[Tiểu Thuyết] Nếu em lỡ yêu anh
t là Hiểu Phong cũng ngồi ăn cùng với mẹ và chú dượng. Hôm nay anh ta ăn nhầm thuốc gì đây? Ngoan đột xuất.
“Con chào chú. Con chào mẹ.”
“Tử Yên.” Mẹ nhắc nhở tôi. Bực bội nhìn sang Hiểu Phong, tôi thấy anh ta đang nhìn tôi, cười rất đắc ý.
“Em chào anh.” Tôi miễn cưỡng chào anh ta. Mẹ tôi trông có vẻ hài lòng lắm.
Tôi ngồi xuống và bắt đầu ăn.
“Hai đứa hôm nay đi học cùng nhau hả?” Mẹ hỏi, tôi không nhìn lên nên không thấy được mẹ hỏi tôi hay Hiểu Phong.
“Không ạ – Vâng ạ.” Cả tôi và anh cùng đồng loạt lên tiếng. Tôi quắc mắt lên nhìn Hiểu Phong, anh ta cũng đang nhìn tôi. Tôi quay sang thì thấy mẹ đang ngơ ngác vì không hiểu chuyện gì.
“Con mất công dậy sớm là để đi học cùng em mà mẹ.”
“Phải rồi, hai anh em đi cùng nhau cho vui.” Chú Hải Kỳ cũng lên tiếng. Ngay lập tức con sâu kia cũng xun xoe góp vào:
“Vâng. Phải vậy anh em mới thân thiết đúng không bố?!”
Anh ta lại bắt đầu đấy, tỏ ra mình là một đứa con ngoan, nghe lời răm rắp. Thấy mà ghét. Anh ta có ưa gì tôi đâu mà phải làm thế.
Tôi ăn vội ăn vàng, mặc cho ba người kia rôm rả hết chuyện này sang chuyện khác. Từ bao giờ tôi trở nên lạc lõng như thế này nhỉ?!
Tôi nhanh chóng chào mẹ và chú rồi đi học. Tôi không chịu được cái cảnh này, cảm giác lồng ngực như bị ép chặt vậy, không thể thở nổi.
Chạy một mạch ra đến ngoài, tôi không kìm được, đánh rơi một giọt nước mắt. Loáng thoáng nghe thấy tiếng Hiểu Phong gọi tôi ở phía sau. Tôi lấy tay quệt đi vệt nước trên mặt, bước chân vẫn không chậm lại.
Tôi ghét anh ta, ghét cái cách anh ta xen vào giữa mẹ và tôi. Hai cha con họ đã chiếm lấy mẹ của tôi mất rồi.
Nước mắt đáng ghét này, sao cứ rơi mãi không chịu thôi đi.
“Tử Yên! Em sao vậy?”
“Anh tránh ra!” Tôi vung cánh tay bất ngờ bị Hiểu Phong nắm lấy. Nhìn mặt anh ta lúc này càng khiến tôi khó chịu hơn thôi.
Tôi bước thêm được mấy bước nữa thì Hiểu Phong cũng thành công giữ tôi đứng yên một chỗ.
“Em sao vậy?”
Anh ta giữ chặt hai vai của tôi, ánh mắt nhìn tôi sao lại có vẻ quan tâm thế kia?!
“Giờ anh lại muốn đóng vai người anh trai tốt rồi hả?” Tôi trừng mắt nhìn anh ta.
“Mắt em sao đỏ thế này? Em khóc?”
Tôi bực bội lấy tay quệt loạn xạ trên mặt rồi hậm hực nhìn anh ta.
“Liên quan gì? Không phải đều nhờ công của anh sao?”
Hiểu Phong sững người. Tôi đột nhiên thấy một tia bi thương trong mắt anh. Anh ta có sao?
Nhất định là tôi nhìn nhầm.
Hiểu Phong vẫn nhìn chằm chằm tôi, tôi cũng nhìn lại. Mấy giây trôi qua và anh ta vẫn đứng nguyên đấy. Cơn giận của tôi cũng theo mấy giây ấy tạm vơi đi.
Bỏ mặc anh ta, tôi dậm từng bước chân xuống đường.
* * *
Tôi thở dài, gục đầu xuống bàn. Lớp học hôm nay sao ồn ào vậy nhỉ.
“Giải lao mà không lao đi à Yên?!”
Giọng nói này, tôi không khỏi bật cười. Ngẩng đầu lên, tôi thấy Duy đang mỉm cười ngọt ngào.
“Lao đi đâu?” Tôi biết nhưng vẫn hỏi cậu ta.
“Thì…” Không nghĩ tôi sẽ hỏi câu này, Duy tỏ ra lúng túng. “Thì… thì lao ra căn-tin.”
“Làm thế nào đây?” Tôi làm bộ thở dài chán nản, “mình cháy túi rồi nha.” Tôi cười gian nhìn cậu bạn.
“Đi, mình mời cậu ăn bánh Fresh nhé!”
Tôi hớn hở ra mặt, đứng dậy đi cùng Duy. Lúc trong tầm mắt xuất hiện gương mặt của Vũ Uy, tôi thấy cậu ta đang nhìn tôi kiểu… khinh bỉ.
Cái loại biểu tình gì đây?!!
Tôi nhíu mày nhìn lại, nhưng rồi cũng cho qua chuyện này, không cần quan tâm cậu ta.
Chúng tôi vào căn-tin, vẫn như mọi khi là nơi tập trung hết cả trai tài – gái sắc của cả cái trường này, tranh nhau giành lấy sự sủng ái của các cô bán hàng. Nhìn cảnh tượng nhốn nháo ở đây mà thấy buồn cười. Không phải nạn đói năm Ất Dậu mà sao trông ai cũng như muốn lao vào cái tủ kính bày đồ ăn thế kia.
