XtGem Forum catalog
Trang 3 [Tiểu Thuyết] Nếu em lỡ yêu anh - - ThuVienCs.Xtgem.Com wap doc truyen, truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen voz

↓

? Não anh có vấn đề à? Đừng có ở đây làm mấy trò vớ vẩn nữa. Tôi không muốn gặp rắc rối vì liên quan đến anh đâu!” Tôi gần như đã hét vào mặt anh ta.
Thực lòng tôi không muốn thế. Tại anh ta tự chuốc lấy thôi.
“Hãy mau ăn hết cái này đi!” Anh ta cũng bắt đầu gắt lên, trán nhăn lại một cách khó chịu.
“Anh là trẻ con à?! Tôi-không-ăn!” Tôi cũng không chịu thua, gằn từng tiếng với Hiểu Phong, rõ ràng gửi đến một thông điệp là tôi không muốn nghe lời anh ta.
Tôi đứng dậy bỏ đi thì bất ngờ Hiểu Phong nắm lấy tay tôi và thậm chí còn kéo tôi đi nhanh hơn.
“Bỏ tay ra! Anh làm cái quái gì vậy?!” Tôi cố gắng rút tay về nhưng bàn tay Hiểu Phong cứ như cái kìm giữ chặt lấy cổ tay tôi. Các ngón tay anh ta càng siết chặt hơn khi tôi cố gắng gỡ chúng ra.
“Anh làm gì vậy? Mau bỏ tay tôi ra đi.” Tôi nhẹ giọng, xuống nước với anh ta. Mắt liếc nhìn khắp một lượi những nơi chúng tôi đi qua, cả căn-tin lúc này có bao nhiêu người thì có bấy nhiêu cặp mắt nhìn chúng tôi. “Hiểu Phong, có gì từ từ nói. Anh đừng khiến mọi người chú ý nữa.”
Vô ích! Hiểu Phong chẳng thèm nghe lời tôi nữa. Bàn tay đang nắm chặt tay tôi cũng không hề nới lỏng dù cho tôi sắp phát khóc lên vì đau. Anh ta cứ lôi tôi đi như thế mặc cho ánh mắt mọi người nhìn theo đầy tò mò.
Hiểu Phong một mạch lôi tuột tôi ra sân bóng rổ phía sau trường. Anh ta ấn tôi ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây bạch đàn. Bấy giờ mới chịu buông tay tôi ra. Chẳng còn tâm trạng nào mà cáu với anh ta nữa, tôi còn đang bận nhìn cái tay tím ngắt của mình giờ máu mới lưu thông được.
“Đau không?” Anh ta hỏi.
“Anh thử bị như thế đi thì biết!” Tôi hậm hực đáp lời, ném một cái nhìn tức giận vào Hiểu Phong.
Anh ta ngồi xuống bên cạnh tôi rồi nhanh như cắt nắm lấy tay tôi.
“Anh lại tính làm trò gì nữa hả?!” Tôi hốt hoảng, “có mau buông ra không? Thấy tôi còn chưa đủ đau à?!”
Hiểu Phong nhìn tôi, không đáp lời. Sao tôi thấy ánh mắt kia có gì đó kỳ lạ. Rồi cả người tôi đóng băng bất động khi anh ta xoa xoa chỗ cổ tay đang đỏ ửng của tôi và đột ngột cúi xuống đặt môi mình lên tay tôi. Một dòng điện chạy xuyên người tôi vào cái khoảnh khắc ấy. Tôi trợn tròn mắt, không thể nói nên lời.
“Anh… anh…đang… đang…”
“Xin lỗi!” Hiểu Phong nói bằng một giọng thật nhẹ nhàng, “Nhưng là tại em bướng bỉnh không chịu nghe lời anh.” Và sau khi bị điện giật thì giờ tôi thấy mặt mình nóng bừng bừng, không dám nhìn lên.
