↓

ười tự nhiên, ánh mắt trong suốt như dòng nước mát. "Em về phòng trước đây, anh ngủ ngon!"

Bóng dáng của cô, làm cho Nam Cung Nghiêu khó chịu. Có lúc anh thực sự rất không thích tính cách này của cô, tự cho mình lương thiện, luôn suy nghĩ cho người khác. Chịu uất ức, cũng âm thầm chịu đựng, từ trước để giờ không bao giờ để lộ ra ngoài.

Cô cho rằng bản thân như vậy rất vĩ đại sao, nhưng cô có từng nghĩ đến cảm nhận của anh, cô muốn anh nợ cô không dứt, cuối cùng cảm thấy tội lỗi mà chết sao?

.................

Uất Noãn Tâm xin nghỉ phép ba ngày, mỗi ngày ở bên giường chăm sóc Nam Cung Vũ Nhi, trò chuyện với cô ấy, nghe cô ta nói Nam Cung Nghiêu chăm sóc cô ấy như thế nào, cẩn thận ra sao, cô nghe đến nổi trong lòng chua xót, nhưng vẫn nở nụ cười, thực sự rất khó chịu.

Nam Cung Vũ Nhi mỗi ngày đều quấn lấy cô trò chuyện hai ba giờ, cô vẫn không thể nào nghỉ ngơi thật tốt. Ngày hôm nay không biết làm sao, đang trò chuyện thì ngủ lúc nào không hay biết. Lúc tỉnh lại, bên ngoài đã tối đen, trời nổi giông lớn, sấm chớp vang rần, cây bị thôi ngã qua ngã lại, làm cho người khác vô cùng sợ hãi.

Uất Noãn Tâm nhớ Nam Cung Vũ Nhi từng nói cô ấy rất sợ sấm chớp, vội vàng muốn nắm lấy tay của cô ấy, để cô ấy không còn sợ hãi.

Nhưng.........trên giường trống không.......

Lạnh băng.

Nói rõ cô ấy đã rời khỏi rất lâu rồi.

Không lẽ ở trong phòng tắm sao?

Nhưng cô tìm khắp cả phòng, cũng không thấy. Vội vàng chạy ra ngoài, tìm quanh biệt thự, cũng không thấy người đâu, Hà quản gia cũng không nhìn thấy cô ấy, cô lo lắng giống như con kiến bò trên chảo nóng. Trời đổ mưa lớn như vậy, còn có sấm chớp, Nam Cung Vũ Nhi có thể đi đâu chứ?

Nam Cung Nghiêu vừa đi vào biệt thự, thì đã nhìn thấy Uất Noãn Tâm vô cùng lo lắng. "Đã xảy ra chuyện gì hả?"

"Không thấy Vũ Nhi đâu cả!"

Mặt Nam Cung Nghiêu biến sắc, nắm chặt lấy tay cô tức giận nói. "Không thấy là sao hả?"

Uất Noãn Tâm chịu đau. "Em, em không cẩn thận ngủ quên, tỉnh lại không thấy cô ấy, cả biệt thự cũng đã tìm qua, nhưng cũng không tìm thấy cô ấy!"

"Cô không phải nói cô sẽ coi chừng em ấy sao? Sao lại không nhìn thấy!"

"Em......em không biết........."

"Đáng chết!" Nam Cung Nghiêu vội vàng gọi mấy cuộc điện thoại, phái người xuống núi tìm, lo lắng ở trong phòng khách đi qua đi lại. Thời gian từng phút từng giây trôi qua, anh càng ngày càng không yên, lòng như lửa đốt.

Uất Noãn Tâm cố gắng trấn an anh. "Anh hãy bình tĩnh đã, có lẽ.........."

Nam Cung Nghiêu đẩy cô ra, đôi mắt đỏ au, hung hăng trừng mắt với cô. "Đều tại cô, nếu như không phải cô ngủ quên, Vũ Nhi sao lại mất tích!"

Uất Noãn Tâm sững người lùi về sau mấy bước. Cô hiểu rõ tâm trạng của anh, nhưng cô không cách nào chấp nhận được anh vì Vũ Nhi, mà trách mắng mình nghiêm trọng đến như vậy.

"Xin lỗi, em............"

"Nếu như Vũ Nhi có xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không bỏ qua cho cô!" Nam Cung Nghiêu tàn nhẫn nói ra câu đó, rất tuyệt tình, dường như giữa bọn họ có thâm thù đại hận.

