Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
Chương 186 - Anh không muốn em sao
Nam Cung Nghiêu chạy vội về nhà, Nam Cung Vũ Nhi nói là dạ dày của cô ta có hơi buồn nôn, ăn chén cháo thì ngủ rồi.... Đương nhiên, vẫn cần Nam Cung Nghiêu ở bên cạnh cô ta, làm 'gối ôm hình người' cho cô ta.
Nửa đêm, Nam Cung Nghiêu đang ngủ say, mơ màng cảm thấy có người đang sờ nơi dưới thân của anh, anh lập tức tỉnh lại. Kinh ngạc nắm lấy bàn tay kia. "Vũ Nhi, em đang làm gì vậy?"
Ánh trăng ngoài cửa sổ sáng ngời, đôi ngươi của Nam Cung Vũ Nhi cũng sáng khiến người khác kinh ngạc, khóe môi cong lên nở nụ cười mê hôn. "Anh từng có nhiều người phụ nữ như vậy, không lẽ không biết em đang làm gì sao?"
Nam Cung Nghiêu nhíu mày. "Đừng gây rối nữa, mau ngủ đi!"
"Em không gây rối, từ năm mười bốn tuổi, em vẫn một mực chờ đợi cho đến đêm nay, em muốn trở thành người phụ nữ của anh!" Giọng nói của cô ta rất dịu dàng rất quyến rũ, lại tràn đầy quyết tâm mãnh liệt.
Bàn tay phải phủ lên vùng kín của anh, vuốt ve, vỗ về một cách thành thạo. "Anh xem.... nó cũng cứng rồi..... không lẽ anh không muốn em sao?"
"Vũ Nhi!"
"Hở.... có nhiều đêm, anh đều cứng lên.... nó còn thành thật hơn anh nhiều." Nam Cung Vũ Nhi dùng ánh mắt hấp dẫn anh, quyến rũ anh, từ từ cởi áo ngủ của mình.
Bên trong không mặc gì, cơ thể hoàn mỹ không chút khiếm khuyết cứ như vậy phơi bày trước mặt anh.
Một cơn sóng lớn đen xì nổi cuồng cuộng trước ngực, gơi cảm lại mê hoặc. Nụ hoa ở trước ngực dựng thẳng lên, thẹn thùng trắng nõn, chờ đợi người ta đến hái.
Vòng eo tinh tế, hai bên rốn có xăm hình một con phương hoàng, như ẩn như hiện, muốn giương cánh bay lên, rất mê người, cùng với bụi rậm kia, tất cả đều hoàn mỹ, cô ta đúng là báu vật trời sinh.
Thối nát mà lẵng lơ, phóng đãng lại ngây thơ, cả người tản ra vẻ đẹp kỳ dị. Khóe mắt nhếch lên, tản ra toàn bộ sức hấp dẫn vô cùng quyến rũ, trong sáng mà xinh đẹp, làm cho đàn ông không thể không động lòng.
Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu lắng đọng một tia u ám, ánh mặt đột nhiên trở nên nóng rực, nhịp tim trong phút chốc dừng đập.
Khi thấy người phụ nữ mình yêu nhiều năm cứ trần trụi như vậy phơi bày trước mặt anh, cái cảm giác hấp dẫn này, quả thực không thể chống cự lại. Hơn nữa, anh còn là đàn ông.
Nam Cung Vũ Nhi nở nụ cười cực kỳ mê hoặc, ánh mắt ngang nhiên liếc nhìn phân thân của anh, đắc ý cười. "Anh xem, nó càng ngày càng cứng rồi kìa...." Từ từ ngồi xuống bên cạnh anh, vừa dùng ánh mắt quyến rũ, vừa chậm rãi cúi người xuống, đến gần má anh, hà hơi vào. "Anh không muốn em sao? Hử?"
Hô hấp của Nam Cung Nghiêu ngày càng khó khăn, quay mặt qua chỗ khác. "Vũ Nhi, đừng như vậy!" Tiếng nói của anh khàn khàn, giọng nói căng như dây cung.
"Anh vẫn mạnh miệng đến vậy...." Nam Cung Vũ Nhi cười nhỏ, trở tay tấn công xuống phân thân của anh, khiến cho anh như một luồng điện giật run rẩy. "Ưm..."
