Lamborghini Huracán LP 610-4 t
[Tiểu Thuyết] Nếu em lỡ yêu anh - - ThuVienCs.Xtgem.Com wap doc truyen, truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen voz

↓


Tác giả: Như Hương
Nhóm dịch: Đang cập nhật…
Thể loại:
Tình trạng: Truyện Full


Chap1: Thiên thần

Tôi nhìn mình một lần nữa trong gương và chải lại mái tóc. Hôm nay tôi chọn mặc một chiếc áo sơ mi không tay màu hồng và khoác bên ngoài một chiếc áo len mỏng màu xám, kiểu áo thân dài và có đai buộc mà tôi ưa thích. Với thời tiết như thế này thì hình như một chiếc áo len mỏng không giúp được gì nhưng tôi vẫn chọn nó. Đơn giản vì tôi thích cái cảm giác se se lạnh mỗi khi gió lùa vào da.
Nhấc đôi giày bệt màu nâu ra khỏi giá, tôi khoác túi và nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, rón rén từng bước xuống dưới nhà. Cô giúp việc đã đi chợ từ lúc tôi mới ngủ dậy. Mẹ tôi và chú Hải Kỳ, người chồng mới của bà, chắc vẫn còn chưa thức giấc. Hiểu Phong, anh trai mới của tôi, hôm qua về rất muộn nên chắc cũng vậy. Và vì thế nên trong một ngày “trọng đại” với tôi như thế này, tôi không gặp ai cả. Thậm chí là cả mẹ tôi.
Bước ra khỏi cánh cổng to đồ sộ như bức tường thành, tôi cố gắng hít một hơi thật dài, để cho lồng ngực mình tan vào trong bầu không khí mát lành của buổi sáng. Tôi nhanh chóng cảm thấy luồng khí mát lạnh ôm lấy từng mạch máu trên cơ thể mình, làm chúng chậm lại trong giây lát rồi cuối cùng trút hết khỏi người tôi, mang theo một nỗi buồn vu vơ.
Một cơn gió bỗng ở đâu thổi đến, cuốn lấy tôi, làm cho mái tóc dài tung lên trong không khí. Một vài cánh hoa nhỏ li ti từ dây hoa leo bên đường vương trên chiếc áo len của tôi. Tôi đã nhìn thấy chúng, những cánh hoa màu hồng nhạt , nhưng lại chẳng buồn đưa tay phủi. Trong đầu tôi giờ đang trống rỗng vì bồn chồn. Tôi cứ miên man suy nghĩ những chuyện gì đó không rõ ràng, và cuối cùng tôi cũng chẳng thể nhớ nổi tôi vừa nghĩ đến chuyện gì. Có lẽ là vì hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi học, tại một ngôi trường mới, hoàn toàn xa lạ.
Mọi chuyện bỗng nhiên ập đến với tôi, đột ngột và khiến tôi choáng váng. Đôi khi tôi cảm thấy lo sợ trước những gì mới mẻ mà cuộc sống đang bày ra trước mắt tôi, mà tôi thì lại có cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà mình đang sống. Mẹ tôi mới tái hôn được hơn một tháng và chúng tôi cũng chỉ mới chuyển về đây sống thôi. Nhà của chú Hải Kỳ, nói đúng hơn đó là một ngôi biệt thự, đối với tôi mà nói, chính là một tòa lâu đài đẹp đẽ với đầy đủ những gì cần có cho một cuộc sống xa hoa.
Tôi phải cảm thấy thế nào nhỉ? Khi mà bỗng dưng tôi có cha dượng là một vị giáo sư nổi tiếng và đáng kính? Một người luôn bận rộn với các cuộc hội thảo lớn nhỏ về khoa học nguyên tử và những dự án nghiên cứu về các nguồn năng lượng mới. Chú ấy đúng là một người tài năng và thành đạt. Nhưng tất cả những thứ đó không làm tôi thấy quý chú ấy. Mà trên tất cả là vì chú ấy yêu mẹ tôi thật lòng. Hay ít ra cũng là dưới con mắt nhìn của tôi. Khi nhìn thấy mẹ tôi tựa đầu vào vai chú Hải Kỳ, gương mặt thật bình yên và hạnh phúc, tôi biết rằng người cha yêu quý của tôi đã không còn là duy nhất trong lòng mẹ nữa. Điều đó tuy buồn. Với tôi. Nhưng điều đó có là gì khi đổi lại là mẹ tôi được hạnh phúc? Tôi phải là người đầu tiên mừng cho mẹ vì hơn ai hết, tôi hiểu rõ mẹ tôi đã đau khổ như thế nào khi cha tôi qua đời và cũng chính tôi đã chứng kiến mẹ tôi không thể gượng dậy nổi sau cú sốc ấy trong một thời gian dài. Có lẽ đã đến lúc để quá khứ ngủ yên và cho mẹ tôi một cơ hội được sống thêm lần nữa.