Duy bảo tôi ngồi đợi ở chiếc bàn quen thuộc trong góc còn cậu thì nhanh nhẹn bon chen vào hàng bánh. Tôi nhìn theo dáng cậu bạn khuất dần rồi chuyển sang lia mắt khắp căn phòng. Một đôi đang tiến lại gần chiếc bàn ở cạnh bàn của tôi. Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, anh ta không ngồi ở đâu mà lại tới đây. Tôi chán ghét nhìn anh ta. Đi cùng nhau được rồi, có cần phải dính sát vào như thế không? Làm như đây là chỗ không người vậy.
Hiểu Phong ngồi xuống, tôi dám cá là anh ta cố ý ngồi chiếc ghế đối diện với tôi. Trông mặt anh ta đắc ý như vậy cơ mà. Không hiểu sao tôi bỗng dưng cảm thấy khó chịu. Nhất là khi phải nghe hai người bọn họ nói qua nói lại bằng cái giọng khiến người ta rùng mình.
Cỗ bực bội trong lòng tôi tăng lên theo thời gian. Đến khi tôi thấy sắp không chịu được nữa thì thấy Duy quay về. Tôi không chờ cậu bạn đi lại đây, tôi đứng dậy kéo Duy ra ngoài. Không muốn lại phải trông thấy bộ mặt chán ghét của anh ta.
Cảm giác quái quỷ gì đang chẹn ngực tôi đây?
Chap 5: Anh sẽ bảo vệ em
[Trái tim con người là một tạo vật yếu ớt.
Hỉ, nộ, ái, ố, dù là cảm xúc nào cũng có ảnh hưởng nhất định đến trái tim.
Trái tim nhỏ bé của em cũng không phải là một ngoại lệ, với từng chút, từng chút yêu thương anh dành cho em, nó lại không thể cưỡng được mà điên cuồng, loạn nhịp...">
* * *
Trông thấy tôi vội vã ra khỏi căn-tin, Duy không khỏi nghi hoặc.
“Lại làm sao thế?!” Cậu bạn hỏi khi chúng tôi ngồi trên chiếc ghế đá trong sân trường.
Tôi không đáp lời, chỉ lặng lẽ thở dài. Làm sao có thể kể cho cậu ấy đây.
“Thôi, ăn mau đi. sắp vào lớp rồi.” Duy nhìn tôi giây lát rồi cũng không hỏi gì thêm. Chúng tôi lại tiếp tục những câu chuyện trời ơi đất hỡi của mình.
* * *
Chúng tôi trở lại lớp khi thầy giáo dạy toán chuẩn bị bước vào. Giờ học giải tích hôm nay sao nặng nề hơn hẳn mọi khi. Có lẽ thầy giáo không thoải mái trong người rồi.
Thoáng chốc đã đến lúc chuông báo tan học vang lên. Cả người tôi hôm nay hệt như lơ lửng trên mây. Buổi trưa vì tránh mặt Hiểu Phong nên tôi cũng không đến nhà ăn. Tại sao tôi lại phải tránh mặt anh ta? Tôi cũng không biết nữa.
Hoàng hôn trong thành phố dường như mất đi vẻ đẹp nguyên thủy vốn có của nó. Ngước lên bầu trời chỉ thấy những vệt nắng yếu ớt xuyên qua những đám mây chiều chứ không thể thấy được cả một vùng trời đỏ rực bao quanh quả cầu lửa đang từ từ đi xuống miền tây. Tôi thở dài, trong lòng bỗng nhớ về những tháng ngày cả nhà chúng tôi cùng sống vui vẻ ở quê. Chiều nào học xong tôi cũng cùng bạn bè ngắm hoàng hôn rồimới trở về khi đã xâm xẩm tối. Khi ấy, có thể thấy một hoàng hôn tuyệt đẹp với đủ các sắc màu cam, đỏ, vàng hòa trộn lẫn nhau vẽ lên nến trời xanh thẳm, tô lên những đám mây trắng muốt. Đó là một bức tranh thiên nhiên mà tôi không bao giờ có thể quên. Khi ấy, dù có về nhà muộn nhưng tôi cũng không bao giờ bị đánh đòn dù mẹ luôn lăm le cái vòi rượu cần trong tay lúc trông thấy tôi bởi bố tôi sẽ không ngần ngại mà đứng ra làm lá chắn che chở cho tôi. Và khi ấy mẹ chỉ lườm bố con tôi mà nói bố cứ chiều chuộng lắm khiến tôi sinh hư.
Quá khứ tươi đẹp là thế, nhưng hiện tại này thì sao? Không có bố che chở cho tôi nữa, nhưng mẹ cũng chẳng còn lăm le cây roi, miệng mắng tôi nhưng trong mắt vẫn hiện lên ý cười. Cũng không còn một nhà ba người rộn rã tiếng cười như trước nữa.
Tôi bỗng thấy mình mới cô độc làm sao…
Tôi ngồi ở trạm xe bus, đến khi tỉnh ra mới nhận thấy trời đã tối từ khi nào. Bấy giờ mới ý thức được mình phải bắt xe về nhà.
Tôi lại một lần nữa lững thững bước đi trên đường. Từ trạm xe về nhà tôi là một đoạn đường khá xa. Trong ngõ có nhiều hẻm tối, theo tôi là đáng sợ. Giờ tôi thấy mình nên tự mắng chửi bản thân vì cái sự ngu ngốc của mình. Nhỡ gặp chuyện gì nguy hiểm thì sao đây?!