"Nghiêu.... em yêu anh rất nhiều rất nhiều năm, em biết, anh cũng yêu em. Để em làm người phụ nữ của anh, được không?"
Giọng nói của cô ta vô cùng mềm mại, mang theo một sự cầu xin và buồn phiền. Nhẹ nhàng cắn lấy vành tai anh, chiếc lưỡi linh hoạt xoay tròn trong ốc tai của anh, liếm láp, anh căng thẳng nắm chặt ra giường, muốn đẩy cô ta ra, nhưng cả người không có sức, khắp người như bị thiêu đốt.
Chỉ có thể cố gắng chịu đựng, rất khó chịu.
Xương quai xanh trắng nõn quyến rũ, da thịt láng mịn bóng loáng, đường rãnh sâu và sát nhau, ma sát, tất cả mọi phía đều kích thích anh.
Đôi môi mộng, cuối cùng cũng dừng ở trên môi anh, nhẹ nhàng cắn mút, luồng nhiệt từ đầu lưỡi phác họa trên môi anh, nụ cười yêu kiều, nở ra để dụ dỗ anh, chiếc lưỡi thơm tho thâm nhập, đi vào trong miệng anh, dây dưa với lưỡi anh ở nơi dày đặc mùi hương nam tính, lấy hết mọi khả năng có thể để khiêu khích anh.
"Vũ Nhi..... đừng, đừng như vậy....."
"Rõ ràng anh cũng rất muốn em, không phải sao? Tại sao phải cố gắng đè nén xuống? Chỗ đó.... sắp phát nổ rồi...."
Cô ta nở nụ cười yêu nghiệt, cầm lấy tay anh, xoa lên chính nụ hoa của mình, vuốt ve, nắm lấy, miệng phát ra thoải mái phát ra tiếng rên rĩ.
"Ưm...a ... Nghiêu, cầu xin anh muốn em.... muốn em.... để em trở thành...."
Chống cự, đã trở tành một chuyện cực kỳ đau khổ, Nam Cung Nghiêu khó có thể chống lại, thậm chí còn từ từ đáp lại cô ta. Một tay giữ chặt lấy ót cô ta, đè về phía mình, tay còn lại xen sâu vào trong làn tóc của cô ta. Nụ hôn này, ngày càng dai dẳng. Lửa nóng bùng nổ.
Nhưng ngay lúc này, trong đầu anh đột nhiên lóe lên khuôn mặt của một người.
Trong giây lát, lại nhớ đến căn biệt thự âm u lạnh lẽo kia, hai thi thể nằm trong vũng máu. Một cô bé ba bốn tuổi đang ôm con gấu winnie pooh, hoảng sợ nhìn mình.
Như gặp tiếng sét kinh hoàng!
Anh dùng sức đẩy Nam Cung Vũ Nhi ra, sức quá lớn, làm cô ta suýt ngã xuống đấy, kinh ngạc nhìn anh. Không rõ trong một dây trước anh còn đang mạnh mẽ phản ứng lại, tại sao đột nhiên lại đối xữ với mình thô bạo như vậy.
"Nghiêu...."
"Vũ Nhi, anh không thể muốn em!" Gân xanh trên cổ Nam Cung Nghiêu 'thình thịch' đập, hai tay nnắm chặt lại, đau khổ như bị trùng độc xông đến, cắn xe tim anh.
"Vì sao chứ?" Nam Cung Vũ Nhi đau khổ lại nhục nhã. Cô ta đã hạ thấp mình như vậy để quyến rũ anh, tại sao anh vẫn còn chống lại như vậy chứ?
"Anh không thể!"
"Bởi vì Uất Noãn Tâm sao? Anh yêu cô ta sao? Cho nên mới không muốn em sao?"
Nam Cung Nghiêu im lặng. Trong giây phút kia người đầu tiên anh nghĩ đến quả thực là cô ấy, anh không thể phản bộ cô ấy. Nhưng anh cũng có nguyên nhân khác, là anh giết chết ba mẹ của Vũ Nhi. Nếu như sau này cô biết cô mang chính mình cho một tên sát thủ lạnh lùng giết chết cha mẹ mình, cô nhất định sẽ đau đớn không muốn sống, anh không thể khiến cô đau khổ như vậy.
