↓

..... bây giờ cô ta đang quấn quít bên Nam Cung Nghiêu."

"Vậy cô không đi ngăn cản, đến đây làm gì?"

"Mừng sinh nhật cùng với anh nha! Mừng sinh nhật cô đơn một mình, đáng thương biết bao." Cô ta thương hại vỗ lên mặt anh, anh né tránh. "Sao nào? Cô ta không nhớ anh rồi, vẫn còn vì cô ta giữ thân như ngọc, người khác không thể đụng vào sao? Không thấy ngu ngốc sao?"

"Đó không phải việc của cô, không cần cô bận tâm."

"Ngũ thiếu thật lạnh lùng, tôi còn dày công giúp anh chuẩn bị một món quà đó." Nam Cung Vũ Nhi lấy một bức thư trong túi ra, trong mắt lướt qua một tia lạnh lùng, cười nhạo."Sinh nhật vui vẻ."

Ngũ Liên nhận lấy, tim đột nhiên nhói đau, cảm thấy rất nặng nề.

Nhưng anh vẫn mở ra, bên trong quả nhiên là một bức ảnh khó coi.

Mặc dù giống như những gì anh đoán, nhưng hai dáng người trần trụi quấn lấy nhau xuất hiện trong tầm mắt anh, anh vẫn bị tổn thương nặng nề, hận không thể chọc thủng đôi mắt của mình. Mắt rất đau, tim cũng rất đau, nghẹt thở, run rẩy, co giật.

Không nghĩ tới, ngày sinh nhật của mình sẽ nhận được một món quà 'tàn nhẫn' đến vậy, điều này là cố ý tra tấn anh sao?

Mặc dù mặt mày xanh lè, đôi môi trắng bệch, anh vẫn không muốn mất phong độ trước mặt cô ta, bày ra dáng vẻ tao nhã bỏ tấm hình vào trong phong thư. "Chụp lén, là thủ đoạn tôi khinh thường nhất. Món quà này, tôi không thể nhận nổi rồi." Đem nó quăng về phía cô ta.

Tuy rằng anh giả vờ rất khéo, nhưng Nam Cung Vũ Nhi vẫn nhìn ra. "Quá lãng phí tấm lòng của tôi rồi."

"Tấm lòng của cô bổn thiếu đã nhận rồi." Ngũ Liên bỏ hai tay vào trong túi quần, bàn tay siết chặt lại, móng tay cắm sâu vào trong da thịt, mới nở một nụ cười.

"Cô làm như vậy, chẳng qua chỉ muốn kích động tôi, để tôi hợp tác với cô. Nhưng, tôi vẫn câu nói đó, tôi không hứng thú. Tôi đã có thể chấp nhận chuyện cô ấy là vợ của Nam Cung Nghiêu. Những thứ này với tôi mà nói không có chút sức sát thương nào. Cô cho rằng cô dùng những thủ đoạn đê tiện này, tôi sẽ mắc mưu cô sao?"

"Thủ đoạn của tôi đê tiện, nhưng nếu Uất Noãn Tâm không muốn, tôi cũng không thể cầm dao kề lên cổ cô ta, ép cô ta tìm Nam Cung Nghiêu, không phải sao? Quyền lựa chọn, là ở trên tay cô ta."

Ngũ Liên bị nói trúng tim đen, nhắm chặt mắt lại, tức giận lại đau đón, một giây cũng không thể giả vờ được nữa, quay người bỏ đi.

Nam Cung Vũ Nhi thừa thắng xông lên, đuổi theo sau anh. "Tôi đê tiện, nhưng ít nhất tôi còn vì mục tiêu của mình mà cố gắng. Còn anh, chỉ biết trốn tránh. Anh cho rằng anh làm bữa tiệc ánh nến như thế này để thổ lộ, cô ta sẽ chấp nhận sao? Đừng nằm mơ nữa, anh trong lòng cô ta, không khác gì một công cụ, anh không bằng một góc của Nam Cung Nghiêu."

"Đừng cho mình là thánh thần, tự cho mình vĩ đại, thực ra anh thật đáng thương hại và yếu đuối, anh là người đàn ông vô dụng nhất tôi từng gặp. Ngũ Liên, anh đứng lại cho tôi. Nếu anh bỏ qua cơ hội lần này, cả đời anh sẽ phải hối hận!"

Câu nói cuối cùng đó, đã khiến Ngũ Liên đứng ngay lại. Ánh mắt mâu thuẫn, đầy tranh đấu và do dự.