Bản năng tự bảo vệ trỗi lên mạnh mẽ trong tôi, từ bộ não truyền đi một mệnh lệnh. Chạy, chạy thật nhanh về nhà. Vậy là tôi tăng hết tốc lực, thẳng hướng nhà mình mà chạy, cũng không còn hơi đâu mà để ý những thứ xung quanh.
Nhìn thấy một con hẻm phía trước, tôi tự nhủ phải phi qua đó thật nhanh. Tim tôi do sợ hãi mà càng đập dữ dội. Tôi đang cắm đầu cắm cổ mà lao đi thì bất ngờ tờ trong hẻm, một bóng đen vụt lao sượt qua người tôi.
“Á… á… á…”
Bởi vì bất ngờ mà tôi ngã nhào xuống đất, hét toáng lên. Các dây thần kinh cũng căng ra, tôi cảm nhận được máu chẩy rần rật bên thái đương mình, tốc độ tăng cùng với nỗi sợ hãi trong lòng.
Tôi thấy kẻ đã lao vào mình khi nãy, hắn đang chạy ngược lại con đường tôi vừa chạy. Hắn vừa chạy vừa quay lại nhìn về phía tôi, trong mắt ánh lên tia kinh hãi, vẻ mặt trắng bệch, máu còn vương trên khóe miệng.
Không. Hắn không phải đang nhìn tôi. Hắn không phải đang sợ tôi mà là đang sợ kẻ đứng trong bóng tối kia. Kẻ đeo mặt nạ ấy, hắn đang chậm chạp tiến về phía tôi, đôi mắt hắn sáng quắc nhìn xoáy vào tôi. Tôi thấy mình như bị nghẹt thở, cảm giác không khí không còn lùa vào phổi tôi như bình thường nữa. Tôi vẫn ngồi trên mặt đất, cố gắng lùi xa khỏi hắn. Tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng bước chân chậm chạp của kẻ kia tạo thành một mớ âm thanh đáng sợ giáng thẳng vào tim tôi. Vào giây phút tôi chạm lưng vào bức tường lạnh lẽo ở phía sau mình, tôi nhận ra bản thân đã hết đường lùi còn hắn thì không hề dừng bước.
“Xin anh…” Tôi run rẩy thốt lên trong vô thức. “Làm ơn… tha cho tôi…”
Phía sau lớp mặt nạ, tôi không thể biết hắn phản ứng như nào, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống trước mặt tôi. Một ánh sáng lấp lóe phía bên phải của hắn. Tôi nhận ra đó là một con dao, hắn vừa đặt nó xuống bên cạnh chân. Tôi hoảng sợ, hết nhìn hắn rồi nhìn con dao, đầu óc trống rỗng. Tôi bắt đầu thấy mọi thứ dần tối màu hơn và chao đảo, phải chăng tôi sắp chết?
Hắn nhấc tay phải lên, vươn về phía tôi, và tôi thấy như đang bị chính bàn tay kia bóp cổ mình, tôi thở dồn dập, lồng ngực như muốn vỡ tung ra. Hình ảnh kẻ đeo mặt nạ nhòe dần. Tại khoảnh khắc tất cả chìm vào một màn đen kịt thì tôi cảm giác được có thứ gì lạnh lẽo nhưng mềm mại chạm khẽ vào mặt mình.
Tôi vũng vẫy trong bóng tối. Hình ảnh gã đeo mặt nạ thoắt ẩn thoắt hiện như muốn lao vào tôi. Tôi muốn bỏ chạy nhưng toàn thân lại vô lực, không thể cử động nổi. Rồi hắn lao đến, lưỡi dao sáng lóe lên trước khi hắn hướng nó về phía tôi.
“K…h..ô…n…g…!!!”
“Tử Yên… Tử Yên… Mẹ đây, đừng sợ… là mẹ đây con.”
Tôi vùng dậy, ôm chặt lấy mẹ mà nức nở khóc, toàn thân không ngừng run rẩy.
“Không có chuyện gì rồi, con đừng sợ. Có mẹ đậy rồi.”
“Mẹ ơi…”
Tôi chỉ có thể thốt lên hai tiếng rồi lại không ngừng được mà khóc toáng lên. Trong đầu tôi vẫn còn hình ảnh gã đeo mặt nạ khi hắn bước từng bước chậm chạp về phía tôi.
Tôi lại chìm vào giấc ngủ sau khi mẹ cho tôi uống hai viên thuốc. Mẹ nói chúng giúp tôi bình tâm hơn. Mọi chuyện đã qua, tôi không phải sợ.
Trong giấc ngủ chập chờn, tôi vẫn giữ trong mình cảm giác sợ hãi. Tôi có thể nhận ra mọi người ra vào căn phòng của tôi, nhưng lại không thể mở mắt ra xem đó là ai. Rồi một lúc sau nữa cả không gian trở lên tĩnh lặng. Không còn ai ở bên tôi nữa sao?!
“Đừng… đừng đi…”
Tôi cố gắng gọi, mong ai đó có thể ở lại cùng tôi, đừng để tôi một mình.
“Đừng sợ…” Một giọng nói nhẹ nhàng như vọng đến từ nơi xa xăm nào đó. Và tôi cảm nhận được một bàn tay ấm áp đang nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi. Trong tim cũng vì thế mà bình yên trở lại. Tôi siết chặt bàn tay ấy, tìm thấy một chỗ dựa mà nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ.