Mải suy nghĩ vẩn vơ, tôi đã đến trường từ khi nào. Đây là một trường tư nổi tiếng. Nếu không phải là con-gái-mới của Giáo sư Hải kỳ, tôi đừng mơ được vào đây học. Nhà chú Hải Kỳ là tòa lâu đài thì đây đích thực là trường học hoàng gia. Tôi có khi nào thành cái-gọi-là-quý-tộc??? Không đời nào!!! Tôi sẽ chẳng bao giờ là một Jewel cố gắng để trở thành một quý cô thực thụ cho phù hợp với cuộc sống mới của mình. Bởi vì xét trên một khía cạnh nào đó thì tôi không thích thế giới mà tôi mới bước chân vào này.
Tôi tìm theo sơ đồ chú Hải Kỳ đưa cho và tìm được lớp học của mình: 11A6. Tôi có thể đoán được ngay người đang đứng ở cửa lớp và dáo dác ngó khắp nơi kia chính là thầy giáo của mình. Hẳn là đang tìm tôi rồi. Nhận ra tôi đang đến, thầy vội đi về phía tôi và nở một nụ cười chào. Tôi cũng lễ phép đáp lại thầy. Thầy chủ nhiệm chu đáo dẫn tôi vào lớp, giới thiệu với các bạn và còn đặc biệt dặn dò tôi có gì cứ tìm thầy. Cũng phải thôi, cha dượng tôi chắc chắn đã nhờ cậy thầy trông nom tôi rồi.
Tôi được xếp ngồi ở chỗ trống duy nhất còn lại phía cuối lớp. Tôi thích ngồi vị trí bên cạnh, gần cửa sổ kìa, nhưng chỗ đó đã có người ngồi rồi. Tôi liếc nhìn người bạn ngồi bên cạnh khi thầy giáo chỉ tay về phía chỗ ngồi của tôi. Tôi nhận ra cậu bạn đó thật đẹp. Trông cậu ta có vẻ thờ ơ khi đôi mắt kia hướng ra ngoài cửa sổ với cái nhìn lơ đãng. Khuôn mặt cậu ta nhìn nghiêng trông mới đẹp làm sao.
Rồi bỗng nhiên cậu ta chuyển ánh nhìn về phía tôi. Cậu ta có một khuôn mặt thuôn dài, nhưng góc cạnh và rắn rỏi. Sống mũi cao và thẳng khiễn cho khuôn mặt càng trở nên thanh thoát. Và rồi, đôi mắt cậu ta rơi và trong ánh nhìn của tôi. Đôi mắt ấy đặc biệt đẹp. Hàng mi đen dài như muốn dấu đi những suy nghĩ phía sau của chủ nhân làm cho đôi mắt cậu như được phủ một làn sương mờ bí hiểm. Tôi bỗng dưng thấy mình bị thôi miên khi cố gắng nhìn sâu vào đôi mắt ấy.
“Tử Yên!” Tiếng của thầy giáo ngay lập tức kéo tôi ra khỏi ma lực của đôi mắt hút hồn. “Em không muốn ngồi ở chỗ này sao?”
“Dạ… không ạ…” Tôi lắp bắp trả lời và chạy về chỗ như một con ngốc trong tiếng cười khúc khích của mấy bạn học cùng lớp.
Tôi ủ rũ ngồi xuống bên cạnh cậu bạn. Thật là ngố mà!
“Xin chào,” tôi nói.

Cậu ta thậm chí còn không thèm đáp lời tôi mà chỉ lướt nhìn rồi quay đi. Thái độ gì đây? Tôi cũng chẳng việc gì phải quan tâm tới cậu ta.
Chuông reo, một thứ âm thanh chói tai báo hiệu chúng tôi đã thoát khỏi sự tra tấn của tiết Toán đầu tiên. Tại sao các thầy cô lại thích để cho học sinh của mình bắt đầu ngày mới một cách nặng nề như thế này nhỉ?
“Trường học mới thế nào bạn?” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai tôi. Là cô bạn ngồi phía trước tôi
“Cũng không tới nỗi nào,” tôi cười, “hơi lạ lẫm một chút”.
