↓

quay đầu lại, Nam Cung Nghiêu đã mang tấm hình bỏ vào trong ngăn kéo. Anh không lạnh giọng trách cứ cô, vẻ mặt không có biểu cảm, nhưng cô có thể nhìn ra anh rất không vui, không muốn người khác nhìn trộm kỷ niệm của anh và cô ấy.

Uất Noãn Tâm hoảng hốt xin lỗi. "Thực xin lỗi, em....nó để ở trên bàn....em không phải cố ý xem.....thực xin lỗi....."

Nam Cung Nghiêu không truy cứu tiếp, lấy khăn lông chà lau tóc mình. Dáng người thon dài cao ngất, làn da màu đồng khỏe mạnh, hai vai dày rộng, lồng ngực rộng lớn, tám khối cơ bụng rắn sâu như vết dao khắc, trên người còn đọng lại những giọt nước chưa khô, gợi cảm hấp dẫn, làm nổi bật sức mạnh nam tính nguyên thủy nhất, ẩn chứa sâu đậm vẻ hoang dã.

"Có chuyện sao?" Anh nháy mắt, ý bảo cô ngồi xuống.

"Ưm! Ngủ không được, muốn tìm anh nói chuyện!"

Tóc được lau gần khô, Nam Cung Nghiêu bỏ khăn lông xuống, vươn tay ra lấy thuốc lá. "Nói đi!"

"Tóc không khô, dễ bị cảm...."

Anh đối với điều này ngoảnh mặt làm ngơ, châm thuốc, hút một hơi. Trong làn sương của khói thuốc, hai đôi mắt hơi nheo lại, một nỗi u buồn không thể nói rõ, rất có hương vị người đàn ông.

"Trước giờ em đều cho rằng, việc này là do Ngũ Liên tự biên tự diễn, nhưng khi anh ấy tổ chức cuộc họp báo, nhận tất cả mọi trách nhiệm về phía bản thân, đã vậy còn bị cách chức...."

"Cho nên em hoài nghi không phải anh ta làm đúng không?"

"Ưm! Em nghĩ như thế nào cũng không thể nghĩ ra lý do anh ấy muốn hại em, có lẽ...."

"Nếu như mục đích của anh ta là tôi thì sao?"
Uất Noãn Tâm sững người: "Đây là ý gì?"

"Ngũ Liên nhìn có vẻ lêu lỏng, làm việc không đàng hoàng, thực ra tâm địa rất sâu, nói về thủ đoạn, không thua kém gì tôi. Thông qua em để đả kích tôi, có lẽ đây cũng là việc anh ta sẽ làm! Anh ta lừa em một lần, khó đảm bảo không lừa em lần thứ hai, thứ ba."

"Nhưng chứng khoán của tập đoàn đang tăng vọt...."

"Bất cứ chuyện gì cũng có mức độ của nó, một khi vượt qua giới hạn, sẽ có phản ứng ngược lại, thất bại trong một đêm."

"Cho nên theo như anh nói, anh ấy làm như vậy, vì muốn hại anh sao?"

Nam Cung Nghiêu nhã một làn khói, nhíu mày, không phản đối.

Uất Noãn Tâm chỉ biết thương trường như chiến trường, lừa gạt lẫn nhau, rất nhiều âm mưu không thể kể xiết. Bên trong những bí ẩn, là những âm mưu đứng đằng sau, cô không biết, hoàn toàn không hiểu rõ Ngũ Liên làm như vậy, có thể mang đến cho Ngũ thị và bản thân lợi ích gì chứ?

Nhưng, cô tin tưởng Nam Cung Nghiêu.

Ngũ Liên là một con hồ ly gian xảo, vẽ một vòng tròn rồi dụ cô vào đó, cũng không có gì lạ.

"Ưm! Em biết rồi! em về phòng mình đây...."

"Đợi đã!" Nam Cung Nghiêu dập điếu thuốc đứng dậy, đi đến trước mặt cô, bất thình lình nâng cằm cô lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô, nửa dụ dỗ nửa ép buộc, hỏi: "Em đang lo lắng cho anh ta sao?"

"Hả? Không, không có....em chỉ nghĩ không thông thôi!" Một khi đứng gần anh, đầu óc của cô giống như bị mất điện, ngây ngốc như con gà gỗ. Tay chân không nghe theo sự sai khiến, vừa tê vừa dại, dưới chân giống như mọc rễ.