* * *
Đập vào mắt ngay khi tôi tỉnh dậy là hình ảnh một ai đó đứng quay lưng lại phía tôi mà chăm chú nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ. Ánh nắng khiến tôi không khỏi nheo mắt lại. Mất một lúc lâu sau mắt mới quen với ánh sáng ban ngày. Tôi bắt đầu nhìn rõ. Và tôi cũng bắt đầu ngạc nhiên. Hiểu Phong sao lại ở đây?
“Tỉnh rồi hả nhóc?”
Anh đột nhiên xoay người, cười với tôi.
Không phải do nắng, mà do anh làm tôi lóa mắt.
“Em sao thế? Đau ở đâu không?”
Tôi vô thức lắc đầu, anh thì đã ngồi xuống bên cạnh tôi. Sao tôi lại có cảm giác như ánh mắt Hiểu Phong nhìn tôi có cả nét dịu dàng. Không phải tôi chưa tỉnh ngủ đấy chứ?
“Này, em lại bị anh làm cho lóa mắt rồi hả?” Hiểu Phong khua khua tay trước mặt tôi.
Thoát ra khỏi sự mê hoặc của anh ta, tôi nhận ra mặt mình lại như quả gấc rồi. Tôi vội lảng sang chuyện khác:
“Gì chứ! Anh… anh sao lại ở đây?”
“Chờ em tỉnh giấc” Hiểu Phong đáp gần như ngay lập tức.
“Chờ… chờ tôi?”
“Thôi nào, mau đánh răng rửa mặt đi rồi xuống ăn sáng. Anh chờ em đã đói bụng lắm rồi.”
Hiểu Phong đỡ tôi ngồi dậy. Trước thái độ ân cần này của anh ta tôi có phần không quen.
Ngồi vào bàn ăn chỉ có hai người, tôi mới chợt nhớ ra.
“Mẹ em và chú Hải Kỳ đâu rồi?”
“Bây giờ đã hơn 8h rồi đấy nhóc. Cả hai vị phụ huynh đã đi làm cả rồi.”
Tôi giật mình.
“Trời, muộn học rồi.”
Tôi đang định đứng dậy thì anh đã ấn tôi ngồi lại ghế.
“Không phải đi đâu cả. Anh đã xin nghỉ cho em rồi.”
Nhìn gương mặt nghiêm nghị của Hiểu Phong, tôi biết anh ta nói thật.
“Việc của em hôm nay chỉ là nghỉ ở nhà cho khỏe thôi.”
Nói rồi Hiểu Phong tiếp tục ăn. Tôi cũng không nói gì nữa. Không khí bỗng dưng trở nên trầm lặng.
Lúc tôi vừa ăn xong, Hiểu Phong có điện thoại nên ra ngoài nghe. Tôi thu dọn bát đĩa cho vào bồn, cô giúp việc không cho tôi rửa bát mà bảo tôi ra phòng khách ngồi. Tôi cũng không biết làm gì khác hơn là ngoan ngoãn nghe lời.
Ngồi một mình ở phòng khách, giờ tôi mới có thể yên tĩnh mà nghĩ đến mọi chuyện. Tôi không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào, thông phải lúc đó hắn đã muốn bóp cổ tôi sao, sao tôi lại thoát được?
“Lại đang suy nghĩ gì thế?” Hiểu Phong ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Chuyện hôm qua…”
“Không có gì đâu.” Anh ngắt lời tôi. ” Em đừng suy nghĩ gì nhiều nữa.” Một thoáng im lặng, tôi vẫn đang lắng nghe.
“Là… Là anh đã đưa em về sao?”
Hiểu Phong gật nhẹ đầu. Tôi thấy trong lòng dâng lên một cảm giác kì lạ.
“Thật may… anh đã đến kịp…”
Hiểu Phong bỏ dở câu nói, anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm. Có bao nhiêu quan tâm trong đấy?!
“Cảm ơn anh.” Tôi lí nhí nói. “Thực sự đấy. Lúc đó… lúc đó…tôi đã rất sợ.”
Trong đầu tôi lại thoáng hiện lên hình ảnh kẻ bịt mặt và giấc mơ bị hắn dùng dao đâm. Một cơn ớn lạnh kéo đến, tôi bất giác rùng mình.
“Đừng sợ. Đã có anh ở đây. Anh sẽ bảo vệ em…”
Hiểu Phong đột ngột ôm chầm lấy tôi. Từng lời nói của anh như dòng mật ong thanh ngọt len lỏi vào trái tim yếu đuối của tôi, một cảm giác hạnh phúc cũng dâng lên trong lòng.
Tôi chết lặng…
Lâng lâng trong một thứ xúc cảm không biết phải biểu hiện thành lời như thế nào, tôi để mặc cho bản thân dựa vào lồng ngực anh.
“Hiểu Phong, Tử Yên. Nào mau ăn táo đi, cô đã gọt rồi đây.”
Cô giúp việc bất ngờ xuất hiện. Tôi vội vàng đẩy Hiểu Phong ra. Ý thức được bản thân đang trong hoàn cảnh nào, mặt tôi bắt đầu nóng bừng. Tôi nhìn cô giúp việc, rồi lại nhìn sang Hiểu Phong.
Trời ơi! Xấu hổ quá đi mất. Cầm lấy một miếng táo tôi bỏ chạy lên phòng. Phía sau còn thấy có tiếng cười khúc khích của Hiểu Phong.
Cố chấn tĩnh lại nhịp tim khi đã ngồi yên trong phòng mình. Tôi thấy mình như một con ngớ ngẩn với cái khóe miệng cũng ngớ ngẩn cứ mãi cong lên.
