Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
.........
Mặc dù tàn nhẫn, cũng không thể không chấp nhận. Lúc thu dọn hành lý, Uất Noãn Tâm phát hiện bản thân vẫn không nỡ. Lúc trước luôn cảm thấy nơi này lạnh lẽo, giống địa ngục, mỗi phút mỗi giây đều là giày vò, ước gì được thoát khỏi nó. Đến lúc thực sự phải đi, lại phát hiện không biết từ lúc nào đã có tình cảm với nơi này, xem đây là nhà.
Vốn chán ghét tất cả, bỗng nhiên lại trở nên thân thiết.
Cô cho rằng nước mắt đã sớm cạn khô, khóe mắt lại đỏ lên nhanh chóng, rất muốn khóc thật lớn.
"Noãn Tâm, cô đang làm gì vậy?" Nam Cung Vũ Nhi đi vào.
Cô vội che giấu, lau nước mắt.
"Thu dọn hành lý sao? Cô muốn đi du lịch hả?"
Cô miễn cưỡng nở nụ cười: "Không phải, tôi phải dọn ra ngoài!"
Chương 159 - Đành để cô chịu uất ức
"Dọn ra ngoài?" Nam Cung Vũ nhi kinh ngạc khẽ la lên. "Tại sao vậy?"
Uất Noãn Tâm im thin thít, tiếp tục thu dọn hành lý.
Nam Cung Vũ Nhi đè tay cô lại. "Tại sao vậy? Cô trả lời tôi đi!"
Cổ họng căng đau, Uất Noãn Tâm vừa mở miệng, liền nghẹn ngào. "Không có gì, tôi sống ở đây..........không thấy tiện!"
"Cô khóc sao? Nam Cung Nghiêu bắt cô dọn ra ngoài phải không? Đồ khốn khiếp, để tôi tìm anh ấy tính sổ!"
"Đừng............" Uất Noãn Tâm vội kéo cô lại. "Không liên quan đến anh ấy, là tự tôi.........."
"Cô nói dối! Cô sao có thể vô duyên vô cớ muốn dọn ra ngoài chứ?" Nam Cung Vũ Nhi thở dài. "Không cần giấu diếm mọi chuyện giúp anh ấy, tôi có thể nhìn ra, anh ấy vốn không yên cô!"
Cô ta giống như đang bất bình thay cô, nhưng lại rắc muối lên miệng vết thương. Như thể dùng điều đó để nhắc nhở cô từ bỏ Nam Cung Nghiêu, không cần tranh giành với cô ta! Cô ta không muốn làm người xấu, nhưng đối phương lại có tính uy hiếp đến cô ta, cô ta không thể không bày mưu tính kế, để tự bảo vệ mình. Nếu không có Nam Cung Nghiêu, có lẽ các cô sẽ trở thành bạn rất tốt với nhau.
Nhưng bây giờ, ngay giờ phút này cô ta không thể không tính toán.
Con người sinh ra vốn đã có tính ích kỷ, thà rằng tổn thương cô, cũng không để cho mình bị tổn thương dù chỉ một chút.
Uất Noãn Tâm càng đau khổ hơn, nếu không có cô ấy ở đây, cô nhất định sẽ gào khóc một trận cho thật đã.
"Ây......... Chuyện của hai người, tôi không tiện nhúng tay vào. Tính tình của Nam Cung Nghiêu cố chấp, một khi đã quyết định chưa bao giờ dễ dàng thay đổi. Cho dù tôi khuyên anh ấy, chưa chắc anh ấy đã nghe. Hay là vậy đi, cô dọn ra ngoài trước, tôi sẽ cố khuyên anh ấy. Không chừng chưa đến hai ngày, anh ấy sẽ cho cô dọn về."
".............Ừ! Tôi vẫn còn rất nhiều đồ đạc cần thu dọn, cô về phòng trước đi!"
"Tôi giúp cô.........."
"Không cần đâu." Uất Noãn Tâm lắc đầu. "Thực sự không cần!"