Không cách nào chấp nhận sự tàn nhẫn của anh, cô hốt hoảng chạy ra bên ngoài. "Xin lỗi....... là em sai........... em bây giờ ra ngoài tìm cô ấy!"

"Uất Noãn Tâm!" Nam Cung Nghiêu xông về phía trước giữ chặt cô lại. "Đáng chết, cô bây giờ lại giận dỗi gì hả!"

"Em không có giận dỗi, chuyện này vốn là em sai. Tìm không được cô ấy, em sẽ không quay về!" Cô dùng hết sức đẩy tay anh ra, xông thẳng ra ngoài màn mưa.

Nam Cung Nghiêu nôn nóng mất kiên nhẫn, muốn đuổi theo cô, lại lo sợ bỏ qua tin tức của Vũ Nhi, mâu thuẫn đến phát điên. Đợi đến khi anh có quyết định, Uất Noãn Tâm đã mất hút trong màn mưa. Anh dừng bước, hung hăng nắm chặt tay lại.

Ngay lúc Uất Noãn Tâm xông ra ngoài biệt thự chưa đến năm phút, Nam Cung Vũ Nhi xuất hiện ở trước cửa. Cả người ướt sũng, nước mưa nhỏ xuống, ướt như chuột lột, cả người run rẩy, môi trắng bệch.

"Vũ Nhi?" Nam Cung Nghiêu vội vàng xông qua đó đỡ cô ta, đụng đến cơ thể lạnh lẽo của cô ta, vội vàng cởi áo ngoài xuống khoát lên người cô. Cực kỳ lo lắng, một chút nhẫn nhịn cũng không có trách mắng cô ta. "Em đi đâu hả? Sao lại ướt như vậy hả?"

Nam Cung Vũ Nhi lạnh đến run rẩy. "Em......đến vườn hoa......đi dạo......không nghĩ đến trời đột nhiên đổ mưa.........nên ở trong vườn hoa trú mưa........."

Cô ta như vậy, Nam Cung Nghiêu cái gì cũng không nói, chỉ là rất đau lòng rất đau lòng. "Về phòng trước đi!"

Lúc Nam Cung Vũ Nhi tắm rửa, Nam Cung Nghiêu vẫn đứng ở bên giường, nhìn màn đêm mưa lớn tầm tã bên ngoài, vô cùng lo lắng cho Uất Noãn Tâm. Lúc nãy anh quá căng thẳng rồi, mới không suy nghĩ nói ra những lời làm cho người khác tổn thương. Bây giờ nghĩ lại, vô cùng hối hận.

Anh làm sao có thể không biết, cô không phải cố ý. Chuyện này, vốn không thể trách cô. Nhưng mà, lời đã nói ra, hối hận cũng không còn kịp rồi.

Mưa lớn như vậy, cơ thể cô lại gầy gò ốm yếu, vốn không thể chịu nổi. Bây giờ cô đang ở đâu? Có gặp nguy hiểm gì không?

Lo lắng hoàn toàn chiếm trọn suy nghĩ của anh, đợi Nam Cung Vũ Nhi tắm xong, anh ôm cô lên giường, liền muốn đi tìm Uất Noãn Tâm. "Nghỉ ngơi sớm đi!"

Nam Cung Vũ Nhi nắm chặt lấy tay anh, đáng thương nói. "Bên ngoài sấm chớp như vậy, em rất sợ, ở với em............"

"Noãn Tâm ra ngoài tìm em, nhất định rất nguy hiểm, anh phải đi tìm cô ấy!



Chương 155 - Rất đau lòng rất đau lòng



"Nhưng mà, em thực sự rất sợ. Anh phái người đi tìm cô ấy không được sao? Tại sao phải nhất định tự mình đi tìm. Em cần anh............ anh ở lại đi........." Nam Cung Vũ Nhi gần như cầu xin, làm cho Nam Cung Nghiêu rất không đành lòng. Nhưng vừa nghĩ đến Uất Noãn Tâm lúc này không biết đang chịu nổi khổ gì, kiên quyết đẩy tay cô ta ra. "Em ngủ trước đi, anh sẽ quay về mau thôi!"

"Nam Cung Nghiêu............Nam Cung Nghiêu............"

Anh vẫn đóng cửa lại, chỉ để lại cả căn phòng một màu đen.

Nước mắt trong mắt của Nam Cung Vũ Nhi đảo quanh, cô vô cùng tức giận, không cách nào chấp nhận được bản thân đã hạ giọng cầu xin anh rồi, anh vẫn chọn Uất Noãn Tâm, bỏ lại cô. Cho dù sau khi cố ý trốn tránh cô, mỗi lần trời mưa, anh vẫn sẽ ở bên cạnh cô, nhưng lần này...........