Vốn là loại táo xanh tôi ưa thích, nhưng mà hôm nay sao nó lại ngọt v...
“Con chào chú. Con chào mẹ.”
“Tử Yên.” Mẹ nhắc nhở tôi. Bực bội nhìn sang Hiểu Phong, tôi thấy anh ta đang nhìn tôi, cười rất đắc ý.
“Em chào anh.” Tôi miễn cưỡng chào anh ta. Mẹ tôi trông có vẻ hài lòng lắm.
Tôi ngồi xuống và bắt đầu ăn.
“Hai đứa hôm nay đi học cùng nhau hả?” Mẹ hỏi, tôi không nhìn lên nên không thấy được mẹ hỏi tôi hay Hiểu Phong.
“Không ạ – Vâng ạ.” Cả tôi và anh cùng đồng loạt lên tiếng. Tôi quắc mắt lên nhìn Hiểu Phong, anh ta cũng đang nhìn tôi. Tôi quay sang thì thấy mẹ đang ngơ ngác vì không hiểu chuyện gì.
“Con mất công dậy sớm là để đi học cùng em mà mẹ.”
“Phải rồi, hai anh em đi cùng nhau cho vui.” Chú Hải Kỳ cũng lên tiếng. Ngay lập tức con sâu kia cũng xun xoe góp vào:
“Vâng. Phải vậy anh em mới thân thiết đúng không bố?!”
Anh ta lại bắt đầu đấy, tỏ ra mình là một đứa con ngoan, nghe lời răm rắp. Thấy mà ghét. Anh ta có ưa gì tôi đâu mà phải làm thế.
Tôi ăn vội ăn vàng, mặc cho ba người kia rôm rả hết chuyện này sang chuyện khác. Từ bao giờ tôi trở nên lạc lõng như thế này nhỉ?!
Tôi nhanh chóng chào mẹ và chú rồi đi học. Tôi không chịu được cái cảnh này, cảm giác lồng ngực như bị ép chặt vậy, không thể thở nổi.
Chạy một mạch ra đến ngoài, tôi không kìm được, đánh rơi một giọt nước mắt. Loáng thoáng nghe thấy tiếng Hiểu Phong gọi tôi ở phía sau. Tôi lấy tay quệt đi vệt nước trên mặt, bước chân vẫn không chậm lại.
Tôi ghét anh ta, ghét cái cách anh ta xen vào giữa mẹ và tôi. Hai cha con họ đã chiếm lấy mẹ của tôi mất rồi.
Nước mắt đáng ghét này, sao cứ rơi mãi không chịu thôi đi.
“Tử Yên! Em sao vậy?”
“Anh tránh ra!” Tôi vung cánh tay bất ngờ bị Hiểu Phong nắm lấy. Nhìn mặt anh ta lúc này càng khiến tôi khó chịu hơn thôi.
Tôi bước thêm được mấy bước nữa thì Hiểu Phong cũng thành công giữ tôi đứng yên một chỗ.
“Em sao vậy?”
Anh ta giữ chặt hai vai của tôi, ánh mắt nhìn tôi sao lại có vẻ quan tâm thế kia?!
“Giờ anh lại muốn đóng vai người anh trai tốt rồi hả?” Tôi trừng mắt nhìn anh ta.
“Mắt em sao đỏ thế này? Em khóc?”
Tôi bực bội lấy tay quệt loạn xạ trên mặt rồi hậm hực nhìn anh ta.
“Liên quan gì? Không phải đều nhờ công của anh sao?”
Hiểu Phong sững người. Tôi đột nhiên thấy một tia bi thương trong mắt anh. Anh ta có sao?
Nhất định là tôi nhìn nhầm.
Hiểu Phong vẫn nhìn chằm chằm tôi, tôi cũng nhìn lại. Mấy giây trôi qua và anh ta vẫn đứng nguyên đấy. Cơn giận của tôi cũng theo mấy giây ấy tạm vơi đi.
Bỏ mặc anh ta, tôi dậm từng bước chân xuống đường.
* * *
Tôi thở dài, gục đầu xuống bàn. Lớp học hôm nay sao ồn ào vậy nhỉ.
“Giải lao mà không lao đi à Yên?!”
Giọng nói này, tôi không khỏi bật cười. Ngẩng đầu lên, tôi thấy Duy đang mỉm cười ngọt ngào.
“Lao đi đâu?” Tôi biết nhưng vẫn hỏi cậu ta.
“Thì…” Không nghĩ tôi sẽ hỏi câu này, Duy tỏ ra lúng túng. “Thì… thì lao ra căn-tin.”
“Làm thế nào đây?” Tôi làm bộ thở dài chán nản, “mình cháy túi rồi nha.” Tôi cười gian nhìn cậu bạn.
“Đi, mình mời cậu ăn bánh Fresh nhé!”
Tôi hớn hở ra mặt, đứng dậy đi cùng Duy. Lúc trong tầm mắt xuất hiện gương mặt của Vũ Uy, tôi thấy cậu ta đang nhìn tôi kiểu… khinh bỉ.
Cái loại biểu tình gì đây?!!
Tôi nhíu mày nhìn lại, nhưng rồi cũng cho qua chuyện này, không cần quan tâm cậu ta.
Chúng tôi vào căn-tin, vẫn như mọi khi là nơi tập trung hết cả trai tài – gái sắc của cả cái trường này, tranh nhau giành lấy sự sủng ái của các cô bán hàng. Nhìn cảnh tượng nhốn nháo ở đây mà thấy buồn cười. Không phải nạn đói năm Ất Dậu mà sao trông ai cũng như muốn lao vào cái tủ kính bày đồ ăn thế kia.