Anh khinh thường cô ta sử dụng thủ đoạn đê tiện, nhưng anh thực sự không đành lòng mất đi cô ấy không phải sao?

Không! Anh không cách nào chấp nhận được!

Nam Cung Nghiêu tuyệt đối không phải người có thể mang hạnh phúc đến cho cô, anh không thể mở to mắt nhìn cô nhảy vào hố lửa, anh phải cứu cô. Chỉ sợ rằng, cả một quá trình này cô sẽ bị tổn thương, khiến cô đau đớn.

Nam Cung Vũ Nhi lộ ra một nụ cười thắng lợi, cô ta biết, cô ta đã thành công có được một người cộng tác. Có anh ta, chiến thắng là điều hiển nhiên......



Chương 184 - Party nóng bỏng



Người phụ nữ vừa mở cửa lúc nãy ôm Ngũ Liên từ phía sau, làm nũng lấy lòng. "Ngũ thiếu thật lợi hại nha." Điểm nhẹ lên mũi anh. "Y như lời đồn 'một đêm bảy lần', quả nhiên danh bất hư truyền mà"

"Đương nhiên rồi, cũng không nhìn coi bổn thiếu là ai. Có cô bạn người mẫu nào khác không, giới thiệu cho bổn thiếu biết luôn."

Ngũ thiếu, thật hư...."

Uất Noãn Tâm nhìn Ngũ Liên ở trước mắt thoải mái phóng đãng, bừa bãi không chịu được cảm thấy rất xa lạ, không phải người mà cô quen biết. "Anh, anh tại sao đột nhiên lại trở nên như vậy chứ?"

"Thay đổi? Tôi không hề thay đổi! Mà là em! Lúc em mới biết tôi, không phải tôi cũng như vậy sao?" Ngũ Liên không quan tâm mà nở nụ cười xấu xa. "Ồ..... Tôi biết rồi, có thể gần đây tôi không có hứng thú đùa giỡn với phụ nữ, để em hiểu lầm tôi là 'người đàn ông ăn chay'. Tôi là đàn ông, tôi có nhu cầu, đương nhiên phải tìm phụ nữ rồi. Không lẽ, tôi phải giống như dây leo, suốt ngày ở trong nhà xem tivi chơi máy bay à?"

Anh ngang ngược cười to, lời nói đầy trắng trợn, cũng coi đây là niềm vui, đắc ý, liếc mắt đưa tình với người phụ nữ bên cạnh.

"Nói đi cũng phải nói lại, em đang kinh ngạc điều gì chứ? Em cũng không phải bạn gái tôi, tôi chơi đùa như thế nào, cần em phải quản sao?"

Uất Noãn Tâm không muốn tiếp tục nhìn anh phóng đãng bừa bãi, để bình thủy tinh trên bàn. "Mặc kệ ra sao, hôm qua lỡ hẹn với anh là tôi không đúng, tôi xin lỗi anh. Trong này là ngôi sao may mắn, tôi tự tay là cho anh, chúc anh sinh nhật vui vẻ." Cô nghiến răng nghiến lợi. "Anh với bạn gái anh vui vẻ đi nhé!"

Xoay người, bước nhanh ra ngoài.

Ngũ Liên đứng dậy muốn đuổi theo, người phụ nữ bên cạnh cứ như con bạch tuột quấn lấy anh. "Ngũ thiếu, đuổi theo cô ta làm gì? Em hầu hạ anh được rồi...."

Ngũ Liên bắt lấy tay cô ta, đẩy ra, gào thét. "Cút..."

Tại sao nhìn cô buồn, chính mình còn buồn hơn sao chứ? Là cô lỡ hẹn trước, là cô không quan tâm anh, ngược lại tại sao anh lại áy náy như vậy chứ?

Uất Noãn tâm chạy về nhà mình, vỗ ngược mở dốc, vẫn không thể tin chính mình vừa nhìn thấy điều gì.

Người đó không phải Ngũ Liên.... không phải....

Nhưng...

Người đó chính là anh mà!

Có lẽ cô đã quen mặt dịu dàng của anh, dần dần quên đi trong người anh dẩn giấu một con sói, không phải người hiền lành. Chính anh cũng từng nói, con người thật của anh, chính là bộ dạng lúc cô mới quen anh kia sao? Báo đạo, dâm loạn, tàn nhẫn!

Nhưng cô vẫn không có cách nào chấp nhận được!