Loại cảm giác gì đây?
Tôi giật mình, vội rụt tay lại. Đầu óc đột nhiên không thể vận dụng được ít chất xám nào để nghĩ xem nên nói gì. Mãi sau mới có thể cất lời.
“Anh… anh… giờ muốn gì đây? Tự dưng lôi tôi ra đây làm gì?”
“Em đang đỏ mặt?” Anh ta khom người cúi xuống nhìn vào tôi. “Bị anh làm cho lóa mắt rồi đúng không?”
“Anh… anh đừng có mơ, anh chẳng là gì đâu.”
Hiểu Phong cười nửa miệng, nhìn tôi chăm chú,
“Hôm qua em bị phạt vì không làm được bài tập toán đúng không?”
Tôi đơ người.
“Sao…sao anh biết?”
“Hôm qua dì cũng hỏi anh em ở trường học hành thế nào. Anh nói là vẫn bình thường. Nhưng có nên nói thêm với dì vụ em bị phạt hôm qua không nhỉ?”
“Anh… anh đang uy hiếp tôi?” Tôi muốn hét vào mặt anh ta, nhưng sao giọng tôi nghe như sắp hết hơi vậy nhỉ?!
“Không!” Anh ta lại trưng ra cái nụ cười như trêu tức kia, “Anh chỉ muốn em ăn hết cái hộp này thôi!”
“Ăn… ăn hết cả cái hộp?!”
“Ngốc! Là ăn hết đồ ăn trong hộp.”
Anh ta bảo ai ngốc chứ. Tôi thấy anh mới là đồ ngốc đấy.
“Tại sao tôi lại phải ăn? Anh tự đi mà ăn.”
“Vì em không muốn bị anh mách với dì là em bị phạt.”
“Anh…” Đúng là cái đồ chim lợn mà. Con trai gì mà lẻo mép, còn định mách với mẹ tôi nữa. Trong đầu anh chỉ toàn tàu phớ thôi à, Hà Hiểu Phong?!
Tôi hậm hực nhìn anh ta, biết mình thua rồi. Giá mà ánh mắt giết người được thì anh ta sẽ bị cháy thành tro dưới cái nhìn tóe lửa của tôi đấy.
“Em ăn nhanh đi, không nguội đấy.”
Không thể tin Hiểu Phong lại có thể nói bằng cái giọng nhẹ nhàng như thế. Tôi choáng váng.
“Ai biết anh có bỏ thuốc độc vào hại tôi.” Tôi lườm anh ta.
“Không, anh sẽ không làm thế.” Vẫn giữ nụ cười trên môi, anh ta nhìn tôi và đáp lời không do dự.
What happened to me?!!!
Sao tôi lại thấy ánh mắt ấy dịu dàng vậy nhỉ?
“Vậy tức là thuốc xổ” Tôi chau mày nhìn anh ta nghi ngờ, “không thể bỗng dưng anh lại tốt với tôi như vậy được.”
Lần này thì Hiểu Phong cười lớn tiếng. Tiếng cười giòn giã và tự nhiên làm sao. Không thể tin đó là tiếng cười của một kẻ xấu tính như anh ta.
“Não anh có vấn đề rồi!” Tôi chép miệng, ra vẻ thương hại cho một kẻ đầu óc không bình thường như anh ta.
Dù sao thì cũng phải ăn thôi. Tôi mở nắp chiếc hộp ra và không thể không ngạc nhiên cộng thích thú khi nhìn thấy món ăn trong đó.
“Whoa… Gà rán à?!” Tôi nhìn sang Hiểu Phong giờ đã thôi cười nhưng trông mặt vẫn vui vẻ chứ không có cái vẻ kiêu ngạo coi thường tôi như mọi khi. “Cảm ơn anh nhé! Tôi đang thèm món này chết đi được.”
Tôi thật lòng phải cảm ơn con sâu này.
