↓

*
~~Khóc trong mưa cho không ai hay ta đang mắt ướt lệ,……………………….
Tiếng nhạc chuông di động cất lên, đánh thức Hà dậy..cố mở mí mắt nặng trĩu ra nhìn thấy trời đã sáng. Cố gắng ngồi dậy, nhìn vết thương trên vai đã đóng vảy mỏng nhưng vẫn đau nhức, bàn tay toàn máu lấy điện thoại ra ,là cái Trang nó gọi, Hà mở máy, trả lời bằng cái giọng thường ngày:
“A lô?”
“ĐANG Ở ĐÂU VẬY?” Trang gần như hét lên..
“Có chuyện gì ?”
“Mau đến bệnh viện XX đi, phòng 305. Vũ bị thương, tỉnh lại rồi..và có một chuyện…thôi mày cứ đến đây đi đã.”
“Tỉnh lại rồi hả ? ờ tao đến ngay..”
Một tay ôm vai, nhấc cái thân xác mệt mỏi đi trên đường. Cuối cùng cũng đến bệnh viện. Đứng trước cửa phòng nó cắn răng không để phát ra tiếng kêu, vết thương của nó chưa được chăm sóc lại chạy một đoạn đường dài nên đã rách ra, lại đang chảy máu nữa. Nhưng thôi, hít một hơi thật sâu, nó đẩy cửa phòng, trưng cái mặt bình thản mà dễ sợ.
“Xoạch…”
Tất cả mọi người nhìn về phía nó, một cách bàng hoàng, Hiếu lập tức chạy đến, hỏi han:
“Hà, cậu bị làm sao thế này.?”
“À, không có gì” Nó mỉm cười nhưng gương mặt nhợt nhạt,Hiếu lập tức đẩy nó ngồi xuống giường:
“Ngồi yên đó cho tớ, tớ đi lấy bông băng cho…”
Nói rồi Hiếu đi về góc phòng lấy ra cái hộp cứu thương nhỏ . Chậc chậc phòng vip có khác. Nó ngoảnh sang nhìn Vũ, thấy Vũ đang nhìn mình với ánh mắt là lạ, nó nhíu mày, đang định cất tiếng hỏi thì:
“Cô là ai? Cả mấy người nữa, sao lại ở phòng tôi thế này ?”
Nó ngạc nhiên nhìn Vũ, mắt mở to hết cỡ, nó nói lại giọng lạnh băng:
“Cậu vừa nói gì ?”
Hiếu chạy đến ngồi xuống giường, nói nhỏ với nó:
“Hà à, thực ra bác sĩ vừa nói…vết thương ở đầu đó do chấn động mạnh nên..cậu ta quên hết kí ức trong 2 năm gần đây rồi..”
Nó lại ngạc nhiên tập hai, nhưng sau chớp mắt, nó lại trở về như bình thường, cười chua xót, miệng lầm bầm:
“Tốt, tốt lắm…”
Nói đoạn nó đứng dậy định bỏ về, thì Hiếu giữ vai nó lại ấn xuống:
“Ngồi im.. muốn về cũng phải băng vết thương đã..”
“Không cần..”
“Không nói nhiều, về nhà cậu lại bỏ mặc nó hả ???????????”
Rồi Hiếu quay sang nói với Nhật Lệ:
“Tôi có thể ngồi nhờ đây một chút không? Băng bó cho Hà xong tôi đi ngay..”
“Vâng, tùy anh..”
Nhật Lệ đang rất vui, việc bọn đàn em đánh Vũ ra nông nỗi này thì bọn chúng thật đáng chết, nhưng nhờ vậy mà Vũ quên hết về Hà thì phải cảm ơn chúng mới được..
Hà quay đi hướng khác, mắt nhắm lại . Đúng thật, nếu về nhà, có lẽ nó bỏ luôn những vết thương thế này ý chứ..
