↓

của Hà quản gia. "Tam tiểu thư, sao cô lại quay về."

Nam Cung Nghiêu chỉ kiếp sợ trong một giây, sau đó gần như đẩy ngã Uất Noãn Tâm, xông thẳng xuống lầu.

Nam Cung Vũ Nhi thanh nhã đứng ở trong phòng khách, dáng người nhỏ nhắn, đáng yêu, tỏa sáng. Cô ấy nhìn thấy người đàn ông đứng cách mười mấy mét, nở nụ cười rạng rỡ, đi vài bước về phía trước ôm lấy anh. "Nam Cung Nghiêu, đã lâu không gặp anh!"

Uất Noãn Tâm vừa xuống lầu, thì đã nhìn thấy cảnh này.

Cô ấy sao lại ở đây?

Nam Cung Nghiêu vẫn còn chìm trong kiếp sợ chưa phản ứng lại, thì Nam Cung Vũ Nhi đã buông anh ra, đi đến trước mặt Uất Noãn Tâm. "Lần trước quên giới thiệu với cô, tôi là Nam Cung tam tiểu thư, Nam Cung Vũ Nhi."
Nam Cung Vũ Nhi? Tam tiểu thư? Em gái của Nam Cung Nghiêu?

Uất Noãn Tâm ngơ ngác đưa tay ra. "Xin chào, tôi là..."

"Noãn Tâm đúng không? Thật ngại quá, tôi sống ở nước ngoài đã nhiều năm, không quen gọi chị dâu. Trực tiếp xưng hô với cô là Noãn Tâm, cô sẽ không để ý chứ!"

"Không để ý, không để ý." Đầu Uất Noãn Tâm trong chốc lát chưa thích nghi kịp. Chỉ cảm thấy trong nhà đột nhiên có thêm một Búp bê Barbie, khiến cô có áp lực quá lớn. Ở trước mặt cô ấy, cô quá tự ti.

"Hà quản gia, phiền bà mang hành lý của tôi lên lầu nhé." Nam Cung Vũ Nhi tự đi đến căn phòng quen thuộc của mình, cho thấy địa vị của chủ sỡ hữu.

"Để cho tôi!" Nam Cung Nghiêu nhấc hành lý lên, đi vào phòng với Nam Cung Vũ Nhi.

"Sống ở nước ngoài nhiều năm như vậy, cảm thấy ở nhà luôn thoải mái nhất, thân thiết quá đi!" Nam Cung Vũ Nhi nhảy lên giường, trêu chọc nói: "Sao nào? Mới ra nước ngoài có mấy năm, không biết em rồi sao?"

"........Sao em lại đột ngột quay về nước hả?" Nam Cung Nghiêu phát hiện chính mình lại khó khăn thốt ra từng chữ, lồng ngực nghẹt thở.

"Nhớ anh, thì quay về thôi! Anh là đồ khốn không có lương tâm, kết hôn cũng không nói với em một tiếng. Nếu như không phải em tự mình tìm ra, anh vẫn muốn giấu em đến khi nào hả?" Cô chống nạnh phản đối, dáng người xinh đẹp dịu dàng.

"Anh......"

"Thôi đi, em đại nhân có độ lượng, tha thứ cho anh!"

"Tối hôm qua, anh gọi điện thoại cho em, em cũng không nhận!"

"Lúc đó không phải em vẫn còn tức giận sao? Thấy xe của anh dừng ở dưới lầu một đêm. Lần sau nếu muốn làm chuyện này, thì làm ơn tìm một nơi ẩn nấp kín đáo chút được không? Xem em là người mù không bằng!" Cô lắc đầu than thở. "Anh đó............vẫn y như ngày trước, đầu óc cứng nhắc, lại cỗ hũ."

Nam Cung Nghiêu cười, cố gắng bình tĩnh hỏi: "Định ở lại bao lâu?"

"Anh đương nhiên hy vọng em mau chóng rời khỏi rồi, em không đi. Phải xem tâm trạng đã, nếu anh đối xử với em không tốt, em sẽ bám díu ở đây không đi, phiền chết anh!" Cô giả làm mặt quỷ. "Em còn tưởng rằng anh theo chủ nghĩ độc thân, không nghĩ đến cũng cổ lỗ sỉ đến vậy, học theo người khác chơi trò kết hôn. Lúc em gặp cô ấy ở trên đường, còn tưởng cô ấy là tình nhân của anh, không nghĩ đến..... Ha, thiếu phu nhân, cách xưng hộ này đúng là cao quý nha."