Hành lý của cô không nhiều, chỉ có một cái vali thôi. Những quần áo và trang sức Nam Cung Nghiêu tặng, cô vẫn để nguyên ở chỗ cũ, tất cả đều trở lại như lúc ban đầu, như cô chưa từng đặt chân đến đây.
Ha, thì ra.............. sự ra đi của cô, cũng không làm cho nơi này thay đổi gì hết, cô không quan trọng như vậy đó.
Lặng lẽ rời khỏi, giữ lại một chút lòng tự trọng cuối cùng, mới là lựa chọn tốt nhất. Nhưng Uất Noãn Tâm vẫn không đành lòng, đi đến cửa phòng Nam Cung Nghiêu.
Anh cũng đang nghĩ đến cô, vẫn đang mâu thuẫn có nên thay đổi quyết định để cô ở lại hay không. Anh có trăm ngàn cái không nỡ để cô đi, nhưng điều làm cho anh bất lực đó là quan hệ giữa anh và Vũ Nhi. Hiện giờ đó cũng là việc làm anh bối rối nhất, tạm thời không cách nào suy nghĩ đến chuyện của bọn họ. Đợi sau khi xữ lý xong tất cả mới nói sau, như vậy mới tốt cho cô.
Bây giờ, đành phải để cô chịu uất ức vậy!
Khi bóng dáng của cô xuất hiện ở cửa, anh vốn định đứng dậy, vẫn phải nắm chặt tay lại. Anh tuyệt đối không thể để lộ một chút luyến tiếc nào, điều đó không có bất kỳ ý nghĩa gì, chỉ càng làm cho cô thêm buồn phiền. Vì thế, anh cố gắng tỏ ra vô cùng lạnh lùng, không quan tâm.
Uất Noãn Tâm hít thật sâu, nói với chính mình phải mạnh mẽ, không được hèn mọn. "Hành lý...........thu dọn xong rồi."
"....................Ừ!"
"Cám ơn anh đã sắp xếp chỗ ở mới cho em."
Nam Cung Nghiêu không biết phải nói gì, nhìn thấy cô rõ ràng rất đau khổ, nhưng vẫn cố gắng che giấu, trong lòng anh vô cùng khó chịu.
"Em........................phải đi rồi....................anh phải chăm sóc tốt cho mình nhé!"
Nam Cung Nghiêu siết chặt tay hơn, dùng lực quá lớn, đến nỗi mu bàn tay nổi rõ gân xanh. Giây phút cô quay người, anh buột miệng nói: "Bây giờ đã tối rồi, ngày mai hẳn dọn..............."
Anh chỉ muốn giữa cô lại, cho dù nhiều hơn một giây. Nhưng khi Uất Noãn Tâm nghe vào tai, lại trở thành bố thí và thương hại. Mà cô, không cần anh bố thí. Cô lắc đầu. "Không được, cho dù ngày mai dọn, cũng phải đợi đến khi tan ca, cũng như nhau thôi. Em đi đây, anh............chú ý giữ gìn sức khỏe!"
Nam Cung Nghiêu mất đi dũng cảm giữ cô lại một lần nữa, bởi vì anh không có tư cách đó. Anh đi đến cửa sổ, đốt một điếu thuốc, hút rất sung. Phiền muộn vẫn không vì thế mà giảm bớt, ngược lại càng hút càng buồn bực. Tràn đầy tức giận không cách nào phát tiết, nắm tay lại đấm mạnh vào trong tường.
Anh đúng là tên khốn mà!
Bóng dáng mảnh mai của Uất Noãn Tâm xuất hiện ở cửa, tự mình xách hành lý, chầm chậm từng bước đi đến xe. Tài xế muốn giúp, lại bị cô từ chối khéo léo.
Cô như vậy là muốn làm gì hả? Làm cho chính mình trở nên đáng thương, khiến anh càng áy náy sao?
Người phụ nữ đáng chết, đang khiêu khích đến giới hạn của anh sao?
Nam Cung Nghiêu không thể kiềm chế những suy nghĩ mênh mang trong lòng, ba chân bốn cẳng xông ra khỏi phòng. Nhưng vừa mở cửa, thì đụng phải Nam Cung Vũ Nhi. Cô ta vui vẻ ra mặt. "Em định bảo anh chở em đi mua cà ri trứng cá đó!"
