XtGem Forum catalog
Trang 2 [Tiểu Thuyết] Nếu em lỡ yêu anh - - ThuVienCs.Xtgem.Com wap doc truyen, truyen teen, truyen tieu thuyet, truyen voz

↓

t sang nhìn Thu Yên, cô bạn đang mắt chữ A miệng chữ O mà nhìn Hiểu Phong.
Tôi lại ghim chặt ánh mắt xuống bàn, cả người gồng lên vì căng thẳng. Anh ta còn tiếp tục như thế này thì tôi sẽ gặp rắc rối mất.
“Em sao thế? Không đến mức không muốn nhìn thấy mặt anh đấy chứ?”
Dứt lời, anh ta lấy tay gạt những lọn tóc đang xòa trước mặt tôi ra phía sau. Tôi như bị điện giật làm tê liệt mọi giác quan.
“A…n…h…anh…anh đang…làm…cái…gì…vậy?”
Tôi sững sờ nhìn thẳng vào mắt Hiểu Phong, ánh mắt anh ta thật khó đoán định, và tôi chợt thấy bối rối nhưng lại không thể rời mắt khỏi anh ta.
1s
2s
5s
Tôi đã mất tận 5s để nhận ra hoàn cảnh của mình bây giờ. Tôi vội vàng gạt tay anh ta ra rồi bỏ chạy. Phải, tôi đã chạy thục mạng ra khỏi nhà ăn trước những ánh mắt ngạc nhiên, tò mò và vân vân các loại biểu cảm khác mà tôi không biết và cũng chẳng muốn biết. Thêm một điều không thể phủ nhận là giờ tôi đang giận tím ruột. Giận anh ta, và cũng giận cả tôi đã bị anh ta làm cho đơ người.
Chính Hiểu Phong là người đã trừng mắt lên nhìn tôi và nói rằng không được phép để lộ mối quan hệ giữa hai chúng tôi với bất kỳ ai, rồi chính anh ta đang làm gì đây. Anh ta đang khiến cho mọi người chú ý đến cả hai. Tại sao lại phải tìm cách gây chuyện với tôi như vậy chứ!? Tôi thật sự thấy bị tổn thương bởi cái cách anh ta đối xử với tôi. Anh ta, Hà Hiểu Phong, kẻ đáng ghét ấy không bao giờ hiểu được tôi đã hi vọng biết bao vào những điều tốt đẹp khi có thêm anh trai, anh ta cũng không biết được tôi đã buồn đến nhường nào khi thấy anh ta không muốn chấp nhận tôi. Chỉ vì câu nói của anh ta mà tôi thấy mình như bị gạt ra khỏi gia đình và rơi nước mắt.
Hà Hiểu Phong, anh là một kẻ nhẫn tâm mà.
Nếu đã không muốn chấp nhận tôi thì tại sao không để tôi yên. Thà rằng anh ta cứ lờ tôi đi còn hơn lấy tôi ra làm trò đùa như thế này. Nếu đã luôn miệng nói một con bé quê mùa như tôi đừng có làm anh ta bẽ mặt thì sao còn tới chọc phá tôi làm gì? Tôi không phải món đồ chơi của anh ta.
Không thể kìm nén được nữa, nước mắt tôi cứ thế không chịu nghe lời mà tuôn ra mãi. Không rõ tôi chạy được bao xa, không rõ tôi chạy ra đến chỗ nào rồi. Tôi không muốn dừng bước chân cho đến khi tôi bị giữ lại bởi một bàn tay đang nắm chặt cánh tay tôi. Tôi quay lại nhìn chỉ thấy gương mặt Hiểu Phong nhòe đi trong nước mắt.
Tôi đáng giận thật mà, trong lúc này mà còn tưởng tượng ra kẻ đáng ghét đó đuổi theo mình. Tôi nên bị quẳng xuống vực mới phải.