Uất Noãn Tâm với anh mà nói quan trọng đến vậy sao?

Cô thừa nhận, hôm nay cô nhìn thấy có mưa lớn, còn cố ý chạy ra ngoài. Nhưng cô không có ý nghĩ muốn tổn thương Uất Noãn Tâm, chỉ muốn để Nam Cung Nghiêu lo lắng. Nhưng lúc nhìn thấy cô ấy chạy ra ngoài tìm mình, cô không biết tại sao, không ngăn lại, mà trơ mắt ra nhìn cô ấy chạy ra ngoài mưa tìm cô.

Làm như vậy, đối với cô ấy không đúng. Nhưng tình yêu vốn ích kỷ, tổn thương người khác, cũng là điều không thể tránh khỏi, đây không phải lỗi của cô.

................

Nam Cung Nghiêu lái xe xuống núi, lớn tiếng kêu tên Uất Noãn Tâm. Đường núi trống trải vang vọng tiếng của anh, nhưng không ai đáp trả, mắt nhìn thấy mưa càng ngày càng lớn, lại không tìm thấy người, anh lo lắng muốn chết. Ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, nếu như cô ấy xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao đây!

Cảnh gặp nạn ở Paris đó lại lần nữa hiện lên trong đầu, Nam Cung Nghiêu một chút bình tĩnh cũng không có, chạy qua chạy lại trên núi mấy lần cũng tìm không thấy, đem xe vứt ở bên đường, không ngại mưa to gió lớn chạy vào rừng tìm.

Đường núi rất trơn, cũng không có ánh trăng, mỗi bước đi, đều chứa nguy hiểm có thể ngã xuống núi bất cứ lúc nào. Nhưng anh đã không còn để ý đến những điều đó, trong đầu chỉ nghĩ đến một chuyện, đó là tìm thấy Uất Noãn Tâm. Thậm chí anh nghĩ, nếu như cô xảy ra chuyện gì, anh sẽ chết cùng cô cho xong!

"Uất Noãn Tâm............ Uất Noãn Tâm........... Em trả lời anh đi.............. Uất Noãn Tâm............"

"Uất Noãn Tâm, em có nghe thấy gì không?"

Anh lo lắng đến nổi hai mắt đỏ hoe, trên mặt không phân biệt được đó là nước mắt hay nước mưa. "Uất Noãn Tâm......... Uất Noãn Tâm..........." Tiếng thét điên cuồng từ từ nhỏ lại, cuối cùng trở thành tiếng thì thầm. "Uất Noãn Tâm....... Em ở đâu........."

Xin lỗi, là lỗi của anh, anh không nên nói những lời tổn thương em như vậy. Em có thể mắng anh, đánh anh, nhưng xin em không cần dọa anh như vậy............. anh thực sự rất sợ mất em........ rất sợ rất sợ...........

Anh mù quáng lại nóng lòng tìm kiếm, lúc gần như tuyệt vọng, mơ hồ nhìn thấy có một người nằm sấp dưới tàng cây. Ánh mắt âm u chợt lóe sáng, chạy vài bước qua đó, lật người đó lại.

Thực sự là cô ấy!

Anh vừa hoảng vừa mừng, lay người cô. "Uất Noãn Tâm, tỉnh dậy! Tỉnh dậy! Em có nghe anh nói gì không?"

Mưa quá lớn, trút xuống làm cho cô không thể mở mắt được, cô không còn sức lực từ từ nhắm mắt lại, chỉ có thể phát ra tiếng yếu ớt. "Xin........xin lỗi.......em không tìm được..........Vũ Nhi......... xin lỗi.........."

"Đừng nói nữa! Xin em đừng nói nữa! Em cố chịu đựng, chúng ta về nhà!"

"Vũ Nhi........... vẫn chưa tìm thấy........"

"Em ấy đã về nhà rồi! Xin em đừng lo lắng cho em ấy nữa, em nghĩ đến mình có được không!"

"Em không sao......... cô ấy bình an....... thì tốt rồi......." Dùng hết sức lực nói xong câu cuối cùng đó, Uất Noãn Tâm rơi vào hôn mê.

Nam Cung Nghiêu cõng cô, bước từng bước khó khăn đi ra khỏi cánh rừng. Có mấy bước bị trượt chân, suýt nữa té ngã, nhưng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc anh đã ngừng lại. Cho dù con đường trước mặt có khó khăn thế nào, anh cũng không thể xảy ra chuyện.

