↓

đủ thế này?”
“Bộ bọn tao đã làm phiền hai người hả?” Trang nói.
“Làm phiền gì đâu, chỉ là phá giấc ngủ của tao thôi..”
“Hôm qua thức khuya quá hả, làm mấy trận ? Mấy giờ ngủ? Không cần phải giấu mày vẫn đang mặc đồ của Vũ đấy...”
Hà liếc xuống bộ quần áo,đúng là mình đang mặc đồ của Vũ. Haizz biết làm sao được.
“Hôm qua không xảy ra chuyện gì hết , đầu óc mày toàn ý đồ đen tối mới nghĩ linh tinh như thế..” Hà cau mày.
“Thế sao mày lại mặc đồ của Vũ ?”
‘Thế mày muốn tao phải khỏa thân hả ?”
“Không! Thế bộ hôm qua đâu ?”
Hà cúi gần đến người con bạn đưa mũi hít hít xong nói một câu xanh rờn:
“Bộ tối qua mày không tắm hả ?”
Trang đỏ mặt nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại tại An, rồi quay lại bảo Hà:
“Ờ đúng là chưa có tắm…”
“Tối qua mày và An làm gì hả?” Đôi mắt tinh nhanh của Hà đã nhìn thấy hai người tình tứ nhìn nhau.
Mặt cái Trang càng đỏ hơn nhưng nó chối bay biến:
“Chả làm gì hết mày không được nghĩ lung tung..”
“Đấy nhé, vậy cấm nghĩ lung tung về tao với Vũ nghe chưa, hơn nữa..” Hà cúi sát gần Trang thì thầm “Thái độ của mày đáng nghi lắm nghe không?”
“Cái con này…” Trang vung tay định đánh vào lưng Hà thì Hà đỡ ngon ơ miệng lầm bầm:
“Thẹn quá đây mà… mọi người vào nhà đi chứ” Hà nói như vậy vì mọi người cứ đứng ở cổng từ nãy đến giờ nhìn hai đứa nó.
“Ờ nhỉ, vào thôi…” An bước vào lại còn nháy mắt với Trang khiến mặt nó lại đỏ hơn nữa. Hà nhìn theo hai người thầm nghĩ ‘chắc chắn hai người này đã có chuyện gì đó, thôi kệ họ đi vậy.’
Vào nhà mọi người đang nói chuyện ở phòng khách thì Vũ bước xuống, tóc ướt vẫn nhỏ giọt tong tỏng xuống vai áo . Phượng nhìn không chớp mắt, mặt cứ ửng hết lên. Mặt Vũ cũng đỏ lên khi thấy Hà nhìn mình bằng ánh mắt không-hiểu-nổi..
“A mọi người đông đủ quá nhỉ..?” Vũ lên tiếng khi thấy ai cũng đang nhìn vào mình..
“Bọn tôi có làm phiền hai người không?” Trang lên tiếng hỏi khi thấy Vũ cứ nhìn vào Hà mà mặt cứ thế đỏ lên.
“Không, chúng tôi có làm gì nhau đâu.. haha…”
“Không làm gì mà nhìn nhau tình cảm thế?”An lên tiếng trêu chọc, cậu cũng nhìn ra cái ánh mắt mà hai người nhìn nhau.
Căn phòng im lặng, trong phòng có hai người đang cố kìm nén, đó là Phượng và Hiếu. Hai người đang nổi cơn khó chịu trong người và đã có người không nhịn được, đó là Hiếu:
“Sao mọi người cứ nói mãi về vấn đề này thế?” Hiếu đi lại gần phía Hà, bất chợt ôm chầm lấy Hà trước con mắt ngạc nhiên lẫn sửng sốt của mọi người,. Vũ cảm thấy máu trong người mình đang dồn hết lên mặt, cậu đi đến gần và lôi phắt Hà ra, đẩy ra phía sau mình, nhìn Hiếu với ánh mắt toàn sát khí, Hiếu cũng đâu có thua. Hai người nhìn nhau bằng ánh mắt tóe lửa đến khi có một giọng nói vang lên:
“Tôi đói rồi..” –Hà cất giọng nhẹ đến mức không tưởng, khiến mặt của hai người giãn ra và nhìn về phía Hà, đồng thanh nói một câu:
“Đi ăn bún mọc nhé !!!”