Cầu được ước thấy, tôi cảm nhận được mình như đang rơi xuống vực vậy. Trước mắt tôi chỉ toàn là một màu đen.
“Tử Yên, Tử Yên!”
Nghe có tiếng người gọi tên tôi, dù hai mi mắt nặng trĩu tôi vẫn cố gắng ra lệnh cho chúng cử động. Ai đang gọi tôi vậy nhỉ? Giọng nói này nghe lạ lắm.
“May quá em tỉnh rồi.” Tiếng nói ấy cất lên một lần nữa ngay khi tôi vừa mở mắt ra.
Đang ngạc nhiên không hiểu chuyện gì xảy ra thì tôi thấy gương mặt của một cô y tá đang chăm chú nhìn tôi.
“Chuyện gì ạ? Sao cô lại nhìn cháu? Mà sao…” Ý thức trở về. Đưa mắt nhìn một lượt giờ tôi mới phát hiện ra mình đang nằm trên giường, trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ. “Sao… sao cháu lại ở đây? Đây là đâu ạ?”
“Không nhớ gì sao,cô bé?” Cô y tá mỉm cười nhìn tôi. “Em đang ở phòng y tế của trường.”
“Phòng… phòng y tế ạ?” Tôi hốt hoảng bật dậy và ngay lập tức thấy mặt mũi tối sầm, phải mất một lúc sau thị giác mới trở lại với tôi thay cho màu đen và cái cảm giác các mạch máu trong não tôi như muốn vỡ tung ra.
“Em thấy choáng đúng không? Cẩn thận một chút, từ từ hãy ngồi dậy.” Trông thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, cô liền nói tiếp: “Em bị ngất nên một bạn đã đưa em vào đây.”
Tôi? Bị ngất sao?
“Em có tiền sử bệnh thiếu máu không?” Cô hỏi tôi, ánh mắt nhìn tôi ân cần.
Tôi gật đầu nhẹ.
“Nhưng bác sĩ bảo em đã khỏi rồi ạ.”
“Đấy là nếu em uống thuốc thường xuyên và ăn uống điều độ. Em có ăn uống đầy đủ không?”
Tôi im lặng, chỉ nhìn cô y tá bằng ánh mắt “em không ăn uống đầy đủ cô ạ”.Làm sao tôi có thể nói với cô ấy rằng tôi mới chuyển nhà, tâm trạng không vui, thức ăn không hợp khẩu vị nên tôi chẳng ăn mấy. Nghe thật ngớ ngẩn.
Tôi thở dài, bước xuống khỏi giường và nói với cô y tá: “Em khỏe rồi cô ạ. Em về lớp học bây giờ đây. Em chào cô.”
Chẳng để cô ấy kịp nói thêm điều gì, tôi rời khỏi phòng y tế. Ra khỏi căn phòng ấm áp ấy, tôi rùng mình vì lạnh. Giờ thì tôi mới thấy mình cần một chiếc áo khoác dày hơn.
Vừa đi tôi vừa xoa xoa hai bên cánh tay cho đỡ lạnh, theo hướng bản đồ dán trên tường mà tìm về lớp học của mình. Sơ đồ trường hình như dán ở khắp mọi nơi thì phải.
Có tiếng bước chân chạy vội vã trên hành lang, theo phản xạ tôi ngẩng mặt lên nhìn. Là Hiểu Phong, trông anh ta có vẻ vội vã. Anh ta đi đâu vậy nhỉ?
“Lạc đường hả?” Anh ta nói với tôi bằng một giọng đầy chế nhạo, cứ như muốn mắng vào mặt tôi rằng tôi là một con nhà quê đi học mà còn không nhớ nổi đường ở trong trường vậy.
Vậy đó. Tôi thật điên khi mấy giây trước còn có cái suy nghĩ là anh ta đi tìm mình.