“Đừng lo! Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả, cậu sẽ quen ngay thôi.” Cô bạn cười tươi nhìn tôi mà nói. “Mình là Thu Yên. Cậu là Tử Yên phải không?” Cô bạn lại toe toét.
Tôi không khỏi ngạc nhiên khi biết hai chúng tôi trùng tên. Trông vẻ mặt của tôi chắc ngố lắm thế nên cậu ấy mới phì cười như thế.
“Đừng nhìn mình mãi thế. Làm bạn nhé!”
“Uhm!” Giọng tôi hào hứng một cách lạ thường khi đáp lời cô bạn khiến tôi cũng thấy ngạc nhiên.
“Này, Yên! Tớ phải là người đầu tiên làm quen với người bạn mới này chứ! Sao cậu lại tranh mất của tớ rồi hả?”
Tôi và Thu Yên còn đang nói dở câu chuyện thì một cậu bạn không biết ở đâu đột ngột xen vào. Tôi ngước mắt nhìn, đó là một cậu bạn mà khuôn mặt cậu ta, chỉ cần nhìn thôi, cũng khiến cho người khác biết cậu là người vui vẻ rồi.
“Ở đâu ra một kẻ vô duyên thế này!?” Thu Yên cười lém lỉnh, nhìn cậu bạn mà buông lời chêu chọc. Mặc kệ lời nói của Thu Yên, cậu bạn ngồi xuống vị trí bên cạnh cô ấy và nói:
“Làm quen nhé! Tớ là Duy!”
“Chào Duy!” Tôi mỉm cười đáp lại.
Vậy là tôi đã có bạn ở nơi này.
Chúng tôi nói chuyện phiếm suốt giờ ra chơi, tôi cảm thấy vui vì điều đó. Vì tôi thấy mình không cô đơn. Ít ra họ còn coi là tôi tồn tại, không như kẻ đáng ghét ngồi chung bàn với tôi. Từ đầu chí cuối cậu ta chỉ giữ bộ mặt lạnh lùng, không coi sự tồn tại của tôi ra cái kí lô gì. Điều này làm tôi thấy tự ái, vì cậu ta mà tôi cảm thấy như mình không được chào đón ở nơi này, như mình không tồn tại.
Thi thoảng, trong những phút giây lơ là ngắn ngủi trong giờ học, tôi không thể cưỡng lại ý muốn được nhìn thật kỹ gương mặt của hắn. Đó thật sự là một gương mặt tuyệt mỹ khiến cho người nhìn vào như bị thôi miên. Và tôi đã không thể ngăn được mình lén nhìn cậu ta. Giống như có ai đó để cuốn truyện mà tôi yêu thích ngay trước mặt tôi nhưng lại bảo tôi đừng đọc vậy. Làm sao mà tôi có thể cưỡng lại được cơ chứ?!
“Tử Yên, cậu đang nghĩ gì vậy?” Giọng của Thu Yên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
“Ah… Không có gì đâu. Cậu hỏi gì tớ à?”
“Tới giờ ăn trưa rồi, mau đi thôi!” Không để cho tôi kịp phản ứng, cô bạn nắm tay tôi lôi đi thật nhanh.
Chúng tôi bước vào căn-tin khi bụng cả hai đứa đã kêu réo biểu tình. Tôi thậm chí còn cảm thấy dạ dày mình hơi đau. Căn-tin giờ đã chật kín người, loay hoay mãi tôi mới tìm được một chiếc bàn trống để hai chúng tôi ngồi. Thu Yên đi lấy đồ ăn còn tôi thì ngồi chiếm chỗ.
“Đành phải vậy thôi không nhỡ có tên nào đó chiếm mất chỗ thì sao!? Hì.” Cô bạn cười hồi nhanh chóng rời đi, không quên hỏi lại tôi: “Một Hamberger gà đúng không?”
Tôi mỉm cười, gật đầu. Thu Yên rời đi trong nháy mắt. Cô bạn này cứ lóc cha lóc chóc đến ngộ. Mới quen nhau chưa đầy một ngày nhưng tính cách cởi mở thân thiện của cô bạn khiến tôi không thể nào không quý mến. Tuy phần lớn thời gian tôi chỉ đóng vai trò là thính giả nhưng như vậy cũng không phải là quá tệ vì những câu chuyện cậu ấy kể đúng là khiến cho người ta cười ra nước mắt.