“Nhìn cái mặt em kìa. Nước miếng thấy ghê quá đi. ”
“Hà… hà… Tôi đang chết vì đói mà!” Tôi nhìn anh ta và cười rõ tươi. Khỏi nói cũng biết tôi vui cỡ nào.
Không cần ngại anh ta, tôi thưởng thức ngay món gà rán trong tay mình. Tuy không giống món mẹ tôi làm ngày trước nhưng cũng ngon.
“Anh lấy ở đâu vậy?”
Hiểu Phong nhoẻn miệng cười, để lộ hàm răng trắng bóng đều như hạt bắp (tất nhiên là cái loại bắp ngon chứ không phải cái loại hạt nổ hạt xịt rồi). Nghĩ đến đây tôi bỗng phì cười, tôi vội vàng lấy tay bụm miệng lại.
“Em sao vậy? Ăn từ từ thôi.”
Trông cái bộ dạng hốt hoảng của Hiểu Phong tôi chợt cảm thấy anh ta đang quan tâm tới tôi thật sự. Tôi nuốt vội và hỏi anh ta:
“Từ đâu anh có món này?”
“Có gì đâu, của một cô nàng xinh đẹp làm riêng cho anh đấy.”
“Hả?!” Tôi tròn mắt nhìn anh ta. “Một… một cô gái làm đồ ăn cho anh sao?”
“Em cần gì phải phản ứng như thế? Cũng là chuyện bình thường thôi mà.” Hiểu Phong vừa nói vừa vênh cái mặt lên ra chiều tự hào về việc này.
“Tôi chỉ sợ tôi ăn xong sẽ gặp chuyện thôi.” Tôi nghiêm trọng nhìn anh ta, nuốt khan nghe “ực” một tiếng rõ to. Anh ta lại phì cười, nhưng tôi chẳng có bụng dạ nào mà cười cho nổi. Trong đầu tôi đang lởn vởn hình ảnh một cô nàng xinh đẹp đang túm-tóc-tôi-tát-tới-tấp vì cái tội quanh quẩn bên bạn trai cô ta và còn ăn đồ ăn cô ta làm riêng cho hắn nữa. Cái ý nghĩ ấy khiến tôi không khỏi rùng mình.
“Em không cần lo lắng. Anh sẽ bảo vệ em.”
Tôi cứng họng, không nói nên lời. Miếng gà rán tôi đang ăn giở cũng suýt làm tôi bị nghẹn. Anh ta hôm nay bị làm sao vậy nhỉ?! Cái cách Hiểu Phong nhìn vào tôi mà nói câu cuối cùng khiến tôi thấy lòng mình là lạ. Không phải tôi đang đặt niềm tin vào một kẻ không ra gì như anh ta đấy chứ.
Không được! Tôi xua ngay cái ý nghĩ ngớ ngẩn ấy ra khỏi đầu, cắm mặt mà ăn cho xong.
“Cảm ơn anh!” Tôi nói khi ăn xong và đang thu dọn chiến trường.
“Không có gì!” Anh ta đáp lời tôi, gương mặt, nụ cười của anh ta lại tỏa sáng, rạng rỡ và khiến tôi mê mẩn.
“Uhm… Tôi… tôi sẽ mang cái này về rửa sạch rồi trả cho anh.”
“Như vậy là biết điều đấy. Em cũng đã được ăn miễn phí rồi còn gì.”
Anh ta dài giọng đầy vẻ giễu cợt khiến cục tức trong tôi lại được dịp trồi lên. Tôi vơ lấy cái hộp rồi bỏ đi.
Hà Hiểu Phong! Anh đúng là kẻ đáng ghét mà. Chỉ vừa nghĩ tốt cho anh được một giây thôi thì anh đã trở về cái vẻ đáng ghét nguyên thủy của mình rồi.

Chap 4: Cảm xúc

[Người ta nói nước mắt luôn nói thật.