“Sao anh cứ phải dùng cái giọng điệu chế diễu ấy để nói với tôi?! Phải!” Tôi gào lên, “tôi đang lạc đường trong cái ngôi trường ngu ngốc này của anh đấy! Đừng có đến gần tôi để một người hoàn hảo như anh bị ảnh hưởng!!”
Tuôn ra một tràng xong tôi tức tối bỏ đi, khi tôi đi lướt qua anh ta hai bàn tay nắm chặt chỉ muốn cho kẻ đang cười nhăn nhở kia một đấm vào mặt. Sao anh ta có thể cứ đứng đó mà nhìn tôi trêu ngươi như vậy được nhỉ.
“Này!” Hiểu Phong khi tôi đi tới ngang với anh ta. Tôi dừng bước nhưng không quay sang nhìn. Chúng tôi đang đứng ngay cạnh nhau. “Mang về nhà giúp anh!” Anh ta nói rồi đưa cái áo khoác cho tôi.
Bỗng dưng tôi thấy giọng anh ta nghe thật nhẹ nhàng. Nhưng nhanh chóng gạt ngay cái ý nghĩ ngu xuẩn ấy ra khỏi đầu, tôi lên giọng:
“Tại sao tôi phải làm? Anh không có tay để tự mang về à?”
Anh ta khẽ nhếch khóe miệng tạo thành một nụ cười bất cần nhưng đẹp hoàn hảo như trêu tức tôi.
“Anh không thích! Có em gái để làm gì nếu không phải làm chân sai vặt!?”
Giờ thì anh ta cười lớn tiếng, vẻ đắc thắng hiện trên khuôn mặt đẹp đáng ghét của anh ta. Phải thôi, anh ta biết là tôi không thể từ chối mà. Tôi tức đỏ mặt nhưng vẫn phải cầm cài áo ấy đi. Tôi phải nhanh chóng rời khỏi đây. Đứng trên cùng một hành lang với anh ta cũng khiến tôi thấy khó chịu rồi.
Lúc nào tôi cũng phải chịu thua anh ta sao?
Rồi một ý tưởng nảy ra trong đầu tôi, anh ta sẽ tức điên cho coi. Tôi xoay người, đứng đối diện với Hiểu Phong. Anh ta cũng nhìn tôi, ánh mắt ngạc nhiên không hiểu tôi định làm gì. Tôi cười nham hiểm, nhìn Hiểu Phong đầy thách thức rồi chậm chạp khoác lên người chiếc áo màu nâu sẫm của anh ta.
“Xin lỗi vì làm bẩn áo của anh nhé! Nhưng biết làm thế nào được,” tôi nhún vai, “giờ tôi đang cần nó.”
Xong tôi quay bước, bỏ đi một mạch. Trong lòng thấy hả hê vì bỏ lại anh ta đứng ngây ngừi ra ở hành lang mà nhìn tôi. Anh ta vốn không thích người ta dùng đồ của mình mà, nhất là khi người dùng ấy lại là con nhỏ mà anh ta gọi là nhà quê như tôi. Cho đáng đời, ai bảo tự dưng bày trò sai khiến tôi làm chi!?
Thu mình lọt thỏm trong chiếc áo khoác ấm áp, tôi không cưỡng lại được mà nở nụ cười vui sướng. Chiếc áo này ấm thật, có cảm giác như anh ta chỉ vừa mới cởi nó ra đây thôi.
Tôi bước vào lớp đúng lúc tiết học cuối cùng của buổi chiều bắt đầu. Tôi đã bỏ lỡ mất hai tiết rồi sao?
“Cậu đã đi đâu vậy?” Thu Yên hỏi khi tôi vừa ngồi xuống chiếc ghế phía sau cô ấy. “Ơ! Áo của ai đây?” Cô bạn tròn mắt nhìn tôi, bấy giờ tôi mới để ý là mình vẫn còn đang khoác chiếc áo của Hiểu Phong. Tôi chột dạ, nhìn Thu Yên mà không biết phải trả lời làm sao. Nhưng hình như cô ấy không biết chiếc áo này của Hiểu Phong. Vậy là tôi tảng lờ vụ cái áo đi.