Hiếu thấy Hà không chống cự nữa thì bắt đầu mở hộp y tế, vừa lấy lọ cồn ra . Tay vừa chạm vào cổ áo Hà, bỗng rụt lại . Giờ Hiếu mới nhận thức ra, Hà không còn là đứa trẻ như 4 năm trước nữa, làm sao giờ ? Bỗng Hiếu quay sang Trang:
“Trang à, cậu giúp Hà băng bó nhé..”
Trang nhìn Hiếu mặt đang đỏ bừng, lại quay sang Hà đang không thèm để ý việc gì đang diễn ra, nó đưa tay che miệng khẽ cười rồi làm bộ, lấy giọng thỏ thẻ tỏ vẻ tiếc nuối:
“Rất tiếc Hiếu à, tớ không biết băng bó…”
Hiếu nhíu mày, lại nhìn sang Phượng, nhưng nhận ra là Phượng cũng là tiểu thư đâu có biết làm gì mà nhờ. Với lại giờ thì Phượng đang mải nhìn Vũ với ánh mắt rất khó đoán..
“Được rồi, tớ làm vậy..”
Nói rồi Hiếu bất đầu kéo cái áo phông của Hà xuống khỏi vai, cậu suýt ngất khi thấy máu dính đầy vai, thậm chí còn có máu khô, lẫn ướt.. Băng bó một cách khó nhọc cho Hà vì Hiếu không giám kéo thêm áo Hà xuống, cuối cùng thì cũng xong. Hiếu thở phào, đang định kéo áo lên cho Hà thì, tay Hà đã tự kéo lên. Quay sang nhìn Hiếu, Hà mỉm cười:
“Cảm ơn…” Rồi bước xuống giường, tiến lại gần chiếc giường Vũ đang nằm. Mọi người trong phòng nín thở không biết Hà định là gì. Hà đứng trước mặt Vũ nói vẻ lạnh nhat:
“Cậu đã đỡ vết thương này cho tôi, tôi đi trả thù cho cậu thì lãnh vết thương này, coi như chúng ta không ai nợ ai, cậu đã quên tôi, vậy giờ chúng ta không liên quan gì đến nhau,…vĩnh biệt Tôn Chấn Vũ…”
Nói rồi Hà bước ra cửa, không quên bảo mọi người:
“Cậu ta đã quên tất cả thì mọi người còn đứng đây làm gì nữa, đi về thôi..”
Chả ai bảo ai, mọi người đi về hết . Trong phòng chỉ còn lại Lệ và Vũ, Vũ giờ mới lên tiếng:
“Rốt cục họ là ai vậy?”
“Anh không nên nhớ họ làm gì, đó là những người không đáng nhớ trong cuộc đời chúng ta, anh chỉ cần nhớ em và việc đính ước sẽ diễn ra tháng sau của 2 chúng ta là được rồi..”
*
Hà về đến nhà, lòng bực bội, việc đầu tiên nó làm là vào phòng tắm . Tắm nước nóng thật là thích, vậy đấy khi nó nhận ra tình cảm của mình đối với một ai đó thì người đó luôn đi khỏi cuộc đời nó một cách tàn nhẫn. Nước phả vào mặt nó, nhưng nó cảm thấy vị đắng. Nó lại khóc rồi ư?
Nó lại trở về con bé mít ướt yếu mềm ư? Không đâu đây sẽ là lần cuối nó khóc vì người khác. Lòng nghĩ vậy, nó nở nụ cười chua xót với chính mình, miệng hát khe khẽ ..
“..Từng giọt nước mắt đắng vẫn thấm ướt trên môi vì trong lòng em chỉ có riêng một mình anh thôi. Cũng không thể xóa hết nỗi buồn, cũng không thể xóa hết nỗi nhớ,.trong con tim em vụn vỡ…”
Đúng như nó nói, ra khỏi phòng tắm, nó không khóc nữa, nó lấy vở ra làm bài tập . Bất chợt nhìn ra ban công.. giờ đã là trung tuần của tháng 11 trời vẫn còn nắng, nhưng từng đợt gió bấc đang kéo nhau về và chả lâu nữa nó sẽ lạnh ngay thôi.. thời tiết là thứ không thể đoán trước được.. nó lắc đầu ngán ngẩm rồi tiếp tục ngồi làm cái bài tập toán rắc rối kia.