Tất cả mọi người trong phòng quay sang nhìn hai người, hai người cũng quay sang nhìn nhau mặt lại hằm hằm như cũ…thấy vậy Hà bèn nói :
“Ai trong hai người định mời tôi vậy ?”
“Tôi..”
“Tớ…”
Cả hai người lại đồng thanh khiến mọi người đều cười, Hà ngạc nhiên xong lại mỉm cười nói:
“Đi thôi các bạn ,hôm nay có đồ ăn miễn phí rồi..” Nói đoạn kéo Phượng và Trang đi, để lại 3 tên đứng ngẩn tò te xong cũng giật mình chạy theo..
*
Vấn đề tiếp theo được nảy sinh là chỗ ngồi. Đò đưa một hồi tóm lại 6 người ngồi một bàn và ngồi theo vòng tròn, đầu tiên là Trang rồi An, xong đến Phượng rồi Vũ xong Hà và Hiếu ngồi trong cùng. 6 bát bún/phở được đưa đến theo yêu cầu từng người. Hà ăn rất ngon vì từ tối qua đến giờ chưa có gì bỏ bụng, những người xung quanh ăn rất từ từ vì mải nói chuyện, thật ra là chỉ có An với Trang nói thôi, Hà thì bận ăn còn những người khác im lặng ăn một cách lặng lẽ.
“Chị ơi cho em một tô bún mọc nữa!!”
Hà nói xong thì ngồi xuống, thấy mọi người nhìn mình bằng ánh mắt ngạc nhiên bèn hỏi:
“Mọi người sao vậy ?”
“Bộ một tô to vậy mà chưa no hả ?” An ngạc nhiên.
“Tối qua tớ chưa ăn gì mà?” Hà nhún vai, húp bát bún sùn sụt.
“À nhắc đến tối qua mới nhớ, tối qua mày đi đâu mà để mọi người đi tìm vậy?” Trang hỏi.
“À tối qua…” Hà liếc sang Vũ rồi nói “Bị bọn nhãi nhép bắt cóc!”
“Hả????????????” Chính xác là có 3 người thốt lên câu này ngoại trừ anh em An ,Phượng..
“Ai mà lại bắt cóc mày?” Trang hỏi.
“Bọn nhãi nhép là sao?” Vũ hỏi.
“Sao chúng lại bắt cậu ?”Hiếu hỏi.
…and blap blap…
Hà chóng mặt vì những câu hỏi . Nó lắc lắc cái đầu rồi trả lời:
“Không quan trọng , không nghiêm trọng, không đáng nói…”
Câu trả lời như vậy thì có 2 người hiểu, đó là Trang và Vũ. Đối với Hà thì câu nói đó là ‘không hỏi nhiều’ nhưng 3 tên còn lại ngơ ngác, Hiếu lên tiếng:
“Vậy là sao ????”
Hà ngẩng lên nhìn Hiếu rồi nói:
“Nghĩa là…ăn đi..”
Hiếu giật mình, đây có phải là Hà mà cậu từng quen biết không,? Đây có phải Hà mà cậu luôn nhớ trong suốt 4 năm qua không? Không, đây không phải . Hiếu tự nhủ bản thân và im lặng trong suốt bữa ăn . Sau đó mọi người lên taxi về trường .
Về đến nhà, sau khi tắm táp sạch sẽ, Hà nhận được tin nhắn của Vũ.
“ Sếp à, mẹ tôi nói tối nay muốn sếp đến nhà tôi dùng bữa, sếp chuẩn bị đi nhé, 18h tôi đến đón. Chấn Vũ!”