Bởi vì, trên lưng của anh còn đang cõng cô!

Trải qua khó khăn cũng ra khỏi cánh rừng, Nam Cung Nghiêu lái xe nhanh về nhà. Ôm lấy cô xông vào trong biệt thự, lớn tiếng bảo Hà quản gia tìm bác sĩ.

Nam Cung Vũ Nhi vẫn chưa ngủ, từng giờ từng phút luôn chú ý mọi động tĩnh bên ngoài. Cô cho rằng sau khi Nam Cung Nghiêu về nhà, sẽ lập tức đến tìm cô, nhưng một giờ trôi qua, anh vẫn không đến.

Cô rón rén xuống giường, mở hé cửa, vừa đủ để nhìn thấy Uất Noãn Tâm trong phòng. Bác sĩ đang khám cho cô ấy, Nam Cung Nghiêu ngồi ở bên giường, bộ dạng rất lo lắng. Cả người ướt sũng cũng không lo, trong mắt chỉ có Uất Noãn Tâm.

Điều này làm cho cô vô cùng ganh tỵ!

"Thiếu gia xin cậu yên tâm, phu nhân không có gì đáng ngại, chỉ là cơ thể suy yếu, lại dầm mưa, hơi phát sốt. Truyền vài chai nước biển, uống vài chén thuốc, hai ngày sau có thể khỏe lại. Bây giờ tôi đi lấy thuốc đây."

"Ừ!"

"Thiếu gia, người cậu ướt sũng kìa, cậu đi tắm rửa đi, tôi sẽ chăm sóc thiếu phu nhân." Hà quản gia nói.

"Bà mang quần áo đến đây, tôi tắm ở đây."

"Vâng!"

Nam Cung Nghiêu tắm vội trong năm phút, lúc đi ra nhìn thấy Hà quản gia đang cho Uất Noãn Tâm uống thuốc, nói. "Để cho tôi!" Nhận lấy chén, cẩn thận đưa vào miệng của cọ. Một ít thuốc nước từ trong miệng cô chảy xuống, anh vội cẩn thận giúp cô lau đi.

Hà quản gia đứng ở một bên đợi, tận mắt nhìn thấy tất cả. Đại thiếu gia quan tâm thiếu phu nhân, còn hơn cả tam tiểu thư. Bà không chắc chắn, đây là chuyện tốt hay chuyện xấu!

Đút xong thuốc, Nam Cung Nghiêu vẫn ở bên giường chăm sóc Uất Noãn Tâm. Mặc dù bác sĩ nói cô không sao, nhưng anh vẫn không yên tâm. Quá lo lắng, cho nên đã quên luôn Nam Cung Vũ Nhi, ngay cả bản thân cũng không để ý đến.

Nhìn bàn tay lớn nhỏ, khuôn mặt hốc hác, trong lòng anh tràn đầy áy náy và thương xót. Thực ra anh rất muốn đối xữ tốt với cô, nhưng người tổn thương cô, làm cho cô đau khổ, lại là anh, anh đã hoàn toàn không biết phải làm sao với cô nữa.

Đau lòng, lại bất lực. Có lúc bản thân nghĩ, buông cô ra mới tốt cho cô. Nhưng, anh không nỡ buông tay, thực sự không nỡ.

Vừa nghĩ đến cuộc sống sau này không còn có sự xuất hiện của cô, cô không còn 'phiền' anh, không còn nhìn thấy những hành động đáng yêu của cô, liền cảm thấy như đột ngột bị cắt đi một khúc xương, đau đớn đến nghẹt thở.

Anh vuốt ve má của cô, một lần lại một lần nhẹ nhàng thì thầm. "Xin lỗi...... đã tổn thương em....... thực sự xin lỗi............"

Hà quản gia bước nhẹ vào phòng, mặc dù không muốn quấy rầy, nhưng vẫn không thể không báo. "Đại thiếu gia, tam thiểu thư mời câu qua đó!"



Chương 156 - Ngủ cùng với em



Nam Cung Nghiêu do dự vài giây, để Hà quản gia chăm sóc Uất Noãn Tâm, còn bản thân thì đi đến phòng của Nam Cung Vũ Nhi. Trong phòng chỉ để lại một cây đèn tường, Nam Cung Vũ Nhi chờ mong nhìn ra cửa. Anh vừa vào, cặp mắt lập tức sáng lên. "Anh đến rồi!"