Chương 7

Đã hai tuần kể từ vụ vào bệnh viện . không ai bảo ai, chả ai đến thăm Vũ nữa. Vũ cũng quên luôn việc mình là thành viên của black rose, nên Hà tuyên bố, Vũ không còn là người của black rose nữa. Hôm nay Vũ cũng bắt đầu đi học lại ở trường. Vết thương trên đầu gần như đã khỏi, nhưng kí ức của Vũ vẫn cứ mịt mù vậy không nhớ ra thêm thứ gì, hôm nào Nhật Lệ cũng đến thăm Vũ và nói về việc đính hôn . Cha mẹ Vũ khi biết chuyện Vũ quên kí ức và vụ viêc xảy ra ở bệnh viện cũng không nhắc đến Hà nữa..
Hiện tại Vũ đang đi lên cầu thang để lên lớp . cảm giác vừa quen vừa lạ vậy. Vũ học ở tầng 2, dãy nhà này có đến 8 phòng học mà nhà trường chỉ xây đúng một cầu thang . Khổ thân cho lớp Vũ vì ở góc hành lang trong cùng.
Lớp ngay đầu hành lang là lớp 11a6-lớp của Hà. Lớp này độc chiếm một khoảng hành lang rộng đối diện cầu thang, Vũ đang đi lên cầu thang thì thấy có hai bóng người đang ngồi vắt vẻo, đối diện với Vũ.
Nhìn xa thì ai cũng nghĩ đó là một đôi tình nhân. Một cô gái mặc váy nữ sinh, tóc dài tung bay trong gió, Vũ không nhìn thấy mặt cô gái vì cô đứng quay lưng lại với Vũ. Còn một người đang ngồi trên lan can, Vũ có thể nhìn thấy khuôn mặt nhìn nghiêng của người đó. Mái tóc ngắn, hoe hoe, bay nhẹ nhàng trong gió. Chiếc khuyên tai hình thánh giá lấp lánh. Hà mặc chiếc áo sơ mi trắng, chiếc cà vạt thắt hờ, vắt vẻo ở cổ . Nó khoác ở ngoài cái áo nhìn nửa thể thao, nửa như áo gió, nhìn rất đặc biệt, màu xanh xám. Chiếc quần bò loang lổ màu trắng, xanh đôi chỗ còn rách rách nữa . Đôi giày thể thao màu bạc, màu yêu thích của Hà. Làn da trắng, đôi môi hồng . Ánh mắt không thể nhìn rõ vì Hà có đeo một cặp kính-giả-cận nhìn như conan ý.
Nếu ai bảo đó là con trai, cũng đúng mà bảo con gái thì cũng…đúng. Vì nhìn qua vóc dáng và cách ăn mặc thì ai cũng bảo là con trai. Nhưng nếu nhìn kĩ khuôn mặt, cơ thể thì lại thấy một số đặc trưng chỉ có của con gái, nên nhìn Hà mọi người hay nghĩ nó mang giới tính thứ 3T.
Như nhận thấy ánh mắt người nhìn mình Hà quay sang nhìn, nhận ra là Vũ , Hà nhìn lại một cách xa lạ rồi tiếp tục quay sang nói chuyện với Trang. Vũ thấy thế cũng bỏ đi nhưng trong đầu thầm nghĩ ‘rốt cuộc mình có quen cô ta không? nhìn cô ta vừa quen vừa lạ, haizz’ . Gần đây Vũ luôn gặp ác mộng, mơ thấy mình đứng trong một nơi sương trắng dày đặc, có một cô gái cậu không nhìn rõ mặt, cậu càng chạy đến gần thì cô gái càng đi xa, không thể đuổi kịp. Và cứ nhu vậy cậu giật mình tỉnh dậy thì thấy người mình đẫm mồ hôi . Thỉnh thoảng cậu cũng có suy nghĩ về giấc mơ này, nhưng Nhật Lệ thì luôn nhắc về vụ đính hôn sắp xảy ra nên cậu cũng đang cố gắng quên nó đi .