Hà ngạc nhiên nhắn lại:
“Sao mẹ cậu lại muốn gặp tôi????????? >’’< ”
Vũ phì cười:
“Tôi cũng không biết nữa..0-0???”
“Thôi được rồi, tối gặp’’
“Ok, chào sếp!”
Vũ hí hửng như bắt được vàng , đi vào phòng tắm t
*
6h tối…
Hà đang chải lại mái tóc giả thì có tiếng tin tin ở cổng ,nhìn sang đồng hồ, thì thầm ‘đúng giờ thật’
Nhìn thấy Hà, Vũ không ngạc nhiên khi Hà vẫn giữ phong cách tomboy hàng ngày, chỉ có điều thêm mái tóc giả màu hung đỏ, xoăn xoăn buộc à thôi . Vũ hỏi:
“Sao sếp vẫn giữ mái tóc này?”
“Không đẹp hả ?”
“Không.. không rất đẹp. Chỉ là tôi muốn hỏi sao sếp cứ đến nhà tôi là lại mang mái tóc này?”
“Ờ biết sao được, lần trước trót mang bộ tóc này đến nhà cậu. Chả lẽ mới mấy ngày đã thay đổi mốt sao?
“À, ra thế…”
Đến nhà Vũ, Vũ dẫn Hà lại bàn ăn nơi mọi người đã ngồi đông đủ. Hà ngạc nhiên thấy Nhật Lệ đã ngồi đấy và mái tóc đã như chưa có gì xảy ra vậy, hơn nữa lại nhìn Hà bằng ánh mắt dễ thương, đang cười cười nữa chứ, chậc chậc lại tính âm mưu gì đây??
Trong bữa ăn Hà trả lời của bố Vũ một cách thẳng thắn khiến ông nở nụ cười hài lòng:
“Giờ cháu sống với bố mẹ chứ ?” Ông hỏi.
“Dạ, cháu sống với mẹ và em trai . Bố cháu đã mất trong một vụ tai nạn ạ!” Hà trả lời.
“Ấy bác xin lỗi ..” Bố Vũ nhìn Hà vẻ hối lỗi . Hà mỉm cười :
“Không sao đâu ạ, ông đã mất lâu rồi nên cháu đã quen rồi ạ..”
“Bố,.. bố cháu tên là gì, mất lâu chưa?” Mẹ Vũ lên tiếng, câu đầu tiên bà nói trong suốt bữa ăn.
“Kìa em, sao lại ..?” Bố Vũ nói.
“Không sao ạ, bố cháu tên là Nhật Minh mất cách đây 5 năm ạ .”
“Xoảng… cái cốc nước trong tay bà vỡ toang, mặt bà tái mét lúng túng, miệng bà lầm bầm:
“Xin lỗi cháu..” Rồi bà đứng dậy.. “Em về phòng trước..” Bà đứng dậy, đi về phòng.
Hà quay sang nói với ông Chấn Khang:
“Cháu xin lỗi vì làm mọi người mất vui..”
“Không sao, tính bà ấy là như vậy.. nhưng ta nói thật là ta không nhận ra cháu nếu so sánh cháu hôm nay và bữa tiệc hôm trước..” Bố Vũ cười.
“Vậy ạ? Cháu khác đến vậy sao ?”
“Ừ..” Ông cười hiền, “Cháu mặc thế này trông khác hẳn. Nhật Lệ, hôm nay con bé cũng rất đẹp.”
“Bác Khang..” Mặt Nhật Lệ đỏ ửng lên.
“ Haha, hai cô bé dễ thương. Vũ, con sau này sẽ khó khăn đấy . Con chọn ai ba cũng ủng hộ con, nghe không?”
“Vâng ạ..”
“Tốt, mọi người tiếp tục ăn đi…”
*
10h tối.