"Bây giờ anh có việc bận, lần sau đi.............."
"Chuyện gì mà quan trọng đến vậy?" Nam Cung Vũ Nhi níu kéo giữ chặt lấy anh. "Anh muốn tiễn Noãn Tâm sao?"
Sự im lặng của anh nói lên tất cả.
"Cho nên cô ấy bây giờ quan trọng hơn em sao?"
"Không phải............." Trong đầu Nam Cung Nghiêu bây giờ chỉ toàn là Uất Noãn Tâm, vốn không có tâm trạng suy nghĩ phải trả lời cô ta ra sao.
"Vậy chở em đi!" Nam Cung Vũ Nhi xoay đầu anh lại, để anh chỉ nhìn thấy mình, bá đạo, từng câu từng chữ như tuyên bố rõ quyền sở hữu của mình. "Cái gì em cũng mặc kệ! Tóm lại, anh là của em! Người khác đừng mong cướp anh khỏi tay em!"
Bị cô ta quấn lâu như vậy, Nam Cung Nghiêu tự biết mình đuổi theo không kịp, không thể không từ bỏ ý nghĩ đó trong đầu, bất lực nói: "Đợi anh thay quần áo."
Nam Cung Vũ Nhi vui mừng nhảy nhót vì sự lựa chọn của anh, nhảy lên cho anh một nụ hôn thật mạnh. "Em biết mà, anh là tốt nhất!"
Nam Cung Nghiêu cười lơ đãng. Từ lúc Uất Noãn Tâm bỏ đi, trong lòng trống rỗng như một cái động.
.........
Nam Cung Nghiêu tìm cho cô một căn hộ nằm ở một tiểu khu cao cấp gần 'Hoàn Cầu', cảnh quan tuyệt đẹp, trang thiết bị đầy đủ. Hai trăm mấy mét vuông, nội thất trang trí đẹp, phòng khách sát cửa sổ, dưới chân là cảnh phồn hoa của thành phố Đài Bắc, vừa nhìn xuống không sót bất cứ một tia sáng rực rỡ nào của cảnh đêm.
Nhưng mà, căn hộ lớn như vậy chỉ có một mình cô, càng vắng vẻ hiu quạnh.
Trái tim lạnh lẽo như băng.
Nước mắt không nén được từ trong khóe mi tràn ra.
Ban đầu chỉ nức nở, lúc sau càng nghĩ càng đau khổ, rồi trở thành tiếng gào khóc. Khóc suốt mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng do quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi......
Chương 160 - Chọc ghẹo phụ nữ đã có chồng
Ngày hôm sau là thứ bảy, Uất Noãn Tâm không muốn tiếp tục ở nhà đau khổ, tắm rửa sạch sẽ, đến gần khu vực đang sống mua vài thứ dùng làm bếp. Bởi vì không muốn một mình đối mặt với nỗi hiu quạnh, nên cô cố gắng đi chậm lại, cứ như vậy, thời gian chậm rãi trôi qua hơn hai tiếng.
Cô nhìn thấy một lọ đựng muối nhỏ, nhưng giá để quá cao, đành phải cố gắng nhón chân lên lấy, tay cố lắm mới với tới lọ muối, quơ loạn vài cái, lọ muối bất thình lình rớt xuống.
Cô chụp không kịp, tim ngừng đập một hồi.
Thì ngay lúc đó, có một cánh tay từ phía sau đưa ra, bắt lấy lọ muối một cách vững vàng.
Cô bỗng nhiên quay đầu lại, đối mặt với một khuôn mặt yêu nghiệt đào hoa , nhướng mắt lên nhìn, vừa mở miệng thì đã nói một câu trêu chọc đùa cợt: "Ây, ở nơi đông người, em đang biểu diễn xiếc sao?"
"Ngũ Liên?" Sao anh lại ở đây?
"Đã lâu không gặp!"
".................Ưm!" Nhìn thấy anh, không hiểu sao lại có cảm giác nhìn thấy người thân, mang đến cho trái tim lạnh lẽo của cô một chút ấm áp.