Duy bảo tôi ngồi đợi ở chiếc bàn quen thuộc trong góc còn cậu thì nhanh nhẹn bon chen vào hàng bánh. Tôi nhìn theo dáng cậu bạn khuất dần rồi chuyển sang lia mắt khắp căn phòng. Một đôi đang tiến lại gần chiếc bàn ở cạnh bàn của tôi. Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, anh ta không ngồi ở đâu mà lại tới đây. Tôi chán ghét nhìn anh ta. Đi cùng nhau được rồi, có cần phải dính sát vào như thế không? Làm như đây là chỗ không người vậy.
Hiểu Phong ngồi xuống, tôi dám cá là anh ta cố ý ngồi chiếc ghế đối diện với tôi. Trông mặt anh ta đắc ý như vậy cơ mà. Không hiểu sao tôi bỗng dưng cảm thấy khó chịu. Nhất là khi phải nghe hai người bọn họ nói qua nói lại bằng cái giọng khiến người ta rùng mình.
Cỗ bực bội trong lòng tôi tăng lên theo thời gian. Đến khi tôi thấy sắp không chịu được nữa thì thấy Duy quay về. Tôi không chờ cậu bạn đi lại đây, tôi đứng dậy kéo Duy ra ngoài. Không muốn lại phải trông thấy bộ mặt chán ghét của anh ta.
Cảm giác quái quỷ gì đang chẹn ngực tôi đây?
Chap 5: Anh sẽ bảo vệ em
[Trái tim con người là một tạo vật yếu ớt.
Hỉ, nộ, ái, ố, dù là cảm xúc nào cũng có ảnh hưởng nhất định đến trái tim.
Trái tim nhỏ bé của em cũng không phải là một ngoại lệ, với từng chút, từng chút yêu thương anh dành cho em, nó lại không thể cưỡng được mà điên cuồng, loạn nhịp...">
* * *
Trông thấy tôi vội vã ra khỏi căn-tin, Duy không khỏi nghi hoặc.
“Lại làm sao thế?!” Cậu bạn hỏi khi chúng tôi ngồi trên chiếc ghế đá trong sân trường.
Tôi không đáp lời, chỉ lặng lẽ thở dài. Làm sao có thể kể cho cậu ấy đây.
“Thôi, ăn mau đi. sắp vào lớp rồi.” Duy nhìn tôi giây lát rồi cũng không hỏi gì thêm. Chúng tôi lại tiếp tục những câu chuyện trời ơi đất hỡi của mình.
* * *
Chúng tôi trở lại lớp khi thầy giáo dạy toán chuẩn bị bước vào. Giờ học giải tích hôm nay sao nặng nề hơn hẳn mọi khi. Có lẽ thầy giáo không thoải mái trong người rồi.
Thoáng chốc đã đến lúc chuông báo tan học vang lên. Cả người tôi hôm nay hệt như lơ lửng trên mây. Buổi trưa vì tránh mặt Hiểu Phong nên tôi cũng không đến nhà ăn. Tại sao tôi lại phải tránh mặt anh ta? Tôi cũng không biết nữa.
Hoàng hôn trong thành phố dường như mất đi vẻ đẹp nguyên thủy vốn có của nó. Ngước lên bầu trời chỉ thấy những vệt nắng yếu ớt xuyên qua những đám mây chiều chứ không thể thấy được cả một vùng trời đỏ rực bao quanh quả cầu lửa đang từ từ đi xuống miền tây. Tôi thở dài, trong lòng bỗng nhớ về những tháng ngày cả nhà chúng tôi cùng sống vui vẻ ở quê. Chiều nào học xong tôi cũng cùng bạn bè ngắm hoàng hôn rồimới trở về khi đã xâm xẩm tối. Khi ấy, có thể thấy một hoàng hôn tuyệt đẹp với đủ các sắc màu cam, đỏ, vàng hòa trộn lẫn nhau vẽ lên nến trời xanh thẳm, tô lên những đám mây trắng muốt. Đó là một bức tranh thiên nhiên mà tôi không bao giờ có thể quên. Khi ấy, dù có về nhà muộn nhưng tôi cũng không bao giờ bị đánh đòn dù mẹ luôn lăm le cái vòi rượu cần trong tay lúc trông thấy tôi bởi bố tôi sẽ không ngần ngại mà đứng ra làm lá chắn che chở cho tôi. Và khi ấy mẹ chỉ lườm bố con tôi mà nói bố cứ chiều chuộng lắm khiến tôi sinh hư.
Quá khứ tươi đẹp là thế, nhưng hiện tại này thì sao? Không có bố che chở cho tôi nữa, nhưng mẹ cũng chẳng còn lăm le cây roi, miệng mắng tôi nhưng trong mắt vẫn hiện lên ý cười. Cũng không còn một nhà ba người rộn rã tiếng cười như trước nữa.
Tôi bỗng thấy mình mới cô độc làm sao…
Tôi ngồi ở trạm xe bus, đến khi tỉnh ra mới nhận thấy trời đã tối từ khi nào. Bấy giờ mới ý thức được mình phải bắt xe về nhà.
Tôi lại một lần nữa lững thững bước đi trên đường. Từ trạm xe về nhà tôi là một đoạn đường khá xa. Trong ngõ có nhiều hẻm tối, theo tôi là đáng sợ. Giờ tôi thấy mình nên tự mắng chửi bản thân vì cái sự ngu ngốc của mình. Nhỡ gặp chuyện gì nguy hiểm thì sao đây?!