Vũ đưa Hà về. đang đi thì con li mô xịn của Vũ cắm phải cái đinh dài 5 phân. Thế là để xe cho tài xế, Vũ đi bộ cùng Hà mặc dù Hà nói không cần, đang đi:
“Hôm nay rất cảm ơn sếp, tôi rất vui..”
“Vui vì điều gì..?”
“Vui vì sếp đến nhà tôi và có vẻ như bố tôi rất thích sếp thì phải”.
“Ưm, tôi cũng rất quí bác Khang, bác là một người tốt..”
“Cảm ơn sếp..”
“….”
“Sếp này. Tôi….”
“Ha ha đã đợi được chúng mày rồi..” Một tên du côn nhảy ra, sau hắn còn khoảng chục tên phía sau .
“Tôn Chấn Vũ, nghe danh đã lâu, giờ mới được gặp haha…”
“Chúng mày muốn gì?” Vũ đẩy Hà ra sau lưng, mở giọng lạnh lùng.
“Ha ha, mặc dù tao căm ghét mày và không hề muốn động đến ‘Black Rose’ nhưng công việc của tao hôm nay là bắt cái em đằng sau mày kìa..” Tên cầm đầu chỉ tay vào Hà “Có người yêu cầu chúng tao phải xử nó, nên tốt nhất mày nên tránh ra.”
“Đừng có mơ..” Vũ rít giọng .
“Haha bấy lâu nay tao tưởng mày có cảm tình với thằng sếp khốn kiếp Hà Nhật của mày.”
Hà và Vũ tròn mắt ngạc nhiên . Một tên đàn em xen vào:
“Ủa em tưởng đó là con trai ?”
“Thì thế, thằng sếp khốn kiếp của nó bị less
mà..”
“Bốp..Bốp” Hai cú đấm vào mặt tên lắm mồm, Vũ có vẻ đang điên lên. Vũ lao vào đánh bọn đàn em của hắn túi bụi. Hà đứng khoanh tay nhìn vì trước đó Vũ có nói ‘‘để tôi xử lí vụ này cho’’
Sau khi xử lí hết bọn chúng, Vũ quay lại nhìn Hà, có một tên đằng sau Hà đang dơ khúc côn lên định đánh vào đầu Hà. Nhanh như cắt Vũ chạy đến ôm Hà và xoay người lại đỡ cho Hà hai cú trí mạng vào đầu . Vũ ngất trên vai Hà , Hà mở to mắt nhìn tên kia bằng ánh mắt sắc lẻm rít lên:
“Đồ khốn,,.. chết đi…”
Một tay giữ người Vũ, chân giơ lên đạp một phát vào đầu, một phát vào cằm hắn khiến hắn nằm đơ như chết. Không suy nghĩ nhiều, Hà vẫy chiếc taxi vừa trờ tới quay lại nói với chúng:
“Hà Nhật của ‘Black Rose’ sẽ đến gặp chúng mày sớm thôi, nhớ đấy lũ khốn kiếp..”
Trên chiếc taxi:
“Chú ơi làm ơn đến bệnh viện gần đây nhất!”
Hà nói trong tình trạng hoảng loạn, cố gắng hít thở sâu để giữ bình tĩnh, vết thương của Vũ đang chảy máu rất nhiều, Hà cuống lên:
“Làm ơn nhanh lên đi ạ..”
Sát tai Hà có tiếng thì thầm:
“Sếp à..tôi…không sao”
Nói xong thì Vũ lịm hẳn đi . Hà cuống cuồng:
“Vũ không được ngủ ,tỉnh lại mau, tôi xin cậu Vũ à..” Hà đột nhiên bật khóc, gào lên “Nhanh nữa lên không tôi giết ông bây giờ..NHANH LÊN… hu hu tỉnh lại mau Vũ ơi..”