Thu Yên đi lâu quá vậy nhỉ. Tôi đói đến mềm cả người rồi. Sáng nay tôi không ăn gì, giờ mới thấy tai hại.
Tôi đưa mắt nhìn cả căn-tin ồn ào. Mọi người ai cũng vừa ăn vừa nói chuyện thật vui vẻ, mọi thứ diễn ra như một thước phim quay chậm trong mắt tôi. Một nhóm bốn nữ sinh ngồi ở chiếc bàn gần cửa ra vào truyền tai nhau điều gì đó rồi cười khúc khích. Một cô bạn nãy giờ không tham gia vào câu chuyện thì đột ngột xen vào, nói với những nữ sinh kia câu gì đó. Cả năm người cùng dừng câu chuyện, đưa mắt hướng về nơi cửa ra vào căn-tin. Tôi cũng bất giác liếc mắt theo hướng nhìn của họ.
O-M-G!!!
Tôi trợn tròn mắt. Quai hàm trễ xuống. Miệng há hốc. Tất cả vì tôi quá ngạc nhiên. Vì tôi không thể tin vào những gì tôi đang nhìn thấy.
Hai người đang bước vào đó, hai thiên thần đột ngột bước vào cuộc đời tôi, khiến cho tôi loá mắt vì vẻ đẹp của họ. Những thiên thần tỏa sáng rực rỡ ở những nơi họ bước chân qua.
Một, chính là kẻ lạnh lùng ngồi bên cạnh tôi.
Và người thứ hai, đang ung dung đi bên cạnh hắn ta, người lúc nào cũng giữ nụ cười trên môi, không ai khác, chính là người anh trai bất đắc dĩ của tôi: HÀ HIỂU PHONG.

Chap 2: Con sâu xui xẻo

[Trái tim em khắc khoải những đợi chờ, anh có biết?
Ném em vào đến tận cùng của tuyệt vọng, anh có hay?">
* * *
Mọi chuyện đột ngột ập đến khiến cho bộ óc vốn đã chậm chạp của tôi nay ngừng luôn mọi hoạt động.
“IT’S-I-M-P-O-S-S-I-B-L-E”
Hiểu Phong học cùng trường với tôi ư? Sao không ai nói cho tôi biết vậy? Tôi còn nghĩ rằng ở trường thì tôi sẽ thoát khỏi sự hành hạ của anh ta cơ đấy. Tôi đúng là suy nghĩ nông cạn. Làm sao có chuyện chú Hải Kỳ để tôi học ở đây một mình cơ chứ!? Trong mắt chú thì Hiểu Phong đảm nhận vai trò một người anh hết lòng chăm lo cho em gái mà.
” Cậu cũng bị mê hoặc đúng không?” Giọng của Thu Yên tràn ngập vẻ tự hào khi trông thấy bộ dạng ngạc nhiên của tôi. “Đây là hai chàng trai tuyệt vời nhất ở An Thái đấy!”
Cô bạn đặt đồ ăn xuống bàn nhưng mắt vẫn không dời thân ảnh hai chàng trai đang được các nữ sinh vây quanh kia.
“Tuyệt vời nhất ư?” Tôi khẽ nhếch khoé miệng. Hai kẻ đó tuyệt vời nhất thì con mắt của các nữ sinh trường này quả thực có vấn đề rồi.
Không để ý thấy Thái độ của tôi, Thu Yên tiếp tục:
“Đương nhiên rồi, hai người đó là một cặp bài trùng nổi tiếng không chỉ ở trường mình mà còn nhiều trường khác nữa. Cậu thật may mắn khi được ngồi cùng bàn với Vũ Uy đấy!” Cô bạn nhìn tôi và nói, vẻ mặt dường như có đôi phần ghen tị.
Vậy ra cái tên ngồi cạnh tôi là Vũ Uy hả. Hai kẻ đáng ghét đó đi cùng với nhau thì hợp quá rồi còn gì.
” Hai người đó, một người như tảng băng lạnh lùng, một người như mặt trời nóng bỏng. Vũ Uy lạnh lùng nhưng cậu ấy cũng trở nên hấp dẫn vì điều đó.”
” Còn Hiểu Phòng thì sao?” Tôi tỏ ra quan tâm vì bản thân thật sự muốn biết mọi người nghĩ về anh ta như thế nào.
“Cậu biết Hiểu Phong?”
Sự ngạc nhiên của Thu Yên khiến tôi nhận ra rằng mình vừa lỡ lời mất rồi.
“À, không. Thì cậu vừa mới nói tên họ đấy thôi.” Tôi nói dối mà mặt tỉnh queo.