“À…Ờ…không có gì, tớ…ngủ quên.”
“Ngủ quên?” Cô bạn như không tin vào tai mình. “Cậu đã ngủ ở đâu?”
“À… ờ thì…tớ tính chạy lên phòng y tế nằm ngủ một lát, hì,” tôi cười trừ, “nhưng rồi lại ngủ quên mất.”
Tôi liếc mắt sang nhìn Vũ Uy, cậu ta đang nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không để ý gì đên câu chuyện của chúng tôi. Liệu cậu ta có biết tôi đang nói dối không? Vũ Uy thân với Hiểu Phong mà.
“Tử Yên! Cậu khai mau, có phải đã quen biết anh Hiểu Phong từ trước không?”
“Làm gì có, cậu cũng biết tớ chỉ mới chuyển về đây thôi mà.”
“Nhưng… Anh ấy đã đến bắt chuyện với cậu, và…và cậu còn nổi cáu với anh ấy nữa…” Cô bạn nhìn tôi dò xét, ” trông hai người có vẻ thân nhau lắm.”
Xin lỗi, Thu Yên, nhưng mình không thể nói cho cậu biết được.
“Cậu đừng để ý,” tôi nhìn ra chỗ khác, lảng tránh ánh mắt của Thu Yên, tôi sẽ không thể nói dối nếu cứ nhìn vào đôi mắt của cô bạn, “có lẽ anh ta chỉ muốn trêu ghẹo một người mới như tớ thôi. Chắc chắn với cậu là tớ không quen biết anh ta.”
“Nhưng…” Thu Yên có vẻ vẫn chưa chịu tin lời tôi nói.
Vội vàng ngắt lời cô ấy, tôi reo lên:”Thầy giáo vào rồi kìa! Thôi, đừng để ý mấy chuyện tầm phào này nữa, học thôi.”
Thu Yên miễn cưỡng quay trở lại bàn học của mình, tôi thở phào vì cuối cùng cũng thoát khỏi sự tra khảo của cô ấy.
Cảm giác lành lạnh sống lưng, không hiểu sao tôi lại quay sang nhìn Vũ Uy. Lại bất ngờ nữa, tôi thấy cậu ta đang nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lùng của mình. Không biết cậu ta nghĩ gì trong đầu nhưng tôi thấy cái nhìn này chứng tỏ cậu ta biết tôi đang nói dối.
Tự dưng tôi lại thấy bực cái tên kia ghê gớm, tại anh ta mà tôi trở thành con bé ăn nói lươn lẹo. Anh ta thật đáng ghét mà.
Tôi ghét nhất là mấy con sâu. Và tôi cũng ghét nhất là anh!
Hà Hiểu Phong, anh đúng là con sâu xui xẻo, chỉ toàn mang lại rắc rối cho tôi thôi.
Tôi ghét anh! Cái – đồ – con – sâu – kia!!!

Chap 3: Hộp gà rán cá bơi lội

[Anh đưa em đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác,
Anh đang đùa giỡn hay anh đang nghĩ đến em?
Đừng để em hy vọng nếu anh không thật lòng, chàng trai ạ!">
* * *
Trở về nhà sau một ngày mệt mỏi, tôi chẳng buồn ăn cơm mà chui tọt vào chăn ngủ một giấc. Mẹ có hỏi thăm tôi hôm nay đi học thế nào nhưng tôi cũng chỉ trả lời qua loa cho xong chuyện. Mẹ không nói gì rồi cũng ra ngoài để yên cho tôi ngủ.
Tôi đã đánh một giấc ngon lành cho đến khi không thể ngủ thêm được nữa vì… cái bụng đói cồn cào.
Tôi lóc cóc mò dậy, nhìn đồng hồ đã là hơn một giờ sáng.