Chương 6

Ông tài xế bị dọa cho chạy hết tốc lực . Vừa đến cổng bệnh viện đã có xe cấp cứu chờ sẵn. Rút tờ bạc đưa cho tài xế. Hà chạy theo chiếc giường đẩy Vũ đến phòng cấp cứu. Dừng lại tại cánh cửa phàng cấp cứu. Nước mắt Hà vẫn rơi như mưa, lâu lắm rồi, đã hai năm rồi Hà không khóc từ khi Hà gặp Vũ. Lần đầu tiên gặp Vũ là lúc Hà đang bị tên lang thang giữ chặt tay chân. Lúc đó Hà đã khóc, khi Vũ cứu Hà ra, Hà vẫn khóc . Vũ đã cởi chiếc áo ngoài khoác cho Hà và lau nước mắt cho Hà . Hai người ngồi tại bờ sông Vũ đã nói:
“Khóc không có nghĩa là yếu đuối, khi một người con gái bị dồn vào đường cùng thì đúng là chỉ biết khóc, nhưng tôi hi vọng sau mỗi lần khóc, cậu sẽ thực tế hơn và không khóc mỗi lần gặp thế này nữa. Hãy nghĩ đến tôi. Tôi sẽ giúp cậu không khóc nữa và sẽ giúp cậu tự bảo vệ mình, được chứ, giờ thì nín đi nào..”
Vũ đưa tay lau nước mắt cho Hà. Hà gạt tay cậu ra, lấy tay mình gạt hết nước mắt rồi mỉm cười tươi tắn với Vũ:
“Cảm ơn cậu, tôi sẽ làm được những gì cậu đã nói..”
“Tôi tin ở cậu…..”
T
Giờ Hà lại khóc, Hà lại trở lại là cô bé yếu đuối ngày xưa sao?. Không Hà không cam tâm, những kẻ đã làm Vũ như vậy sẽ phải trả giá . Sớm thôi.
Trong khi đó, tại một nơi khác:
“Cái gì? Chúng mày đúng là lũ ăn hại mà, có việc đó mà làm không xong.”
“Xin lỗi chị, tại thằng Vũ đó chạy ra đỡ cho con nhỏ đó chứ nếu không làm sao bọn em có thể làm hỏng việc được…”
“Cái gì, anh Vũ bị làm sao ?”
“À , thì chỉ ăn một cú gậy vào đầu thôi..”
“Lũ ăn hại….”
Cô gái chạy đi để lại một lũ ngơ ngác đứng nhìn nhau, cô gái đó gọi thông báo ẹ Vũ đến bệnh viện gần nơi Vũ bị đánh nhất , chắc chắn Vũ đang ở đó. Và cô gái đó chính là Nhật Lệ .
Vào đến bệnh viện, đến thẳng phòng cấp cứu, đã thấy Hà ngồi đấy rồi . Mẹ Vũ lập tức lên tiếng:
“Hà …”
“A, sao bác biết bọn cháu ở đây ạ?” Hà đã ngừng khóc, nhưng tròng mắt còn đỏ hoe,giọng nghèn nghẹn.
Nhật Lệ xông đến, nghiến răng với Hà:
“Tất cả chỉ vì đi với cô nên anh Vũ mới bị như vậy, cô là sao chổi mà.” Lệ tung một cú tát, nhằm thẳng vào mặt Hà.
.. Nhưng, nó đã bị quật lại ở không khí một cách không thương tiếc, Lệ ôm tay vì quá đau. Hà quắc mắt, giọng lạnh đến mức đáng sợ:
“Vậy ai là người thuê bọn chúng, tôi tha cho cô một lần rồi mà cô chưa sợ phải không,? Vũ mà có chuyện gì cô cứ lo mà ra hầu tòa đi, tôi thề là bố cô cũng không cứu được cô .”
Nhật Lệ run rẩy, mặt tái mét, miệng không thốt lên lời:
“Cô..cô..”