Ra chơi tiết 2,Vũ bị bọn cạ cứng lôi xuống canteen .Đi qua lớp Hà, Vũ vô thức nhìn vào trong, thấy Hà đang vừa cười vừa đánh vào lưng Hiếu. An, Phượng, Trang ngồi đấy cũng cười ré lên, mặt Hiếu thì đỏ bừng, giơ tay chặn tay của Hà, nhưng đâu có dễ. Vũ cứ ngơ ngác đứng như vậy cho đến khi một tên bạn vỗ vào vai Vũ:
“Chia tay rồi hả?”
“Là sao?”
“Mày với Hà chia tay rồi hả?”
“Hà?”
“CÁI THẰNG NÀY..” Tên bạn lớn tiếng. “Bộ mày mất trí rồi hả ?”
“…”
“Mà thôi mày quên con bé ấy cũng tốt..con gái gì mà như con trai, người không hấp dẫn, tính thì nóng lại hay đánh nhau, cái mặt thì cũng được nhưng cái mắt của nó ghê bỏ xừ ra…” Đang nói, tên bạn Vũ lập tức im vì thấy Hà đang vỗ vỗ vào lưng Hiếu đi ra ngoài cửa. Mặt Hiếu có vẻ bực bội, Hà thì cười cười nói:
“Xin chia buồn, lần sau cố gắng lên nhá, đi nhanh lên nhé..”
“Chứ không phải cậu ăn gian à?” Mặt Hiếu bừng bừng, nói với Hà.
“Ế, đằng nào cậu cũng thua, đi nhanh lên..”
Hà lấy tay ra hiệu, mau đi đi. Hiếu còn lầm bầm rồi đi xuống cầu thang. Hà đi ra chỗ lan can nhìn thấy Hiếu đang đi ở sân trường, lại nhìn thấy quả bóng rổ đang bay lại gần Hiếu, lại thấy mấy bạn đang chơi bóng rổ kêu ré lên:
“Cẩn thận..”
Có vẻ như Hiếu không nghe thấy gì, Hà bèn gào lên:
“HIẾU…”
Hiếu ngoảnh lại nhìn Hà, Hà giơ tay chỉ về quả bóng:
“Quả bóng…bên trái..tránh ra…”
Hiếu lại quay nhìn quả bóng, mặt cậu đờ ra, vì cậu không hề có phản xạ với mấy trò này…
Hà nhìn thấy Hiếu mặt đờ ra,thì lầm bầm:
“Chết rồi, có cái gì…”
Hà nhìn xung quanh rồi nhìn xuống chân mình, reo lên ‘a’ một tiếng.
Hiếu đứng ôm đầu, rồi cậu nghe bên tai có tiếng “bốp” một cái, rồi nghe tiếng “bịch..bịch..” xa dần mới từ từ mở mắt nhìn xung quanh.. không thấy bóng đâu chỉ nhìn thấy cách mình khoảng hơn một mét có một chiếc giày thể thao màu bạc, lại nghe tiếng Hà the thé đằng sau:
“Ê, tên kia…”
Hiếu ngoảnh lại, nhìn Hà đang đứng trên hành lang, tay bám vào lan can, chỉ chỉ vào cậu:
“Sao cậu vẫn không sửa được cái tật đấy là sao, cứ đứng đơ ra, nó vào đầu thì sao, thôi đi đi lát lên đây tớ xử cậu…”
“Ờ..”
Hiếu định bước đi thì Hà lại gọi với lại:
“Ê…này”
“Gì nữa..?”
Hiếu quay đầu lại. Hà chỉ vào cái giày bên cạnh cậu:
“Chiếc giày đó là của tớ, lát mang lên cho tớ..”