Nam Cung Vũ Nhi suy sụp, kêu gào như điên loạn. "Tại sao hả? Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Cô ta chẳng qua chỉ là một con cờ để giao dịch trong chính trị, anh sao có thể yêu cô ta chứ? Tại sao lại đối xữ với em tàn nhẫn như vậy chứ?"
Nhảy bổ lên cắn xé xô đẩy đánh loạn. "Anh cút cho tôi.... cút đi.... tôi không muốn nhìn thấy anh! Cút!"
Nam Cung Nghiêu lặng lẽ nhìn cô ta, xoay người rời khỏi, để cô ta một mình đứng im tại chỗ, ôm lấy đầu khóc.
Trời gần sáng, đôi mắt sưng đỏ của Nam Cung Vũ Nhi tản ra một sự căm hờn khát máu.
Uất Noãn Tâm, tôi có chết cũng không tha cho cô!
Chương 187 - Hành vi phóng túng
Từ sau lần lỡ hẹn sinh nhật, Uất Noãn Tâm vẫn còn cảm thấy áy náy với Ngũ Liên, rất muốn bù đắp lại. Nhưng bên cạnh anh luôn có các cô gái khác nhau ra vào, cho nên cô không có cơ hội. Buổi sáng ngày chủ nhật, vừa sáng banh mắt cô nhìn chằm chằm, cũng không thấy có người phụ nữ nào đi ra. Cho đến gần trưa, mới nhấn chuông cửa nhà anh.
Năm phút trôi qua, Ngũ Liên mới mở cửa, đầu tóc rối loạn, còn buồn ngủ, nhưng vẫn còn rất đẹp trai, dáng vẻ lười biếng. Uể oải dựa vào cạnh cửa, chỉ mở một con mắt. "Có chuyện gì sao?"
Uất Noãn Tâm lại có chút căng thẳng. Mấy ngày không nói chuyện, liền có hơi lấy làm lạ, mở miệng nhưng không biết phải nói gì.
"Không có chuyện gì tôi ngủ tiếp đây!"
"Đợi đã.... tôi định mời anh qua nhà ăn cơm trưa."
"Nhưng tôi rất mệt, muốn đi ngủ."
"Ờ..." Uất Noãn Tâm nhất thời có hơi thất vọng. "Vậy anh ngủ tiếp đi!"
"Đứng lại! Không ăn cơm trưa được, không phải vẫn còn cơm tối sao? Sáu giờ tối gặp!"
"Ừ!" Uất Noãn Tâm đi một chuyến đến siêu thị mua đồ ăn, rất có lòng chuẩn bị một bàn cơm, ngồi chờ Ngũ Liêm. Cho đến sáu giờ rưỡi, đại thiếu gia mới xuất hiện, ngã nghiêng ở cửa, nở nụ cười cực kỳ đẹp về phía cô, chào hỏi một cách hư hỏng. "Hi! Em yêu."
Tim Uất Noãn Tâm ngừng đập một hồi.
Không biết có phải mấy ngày không gặp hay không, hôm nay thực sự bị anh làm cho hoảng sợ.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng, quần âu, rất thản nhiên mà đứng ở chỗ đó, nở nụ cười xấu xa với cô.
Thông thường thì, cô cảm thấy người đàn ông mặc áo sơ mi màu hồng phấn rất ẻo lả, nhưng Ngũ Liên mặc lên, sự phong độ kia, thì khỏi phải bàn rồi. Chỉ có một từ, không phải gọi "Boy over flower' sao? Có lẽ ông trời đặc biệt ban cho anh. Anh cứ nở nụ cười không đứng đắn như vậy, khuôn mặt đẹp, làn da trắng, đôi mày rậm hơi gợn sóng, đôi mắt như tính tú, rực rỡ sáng ngời, đôi môi đỏ, như cánh hoa đào, đẹp không chịu được, thanh lịch nhàn nhã.
Không thể không cảm thán sự ưu ái của thượng để với anh, dường như mọi thứ tốt nhất đều có trên người anh, vì thế mới có tồn tại một người đàn ông hoàn mỹ như anh vậy.
Đương nhiên, cô chỉ đang nói đến ngoại hình thôi!
"Anh đến rồi!"
