quyết nhu cầu sinh lý, điều thực sự muốn, là một gia đình. Một nhà ba người, cùng ngồi ăn cơm với nhau, là một gia đình ấm áp mà anh vô cùng khát vọng muốn có.

Anh đã từng ảo tưởng rất nhiều lần, cùng với cô ấy, còn có con cháu của hai người ngồi với nhau tận hưởng cuộc sống vui vẻ. Chỉ là trong lòng biết rõ, sợ rằng mãi mãi cũng không thể thành hiện thực.

Uất Noãn Tâm lại là người phụ nữ đầu tiên, làm cho anh cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.

Không ngờ lại là cô!

Đây là ông trời đang ác ý trêu đùa sao? Biết rõ hai người không thể, biết rõ anh đang lợi dụng cô, biết rõ sau khi cô biết rõ sự thật sẽ hận anh đến tận xương tủy, thế mà trong giờ phút này, lại để cô mang đến cho anh sự rung động này.

Nếu như đây là con người thật của cô, như vậy, anh chỉ có thể nói lời xin lỗi cho những tổn thương anh đã gây ra cho cô.
Không có gì có thể ngăn cản bước đường thành công của anh, ngoài trừ......anh yêu cô!

......................

Ban đêm yên tĩnh như mặt nước, Uất Noãn Tâm ngồi trên ban công đọc sách, không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, mơ thấy một giấc mộng. Trong mơ, cô và Nam Cung Nghiêu tham gia vũ hội từ thiện, đứng ở cửa biệt thự, anh dịu dàng nhìn chăm chú vào đôi mắt cô, nói với cô: "Hôn anh!"

Cô giống như cái gì đó mê hoặc, không kìm được lòng mình kiễng mũi chân, ngượng ngùng lại khát vọng chạm vào đôi môi của anh. Như tê như dại, luồng điện từng đợt từng đợt một tấn công. Cô ôm chặt lấy cổ anh, tình cảm trìu mến.

Cái cảm giác này quá tuyệt vời, cứ như đang ở trên mây vậy.

Cả người cứ như đang bay lên, hai chân rời khỏi mặt đất......

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Uất Noãn Tâm cảm thấy thân thể đang rời khỏi mặt đất, bị một người ôm lấy, mở hai đôi mắt ra, gương mặt lạnh lùng của Nam Cung Nghiêu ở trước mặt cô dần dần hiện ra rõ ràng. Đây là mơ sao? Nếu đúng vậy, hãy để cô cả đời không tỉnh lại!

"Ngồi ở ngủ ở trên đất, rất dễ cảm lạnh!"

Bên tai lần lượt truyền đến giọng nói lạnh băng của anh, đây là sự thật.

Hai con mắt đang muốn nhắm lại mở trừng ra, bình tĩnh nhìn anh.

Đây không phải mơ!

Tim đập loạn xạ!

"Anh bế em về phòng!"

"Nhưng mà.....em, em vẫn muốn ngồi ngoài đây một lát!"

Nam Cung Nghiêu "ừm" một tiếng, đặt cô vào một cái xích đu đan bằng liễu gai, cô ngồi không vững, sợ hãi vội vàng ôm lấy cổ anh. Ngẩng đầu nói cảm ơn, lại phát hiện hai người dính nhau rất sát, bốn mắt nhìn nhau, có thể nhìn thấy từng cái lỗ chân lông. Lông mi của anh rất dài, ánh mắt trong màu đêm sâu thẳm như đại dương mênh mông, làm cho cô không thể hít thở, choáng ngợp.

Hai người nhìn nhau đến ngây ngốc, giống như uống cùng một ly rượu. Đầu óc của một Nam Cung Nghiêu lạnh lùng cũng có chút lộn xộn, quên mất mục đích của mình, nhẹ nhàng đặt cô ngồi vào xích đu.

"Cám ơn...." Uất Noãn Tâm cuộn mình lại, bởi vì cái nhìn chăm chú của anh, hai má nóng lên, có chút không biết nên làm gì. "Vậy, vậy, em cũng nên về phòng mình rồi, có chút mệt mỏi...."

Cô muốn chạy trốn, Nam Cung Nghiêu lại vươn một cánh tay ra, giữ chặt xích đu, chặn đường cô lại, có chút trầm tĩnh, có chút mơ hồ cũng có chút khiêu khích hỏi cô: "Em sợ anh sao?"
Uất Noãn Tâm căng thẳng đến mức nước bọt cũng không dám nuốt, da đầu run lên. "Không, không sợ...."

"Vậy thì nhìn anh................"

Cô nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên, đồng tử của Nam Cung Nghiêu, trong bóng tối phát ra ánh sáng mê hoặc, có chút tà khí, nguy hiểm không lường trước được, và cũng rất hấp dẫn người khác.

Một người đành ông lạnh như băng lại hóa thành ngọn lửa, ngọn lửa nóng này lại không có cách nào ngăn lại được, cứ như muốn đem cô thiêu đốt thành tro vậy.

"Đừng như vậy..........." Uất Noãn Tâm gặp không ít khó khăn, anh giữ lấy khuôn mặt của cô, đôi môi mỏng cứ nhẹ nhàng mấp máy, khiêu khích dây thần kinh của cô. Điều này, làm cho cô trở nên ngây dại.

"Em sợ anh em sạch em sao? Hử?" Nam đình ấm áp mà anh vô cùng khát vọng muốn có.

Anh đã từng ảo tưởng rất nhiều lần, cùng với cô ấy, còn có con cháu của hai người ngồi với nhau tận hưởng cuộc sống vui vẻ. Chỉ là trong lòng biết rõ, sợ rằng mãi mãi cũng không thể thành hiện thực.

Uất Noãn Tâm lại là người phụ nữ đầu tiên, làm cho anh cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.

Không ngờ lại là cô!

Đây là ông trời đang ác ý trêu đùa sao? Biết rõ hai người không thể, biết rõ anh đang lợi dụng cô, biết rõ sau khi cô biết rõ sự thật sẽ hận anh đến tận xương tủy, thế mà trong giờ phút này, lại đ...
<<1 ... 2526272829 ... 34>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 51014081
Visits Today: 256696
This Week: 1515842
This Month: 3008527

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 51014083
Visits Today: 256698
This Week: 1515844
This Month: 3008529

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 51014081
Visits Today: 256696
This Week: 1515842
This Month: 3008527

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Duck hunt
.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 109
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Hợp, đồng, hôn, nhân, 100, ngày(phan1),
Cùng Chuyên Mục
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
* Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
* Chạm tay vào yêu thương
Bài viết ngẫu nhiên
* Blog Radio 20: Lời nói dối ngọt ngào nhất!
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com