"Sao còn chưa ngủ?"

"Bên ngoài đang có sấm, rất đáng sợ, em không ngủ được!"

"Để anh bảo Hà quản gia ngủ với em!"

"Không cần! Em chỉ muốn anh ở bên." Nam Cung Vũ Nhi quả quyết kéo tay của anh, sợ anh rời khỏi.

"Tìm được Noãn Tâm chưa? Không sao chứ?"

"Không, đang sốt nhẹ!"

"Vậy thì tốt..........." Nam Cung Vũ Nhi giả vờ thở nhẹ ra. "Nếu không có gì đáng ngại, anh cũng không cần lo lắng, tối nay có thể ở đây với em rồi." Cô vỗ bên giường. "Em cũng mệt rồi, nằm ở bên cạnh em đi!"

Nam Cung Nghiêu khẽ thở dài, biết rõ tính cô, không đạt được mục đích quyết không từ bỏ, thực sự đã không còn sức dây dưa với cô, đành phải lên giường.

Cô lập tức ngã vào trong lòng anh, gối lên cánh tay anh, quyến luyến nói: "Ưm...... lâu rồi chưa cảm thấy an tâm này........... thật quen thuộc........ còn nhớ lúc nhỏ, mỗi đêm anh đều ôm em ngủ như vậy. Ngày hôm sau thức dậy, cánh tay tê rần, nhưng vẫn mạnh miệng không thừa nhận."

Không thấy anh trả lời, Nam Cung Vũ Nhi ngẩng đầu, nhìn anh lòng không yên, không vui vẻ mếu miệng: "Anh không phải vẫn còn lo lắng cho Noãn Tâm chứ?"

"Không có!"

Anh càng chối bỏ, cô càng khẳng định suy đoán của mình. Nhưng cô không muốn vạch trần, như vậy có vẻ lòng độ lượng của mình quá ít, cũng làm cho anh càng nghĩ đến Uất Noãn Tâm.

"Um.........Em hơi mệt.........muốn ngủ.........anh phải ngoan ngoãn làm gối cho em, không cho phép bỏ chạy đó!" Cô hai ba lần nhận được cái gật đầu của anh, mới giả vờ yên tâm nhắm mắt lại, trong lòng lại có một cảm giác không vui.

Nam Cung Nghiêu giống như trước vậy, nhẹ nhàng vỗ vai của Nam Cung Vũ Nhi, dỗ cô ngủ, lòng lại bay đến chỗ Uất Noãn Tâm.

Mặc dù có Hà quản gia chăm sóc, anh rất yên tâm, nhưng vẫn muốn ở bên cạnh cô, tự tay chăm sóc cô. Không thể tận mắt nhìn thấy cô, trong lòng cứ có cảm giác trống trải, không yên tâm.

Một bên là Vũ Nhi, một bên là cô. Cục diện trước mắt, càng ngày càng làm cho anh khó xử.

Nam Cung Vũ Nhi ngủ say, nửa đêm tỉnh dậy, mắt mơ màng thì thào. "Em muốn uống nước........ Um....... Nam Cung Nghiêu........... em muốn uống nước.........."

Cô mò sang phía bên phải, nhưng chỉ mò thấy một cái gối, lập tức tỉnh dậy. Anh đi đâu rồi? Không lẽ lại chạy đi chăm sóc cho Uất Noãn Tâm rồi?

Đi ra khỏi phòng, rón rén đi đến cửa phòng của Uất Noãn Tâm. Nhìn qua khe cửa, thấy Nam Cung Nghiêu ngồi ở bên gường cô ấy, nắm lấy tay cô ấy, ánh mắt chăm chú nhìn cô ấy, rất đau lòng.

Trong mắt cô lộ ra một tia sáng bén nhọn, ...
<<1 ... 2627282930 ... 45>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
XtGem Forum catalog
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 54069143
Visits Today: 221891
This Week: 1916943
This Month: 6063589

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 54069155
Visits Today: 221903
This Week: 1916955
This Month: 6063601

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 54069143
Visits Today: 221891
This Week: 1916943
This Month: 6063589

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 31
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Hợp, đồng, hôn, nhân, 100, ngày, (, phần, 2, ),
Cùng Chuyên Mục
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
* Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
* Chạm tay vào yêu thương
Bài viết ngẫu nhiên
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* Blog Radio 20: Lời nói dối ngọt ngào nhất!
* Blog Radio 19: Trái tim em có dành cho anh không?
* Blog Radio 18: Người tình một đêm
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com