"Hiếm khi được em mời ăn cơm, tôi sao có thể không nể mặt chứ?" Anh cứ coi đây như nhà mình, nghênh ngang đi vào, đặt mông ngồi xuống, bắt chéo hai chân. "Năm món ăn một món canh, không tệ nha! Phát lương rồi à!"
"Không có!"
"Vậy sao lại hào phóng đến vậy chứ? Tôi nhớ rõ em rất keo kiệt mà!"
"...." Uất Noãn Tâm không có lời nào để nói. Mấy ngày không gặp, miệng mồn vẫn độc địa như vậy, không chế giễu thì miệng anh sẽ ngứa chắc?
"Ăn cơm thôi mà, anh nhiều lời thế!"
"Cắt!"
"Hôm sinh nhật anh, tôi vốn muốn chạy qua đó, nhưng mà...."
"Nhưng em chọn đến nơi hẹn Nam Cung Nghiêu, đúng không?"
"....Cũng không thể hoàn toàn nói như vậy, anh nghe tôi giải thích, thực ra...."
"Đủ rồi! Không cần thiết!" Tuy điệu bộ Ngũ Liên lông bông, nhưng ánh mắt vẫn lộ ra một sự lạnh lẽo. "Em cứ luôn tìm đủ mọi cớ, tôi không phân biệt được thật giả. Với lại, cũng chỉ là một cái sinh nhật thôi, cũng không có chuyện gì to tát cả. Em không đến, tôi mở party tình ái càng vui vẻ hơn."
Tuy mặt anh tỏ ra không có gì, nhưng Uất Noãn Tâm càng cảm thấy anh đang cố ý làm bộ, cô càng áy náy hơn.
"Không cần biết như thế nào, tôi vẫn nợ anh một lời xin lỗi. Bữa cơm này, coi như một sự bồi thường nhỏ của tôi, anh có thể tha thứ cho tôi không?"
"Trên thế giới không phải bất cứ chuyện gì sau khi xảy ra nói lời xin lỗi thì có thể bù đắp được, tổn thương đã tạo thành, nói nhiều hơn lời tha thứ cũng vô dụng! Bởi vì, vết sẹo đã nằm ở đây!"
Anh nghiêm túc nói câu đó, vài giây sau, đột nhiên cười. "Xem bộ dạng em nghiêm túc chưa kìa, tôi đùa thôi mà, Tôi thực sự không để ý chuyện em lỡ hẹn, em cũng có người nhà của em. Tôi chỉ là một người ngoài, có thể so với ông xã em sao?"
"Anh thực sự nghĩ vậy sao?" Nhưng sao cứ cảm thấy, anh càng nói không để ý thì lại càng để ý nhỉ?
"Đương nhiên! Em cũng nhìn ra mà, mấy ngày nay vui vẻ biết bao nhiêu."
"Nhưng tôi cảm thấy người đó không phải anh."
"Không phải tôi thì là ai? Vật nhỏ à, để tôi nói em biết, đàn ông là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới. Lúc trước tôi nhàm chán đến phát sợ, mới tốn nhiều công sức như vậy trên người em, tôi lại hiểu lầm đó là thích, nhưng sau này phát hiện chẳng qua đầu óc bị chập mạch trong phút chốc thôi. Chỉ vì một cọng cỏ mà bỏ lỡ cả khu rừng rậm, tôi thực sự là không được!"
"Được rồi, cứ coi như anh đang nói thật đi, cũng phải chú ý đến sức khỏe. Đêm nào anh cũng như vậy, tôi thực sự lo lắng cơ thể anh ăn không tiêu đó."
"Tất nhiên rồi, tục ngữ có câu 'chỉ có con trâu mệt chết, không có đất canh xấu." Tôi cũng không muốn làm cho thận mệt chết. Bằng không vậy đi, em mỗi ngày tiềm canh bổn thận tráng dương, để tôi tăng thêm chút sức chiến đấu!"
Uất Noãn Tâm liếc mắt xem thường, không có cách nào nói chuyện với anh mà.
"Anh muốn làm sao thì làm, tôi mặc kệ!"
"Đừng mà! Những người phụ nữ khác chỉ yêu tiền và thân thể tôi, chỉ có em quan tâm tôi. Nếu ngay cả em cũng mặc kệ tôi, tôi rất đáng thương đó!"