Em cũng không thể dối lòng nói mình không bị tổn thương khi mà em đang khóc.
Nếu anh không quan tâm, tại sao lại đến bên em?!">
* * *
Ánh sáng hắt ra từ khe cửa phòng Hiểu Phong thu hút sự chú ý của tôi. Lần đầu tiên anh ấy ở nhà vào giờ này, 8h30′. Khi đi ngang qua đấy, tôi không khỏi thắc mắc anh ta sao hôm nay không ra ngoài, bước chân vô thức dừng lại trước cửa phòng anh ta.
“Em đang làm gì vậy?”
Cánh cửa phòng Hiểu Phong đột nhiên mở toang ra, ánh sáng trong phòng đổ ra ào ạt cùng với sự xuất hiện bất ngờ của anh khiến tôi thoáng chút giật mình.
“Ah… không có gì… Tôi… tôi chỉ là đi ngang qua đây thôi. Tôi… xuống nhà pha tách cà phê.!”
Vừa nói tôi vừa đưa chiếc tách ra như một bằng chứng xác nhận lời tôi nói.
“Uống cà phê không tốt đâu.” Anh ta nói giọng nhẹ bẫng, vẫn không rời ánh nhìn khỏi tôi.
“Không phải việc của anh.” Nói rồi tôi xoay người, thẳng hướng thư viện nhỏ mà rảo bước bỏ đi. Tránh cho anh ta lại tự phụ khi trông thấy vẻ mặt nóng bừng của tôi. Cái thứ phản ứng này khiến tôi thấy ghét chính mình. Tại sao cứ đứng trước mặt anh ta tôi lại tim đập chân run như thế chứ!? Lại còn mặt mày đỏ lựng nữa.
Ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ trong thư viện, tôi phải cố gắng để chấn tĩnh lại.
Mấy bài tích phân này thật biết làm khó một kẻ ngốc như tôi. Nhìn mấy con số và ký hiệu đang nhảy loạn xạ trên trang sách mà tôi thêm chán nản. Tôi vốn không có năng khiếu học mấy môn như thế này mà. Tại sao lại cứ phải học những thứ khiến người ta đau đầu nhỉ?!
Sau khi nhấp một ngụm cà phê, tôi bắt đầu nghiêm túc tập trung suy nghĩ xem làm sao giải bài này.
Không biết đã bao lâu trôi qua, tôi học bài trong thư viện nhỏ. Lẽ ra Hiểu Phong nhận nhiệm vụ kèm tôi học hành nhưng anh ta chưa bao giờ học cùng tôi cả. Tuy rằng tôi không ưa con người của anh nhưng nghe mọi người nói anh học rất giỏi. Có một người giỏi giang như vậy học cùng thì tôi còn phải lo gì? Rất tiếc là người ta lại chẳng hề muốn có bất cứ can dự gì đến tôi. Nghĩ tới đây, một cảm giác buồn bã dâng lên trong lòng tôi. Tại sao trong khi tôi cứ hết lần này tới lần khác rất muốn có mối quan hệ tốt đẹp giữa tôi và Hiểu Phong thì anh lại tỏ thái độ khó chịu với tôi?! Sinh ra trong một gia đình không giàu có và trí thức như anh ta thì là một cái tội chắc?
Tôi thở dài, nằm trườn ra bàn và nhắm mắt lại. Hình ảnh Hiểu Phong bỗng dưng hiện lên trong tâm trí tôi. Phải công nhận anh rất đẹp trai. Mọi đường nét trên gương mặt anh đều thu hút ánh nhìn của người khác, bao gồm cả tôi. Mấy cô gái lúc nào cũng nhằng nhẵng bám theo anh nếu biết tôi có thể hàng ngày ngắm nhìn và nói chuyện với thần tượng của họ thì sẽ tức đến đứt mạch máu não mất. Kể ra thì tôi cũng may mắn hơn mấy kẻ đó đấy chứ!