Hiếu nhìn chiếc giày,hỏi lại:
“Cậu giúp tớ à?”
“Còn gì nữa, đi đi, sắp vào lớp rồi, nhớ mang giày của tớ lên..”
“Ờ ,biết ùi..” Hiếu mỉm cười, cầm chiếc giày của Hà lên và đi xuống canteen.
Nãy giờ có hai tên đang đơ, là Vũ và bạn Vũ. Tên bạn của Vũ mặt kinh hãi. Quả bóng như thế mà Hà dùng chiếc giày đỡ ngon ơ, mà lại đứng ở mãi trên này. Quá kinh khủng. Vũ thì tự nhiên nhớ ra cái gì đó,mờ mờ, nhạt nhạt nhưng có liên quan đến bóng rổ. Vũ ôm đầu, dựa vào tường, lại nghe tiếng cái Trang ở đằng sau:
“Haha vẫn rất phong độ.. cậu nên vào câu lạc bộ bóng rổ mới đúng..”
“Ờ, cái tên Hiếu này, 4 năm rồi mà không chịu chơi mấy trò này cho nó có cái phản xạ, mà không chơi cũng phải có chứ, con người sao có thể không có phản xạ chứ..” Hà vừa nhảy lò cò vào lớp, vừa nói với Trang. Đi qua 2 tên ngố vẫn đứng đấy nãy giờ, Hà lên tiếng hỏi:
“Hai cậu muốn tìm ai à?” Hà thản nhiên hỏi.
“A không,..” Tên bạn của Vũ lắc đầu . Vũ nhìn Hà,rõ ràng rất quen, tiến đến nắm lấy hai cánh tay Hà, lắc lắc:
“Rốt cuộc tôi có quen cậu không ?”
Tên bạn của Vũ há mồm, Hà nhìn Vũ, thản nhiên nói:
“Có quen..”
“Vậy..”
“Và cũng không quen..” Ngắt lời Vũ, Hà nhếch mép cười, tiếp tục nói “Tôi và cậu có quen nhau, nhưng giờ thì không quen nữa, nên cậu hãy quên sự có mặt của tôi trong tâm trí cậu, đừng bao giờ nhớ lại, chỉ cần nhớ, bữa tiệc đính hôn với Nhật Lệ 3 tuần nữa là được rồi..giờ thì bỏ tay ra nào..”
Trang và cái tên bạn Vũ giật mình khi nghe đến vụ đính hôn. Vũ thì nhớ lại lời tên bạn nói lúc nãy, cái gì mà ‘chia tay với Hà’ Vũ bèn hỏi:
“Tôi và cậu trước đây yêu nhau hả?”
Hà tròn mắt ngạc nhiên, sau 5s Hà bật cười rồi hất cánh tay Vũ ra:
“Ôi,haha ,..trí nhớ cậu có vấn đề à, haha..nói cho cậu biết..từ trước đến giờ, tôi chưa bao giờ yêu ai ngoài một người, mà không phải là cậu đâu nhé, khi tình yêu ấy mất đi tôi chưa từng có lại tình yêu, nghe chưa? Haha.”
Hà lắc đầu ngoầy ngoậy, nhảy lò cò vào lớp. Khi đi qua Vũ, Vũ giơ tay tóm lấy tay Hà nói:
“Thật sự không có tình yêu sao?”
“…”
Hà không nói gì, đúng lúc đó,Hiếu từ cầu thang bước lên. Một tay xách một bịch snack to, lẫn pop corn, với mấy chai c2, một tay cầm chiếc giày của Hà. Mặt Hiếu nhăn nhó y như khỉ. Nhìn thấy Hà đang bị Vũ tóm tay, cậu lập tức chạy đến, dúi cái túi cho Trang rồi kéo tay Hà ra,. Vũ thấy vậy thì giữ chặt hơn, Hiếu cũng không thua. Hà bèn lên tiếng:
“Thả tay tôi ra..”