"Em không gạt được tôi...."

Cô bị ánh mắt kia trừng đến dựng cả da đầu. "Hồi nãy có lo lắng một chút, nhưng đó là khi không biết sự thật...."

"Mặc kệ lúc nào, tôi hy vọng em đứng về phía tôi, tin tưởng tôi!" Anh đột nhiên trở nên dịu dàng, giọng nói trầm thấp có từ tình, giống như đang thôi miên cô. "Em là vợ của tôi, tôi không hy vọng lại nghe thấy em lo lắng cho người khác...."

"Em, em biết rồi!" Uất Noãn Tâm nuốt nước bọt, hai chân mềm nhũng,

Anh nói như vậy, là biểu hiện đang để ý cô, hay là....dục vọng chiếm hữu của người đàn ông? Chỉ vì cô là đồ vật của riêng anh, mà đối với đồ vật của bản thân, vốn không hề quan tâm nhiều?

Cô hy vọng là ý trên, bởi vì cô đã bắt đầu quan tâm đến anh. Nếu không lúc vừa nhìn thấy tấm ảnh kia, sẽ không khó chịu đến vậy.
"Trở về ngủ đi, đừng nghĩ nhiều!" Nam Cung Nghiêu vỗ vào má cô, không chút lưu luyến nào rút người ra, dường như đã đạt được mục đích, không muốn lãng phí thêm một giây nào, làm cho Uất Noãn Tâm không khỏi có chút thất vọng.

Sau khi cô rời khỏi, anh lại châm thêm một điếu thuốc, tựa mặt vào ghế ngồi trầm tư.

Buổi họp báo hai ngày trước, thực sự làm cho anh bất ngờ. Ngoài miệng Ngũ Liên phủ nhận, nhưng anh làm sao không hiểu rõ, anh ta đang bảo cho vệ cho Uất Noãn Tâm,

Theo IQ của anh ta, không thể không nhìn ra cái kết cục này. Nhưng anh ta không những cam tâm tình nguyện nhảy vào, còn đánh mất danh dự và chức vị tổng tài của chính bản thân, Uất Noãn Tâm đáng để anh ta hy sinh đến vậy sao?



Chương 74 - Chủ động tặng một nụ hôn



Mấy ngày sau, Nam Cung Nghiêu tiếp quản công ty khoáng sản lớn nhất thế giới đó là công ty 'Khai thác mỏ Lôi Đình', bảo Uất Noãn Tâm đi cắt băng khánh thành với anh. Cô đã đồng ý, nhưng sau khi lên xe, vẫn có chút lo âu.

"Sóng gió còn chưa đi qua, em vẫn không tiện lộ diện ra bên ngoài? Cắt băng khánh thành long trọng như vậy, em sợ ký giả sẽ hỏi một số câu hỏi, tại hiện trường lúc đó sẽ rất khó coi."

"Có anh ở đó, vẫn còn sợ sao?" Anh nhắm mắt dựa vào ghế nói câu đó, trong tức khắc liền khiến cho Uất Noãn Tâm rất có cảm giác an toàn. Cô không rõ loại cảm giác an toàn này phát ra nhiều từ khí phách trầm ổn, năng lực xuất sắc của anh, hay do sự tin tưởng của cô đối với anh.

Cô chỉ biết, bản thân ngày càng ỷ lại vào anh. Khó mà khống chế, khó có thể tự kiềm chế, giống như biết rõ trước mặt là vực sâu hố lửa, cũng không quan tâm mà chui đầu vào.

Tâm tư của anh quá sâu, cô mãi mãi đoán không ra. Mặc dù ở gần anh, mang tâm hồn của chính mình mở rộng về phía anh, vô tình làm một cuộc phiêu lưu, tỷ lệ thành công cực kỳ thấp, nhưng cô vẫn muốn thử một lần. Có lẽ bắt đầu từ thời khắc cô thích anh, thì đã mắc bệnh thần kinh rồi, đầu óc không thể khống chế chính bản thân mình nữa rồi.

..................