Bản năng tự bảo vệ trỗi lên mạnh mẽ trong tôi, từ bộ não truyền đi một mệnh lệnh. Chạy, chạy thật nhanh về nhà. Vậy là tôi tăng hết tốc lực, thẳng hướng nhà mình mà chạy, cũng không còn hơi đâu mà để ý những thứ xung quanh.
Nhìn thấy một con hẻm phía trước, tôi tự nhủ phải phi qua đó thật nhanh. Tim tôi do sợ hãi mà càng đập dữ dội. Tôi đang cắm đầu cắm cổ mà lao đi thì bất ngờ tờ trong hẻm, một bóng đen vụt lao sượt qua người tôi.
“Á… á… á…”
Bởi vì bất ngờ mà tôi ngã nhào xuống đất, hét toáng lên. Các dây thần kinh cũng căng ra, tôi cảm nhận được máu chẩy rần rật bên thái đương mình, tốc độ tăng cùng với nỗi sợ hãi trong lòng.
Tôi thấy kẻ đã lao vào mình khi nãy, hắn đang chạy ngược lại con đường tôi vừa chạy. Hắn vừa chạy vừa quay lại nhìn về phía tôi, trong mắt ánh lên tia kinh hãi, vẻ mặt trắng bệch, máu còn vương trên khóe miệng.
Không. Hắn không phải đang nhìn tôi. Hắn không phải đang sợ tôi mà là đang sợ kẻ đứng trong bóng tối kia. Kẻ đeo mặt nạ ấy, hắn đang chậm chạp tiến về phía tôi, đôi mắt hắn sáng quắc nhìn xoáy vào tôi. Tôi thấy mình như bị nghẹt thở, cảm giác không khí không còn lùa vào phổi tôi như bình thường nữa. Tôi vẫn ngồi trên mặt đất, cố gắng lùi xa khỏi hắn. Tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng bước chân chậm chạp của kẻ kia tạo thành một mớ âm thanh đáng sợ giáng thẳng vào tim tôi. Vào giây phút tôi chạm lưng vào bức tường lạnh lẽo ở phía sau mình, tôi nhận ra bản thân đã hết đường lùi còn hắn thì không hề dừng bước.
“Xin anh…” Tôi run rẩy thốt lên trong vô thức. “Làm ơn… tha cho tôi…”
Phía sau lớp mặt nạ, tôi không thể biết hắn phản ứng như nào, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống trước mặt tôi. Một ánh sáng lấp lóe phía bên phải của hắn. Tôi nhận ra đó là một con dao, hắn vừa đặt nó xuống bên cạnh chân. Tôi hoảng sợ, hết nhìn hắn rồi nhìn con dao, đầu óc trống rỗng. Tôi bắt đầu thấy mọi thứ dần tối màu hơn và chao đảo, phải chăng tôi sắp chết?
Hắn nhấc tay phải lên, vươn về phía tôi, và tôi thấy như đang bị chính bàn tay kia bóp cổ mình, tôi thở dồn dập, lồng ngực như muốn vỡ tung ra. Hình ảnh kẻ đeo mặt nạ nhòe dần. Tại khoảnh khắc tất cả chìm vào một màn đen kịt thì tôi cảm giác được có thứ gì lạnh lẽo nhưng mềm mại chạm khẽ vào mặt mình.
Tôi vũng vẫy trong bóng tối. Hình ảnh gã đeo mặt nạ thoắt ẩn thoắt hiện như muốn lao vào tôi. Tôi muốn bỏ chạy nhưng toàn thân lại vô lực, không thể cử động nổi. Rồi hắn lao đến, lưỡi dao sáng lóe lên trước khi hắn hướng nó về phía tôi.
“K…h..ô…n…g…!!!”
“Tử Yên… Tử Yên… Mẹ đây, đừng sợ… là mẹ đây con.”
Tôi vùng dậy, ôm chặt lấy mẹ mà nức nở khóc, toàn thân không ngừng run rẩy.
“Không có chuyện gì rồi, con đừng sợ. Có mẹ đậy rồi.”
“Mẹ ơi…”
Tôi chỉ có thể thốt lên hai tiếng rồi lại không ngừng được mà khóc toáng lên. Trong đầu tôi vẫn còn hình ảnh gã đeo mặt nạ khi hắn bước từng bước chậm chạp về phía tôi.
Tôi lại chìm vào giấc ngủ sau khi mẹ cho tôi uống hai viên thuốc. Mẹ nói chúng giúp tôi bình tâm hơn. Mọi chuyện đã qua, tôi không phải sợ.
Trong giấc ngủ chập chờn, tôi vẫn giữ trong mình cảm giác sợ hãi. Tôi có thể nhận ra mọi người ra vào căn phòng của tôi, nhưng lại không thể mở mắt ra xem đó là ai. Rồi một lúc sau nữa cả không gian trở lên tĩnh lặng. Không còn ai ở bên tôi nữa sao?!
“Đừng… đừng đi…”
Tôi cố gắng gọi, mong ai đó có thể ở lại cùng tôi, đừng để tôi một mình.
“Đừng sợ…” Một giọng nói nhẹ nhàng như vọng đến từ nơi xa xăm nào đó. Và tôi cảm nhận được một bàn tay ấm áp đang nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi. Trong tim cũng vì thế mà bình yên trở lại. Tôi siết chặt bàn tay ấy, tìm thấy một chỗ dựa mà nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ.