“Cô giúp việc để mỳ tôm ở đâu nhỉ?”
Tôi lục lọi một hồi cuối cùng cũng thấy mỳ tôm. Vậy là tôi nấu một bát mỳ tôm đơn giản, thêm vào một quả cà chua và chén ngon lành.
Cho đến khi…
Tôi nghe thấy tiếng cửa mở, và biết kẻ đáng ghét kia đã về. Tôi chẳng muốn gặp anh ta chút nào vì vậy cố gắng ăn cho nhanh còn về phòng ngủ tiếp.
“Ê nhóc! Ăn gì đấy?!”
Tôi suýt sặc khi bất thình lình Hiểu Phong xuất hiện bên cạnh tôi. Dù đã chuẩn bị tâm lý là anh ta sắp đi vào nhưng không hiểu sao tôi vẫn giật mình.
Tôi liếc xéo anh ta rồi tiếp tục ăn.
“Này! Em ăn mỳ rồi nuốt luôn lưỡi à?”
“Anh biết tôi ăn mỳ rồi còn hỏi làm gì?” Tôi cắm mặt vào bát mỳ mà trả lời.
“Ignore him!” Tôi gào thét trong đầu để cố ăn cho hết bát mỳ mà tôi đã rất vất vả để nấu ra. Ăn nhanh, sắp hết rồi, bỏ đi thì phí lắm.
“Này! Nấu cho anh một bát đi!”
Giờ thì tôi sặc thật. Nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, ho sặc sụa.
Hiểu Phong nhanh nhẹn đưa cho tôi ly nước, tôi cũng không ngần ngại nhận lấy và uống.
“Anh bị gì à?!” Tôi nhìn anh ta, hỏi.
“Không!” Hiểu Phong thản nhiên trả lời, còn mỉm cười với tôi. Tôi sẽ chết vì bị tên này hành hạ mất thôi.
Vậy là tôi bỏ lại cái bát… nước mỳ của mình ở đấy và đi nấu một bát khác cho Hiểu Phong.
Bản thân tôi cũng không hiểu vì sao mình lại có thể kiềm chế không bỏ Sunlight vào trong bát mỳ của anh ta.
Tôi rửa bát và đi lên phòng. Lúc đi ngang qua Hiểu Phong tôi mới chợt nhớ ra.
“Áo của anh tôi để ở phòng khách ý.”
“Uh. Ám – ơn – m…”
Chịu hết nổi kẻ đáng ghét này. Anh ta không trả lời tôi cũng có nghĩ anh ta “mute” đâu mà phải vừa ăn vừa nói thế. Nghe chẳng ra làm sao cả.
Tôi mặc kệ anh ta, đi một mạch về phòng mình. Không quên bỏ lại cho Hiểu Phong một câu nói với giọng không lấy gì làm nhẹ nhàng cho lắm: “Ăn xong nhớ rửa bát rồi hãy đi ngủ đấy!”
Chẳng biết Hiểu Phong ra sao chứ sau đó tôi hả hê mà ngủ ngon lành tới sáng. Trông cái bộ dạng ăn mỳ như trẻ con của anh ta mà tôi buồn cười mãi cho tới khi ngủ.
[Không biết ai mới trẻ con đây?! (^ . ~)">
* * *
Chuông báo hết giờ vừa mới vang lên Thu Yên đã kéo ngay tôi đi thẳng đến căn-tin, để mặc cho Khánh Duy cứ í ới gọi theo sau.
Lối vào căn-tin trường lúc nào cũng đông đúc mà sao cô bạn có thể cứ đi phăm phăm như vậy được nhỉ. Tôi chỉ cần phải tập trung vào bước đi để khỏi bị ngã thôi vì Thu Yên đã ở phía trước làm tiên phong mở đường rồi. Hình như cứ khi nào tiến đến căn-tin là cô bạn lại hăng hái hơn thì phải.