Buổi cắt băng khánh thành hoạt động khai thác mỏ lớn nhất thế giới, nhân dịp này đã mời rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị và thương nhân, tất nhiên, cũng có rất nhiều ký giả, hầu như tất cả ký giả đều vì theo dõi vụ scandal mà tới đây. Uất Noãn Tâm vừa xuống xe, liền cảm thấy có vô số cặp mắt nhìn mình.
Mặc dù trước khi khai mạc, ký giả không có cơ hội hỏi cô bất cứ câu hỏi nào. Có sự hộ tống che chở của Nam Cung Nghiêu, các khách quý dự lễ cắt băng khánh thành cũng xem như không có chuyện gì xảy ra, nhưng cô vẫn nhận ra bọn họ đang nháy mắt với nhau, vẻ mặt rất mập mờ.

Nam Cung Nghiêu cảm giác được, nắm chặt tay của cô, cho cô thêm năng lượng và dũng khí, cô miễn cường tự mỉm cười, nói với bản thân không cần để ý đến ánh mắt của người khác. Thanh giả tự thanh (thanh giả tự thanh: trong sạch thì vẫn trong sạch), cô không cần thiết phải vì những chuyện bản thân không làm phải chịu áp lực của dư luận. Người ta muốn nghĩ như thế nào thì mặc kệ, chỉ cần Nam Cung Nghiêu tin cô, như vậy cũng đủ rồi!

Sau khi bế mạc buổi cắt băng khánh thành, đám ký giả như ong vỡ tổ, mở miệng nói như chưa từng được nói.

"Nam Cung tổng tài, xin hỏi ngài đối với việc Ngũ thiếu mở buổi họp báo có cách nhìn nhận như thế nào? Ngài tin tưởng những gì ngài ấy nói chứ?"

"Uất tiểu thư, cô cũng nói một hai câu đi, cô và Ngũ thiếu thực sự không có quan hệ sao?"

"Xin hãy trả lời một chút được không?"

...................

Bọn họ mạnh mẽ và đáng sợ như một cơn đại hồng thủy, Uất Noãn Tâm vẫn tiếp tục nép vào trong lồng ngực của Nam cung Nghiêu. Anh che chở cho cô, để bảo vệ mở đường, đi đến xe.

"Nam Cung tổng tài, xin ngài hãy trả lời một chút...."

Nam Cung Nghiêu vẫn không dừng bước, giọng nói vẫn truyền đến một cách vững chắc, tiếng nói vang dội. "Tất cả những việc Ngũ Liên làm, không liên quan gì đến tôi. Nhưng lòng trung thành của vợ tôi đối với tôi, tôi không có nghi ngờ! Bất luận xảy ra chuyện gì, tôi đều tin tưởng cô ấy, đây là đáp án của tôi!"

Lời nói của anh vang trên đỉnh đầu, bay đến bên tai Uất Noãn Tâm, làm cho cô cảm động muốn khóc. Nghe thấy nhịp tim trầm ổn của anh, những lo lắng sợ hãi lúc nãy tất cả đều tan biến hết. Giống như một con thuyền nhỏ bấp bênh trước gió mưa, trải qua gian nguy, cuối cùng cũng tìm được bến cảng, từ nay về sau không cần rày đây mai đó nữa.

Toàn bộ những lời chỉ trích của cả thế giới ở trước câu tin tưởng của anh đều hóa thành hư không. Điều cô quan tâm, là sự tín nhiệm của anh.

"Nghe nói Ngũ tư lệnh cũng có ý tiếp quản công ty 'khai thác Lôi Đình', là đối thủ cạnh tranh mạnh nhất của ngài. Lần này ông ấy chủ động rút lui, có liên quan gì đến scandal không?"
Nam Cung Nghiêu hơi dừng lại một chút, nghiêng đầu, khóe mắt hơi quét ngang qua, ánh mắt lạnh băng, dọa đến đám ký giả phải lùi vài bước, không dám mở miệng.

Anh che chở Uất Noãn Tâm ngồi vào xe, đám ký giả chỉ có thể trơ mắt ra nhìn hai người rời khỏi.

..................

Về đến nhà, Nam Cung Nghiêu đưa Uất Noãn Tâm đến cửa phòng, quay người muốn rời khỏi, cô gọi anh lại. "Đợi đã...."

Giờ phút ở trong lồng ngực của anh, như có một ngọn lửa cháy đang thiêu đốt, một sự xúc động mãnh liệt tràn ngập khắp người cô (nguyên văn: tay chân và trăm xương). Đầu óc cô rất hỗn loạn, không biết bản thân muốn làm gì, rất xúc động, không muốn để cho anh đi.