Cô giả vờ không để ý mà nói ra những lời này, trong lòng lại như có một cây kim đâm đau đớn. Giây phút đó, cô như bị sét đánh, không cách nào chấp nhận nổi, mới mất đi không chế mà quay đầu chạy trốn như vậy.
Sau đó suy nghĩ lại, cho dù kết hôn rồi, thì sao chứ? Kết hôn vẫn có thể ly hôn, cũng không phải ở với nhau suốt cả đời!

Người có thể cùng anh dắt tay nhau đến cuối đời, chỉ có thể là cô Nam Cung Vũ Nhi.

Người phụ nữ khác, không có tư cách!

Uất Noãn Tâm xuất ở trước cửa, gõ cửa. "Có cần tôi giúp gì không?"



Chương 150 - Cô thật phiền phức



Nam Cung Vũ Nhi đổi một bộ mặt tươi cười. "Mau vào đây, mau vào đây, tôi không biết sắp xếp hành lý nhất đó. Nam Cung Nghiêu, anh ra ngoài trước đi, đừng cản trở phụ nữ bọn em trò chuyện." Nói vậy, cô ngượng ngùng nhón chân đến cổ của anh, hôn lên khuôn mặt của anh. "Ngủ ngon!"

Nam Cung Nghiêu có chút không tự nhiên nhìn Uất Noãn Tâm, cô có chút bối rối. Hai người họ là anh em, một cái hôn chúc ngủ ngon cũng rất bình thường, nhưng nói không hiểu tại sao, cô cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Uất Noãn Tâm vừa giúp thu dọn hành lý, vừa trả lời của hỏi của Nam Cung Vũ Nhi.

"Cô và Nam Cung Nghiêu, kết hôn khi nào vậy?"

"Khoảng ba tháng trước."

"Sao anh ấy lại cưới cô?"

"......"

"Sao vậy? Cách hỏi của tôi không đúng sao? Ngại quá, con người tôi là như vậy, thẳng tính, nghĩ gì nói đó. Tôi rất hiểu Nam Cung Nghiêu, anh ấy là người theo chủ nghĩa độc thân. Cho nên cuộc hôn nhân này, nhất định là có mục đích. Hôn nhân thương mại sao?"

"Có thể coi là như vậy...."

"Vậy cô có bối cảnh như thế nào?"

"Cha, cha tôi là thị trưởng."

Cô ấy kéo dài tiếng ô, bày ra biểu tình như vậy tôi đã hiểu, không khỏi làm cho Uất Noãn Tâm cảm thấy có chút bối rối. Cho dù là sự thật, cô cũng không muốn người khác biết sự chua sót sau cuộc hôn nhân này, điều đó đồng nghĩa với việc phơi bày ra vết sẹo của cô. Cô cố gắng không tiếp tục để ý những thứ đó, mỉm cười. "Cô và Nam Cung Nghiêu..... tình cảm rất tốt sao?"

"Tất nhiên rồi! Tôi và anh ba đều do anh ấy một tay nuôi lớn. Đừng nhìn vẻ mặt lạnh lùng, luôn bày ra dáng vẻ khiến người khác chán ghét của anh ấy, thực ra anh ấy rất dịu dàng và chu đáo, đặc biệt là lúc còn nhỏ....."

Cô ấy chìm trong những hồi ức đẹp đẽ ấm áp, luồng sáng lưu luyến trong mắt cô ấy làm cho Uất Noãn Tâm bị cuốn hút, không khỏi ngưỡng mộ. Cùng nhau trải qua khó khăn và thử thách, còn có một dòng thời gian dài như vậy làm nền tảng. Tình cảm của bọn họ, nhất định rất sâu rất sau, cô mãi mãi cũng không thể đuổi kịp.
Nam Cung Vũ Nhi lắc đầu. "Vừa nghĩ lại những chuyện đã qua, thì kìm không được thất thần rồi."

"Vì sao cô gọi Thiếu Khiêm là anh ba, còn Nam Cung Nghiêu lại gọi thẳng tên anh ấy?"

"Từ nhỏ đến lớn, đều gọi như vậy mà, cũng quen rồi." Nam Cung Vũ Nhi nói một câu cho qua, nhưng trong lòng rất rõ, chính mình có một khát vọng mãnh liệt, trở thành vợ của Nam Cung Nghiêu. Mặc dù không biết bắt đầu từ lúc nào, anh không còn che chở bảo vệ cô giống như trước, thậm chí còn cố ý tránh xa cô. Nhưng cô tin, cô tuyệt đối có năng lực, làm cho bọn họ quay lại như trước.