Di động đột nhiên đổ chuông, cô giật mình hết hồn, đợi một hồi mới nhận điện thoại, đầu dây bên kia truyền đến tiếng chất vấn của Nam Cung Nghiêu. "Về nhà rồi sao?"

"Vâng!"

"Tên bại não kia có ăn đậu hũ em không?"

"Không có!"

"Thật chứ? Vậy cậu ta không trách em sao?"

"Không có!"

Có lẽ anh có hơi không tin, không nói chuyện một hồi lâu.

"Anh ấy...... hình như có hơi kỳ lạ......" Uất Noãn Tâm do dự mở miệng, trong đầu cứ nghĩ lại cảnh anh đang liếc mắt đưa tình với người phụ nữ kia.

"Kỳ lạ như thế nào?"

"Em không biết, có lẽ em nghĩ quá nhiều rồi! Anh đang trên đường đến sân bay sao?"

"Sân bay?"

"Đúng vậy! Không phải anh phải xuất ngoại một tháng sao?"

"Không có! Ai nói với em chứ?"

"Không, không có gì!" Vũ Nhi chắc chỉ muốn kích thích cô một chút thôi. "Em muốn nghĩ ngơi một lát!"

Từ sáng đến giờ, liên tục chạy gấp rút, ngồi xe, không ngờ khi trở về lại chứng kiến cảnh đó, sức cùng lực kiệt rồi, cần phải có thời gian tiêu hóa.

.........................

Tan ca, Nam Cung Nghiêu chạy thẳng đến nhà Uất Noãn Tâm. Tìm một nơi đỗ xe, đang tính lái xe vào. Một chiếc thể thao Lotus chói mắt như lửa đột nhiên bay đến, xoay một vòng, nghênh ngang chiếm lấy chỗ để xe của anh.

Ngũ Liên xuống xe, hai bên tay trái phải ôm hai cô người mẫu tóc vàng, dáng vẻ lông bông nói: "Thật ngại quá, chiếm mất chỗ để xe của anh rồi. Nhưng mà ai kêu anh chậm chạp, do dự không quyết, đồ vật rất dễ bị người khác cướp mất nha!"

Nam Cung Nghiêu nghe ra ẩn ý trong lời nói của anh, chỉ là lười đáp lại, tìm một chỗ đổ xe khác.

Bốn người cùng đi vào thang mắt, trong lúc đó Ngũ Liên cũng thỉnh thoảng rủ rỉ bên tai người đẹp trong lòng, lời nói lộ liễu, có lúc cũng không quên làm những động tác hạ lưu.

Nam Cung Nghiêu biết Uất Noãn Tâm nói điều 'kỳ lạ' là gì rồi. Trước khi Ngũ Liên vào nhà, gọi anh.

Anh để cho người đẹp vào nhà đợi trước, hết sức lưu manh bỏ tay vào túi, hỏi: "Nam Cung tổng tài, có gì chỉ giáo sao?"



Chương 185 - Trong lòng chỉ có anh



Nhìn thấy bộ dạng Ngũ Liên lông bông, Nam Cung Nghiêu nổi giận: "Cậu lại muốn giở thủ đoạn bịp bợm gì nữa đây?"

"Thủ đoạn bịp bợp gì chứ?" Vẻ mặt Ngũ Liên không hiểu, vô tội, nhưng mặt mày vẫn toát ra một lồng khí không đứng đắn. "Bản thân anh chậm chạp, tôi nhìn thấy chỗ đỗ, thì tự nhiên tôi chạy vào đó thôi, không lẽ ngay cả việc này cũng nổi giận như vậy sao? Lại muốn dùng vũ lực bắt tôi xin lỗi anh sao?"

"Cậu ít có giả vờ đi!" Anh chướng mắt nhất khi nhìn thấy cậu ta như vậy, giả vờ giả vịt còn muốn giả làm kẻ đang lên cơn à?

Ngũ Liên "hey" một tiếng. "Không biết tôi lại chọc vào chỗ nào của anh rồi? Tôi mang phụ nữ về nhà mình cũng cần anh quản sao? Anh cho mình là ai chứ? Cảnh sát quốc tế sao?"

"Tôi cảnh cáo cậu, tốt nhất đừng giở trò, nếu không tôi không để yên cho cậu đâu."

Ngũ Liên bước bước vài bước chậm rì về phía trước, giương mắt nhìn thắng anh, nhếch môi nở nụ cười giễu. "Nam Cung Nghiêu, anh không cảm thấy mình rất nhàm chán sao? Tôi đối xữ tốt với Uất Noãn Tâm, anh lại cảnh cáo tôi đừng dây dưa với cô ấy. Bây giờ tôi chuyển mục tiêu, chơi đùa với người phụ nữ khác, anh lại nói tôi giở trò. Nực cười!"