"Mua lọ muối? Em dọn nhà rồi hả?"
Uất Noãn Tâm không muốn nhắc đến vấn đề này, giật lấy lọ muối, đi chọn những món khác. Nhưng Ngũ Liên không phải là người dễ dàng bỏ qua mọi chuyện, đuổi theo sau, không ngừng hỏi tới. "Này............có phải em dọn nhà rồi không? Nam Cung Nghiêu đuổi em ra ngoài?"
Cô cúi thấp đầu.
"Có phải vậy không?"
"Tôi chỉ là.............. dọn ra ngoài ở tạm một thời gian thôi."
Anh 'ô' một tiếng thật dài, sau đó nói thẳng một câu khẳng định. "Vậy đúng là bị đuổi ra ngoài rồi!"
"......................" Anh nhất định phải độc mồn đến vậy sao? Trong lòng hiểu rõ là được rồi, để lại cho cô một chút mặt mũi không được sao? Đồ khốn!
Cô tức giận trả lời. "Không liên quan đến anh!"
"Ây da, em thật đáng thương...... từ sớm đã khuyên em nên ly hôn với Nam Cung Nghiêu, đi theo bổn thiếu, thì đã không chật vật đến vậy rồi, phải một mình đi mua đồ. Bằng không bổn thiếu cho em thêm một cơ hội nữa nhé?" Anh thờ ơ ôm vai cô, thầm thì bên tai cô. "Bổn thiếu rất biết cưng chiều phụ nữ nha!"
Đồ dê xồm! Lại nhân cơ hội chiếm tiện nghi của cô, Uất Noãn Tâm nhấc chân lên vừa tính đạp xuống.......
"Liên, sao anh lại chạy đến đây rồi?" Một người phụ nữ với dáng người đẹp đẽ, khuôn mặt xinh tươi tìm đến đây.
Uất Noãn Tâm không muốn bị hiểu lầm, đánh vào cánh tay dê xồm đang để trên vai, nhưng vẫn bị cô ta ghen ghét trừng mắt. Cô ta gần như dùng mọi cách mới kéo Ngũ Liên qua đó, nắm chặt lấy cánh tay anh, kiêu ngạo hất cằm lên, ánh mắt khinh thường. "Cô ta là ai?"
Ngũ Liên lạnh nhạt liếc nhìn cô ta, cảm thấy thực tức cười. "Tôi phải có nghĩa vụ giới thiệu với cô sao?" Thực sự nhàn chán đến phát điên, mới đồng ý đi mua đồ dùng gia đình với cô ta, cuối cùng người phụ nữ còn cho mình hay lắm! Dám dùng giọng điệu đó hỏi anh.
"Em, em không có ý đó.........." Vẻ mặt của người phụ nữ không nén được tức giận, nhưng càng không dám nổi giận với Ngũ Liên, nũng nịu làm nũng. "Người ta chỉ hỏi thôi mà!"
Uất Noãn Tâm không muốn vô duyên vô cớ trở thành vật hi sinh, bỏ lại một câu: "Hai người từ từ mà chọn, tôi đi tính tiền." Rồi chuồn êm.
Ngũ Liên buồn cười nhìn bóng dáng cô, giống như môt con đà điểu chạy trốn, đúng là tính cách của cô.
Nhưng cô cho rằng, khó khăn lắm mới gặp được, anh sẽ dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy sao?
.....................
Uất Noãn Tâm vội vàng thanh toán, đang nghĩ nên đi đâu mua đồ ăn, thì một chiếc xe màu đỏ huênh hoang dừng lại bên người cô, bấm kèn kêu 'tin tin'. Trong lòng cô nghĩ không xui xẻo đến vậy chứ? Kết quả quay đầu lại, chính là Ngũ Liên. Chỉ có một mình anh, kiêu ngạo ngồi ở bên ghế lái, không nhìn thấy người đẹp lúc nãy.
"Lên xe!"
"Bạn gái anh đâu?"
"Bạn gái gì chứ? Ồ, em nói cô ta hả........." Anh giống như chợt nhớ đến, tính tình trăng hoa không đổi, giọng điệu không thèm quan tâm. Nếu như cô ta nghe được, nhất định tức đến tăng xông, anh trời sinh là người biết làm tổn thương trái tim phụ nữ mà.