Mấy năm nay, cô theo sự sắp xếp của anh, luôn học tập ở nước ngoài. Một mặt không muốn tạo áp lực cho anh, mặt khác không ngừng nâng cao năng lực của chính mình, để có thể ở trong trạng thái càng mạnh mẽ càng tự tin càng tốt đẹp nhất xuất hiện trước mặt anh. Chuẩn bị lâu như vậy, cô bây giờ, không thể đợi nổi rồi.

Cô vốn không hề coi Uất Noãn Tâm là đối thủ, cũng không muốn tổn thương cô ấy. Nhưng nếu như cô ấy trở thành chướng ngại của cô, vậy thì, cô cũng không tiếc bất cứ giá nào, loại trừ tất cả chướng ngại.

Hy vọng chuyện này sẽ không phát triển đến bước đó.

"Ồ.....thì ra là vậy....." Uất Noãn Tâm có thể cảm thấy cô ấy không muốn trả lời câu hỏi này, nên cô cũng không hỏi tiếp. "Đồ đạc đã sắp xếp xong rồi, vậy tôi ra ngoài trước nha."

"Đợi đã, cô giúp tôi nhìn xem bộ đồ công sở này như thế nào?" Nam Cung Vũ Nhi ở trước người ra dáng vài động tác.

"Rất hợp với cô! Cô muốn ứng tuyển sao?"

"Đúng đó! Tôi định ứng tuyển chức trợ lý tổng tài, cô thấy sao?"

"Nhưng mà......... công ty đã có trợ lý Hướng rồi, cô ấy theo Nam Cung Nghiêu rất nhiều năm rồi."

"Thế thì sao chứ?" Nam Cung Vũ Nhi hỏi ngược lại một câu, tràn đầy tự tin mà nói: "Thời gian ngắn hay dài, vốn không phải là vấn đề, mọi thứ đều phải dựa vào năng lực."

Uất Noãn Tâm ý thức được, cô ấy giống như đang nói với bản thân cô ấy, tính cách không nhu nhược, ngược lại vô cùng mạnh mẽ.Thứ gì một khi đã xác định, thì quyết không bỏ qua.

Cô vốn không xác định được, tính cách như vậy, là tốt hay xấu!

Từ trong phòng Nam Cung Vũ Nhi bước ra, Uất Noãn Tâm ngần ngại đứng yên tại chỗ rất lâu, cuối cùng vẫn đi đến phòng của Nam Cung Nghiêu. Anh đứng ở trên sân thượng hút thuốc, ở phía trước người còn có một ly rượu mạnh, tâm trạng buồn bã.

Cô nhẹ nhàng đi qua đó. "Hút nhiều thuốc, không tốt...." Lời vừa nói ra, mới ý thức được bản thân không nên quản anh, nhưng anh dường như không nghe thấy cô nói, tiếp tục nhả khói thuốc tiếp. Cô cố gắng thể hiện tâm trạng vui vẻ. "Không ngờ rằng cô ấy là em gái anh, thật trùng hợp......"

Nam Cung Nghiêu vẫn không nói chuyện, ngửa đầu uống ngụm rượu.

"Anh hẳn là...... rất vui vẻ?"

"Không cần cố gắng đoán suy nghĩ của người khác, rất ngu xuẩn."

"Ờ...... Xin lỗi." Cô nhìn ngón chân, khóe mắt có hơi ươn ướt.

Nam Cung Nghiêu thở dài. Thực ra, anh cũng không muốn đối xử với cô như vậy, cũng biết cô quan tâm anh. Nhưng Nam Cung Vũ Nhi vừa xuất hiện, mọi ổn định, bình thường của anh đều bị xáo trộn. Không biết nên lấy thái độ gì đối mặt với cô ấy, cho nên trong lòng đặc biệt khó chịu. Còn với Uất Noãn Tâm, cũng thiếu đi sự kiên nhẫn, vừa mở miệng liền cảm thấy khó chịu.

"Em trở về phòng ngủ đi, tôi muốn ở đây một mình."

"Vậy.......em trở về trước........ anh cũng nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải đi làm, đừng uống nhiều như vậy......"

"Cô thật phiền phức, nói xong chưa! Cút...." Nam Cung Nghiêu chịu không nổi gào lên một câu. Cũng không phải nhắm vào cô, nhưng với Uất Noãn Tâm lại là một tổn thương cực lớn. Cô cái gì cũng không nói, chạy nhanh về phòng. Bụm mặt, khóc òa.