Hà không thể nhịn nữa, chạy nhanh ra khỏi bệnh viện . Giật phăng mái tóc giả đỏ vứt xuống đường. Vừa rồi cô đã nhận ra một người trong nhóm Phong Thạch. Chạy như điên trên đường, nước mắt cũng ngừng rơi. Chạy đến một con hẻm gần công viên vốn là địa bàn của chúng. Sự xuất hiện của cô khiến chúng giật mình, nhất là tên Phong Thạch đầu xỏ, hắn nhìn cô mỉa mai hỏi:
“Quí hóa quá, hôm nay được đích thân Hà Nhật đến thăm không biết có chuyện gì không ?”
Hà nhếch mép cười nhạt trả lời:
“Không có gì, chỉ tình cờ thấy mấy tên này bị thương, cũng đúng lúc bên ta có người phải vào viện cấp cứu nên đến hỏi tình hình thôi .”
Bọn kia nghe vậy tái mặt, không ngờ nhận vụ làm ăn kiếm ít tiền mà lại bị đụng vào con người đáng sợ này. Tên Pthạch thấy vậy bèn hỏi:
“Có chuyện đó sao,?đứa nào..?”
Tất cả bọn mặt mũi bầm tím đều giơ tay lên, tên này gắt giọng:
“Thế sao chúng mày bảo ngã xe, bọn khốn này, giám lừa tao à?” Xong hắn quay sang Hà “Thôi thì mất công anh Nhật đến đây, chúng mày chăm sóc anh hẳn hoi nhé, hôm nay anh không đem quân đâu.. haha”
“Mày biết gì không?” Hà nhếch mép.
“Hử, gì cơ.? Nói to lên” Tên này nhại lại.
“Đánh rắn phải đánh vào đầu, cái đầu nát mới có thể khống chế được cái thân.”
Dứt lời, Hà chạy đến tên đầu xỏ đang ngồi chễm chệ trên một cái ghế . Tuy nhiên tên này khá mạnh, Hà toát mồ hôi mới cho hắn đo đường được. Sau đó là xử lí gần chục thằng đàn em, đứa nào cũng bị đánh vào đầu đến bất tỉnh. Hà đứng đấy thở dốc. Một tay chống lên đầu gối, tay còn lại đưa lên vuốt mồ hôi ở trán, bất chợt:
“Xoẹt….”
Vai Hà nhói lên, Hà quay lại, có một tên tay cầm cái mã tấu vừa chém lên vai Hà, máu chảy ra, vết thương có vẻ sâu. Hà quay lại nhếch mép, tên này sợ quá, vung tay định chém phát thứ hai thì nhận ra tay mình đã không còn cầm gì nữa,thay vào đó lại là cảm giác nhói ở tay, đầu, bụng ..rồi số phận không khá hơn, hắn ngất xỉu..
Hà cắn răng, lê thân xác đau đớn ra khỏi con hẻm đó, ngồi bệt xuống cái ghế đá ở công viên, vì mất quá nhiều máu, đầu Hà choáng lên rồi ngất đi trên cái ghế, lạnh lẽo..
*...
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49592619
Visits Today: 94380
This Week: 94380
This Month: 1587065

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49592632
Visits Today: 94393
This Week: 94393
This Month: 1587078

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49592619
Visits Today: 94380
This Week: 94380
This Month: 1587065

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Old school Easter eggs.
.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 79
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Truyện, Teen, :, "Sếp, À!, Tôi, Yêu, Sếp",
Cùng Chuyên Mục
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
* Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
* Chạm tay vào yêu thương
Bài viết ngẫu nhiên
* [Tiểu Thuyết] 1 Lít Nước Mắt - Nhật Kí Aya Kitou
* 1000 Con Hạc Giấy
* [ Truyện ma ] Mười ba oan hồn - Người Khăn Trắng
* Tặng những người yêu nhau nhưng không thể ở bên nhau
* Truyện ngắn | 18 năm chờ đợi tình yêu
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com