“Làm gì mà cười một mình thế?”
Tôi mở trừng mắt, Hiểu Phong đang đứng cạnh bàn tôi học, cúi đầu xuống nhìn tôi bằng một ánh mắt khó đoán định.
“Anh… anh làm gì ở đây?” Đấy, tôi lại thế rồi, tim lại bắt đầu nhảy loạn lên trong lồng ngực.
“Học chứ sao.” Anh ta trả lời cứ như đây là một việc rất bình thường vậy.
“Anh có bao giờ học đâu.”
“Sao em biết anh không học?”
“Ngày nào tôi chẳng học ở đây mà đâu có thấy anh?”
“Em chờ anh học cùng sao?”
“Đương nhiên!… Hả… Á… Không, tôi không phải là có ý đó!”
Hiểu Phong cười phá lên.
OMG. Tôi vừa nói gì thế này. Tôi điên rồi, điên thật rồi, không kiểm soát nổi hành động của chính mình nữa.
“Em bị anh làm cho lóa mắt rồi đúng không?”
“Gì chứ? Anh… anh đừng có mơ. Tôi… tôi… tôi đi về phòng.”
Vội vàng thu dọn sách vở với tốc độ nhanh nhất có thể rồi tôi lao ra khỏi thư viện, chạy một mạch về phòng mình. Đến khi khép cửa lại và đứng ở trong phòng rồi tôi mới thở phào. Trong không gian yên tĩnh này tôi càng nghe thấy rõ tiếng tim mình đập dữ dội cỡ nào.
Chưa kịp định thần lại thì có tiếng gõ cửa, sau đó thì tiếng của Hiểu Phong vang lên:
“Này nhóc! Em để quên sách giải tích này.”
“…”
“Mai em không cần sách đi học hả?”
“Cạch!”
Tôi mở hé cánh cửa phòng chỉ đủ để thò bàn tay mình ra. Tôi không dám nhìn mặt anh ta nữa. Nhưng mãi không thấy anh ta đưa sách vào tay, tôi đành phải len lén ngó ra.
“Em sao vậy?”
Tôi giật mình khi anh ta đứng đó, khoanh tay nhìn chằm chằm vào cửa phòng tôi, hàng lông mày chau lại.
“Sách của tôi đâu?”
Tôi lại chìa tay ra, chờ đợi. Hiểu Phong đặt quyển sách vào tay tôi, nhưng khi tôi định rụt tay về thì anh ta lại giữ chặt quyển sách không buông. Tôi khó chịu nhưng không nói gì. Cũng giương mắt lên nhìn anh ta. Nhưng tôi đã thua ngay lập tức bởi vì chỉ cần nhìn thấy gương mặt điển trai của anh ta là mặt tôi lại như quả cà chua ngay được rồi.
“Lại bị anh làm cho lóa mắt rồi đúng không?”
Anh ta nở một nụ cười thiên thần với tôi. Phải, tôi đang bị anh ta làm cho lóa mắt.
“Em bị anh làm cho lóa mắt thật rồi…” Anh ta buông tay ra, bước đi rồi còn quay đầu lại vừa cười vừa nói với tôi: “Ngủ ngon nhé! Mơ về anh!”
Trời đất ơi! Mặc dù tôi bị anh ta làm cho lóa mắt thật, nhưng cũng không tới nỗi khiến anh ta tự mãn thế chứ.
“Mơ về anh?” Nghĩ đến thôi đã khiến tôi rùng mình rồi.