"Anh sai rồi, tôi còn yêu tiền của anh hơn mấy người phụ nữ kia! Tôi như vậy gọi là bỏ con cá nhỏ, để bắt con cá lớn đó!"
Ngũ Liên mỉm cười. Nếu quả thực như vậy, càng hay, anh cũng không cần phải đau khổ như vầy. Anh đã làm hết tất cả mọi chuyện mà anh tự cho mình mãi mãi không thể làm được, nhưng vẫn không thể làm cho cô yêu anh. Cái cảm giác thất bại này, không dễ chịu chút nào!"
Anh biết khoảng thời gian này chính mình rất bừa bãi, để mình dấn thân vào tình ái, để quên cô đi, nhưng không làm giảm bớt chút đau khổ nào, ngược lại chỉ khiến chính mình càng thêm trống rỗng, hoàn toàn mất đi cảm giác hứng thú làm chuyện đó. Bây giờ ngay cả phụ nữ cởi sạch đồ năm trước mặt anh, cũng chỉ làm anh cảm thấy ghê tởm, một chút kích thích cũng không có.
Quá đau khổ rồi!
Bỗng nhiên không biết phải đối mặt với cô như thế nào, chỉ biết trốn tránh.
"Buổi tối còn có hẹn, tôi đi trước đây!"
"Nhưng anh vẫn chưa ăn xong cơm mà!"
Anh giả vờ phóng túng trả lời. "Em nói xem đàn ông sẽ thỏa mãn ở trên trước hay ở dưới?" Vẫy tay, bỏ đi.
Uất Noãn Tâm đứng im tại chỗ, không biết vì sao, rất đau lòng.....
Chương 188 - Ngũ Liên thổ lộ
Bắt đầu từ ngày hôm đó, Ngũ Liên không đến tìm Uất Noãn Tâm, mà cô cũng không chủ động tìm anh, hai người cũng không chạm mặt nhau. Không biết có phải thời gian làm việc và nghỉ ngơi trái ngược nhau, anh ban ngày ở nhà tối thì ra ngoài, hay là..... anh không hề trở về nhà lần nào.
Lúc đầu, Uất Noãn Tâm không thấy quen, mỗi lần đi qua cửa nhà anh, đều muốn nhấn chuông. Nhưng nghĩ đến thái độ và hành động của anh, lại chùn bước. Rồi từ từ cũng quen dần. Thời gian bình thản trôi như nước chảy, cứ như vậy hơn nửa tháng trôi qua.
Hôm nay vừa hay lại là cuối tuần, được nghỉ ở nhà, đang định xem phim, thì đột nhiên Trần Nhiên gọi đến. Giọng nói của cô ấy nghe bất an và không yên, ấp a ấp úng một lúc, mới nói được một câu hoàn chỉnh. "Noãn Tâm, cô, cô theo tôi đến bệnh viện được không?"
Uất Noãn Tâm vội gọi taxi đi qua đó, hai người đứng ở trước bệnh viện phụ sản. Lúc đầu cô cứ nghĩ cô ấy bị mắc bệnh phụ khoa gì đó, khó có thể mở miệng, ai ngờ Trần Nhiên dừng bước ở phòng phẫu thuật. Một hồi lâu cô mới bình tỉnh lại. "Cô chắc chắn là chỗ này chứ?"
"Ừ!" Trần Nhiên cúi đầu, cả người run rẩy. "Cô có thể giúp tôi điền vào bản khai được không? Tôi sợ!"
"Không phải cô không có bạn trai sao?"
"....Ừ!"
"Vậy cha của đức bé biết không?"
Cô ấy cắn đôi môi trắng bệch. "Biết! Anh ấy cho tôi một số tiền, bảo tôi bỏ đứa bé!"
Uất Noãn Tâm liền tức giận. "Anh ta không biết phá thai có hại rất lớn với phụ nữ sao? Đồ khốn, tôi đưa cô đi nói rõ với anh ta."
"Không được.... Cô không thể đi...." Trần Nhiên dùng sức giãy giụa. "Noãn Tâm, tôi cầu xin cô đó.... Đứa bé này, thực sự không thể giữ lại. Nếu như tôi có cách khác, cũng sẽ không chọn cách này. Cô là người bạn tốt nhất của tôi, xin cô tôn trọng tôi, có được không?"
Cô ấy cầu xin, chỉ thiếu...