Những kỷ niệm hạnh phúc ngọt ngào ở Paris đó, giống như chỉ là một giấc mộng, không thực đến như vậy, sự thật chỉ có sự gào thét giận dữ và sự thiếu kiên nhẫn của anh. Cô không biết rốt cuộc là làm sao, anh phải dùng thái độ đó đối xữ với cô.

Không lẽ cô chỉ là một món đồ chơi thôi sao? Lúc tâm trạng của anh tốt, mang cô đi du dịch một chuyến, ngẫu nhiên chơi đùa một chút. Còn lúc tâm trạng bực bội. thì gầm rú gào thét với cô, bảo cô cút sao?

Anh coi cô là gì chứ?

Rơi nước mắt lấy điện thoại ra, không ngừng tua đi tua lại đoạn video anh cứu cô, muốn tìm một sự an ủi. Tự thôi miên chính mình, anh vẫn còn quan tâm đến cô, bọn họ đã từng cùng nhau trải qua thử thách sống chết.

Chỉ là, không nén được sự đau đớn trong lòng, cũng vì bản thân cảm thấy bi ai!



Chương 151 - Cô là kẻ dư thừa



Xe dừng ở trước cửa chính Hoàn Cầu, Nam Cung Nghiêu bước nhanh ra ngoài, Hướng Vi đi theo phía sau, hai người vội vã đi đến cuộc họp quan trọng.

Tài xế chạy xuống mở cửa xe, cung kính cúi đầu. "Tổng tài!"

Anh không chớp mắt, đang định ngồi vào, thì một dáng người linh hoạt đột ngột nhào vào trong lòng anh, ôm lấy cổ anh, nhảy lên đặt một nụ hôn trên mặt anh. "Nam Cung Nghiêu, em bắt được anh rồi!"
Nam Cung Vũ Nhi phấn khích, không hề để ý đến ánh mắt của mọi người xung quanh.

Mặt của Nam Cung Nghiêu hơi mất tự nhiên, vội kéo cô từ trong người mình ra. "Sao em lại đến đây?"

"Tìm anh ăn cơm đó!" Nam Cung Vũ Phi bày ra dáng vẻ điều đó hợp lý, thuận tiện đưa tay lên chào hỏi Hướng Vi một tiếng. "Hey, đã lâu không gặp!"

"Tam tiểu thư, chào cô!" Hướng Vi gật đầu lễ phép. Mấy năm không gặp, người con gái năm đó giờ trổ mã càng ngày càng đẹp, một cái giơ tay nhấc chân cũng tản ra mùi vị nồng đậm của con gái, xinh đẹp, lộng lẫy không thua bất kỳ ai. Với phụ nữ mà nói, là một uy hiếp cực lớn.

Mặc dù cô là em gái của Nam Cung Nghiêu, nhưng Hướng Vi cứ cảm thấy hai người họ không chỉ đơn giản là quan hệ anh em, nên không ý thức được xem cô ấy là đối thủ của mình. Đương nhiên, cô che giấu rất tốt, không lộ một chút sơ hở nào ra ngoài. Bởi vì, Nam Cung Nghiêu quan tâm nhất là Nam Cung Vũ Nhi, cô không muốn tổn thương đến anh.

"Anh vẫn còn một cuộc họp, em về nhà trước đi."

"Họp gì còn quan trọng hơn cả em hả?" Nam Cung Vũ Nhi yêu kiều bá đạo nói, nhưng bởi vì khuôn mặt giống búp bê Barbie, nên không làm cho người khác chán ghét chút nào, ngược lại giống như đang làm nũng, ngay cả khi cố tình gây sự cũng đáng yêu đến vậy.

"Vũ Nhi!"

"Tổng tài, khó có khi tam tiểu thư về nước, anh cứ đi với cô ấy đi. Cuộc họp này, để em đi được rồi." Hướng Vi đề nghị, khoan dung độ lượng.

"Chị Hướng Vi đã nói như vậy rồi, anh đi với em đi!" Nam Cung Vũ Nhi lôi kéo cánh tay của anh vừa cọ cọ vừa ma sát, giống như một con mèo nhỏ hào hứng. Nam Cung Nghiêu hận không thể hạ quyết tâm cự tuyệt, suy nghĩ một lúc. "Có chuyện gì, thì gọi điện thoại cho tôi!" Sau đó, bảo Nam Cung Vũ Nhi lên xe.