Nam Cung Nghiêu đứng nhìn cô vài dây, cần phải rời khỏi.

Uất Noãn tâm vội đuổi theo anh, kéo tay anh lại để anh quay người lại, kiễng chân, hôn lên trán anh. Nụ hôn này, gần như lấy hết mười tám năm dũng khí của cô. Như một cô gái trẻ trong mối tình đầu, hai má đỏ ửng, cuối đầu nhỏ giọng nói: "Cảm ơn!", xấu hổ chạy về phòng mình.

Nam Cung Nghiêu định thần một hồi, xoa xoa nơi cô đã hôn. Nơi đó, còn lưu lại độ ấm của đôi môi nồng cháy của cô.

Vô thức mỉm cười.

Từ trong cháy lòng trào ra một chút ngọt ngào!

Nhưng anh rất nhanh lại trở về dáng vẻ lạnh lùng, nhìn rõ người lúc nãy là Uất Noãn Tâm, bản thân không nên động lòng vì người phụ nữ đó.

Nếu như nụ hôn lúc nãy là thực lòng, anh chỉ có thể vì sự ngây thơ của cô lấy làm tiếc. Bởi vì, anh vốn không đáng được cảm kích. Nếu như cô biết, người mà bản thân hoàn toàn tin tưởng, đang dùng trăm phương ngàn kế hại cô. Thế giới của cô, sẽ hoàn toàn bị sụp đổ sao?

.....................

Dinh thự Ngũ gia.

Mặt của Ngũ Chấn Quốc đầy băng giá, tức giận đến mức tay câm cây gậy hình đầu rồng run rẩy. Bọn người làm cuối thấp đầu, không dám ngẩng lên, sợ bản thân làm sai cái gì, chọc giận lão thái gia.

"Lão gia, thiếu gia về rồi!" Quản gia cung kích nói, Ngũ Chấn Quốc mở trừng hai mắt, lửa giận khó có thể kìm nén.

Ngược lại Ngũ Liên vô cùng nhàn nhã, vừa đi vào đại sảnh liền đặt mông ngồi xuống ghế soda. "Ông nội, tại sao lại cấp tốc gọi cháu về, có chuyện gì vậy?"
"Trong mắt mày còn người ông như tao không hả?" Ngũ Chấn Quốc giận dữ, cây gậy đầu rồng dộng xuống phát ra tiếng "cạch cạch", xương cốt già sắp bị vỡ nát.

"Tất nhiên có rồi!" Ngũ Liên nhìn thấy ông tức giận, ân cần bước đến bóp vai đấm lưng. Ngũ Chấn Quốc nổi giận đùng đùng đẩy ra. "Đừng cho rằng làm như vậy, ông sẽ tiêu tan hết tức giận! Bình thường cháu làm xằng làm bậy, ông mở một mắt nhắm một mắt cho qua. Nhưng việc này, ông tuyệt đối không thể tha thứ được! Ông muốn cháu xin lỗi Nam Cung Nghiêu!"

"Xin lỗi? Cháu?" Ngũ Liên giống như nghe được một câu chuyện cười vô cùng mắc cười. "Cháu từ lúc sinh ra đến giờ, đều không biết hai từ 'xin lỗi' viết như thế nào!"

"Sự việc gây náo loạn đến bước này rồi, tại sao cháu còn có thái độ đó hả? Muốn ông tức chết phải không? Cháu chọc giận ai không chọc, lại cố tình chọc vào Nam Cung Nghiêu, trêu chọc vợ của cậu ta! Việc liên qua đến tôn nghiêm người đàn ông, nếu không phải ông thay cháu ngăn chặn, cậu ta đã đem cháu quăng ra biển cho cá mập ăn từ sớm rồi!"

Ngũ Liên hoàn toàn không để tâm, lười biếng ngồi trên sofa, bỏ vào miệng một trái dâu tây. "Anh ta dám...."

Ngũ Chấn Quốc vô cùng đau lòng. "Cháu đó....là ông làm cho cháu trở nên hư hỏng mà! Ông hết cách dạy dỗ cháu rồi!"

"Ông à, ông đừng tức giận nữa, cháu nghe lời ông còn chưa được sao?"

"Ông đã hẹn cậu ta dùng bữa ở lầu năm, con thay mặt ông đi gặp mặt, xin lỗi cậu ta!"