* * *
Trời bắt đầu trở lạnh hơn rồi. Không còn là cái se se lạnh như hồi tôi mới đi học nữa. Tôi cuộn mình trong chăn, nghĩ miên man về câu chuyện của mình. Về tôi, về cuộc sống mới này, và về Hiểu Phong. Anh như một cơn gió nhẹ nhàng thổi những điều mới mẻ vào cuộc sống vốn trầm lặng của tôi. Ta vốn chẳng thể nhìn thấy mà chỉ cảm nhận được gió. Cũng giống như tôi, chẳng bao giờ hiểu được anh cho dù tôi rất muốn. Tôi cũng chẳng thể nắm bắt anh như tôi chỉ có thể chạm vào mà không giữ được gió. Tôi bỗng nhớ đến câu nói của một nhân vật trong phim: “Gió chỉ có phương hướng, gió không có trái tim.” Có phải anh ta cũng như vậy?
Chuông báo thức trên điện thoại chưa kịp reo tôi đã tỉnh ngủ. Có lẽ đồng hồ sinh học của tôi đã quen với nếp sinh hoạt này rồi. Một ngày mới bắt đầu như bao ngày khác nhưng không hiểu sao tôi thấy tinh thần phấn chấn hẳn. Tôi chợt nhớ đến giấc mơ đêm qua. Đó là lần đầu tiên tôi mơ về Hiểu Phong. Trong giấc mơ, tôi thấy chúng tôi nằm cạnh nhau trên cánh đồng cỏ xanh mướt. Tôi không biết đây là nơi đâu, tôi thắc mắc thì Hiểu Phong không nói, chỉ nhìn tôi và cười theo cái cách mà anh vẫn thường làm, một nụ cười rất khó đoán được ý nghĩa ẩn sâu trong đó. Rồi khi tôi ngồi dậy, cánh đồng cỏ dần chuyển thành cánh đồng bồ công anh. Tôi còn chưa hết ngạc nhiên và đang ngây ngô ngắm nhìn những bông hoa nhỏ đung đưa trong gió thì bất ngờ tất cả chúng, những cánh bồ công anh, cùng nhất loạt bay lên trời tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Tôi tròn mắt vì ngạc nhiên, nhìn sang Hiểu Phong chỉ thấy anh đang chăm chú nhìn xuống, tôi đưa mắt theo ánh mắt của anh, dưới chân chúng tôi, những bông oải hương đã nở rộ từ khi nào và một màu tím nhạt cứ lan dần từ chỗ chúng tôi ra tới tận xa thẳm, nối liền với chân trời chạng vạng đỏ rực. Ở nơi giao nhau ấy, những cánh oải hương nhuốm chút màu đỏ của dáng chiều khiến chúng đẹp đến khó tả.
Chúng tôi đã đứng bên nhau ngắm nhìn những bông hoa đó mặc dòng thời gian trôi. Và rồi tôi tỉnh giấc. Một cảm xúc ngọt ngào cứ lan tỏa mãi trong tâm hồn khiến tôi không kìm được mà nở nụ cười.
Bước chân xuống khỏi giường, tôi đi ra gạt chốt sang một bên, mở tung cánh cửa sổ. Kỳ lạ, tôi có bao giờ đóng của đi ngủ đâu nhỉ?! Tôi suy nghĩ mất mấy giây nhưng cũng không thể nhớ mình đã đóng nó lúc nào. Có lẽ là đêm lạnh tôi tỉnh dậy mà không biết.
Tôi xuống nhà lúc mọi người đã ngồi cả vào bàn ăn. Ngạc nhiên nhấ...
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like |dislike
vote
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 24
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: [Tiểu, Thuyết], Nếu, em, lỡ, yêu, anh,
Cùng Chuyên Mục
* [Tiểu Thuyết] Nếu em lỡ yêu anh
Bài viết ngẫu nhiên
* Ừ thì chị cũng...yêu em!!!
* ANH CHỈ GIẢ VỜ GIẬN EM THÔI, NHÓC Ạ!
* TRÀ SỮA BẠC HÀ, MÌNH YÊU NHAU ĐI
* ANH SẼ LẠI BẮT EM CHỨ???
* YÊU CẬU LÀ LỰA CHỌN CỦA TỚ
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com