Giống như mấy hôm trước, tôi cũng cầm cái khay đi hết một lượt mà không chọn được món gì ngoài 1ít khoai tây xào với cơm trắng. Họ loại bỏ hết những món chiên rán nhiều dầu mỡ ra khỏi thực đơn thì phải. Tôi thấy nhớ kinh khủng mấy món rán ngày xưa mẹ tôi vẫn làm. Hồi đó mẹ hay làm món gà rán cho tôi ăn lắm, chứ không phải như bây giờ cô giúp việc toàn nấu những món theo kiểu “Thực đơn khoa học” gì đó. Chúng làm tôi hết cả hứng thú ăn cơm. Giờ trường học lại cũng như vậy.
Thu Yên nhìn tôi với bữa trưa của tôi rồi lại nhìn xuống cái khay đầy ắp thức ăn của mình mà không nén nổi tiếng thở dài. Cô bạn buồn rầu nói:
“Tử Yên à, tớ thấy cậu đã quá gầy rồi, không nhất thiết phải ăn kiêng như thế đâu. Chứ không thì…” Cô bạn lại nhìn vào núi thức ăn bày trước mặt mình, “tớ ăn sẽ thấy ngại với cậu lắm!”
“Cậu đang nói gì thế hả?!” Tôi phá lên cười, không hiểu cô bạn đang nói gì nữa.
Thu Yên lắc đầu thở dài rồi bắt đầu ăn, bỏ mặc tôi với một mớ khó hiểu trong đầu. Rồi tôi cũng bắt đầu xử lý bữa trưa của mình.
Potato và Tomato, hai bạn còn bám theo mình đến bao giờ đây. Thế này thì Fried Chicken sẽ chẳng muốn về bên mình đâu. Hix… hix…
“Lại không ăn gì sao?” Một giọng nói chen ngang phá tan cuộc nói chuyện của tôi với bữa trưa của mình. Cái giọng nói này không lẫn đi đâu được. Tôi phải chuẩn bị thêm lọ xịt diệt sâu bọ thôi, không thể để cho con sâu xui xẻo này suốt ngày quấy phá tôi được.
Tôi lờ đi sự xuất hiện của Hiểu Phong, cứ thản nhiên ăn không thèm ngước lên nhìn anh ta một lần. Mấy hôm không thấy tới phá tôi ở trường tưởng anh ta tỉnh ra rồi chứ.
“Ăn cái này đi!” Anh ta nói và đặt xuống trước mặt tôi một chiếc hộp màu xanh dương có in hình mấy con cá đang bơi lội.
“Nực cười!” Tôi nhếch mép, cuối cùng cũng phải ngẩng lên nhìn anh ta. “Tại sao tôi phải làm thế?”
“Không tại sao cả. Bảo ăn thì cứ ăn đi.” Anh ta nói với tôi bằng cái giọng như ra lệnh thì đúng hơn.
Tôi nhìn chiếc hộp rồi lại nhìn Hiểu Phong. Anh ta vẫn đang nhìn tôi, chờ đợi. Tôi cũng cứ thế giương mắt lên nhìn anh ta.
“Còn chờ gì nữa? Mau ăn đi!” Anh ta cáu kỉnh.
“Anh đang nổi cáu với tôi đấy hả...
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like |dislike
vote
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 25
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: [Tiểu, Thuyết], Nếu, em, lỡ, yêu, anh,
Cùng Chuyên Mục
* [Tiểu Thuyết] Nếu em lỡ yêu anh
Bài viết ngẫu nhiên
* Ừ thì chị cũng...yêu em!!!
* ANH CHỈ GIẢ VỜ GIẬN EM THÔI, NHÓC Ạ!
* TRÀ SỮA BẠC HÀ, MÌNH YÊU NHAU ĐI
* ANH SẼ LẠI BẮT EM CHỨ???
* YÊU CẬU LÀ LỰA CHỌN CỦA TỚ
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com