"Được được được! Tới lúc đó nói chú Đức nhắc nhở cháu một câu."

Anh ngay lập tức nhận lời thoải mái như vậy, Ngũ Chấn Quốc có chút nghi ngờ. "Cháu không phải muốn giở trò gì nữa chứ?"

"Không phải cháu sợ ông tức giận sao? Yên tâm, cháu tuyệt đối không làm loạn!" Ngũ Liên vui vẻ hớn hở trả lời, nhưng ánh mắt lại hơi nheo lại, chứa đựng một ý đồ khác.

Vở kịch này, Nam Cung Nghiêu làm đạo diễn quá lâu rồi, cũng nên đổi người rồi!



Chương 75 - Sự thật tàn nhẫn



Điện thoại di động vang lên, Uất Noãn Tâm đang ở trong bếp chuẩn bị bữa ăn tối cho Nam Cung Nghiêu, hoàn toàn trong tâm trạng của một người vợ nhỏ, hạnh phúc, mong chờ, ngọt ngào.

Tuy nhiên, điện thoại ở một nơi khác truyền đến tiếng chuông, phá vỡ toàn bộ tâm tình vui vẻ của cô.

"Đang bận gì vậy?"
Ngũ Liên?
Tại sao lại là anh ta! Âm hồn không tan!

Cô mất kiên nhẫn trả lời: "Có chuyện gì sao?"

"Em hình như không muốn nghe thấy giọng nói của tôi thì phải, không lẽ buổi họp báo ngày hôm đó của tôi không làm cho em cảm động sao? Trái tim thực sắt đá mà!"

"Nếu như anh gọi điện thoại đến muốn hỏi vở kịch ngày hôm đó có gạt được tôi hay không, rất xin lỗi, không hề!"

"Diễn kịch? Haiz! Bổn thiếu hoàn toàn thực lòng lại bị em coi thành diễn kịch, Uất Noãn Tâm não của em ngập nước hay bị gạt đến hỏng rồi hả?"

"Không có chuyện gì khác tôi cúp máy đây!"

"Nếu như em dám cúp điện thoại...." Ngũ Liên ảm đảm nói: "Bổn thiếu thề, em nhất định sẽ hối hận!"

".....Rốt cuộc anh muốn làm gì chứ?"

"Vụ án cường bạo, Lương Cảnh Đường bị đánh lén, không phải em rất muốn biết sự thật sao? Đến tìm tôi, tôi nói cho em biết!"

Uất Noãn Tâm cảm thấy thật buồn cười, bày ra bộ mặt xem thường. "Cùng một chiêu sử dụng đến hai lần, anh không cảm thấy chán sao, tôi cảm thấy rất phiền! Tôi không phải con nít lên ba, sẽ không bị anh lừa một lần nữa đâu!"

"Quyền lựa chọn nằm trên tay em, xem em có dám hay không dám đánh cược lần cuối cùng hay không!" Nói xong câu đó, Ngũ Liên cúp máy.

Uất Noãn Tâm bật cười nhạt nhẽo, anh thực sự cho cô là kẻ ngu ngốc, hay không hại chết cô không cam lòng có phải không? Trừ khi đầu cô thực sự bị ngập nước, mới tin anh!"

Mặc dù trong lòng chắc chắn Ngũ Liên đang gạt cô, nhưng nguyên một ngày tiếp theo, Uất Noãn Tâm không có cách nào khống chế bản thân không nghĩ đến chuyện đó. Không ngừng dọa chính mình, nếu như lần này Ngũ Liên không gạt cô, thực có sự thật quan tr...
<<1 ... 2728293031 ... 34>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
XtGem Forum catalog
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50047479
Visits Today: 120771
This Week: 549240
This Month: 2041925

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50047495
Visits Today: 120787
This Week: 549256
This Month: 2041941

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50047479
Visits Today: 120771
This Week: 549240
This Month: 2041925

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 91
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Hợp, đồng, hôn, nhân, 100, ngày(phan1),
Cùng Chuyên Mục
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
* Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
* Chạm tay vào yêu thương
Bài viết ngẫu nhiên
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Ừ thì chị cũng...yêu em!!!
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* CHỜ NGƯỜI 10 NĂM
* ANH CHỈ GIẢ VỜ GIẬN EM THÔI, NHÓC Ạ!
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com