"Ngũ Liên tôi từ lúc sinh ra đến giờ, vẫn chưa từng sợ ai, sự uy hiếp của anh, không có tác dùng gì với tôi hết, bổn thiếu muốn gì, anh không nhúng mũi vào được đâu! Nếu như anh biết sợ rồi, thì lấy dây mà trói Uất Noãn Tâm lại, hai mươi bốn giờ không rời khỏi một bước. Nếu không, đừng đến làm phiền tôi!"

Sự tức giận của Nam Cung Nghiêu chính thức bị khơi dậy, đấm một đấm về phía Ngũ Liên, trong nháy mắt anh quay đầu, tao nhã cúi thấp xuống dưới nách anh, ngón ay nhẹ nhàng đưa ra phía sau. Nhấn vào chuông cửa. Liền nở nụ cười hư hỏng. "Anh vẫn còn muốn đánh sao?"

Tiểu nhân để tiện! Cơn giận còn sót lại của Nam Cung Nghiêu chưa tan hết, nhưng vẫn kìm nén hạ nắm đấm xuống.

Uất Noãn Tâm mở cửa, nhìn thấy hai người đứng đối mặt nhau, cảm thấy bầu không khí có gì không đúng. "Hai người...."

Ngũ Liên nở nụ cười cực kỳ vui vẻ, mặt mày cực kỳ không đứng đắn. "Em có khách đến, tôi không quấy rầy nhé." Gây sự tông vào Nam Cung Nghiêu, tao nhã quay về nhà mình.

Đồ ẻo lã vô dụng, chỉ biết dựa vào phụ nữ. Nhưng anh cũng không hấp tấp, muốn trị cậu ta, anh còn rất cơ hội mà! Nam Cung Nghiêu cười lạnh, dập tắt tức giận, bước vào nhà Uất Noãn Tâm.

"Sao anh lại đến đây?"

"Nhớ em, thì đến thôi." Nam Cung Nghiêu quét bỏ thái độ thù địch lúc nãy, vẻ mặt dịu dàng ôn hòa, ôm nhẹ lấy cô. "Vừa mới làm cơm sao? Hình như anh đến rất đúng lúc thì phải."

"Anh và Ngũ Liên.... Lúc nãy...."

"Không có gì, vừa hay gặp ở thang máy, cùng nhau đi lên thôi." Nam Cung Nghiêu nói bâng quơ cho qua. Anh cũng không muốn giống lúc trước, cứ lấy quan hệ của hai người ra tức giận, như vậy chỉ khiến chính mình trở thành người ngang ngược thích gây sự trong lòng cô mà thôi. Lúc cần thiết, anh cũng phải biết khéo léo đưa đẩy.

"Ờ...." Lúc nãy rõ ràng cảm thấy sát khí rất nặng. Được cái trên mặt hai người không bị thương, chắc hẳn không có đánh nhau.

Uất Noãn Tâm dọn chén đũa, bới cơm cho Nam Cung Nghiêu. "Không biết anh sẽ đến, cho nên chỉ làm hai món. Nếu như không đủ, em sẽ làm thêm."

"Không cần, như vậy đã không tồi rồi!" Nam Cung Nghiêu trêu chọc. "Mỗi món đều làm nhiều như vậy, quả nhiên sức ăn rất lớn."

"Đâu có đâu, chuẩn bị để ngày mai mang đến công ty làm bữa trưa."

Uất Noãn Tâm ăn một chút cơm, chần chờ hỏi: "Lúc vừa mới lên lầu, anh có cảm thấy..... Ngũ Liên có gì lạ không?"

Nam Cung Nghiêu dừng đũa lại, lông mày nhíu lại. "Chúng ta phải nói chuyện của cậu ta trong lúc ăn cơm sao?"

"Xin lỗi, anh tức giận sao?"

"Không có! Chỉ cảm thấy có hơi buồn nôn. Điều em gọi kỳ lạ, là chỉ cậu ta dẫn hai người phụ nữ nước ngoài về nhà sao?"

"Lại dẫn về sao?" Ba ngày liên tiếp, đêm nào anh cũng hoạt động. Mỗi buổi tối, đều nghe thấy tiếng nhạc náo nhiệt của party từ nhà anh vọng ra, thỉnh thoảng..... còn có tiếng phụ nữ rên rỉ. Không khỏi lo lắng cho hành động phóng túng như vậy của anh, rất có nguy cơ kiệt sức mà chết.