Hai người đơ mặt vì không biết Hà đang nói ai, Hà nhắc lại giọng lành lạnh:
“Thả tay tôi ra, Tôn Chấn Vũ..”
Vũ nghe vậy lập tức thả tay ra..Hiếu cũng thả tay ra, đưa cho Hà chiếc giày. Đi lại chiếc giày xong Hà phủi tay, nắm tai tên Hiếu ngu ngốc, lôi vào lớp,nói:
“4 năm rồi, tớ đã dặn ra nước ngoài phải tập bóng rổ cơ mà, dám không nghe lời..tớ phải xử cậu mới được..đi vào đây..” Hà lôi Hiếu vào trong lớp..
Trang phì cười. Nhìn sang Vũ, Trang đến gần Vũ nói:
“Trong quá khứ, quan hệ giữa hai người không có gì đặc biệt đâu, cậu cứ lo việc đính hôn của cậu đi . Cậu có thấy cơn gió kia không? Những gì về chúng tôi trong quá khứ, cậu hãy gửi vào nó, đặc biệt là Hà, nó không muốn cậu nhớ lại cái gì về nó đâu, cậu chỉ nhớ việc đính hôn của cậu là được.”
Trang quay ngoắt bỏ vào lớp cùng với bọn Hà, cười cười. Để lại cho Vũ hàng trăm dấu hỏi trong đầu, đúng lúc đó tiếng trống vang lên, bạn Vũ nói:
“Về lớp thôi”
Rồi kéo Vũ đi về lớp………..
\
Chương 8

Từ hôm đó trở đi, mỗi lần đi qua lớp Hà , Vũ không còn nhìn vào nữa. Tâm trạng phức tạp, cậu đi về phía cổng trường, một tuần nữa cậu và Nhật Lệ sẽ đính hôn. Mắt đang lờ mờ nhìn chiếc li mô đang đi đến , cậu thấy trước mặt mình Nhật Lệ và Hà đang đứng nói chuyện. Lệ đang nói gì đó, Hà trầm ngâm lắng nghe, lát sau mấy người bạn của Hà đến , Lệ lại nói với họ, ai cũng lắc đầu. Vì ở xa nên Vũ không hề nghe thấy họ nói gì. Lát sau thấy Lệ đưa một sấp giấy vào tay Hà rồi bước đi. Hà chẳng thèm nhìn, đang đi về thùng rác định vứt vào thì Trang ngăn lại, nói nói cái gì đó, thoáng lưỡng lự, xong Hà gật đầu với họ rồi đi về.
Vũ ngồi trong xe nhìn bóng họ đi khuất mới nói với tài xế lái xe về.
*
Tối hôm đó là sinh nhật Hà . Mọi người lôi nhau đi karaoke, quyết tâm quậy đã thì thôi . Nhưng vừa bước vào quán karaoke, thì nhận ra Vũ và Lệ cũng đang đứng ở chỗ tiếp tân . Tất cả mọi người nhìn nhau, rồi nhìn Hà, mặt Hà nhìn thản nhiên như chẳng hề liên quan đến mình vậy . Bước về phía tiếp tân, Hà mỉm cười nói:<<1 ... 34567>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
80s toys - Atari. I still have
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49618564
Visits Today: 120325
This Week: 120325
This Month: 1613010

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49618580
Visits Today: 120341
This Week: 120341
This Month: 1613026

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49618564
Visits Today: 120325
This Week: 120325
This Month: 1613010

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 132
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Truyện, Teen, :, "Sếp, À!, Tôi, Yêu, Sếp",
Cùng Chuyên Mục
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
* Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
* Chạm tay vào yêu thương
Bài viết ngẫu nhiên
* Truyện Teen Yêu TẠI SAO CẬU KHÔNG NÓI?
* Yêu nhau thật tâm thì đã không buông tay quá dễ
* Yêu em... nhưng đừng bắt em thay đổi
* Truyện Cảm Động : Yêu Anh, Yêu Đến Đau Lòng
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com