"Không biết, đuổi đi rồi. Mặc kệ cô ta, mau lên đi!"
"Tôi còn muốn mua đồ, anh đi trước đi!" Cứ cảm thấy mỗi lần gặp được anh là lại có chuyện rắc rối, Uất Noãn Tâm tránh không kịp. Nhưng Ngũ Liên vừa chạy theo, vừa bấm kèn, âm thanh rất lớn, làm cho cô vô cùng xấu hổ, đành phải ngồi vào xe. "Đừng bấm nữa, đừng bấm nữa!"
Ngũ Liên nhếch môi cười. "Sớm ngoan ngoãn lên xe đã không có chuyện gì rồi sao? Em muốn mua đồ? Tôi chở em đi!"
"Không mua nữa, cứ như vậy đi! Tôi muốn về nhà!"
"Tôi đưa em về!" Anh vừa lái xe vừa hỏi: "Chúng ta rất lâu rồi không gặp mặt nhỉ? Sắp được một tháng rồi ha? Nghe nói em đi công tác ở Paris?" Hai chữ 'công tác', anh cố gắng nói ra thật mập mờ, nháy mắt, nụ cười xấu xa.
"...... Anh nhớ nhung tôi."
"Đương nhiên! Không nhớ em, thì nhớ ai?"
"......"
"Nói xem, sao em lại bị đuổi ra ngoài hả? Để anh đây vui vẻ."
Trán của Uất Noãn Tâm nổi ba đường đen, cắn môi. "Đã nói không phải bị đuổi, chỉ là dọn ra ngoài ở tạm thôi."
"Em đó sắp chết còn cứng miệng! Tôi đã sớm biết, chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra! Thôi đi, người cũng đã bị đuổi rồi, hỏi cũng bằng thừa! Sau này em tính sao hả?"
Cô cười khổ: "Còn có thể tính gì nữa? Vẫn đi làm, vẫn ăn cơm, vẫn đi ngủ như bình thường thôi!"
"Vậy mới đúng, đừng có cả ngày xụ ra bộ mặt đưa đám, ai muốn xem chứ!"
"......"Vấn đề này, Uất Noãn Tâm thực sự không cách nào nói chuyện một cách bình thường với anh, hỏi ngược lại: "Anh thì sao? Sao hôm nay tâm trạng tốt vậy, còn đưa bạn gái ra ngoài đi dạo."
Cô biết, công tử như anh, không giống người bình thường. Nếu không phải chiều bạn gái, người có thân phận cao quý như anh, sao có thể xuất hiện ở những nơi như thế này.
"Tôi nhấn mạnh một lần nữa, cô ta chỉ là bạn giường, không phải bạn gái. Chức 'bạn gái', tôi vẫn để đó cho em." Anh nửa đùa nửa thật, làm cho người khác đoán không ra.
Uất Noãn Tâm lại cho đó là lời nói đùa, không khách sáo trả lời một câu: "Chọc ghẹo phụ nữ đã có chồng vui lắm sao?"
Kết quả Ngũ Liên càng ác hơn, vô cùng nghiêm túc hỏi lại: "Tôi làm sao cũng không cảm thấy em là người đã có 'chồng' nhỉ?"
Chương 161 - Chúng ta ở chung với nhau đi
Uất Noãn Tâm chán nản một lúc, bị anh chặn họng đến nỗi một hồi lâu chỉ nói được một chữ: "Anh...."
"Được thôi, không nói chuyện này nữa, để em khỏi khóc nhè." Ngũ Liên không nói thêm câu nào. Cô chỉ cần ngồi bên cạnh anh, cũng đã làm cho tâm trạng anh rất tốt rồi. Mặc dù không cố ý phủ nhận, nhưng người con gái này, quả thực làm cho anh nhớ nhung da diết. Bận hay không bận, cũng đều nghĩ đến cô. Nhất là lúc nghĩ đến cô, liền không nhịn được chạy đi tìm cô, kết quả cô lại đi du lịch với ...