* * *
Đập vào mắt ngay khi tôi tỉnh dậy là hình ảnh một ai đó đứng quay lưng lại phía tôi mà chăm chú nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ. Ánh nắng khiến tôi không khỏi nheo mắt lại. Mất một lúc lâu sau mắt mới quen với ánh sáng ban ngày. Tôi bắt đầu nhìn rõ. Và tôi cũng bắt đầu ngạc nhiên. Hiểu Phong sao lại ở đây?
“Tỉnh rồi hả nhóc?”
Anh đột nhiên xoay người, cười với tôi.
Không phải do nắng, mà do anh làm tôi lóa mắt.
“Em sao thế? Đau ở đâu không?”
Tôi vô thức lắc đầu, anh thì đã ngồi xuống bên cạnh tôi. Sao tôi lại có cảm giác như ánh mắt Hiểu Phong nhìn tôi có cả nét dịu dàng. Không phải tôi chưa tỉnh ngủ đấy chứ?
“Này, em lại bị anh làm cho lóa mắt rồi hả?” Hiểu Phong khua khua tay trước mặt tôi.
Thoát ra khỏi sự mê hoặc của anh ta, tôi nhận ra mặt mình lại như quả gấc rồi. Tôi vội lảng sang chuyện khác:
“Gì chứ! Anh… anh sao lại ở đây?”
“Chờ em tỉnh giấc” Hiểu Phong đáp gần như ngay lập tức.
“Chờ… chờ tôi?”
“Thôi nào, mau đánh răng rửa mặt đi rồi xuống ăn sáng. Anh chờ em đã đói bụng lắm rồi.”
Hiểu Phong đỡ tôi ngồi dậy. Trước thái độ ân cần này của anh ta tôi có phần không quen.
Ngồi vào bàn ăn chỉ có hai người, tôi mới chợt nhớ ra.
“Mẹ em và chú Hải Kỳ đâu rồi?”
“Bây giờ đã hơn 8h rồi đấy nhóc. Cả hai vị phụ huynh đã đi làm cả rồi.”
Tôi giật mình.
“Trời, muộn học rồi.”
Tôi đang định đứng dậy thì anh đã ấn tôi ngồi lại ghế.
“Không phải đi đâu cả. Anh đã xin nghỉ cho em rồi.”
Nhìn gương mặt nghiêm nghị của Hiểu Phong, tôi biết anh ta nói thật.
“Việc của em hôm nay chỉ là nghỉ ở nhà cho khỏe thôi.”
Nói rồi Hiểu Phong tiếp tục ăn. Tôi cũng không nói gì nữa. Không khí bỗng dưng trở nên trầm lặng.
Lúc tôi vừa ăn xong, Hiểu Phong có điện thoại nên ra ngoài nghe. Tôi thu dọn bát đĩa cho vào bồn, cô giúp việc không cho tôi rửa bát mà bảo tôi ra phòng khách ngồi. Tôi cũng không biết làm gì khác hơn là ngoan ngoãn nghe lời.
Ngồi một mình ở phòng khách, giờ tôi mới có thể yên tĩnh mà nghĩ đến mọi chuyện. Tôi không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào, thông phải lúc đó hắn đã muốn bóp cổ tôi sao, sao tôi lại thoát được?
“Lại đang suy nghĩ gì thế?” Hiểu Phong ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Chuyện hôm qua…”
“Không có gì đâu.” Anh ngắt lời tôi. ” Em đừng suy nghĩ gì nhiều nữa.” Một thoáng im lặng, tôi vẫn đang lắng nghe.
“Là… Là anh đã đưa em về sao?”
Hiểu Phong gật nhẹ đầu. Tôi thấy trong lòng dâng lên một cảm giác kì lạ.
“Thật may… anh đã đến kịp…”
Hiểu Phong bỏ dở câu nói, anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm. Có bao nhiêu quan tâm trong đấy?!
“Cảm ơn anh.” Tôi lí nhí nói. “Thực sự đấy. Lúc đó… lúc đó…tôi đã rất sợ.”
Trong đầu tôi lại thoáng hiện lên hình ảnh kẻ bịt mặt và giấc mơ bị hắn dùng dao đâm. Một cơn ớn lạnh kéo đến, tôi bất giác rùng mình.
“Đừng sợ. Đã có anh ở đây. Anh sẽ bảo vệ em…”
Hiểu Phong đột ngột ôm chầm lấy tôi. Từng lời nói của anh như dòng mật ong thanh ngọt len lỏi vào trái tim yếu đuối của tôi, một cảm giác hạnh phúc cũng dâng lên trong lòng.
Tôi chết lặng…
Lâng lâng trong một thứ xúc cảm không biết phải biểu hiện thành lời như thế nào, tôi để mặc cho bản thân dựa vào lồng ngực anh.
“Hiểu Phong, Tử Yên. Nào mau ăn táo đi, cô đã gọt rồi đây.”
Cô giúp việc bất ngờ xuất hiện. Tôi vội vàng đẩy Hiểu Phong ra. Ý thức được bản thân đang trong hoàn cảnh nào, mặt tôi bắt đầu nóng bừng. Tôi nhìn cô giúp việc, rồi lại nhìn sang Hiểu Phong.
Trời ơi! Xấu hổ quá đi mất. Cầm lấy một miếng táo tôi bỏ chạy lên phòng. Phía sau còn thấy có tiếng cười khúc khích của Hiểu Phong.
Cố chấn tĩnh lại nhịp tim khi đã ngồi yên trong phòng mình. Tôi thấy mình như một con ngớ ngẩn với cái khóe miệng cũng ngớ ngẩn cứ mãi cong lên.
Vốn là loại táo xanh tôi ưa thích, nhưng mà hôm nay sao nó lại ngọt v...


Tổng số: 12