“Vậy sao?” Cô bạn hồ nghi lời tôi nói nhưng rồi cũng nhún vai cho qua. “Hiểu Phong, anh ấy là giấc mơ của một nửa nữ sinh trường này đấy. Anh ấy là một người vui vẻ và hòa đồng với mọi người. Nói chung là trên cả tuyệt vời!”
Tôi không nói thêm gì nữa, để mặc cho Thu Yên thao thao bất tuyệt về thần tượng của mình. Tôi suýt thì để lộ mọi chuyện, phải cẩn trọng lời nói hơn vì Hiểu Phong không muốn tôi tiết lộ quan hệ của chúng tôi cho bất kỳ ai biết.
Tôi không rõ Hiểu Phong là người như thế nào, nhưng tôi thấy anh ta chẳng giống như những gì Thu Yên đang nói. Chỉ mới sống cùng nhà với nhau chưa được bao lâu nhưng tôi đã thấy con người này chẳng có gì tốt đẹp rồi. Chú Hải Kỳ không mấy khi ở nhà, chẳng hề biết anh ta thường ra ngoài từ sau bữa cơm tối, đi chơi đến tận nửa đêm mới về. Mới hôm qua thôi, khi ra mở cửa cho anh ta, tôi còn thấy anh ta đứng ở ngay trước cổng mà ôm-hôn-thắm-thiết một cô nàng nào đấy. Rồi không hiểu anh ta đi học kiểu gì mà về nhà toàn bắt tôi chép lại bài hộ. Chị nào cho anh ta mượn vở về chép cũng thật là tội nghiệp, Hiểu Phong thậm chí còn không thèm xem qua nó một lượt mà ném ngay vào mặt tôi bảo tôi chép cứ như thể tôi là người hầu của anh ta vậy. Nghĩ đến thôi là tôi lại thấy tức giận. Anh ta lại còn luôn tỏ ra là một người con ngoan ngoãn và rất mực cưng chiều em gái trước mặt mẹ tôi và chú Hải Kỳ khiến chú ấy càng tin tưởng anh ta hơn, còn giao cho anh ta trách nhiệm cao cả là kèm cặp tôi trong việc học. Vì thế mà tôi đã nhận được lệnh là từ giờ trở đi tối nào tôi cũng phải vào phòng đọc học bài chung với anh ta. Chưa học chung anh ta đã bắt tôi phải chép bài hộ rồi, như thế thì mấy nữa tôi còn bị hành hạ kiểu gì đây!?
Hà Hiểu Phong, anh không chỉ là một tên trăng hoa mà còn là một kẻ xảo quyệt đáng ghét.
“Không ăn cơm sao?”
Tôi giật mình khi bất thình lình Hiểu Phong xuất hiện ngay trước mắt tôi. Ngay lập tức cả người tôi như hóa đá và tôi bắt đầu cảm thấy tai mình nóng dần lên. Chẳng hiểu vì sao cứ mỗi lần anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi là tôi lại có cảm giác mặt tôi nóng bừng lên. Mong là anh ta không nhận thấy điều đó.
“Chuyện… chuyện đó… không liên quan gì đến anh!”
Tôi cố gắng khiến cho giọng nói mình thật gay gắt, nhưng tôi vẫn cúi gằm mặt xuống nhìn chăm chú vào chiếc bánh để trước mặt, tránh ánh mắt của Hiểu Phong, đầu óc hoàn toán trống rỗng. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập nhanh trong lồng ngực khiến tôi thấy khó thở.
“Sao lại nói với anh bằng giọng đó? Chẳng hợp với em gì cả.” Vừa nói anh ta vừa kéo chiếc ghế ra, ngồi xuống bên cạnh tôi. “Bữa trưa mà em chỉ ăn thế này thôi sao?”
“Anh… Anh mau đi chỗ khác đi! Tôi không cần anh quan tâm!” Tôi gằn giọng nhưng không dám nói to vì sợ mọi người nghe thấy, nhất là khi bên cạnh tôi còn đang có Thu Yên.
Nghĩ tới đấy tôi khẽ liếc m...
123 ... 5>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like |dislike
vote
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 12
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: [Tiểu, Thuyết], Nếu, em, lỡ, yêu, anh,
Cùng Chuyên Mục
* [Tiểu Thuyết] Nếu em lỡ yêu anh
XtScript Error: Timeout.
XtScript Error: Timeout.
SEO : Bạn đến từ :
XtScript Error: Timeout.
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com