"Đó không phải phong cách thường ngày của cậu ta sao?"

"Nhưng mà....."

"Anh biết em muốn nói gì, em cho rằng cậu ta không phải người thoải mái phóng túng như biểu hiện bên ngoài. Nhưng đó chẳng qua vì cậu ta chơi đùa với phụ nữ quá nhiều, nhất thời chán chê, cho nên mới tập tung hỏa lực đối phó em, ngụy trang thành người tốt mà thôi. Em mặc kệ cậu ta, cậu ta mất hứng thú, tự nhiên sẽ quay trở lại lối sống trước kia thôi. Thời gian quen biết của hai người không dài, em cũng không hiểu rõ cậu ta. Cậu ta vốn đã cuộc sống riêng của mình, chỉ thấy hứng thú nhất thời với em mà thôi. Bây giờ không còn cảm thấy mới mẻ nữa, tiếp tục phóng túng, là chuyện bình thường thôi."

Lòng Uất Noãn Tâm khó chịu, không muốn tin Ngũ Liên là người giống như những gì anh nói.

Nam Cung Nghiêu ngồi im quan sát phản ứng của cô. Quả thật, anh đã nói dối, anh biết rất rõ, Ngũ Liên chỉ nhất thời hứng thú nhưng vẫn có tình cảm thật lòng. Nhưng anh không thể xác định, sự 'tình cảm thật lòng' của Ngũ Liên có thể kéo dài được bao lâu. Cho dù anh không yêu Uất Noãn Tâm, cũng không để cho hai người đến với nhau, cậu ta không phải là người có thể ủy thác cả đời.

Anh cố ý nghiêm mặt lại, giả vời tức giận. "Sao nào? Cậu ta chơi đùa với phụ nữ, em ghen sao?"

Cô cười gượng gạo. "Không phải! Được rồi, không có chuyện gì, ăn cơm đi!"

"Noãn Tâm...." Anh bỗng nhiên dịu dàng gọi cô. "Đừng nghĩ đến cậu ta nữa, được không? Anh không muốn giữa chúng ta có người thứ ba. Anh biết như vậy rất ích kỷ, nhưng anh vẫn hy vọng, trong lòng em chỉ có anh."

"Vâng! Tình cảm của em với Ngũ Liên, chỉ xuất phát từ tình bạn...."

Anh để ngón trỏ trên môi cô. "Đừng nhắc đến cậu ta. Anh không muốn nghe tên của cậu ta thêm lần nào nữa."

Uất Noãn Tâm thu dọn chén đũa, từ trong nhà bếp đi ra, thấy Nam Cung Nghiêu đang mặc áo vest, có hơi luyến tiếc. "....... Anh phải đi sao?"

"Ừ! Công ty vẫn còn chút việc phải xử lý." Ánh mắt Nam Cung Nghiêu né tránh. Anh gạt cô, công ty vốn không có việc, mà là Vũ Nhi không khỏe, anh phải về chăm sóc.

Uất Noãn Tâm có thể nhìn ra một chút gì đó từ trong ánh mắt trốn tránh của anh, nhưng không bới móc, chỉ giúp anh sửa lại caravat. "Vâng! Chạy xe cẩn thận một chút."

Đưa anh đến thang máy, hôn nhẹ tạm biệt. Cho đến khi thang máy cho biết đã xuống đến tầng trệt, mới về nhà. Thầm thở dài, tình trạng 'phòng không gối chiếc', đến khi nào mới kết thúc đây.<<1 ... 3940414243 ... 45>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
80s toys - Atari. I still have
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50045340
Visits Today: 118632
This Week: 547101
This Month: 2039786

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50045353
Visits Today: 118645
This Week: 547114
This Month: 2039799

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50045340
Visits Today: 118632
This Week: 547101
This Month: 2039786

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 86
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Hợp, đồng, hôn, nhân, 100, ngày, (, phần, 2, ),
Cùng Chuyên Mục
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
* Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
* Chạm tay vào yêu thương
Bài viết ngẫu nhiên
* Một câu chuyện cảm động
* [Tiểu Thuyết] 1 Lít Nước Mắt - Nhật Kí Aya Kitou
* Em chết đi! Anh sẽ...
* Tặng những người yêu nhau nhưng không thể ở bên nhau
* Truyện ngắn | 18 năm chờ đợi tình yêu
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com