Nam Cung Vũ Nhi quay đầu lại, nói tiếng cám ơn với Hướng Vi, cô nhìn hai người họ rời khỏi, âm thầm thở dài.

Chỉ có cô ấy, mới khiến anh bao dung như vậy! Còn bản thân có khoan dung ân cần hơn nữa, làm nhiều việc hơn nữa, anh cũng không nhìn thấy.

Sau khi lên xe, Nam Cung Nghiêu hỏi Nam Cung Vũ Nhi muốn đi đâu ăn cơm, cô trả lời. "Đương nhiên là đến cửa hàng tiện lợi ăn cà ri trứng cá rồi!"

Anh định mở miệng, thì bị cô lấy tay ra bịch miệng lại, giảo hoạt tinh quái nói: "Em biết anh nhất định sẽ nói cà ri trứng cá không sạch sẽ, dễ dàng bị nhiễm khuẩn gì đó phải không, cũng nói mấy trăm lần rồi, anh không chán sao? Em mặc kệ, em muốn ăn! Muốn ăn muốn ăn!"

Trùng hợp là, Uất Noãn Tâm vừa hay cũng có ý định ăn cà ri trứng cá, vừa mua xong, đi ra khỏi cửa hàng tiện lợi, thì đụng phải Nam Cung Nghiêu và Nam Cung Vũ Nhi, vội vàng quay đầu bỏ chạy. Nhưng Nam Cung Vũ Nhi tinh mắt, vừa nhìn đã nhận ra khuôn mặt thật đằng sau lớp hóa trang. "Noãn Tâm, sao cô lại như vậy?"
Cô đành phải cố gắng xoay người lại, ngượng ngùng cười vài tiếng. "Đúng vậy! Thật, thật khéo, hai người cũng đến đây mua cà ri trứng cá sao?"

Nam Cung Nghiêu xụ mặt thối ra, nghĩ rằng anh không vui khi cô làm bóng đèn chen ngang, phá vỡ thế giới hai người của bọn họ. Nhưng cô cũng không hy vọng như vậy, được chưa? Sớm biết sẽ chạm mặt ở đây, cô tuyệt đối sẽ nhịn xuống!

"Đúng vậy! Tôi thích ăn cà ri trứng cá nhất đó! Cô đợi một chút, chúng tôi mua nhanh thôi, rồi cùng nhau về nhà!"

Nam Cung Vũ Nhi không có cô có cơ hội trả lời, kéo Nam Cung Nghiêu vào cửa hàng tiện lợi.

Uất Noãn Tâm đứng ở cửa, nhìn hai người họ. Kim đồng ngọc nữ, nhìn rất xứng đôi, người khác nhìn vào, giống như một cặp xứng đôi, hợp nhau biết bao. Còn cô, chỉ là người ngoài, không thể hòa hợp với hai người họ.

Đột nhiên cô nhớ đến lần cùng dự tiệc với Nam Cung Nghiêu, trên đường về nhà, cô xông vào cửa hàng tiện lợi mua cà ri trứng cá, lúc anh xuống xe hút thuốc, đã từng hỏi cô: "Cô có từng yêu người nào cô không nên yêu chưa?" Không hiểu sao cảm thấy, anh đột nhiên hỏi câu hỏi này, có liên quan đến cà ri trứng cá. Còn Nam Cung Vũ Nhi thích ăn cà ri trứng cá nhất, cho nên.....

Uất Noãn Tâm rùng mình một cái, không dám nghĩ tiếp, chuyện đó quá đáng sợ. Là cô quá mẫn cảm sao? Bọn họ là anh em, không phải sao? Làm sao có thể.....

Là cô nghĩ quá nhiều, là cô quá mẫn cảm.....

Cô một lần lại một lần tự an ủi mình.
...
<<1 ... 2425262728 ... 45>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
XtGem Forum catalog
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 54145227
Visits Today: 297975
This Week: 1993027
This Month: 6139673

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 54145234
Visits Today: 297982
This Week: 1993034
This Month: 6139680

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 54145227
Visits Today: 297975
This Week: 1993027
This Month: 6139673

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 49
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Hợp, đồng, hôn, nhân, 100, ngày, (, phần, 2, ),
Cùng Chuyên Mục
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
* Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
* Chạm tay vào yêu thương
Bài viết ngẫu nhiên
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Ừ thì chị cũng...yêu em!!!
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* ANH CHỈ GIẢ VỜ GIẬN EM THÔI, NHÓC Ạ!
* Lạnh lắm phải không em
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com