↓

, ai mới dám to gan như vậy! Thực sự không biết con hồ ly nhỏ Uất Noãn Tâm có bản lĩnh gì, ngay cả Ngũ thiếu cũng bị ngược đãi thảm hại đến vậy, thật đau lòng nha...."

"Bớt nói nhảm đi! Mục đích hôm nay tôi tìm cô, cô hiểu rất rõ mà!"

"Mục đích? Mục đích gì?" Nam Cung Vũ Nhi tỏ ra ngây thơ, nhún vai.

Người đàn bà dối trá! Trong lòng Ngũ Liên khinh thường. "Lần trước cô nói, muốn tôi hợp tác mà!"

"Nhưng anh từ chối rồi! Tôi còn tưởng, anh thực sự vĩ đại đến vậy, thì ra.... cũng biết cái đạo lý 'người không vì mình, trời tru đất diệt' nha."

"Đừng đánh đồng tôi với loại người như cô, bổn thiếu thật ghê tởm!"

Cô ta mia mai trả lời. "Nhưng anh chủ động tìm cho mình một người hợp tác ghê tởm, không phải càng ghê tởm hơn sao? Anh cho rằng mình cao thương lắm sao."

"Tôi đồng ý hợp tác với cô, nhưng điều kiện tiên quyết là, không được tổn thương Noãn Tâm. Nếu như cô ấy có một tí tổn hại nào, bổn thiếu sẽ lấy mạng của cô để bù đắp lại."

Nam Cung Vũ Nhi như nghe được câu chuyện cười nào đó, chua ngoa châm chọc. "Cô ta xem anh như công cụ, anh còn giả vời thánh nhân gì chứ? Anh cho rằng cô ta sẽ biết ơn anh sao? Ngu xuẩn!"

"Đó là chuyện của tôi, chẳng liên quan gì đến cô hết!"

"Được được được, coi như chúng ta đang đứng cùng chiến tuyến, tôi sẽ không nói móc anh nữa." Nam Cung Vũ Nhi bưng ly coffee lên. "Vì kịch hay sắp tới, chúc mừng trước nào."

Ngũ Liên buồn bực chạm ly với cô ta, trong lòng rối ren.

Để có được quyết định này, trong lòng anh rất rối rắm và mâu thuẫn. Chỉ có thể không ngừng tự lừa dối mình, sự lựa chọn của anh, cũng vì muốn tốt cho Uất Noãn Tâm. Bởi vì Nam Cung Nghiêu không thể mang hạnh phúc đến cho cô, chỉ có anh mới có thể thôi! Có lẽ cô sẽ bị tổn thương, nhưng sau này, cô nhất định sẽ cám ơn anh.

..................

Ăn xong bữa tối, hai người tản bộ về nhà, Nam Cung Nghiêu đứng ở dưới lầu. "Em lên đi!"

"Hôm nay, anh không ở lại sao?"

"Công ty còn hai cuộc hợp, anh chỉ bớt chút thời gian đến đây thôi. Sao nào? Luyến tiếc sao?" Anh nở nụ cười xấu xa vô cùng quyến rũ, hấp dẫn đến nỗi tâm trí của Uất Noãn Tâm bay bổng, hai má nhuốm màu đỏ. "Không có nha! Nếu anh rất bận, cũng không cần đưa em đi ăn cơm tối."

"Có bận hơn nữa, vẫn không địch lại nỗi nhớ em, nên chạy đến đây. Cũng không biết tại sao, ngay cả lúc làm việc, đều nhớ đến em."

Những lời ngọt ngào tình cảm nói ra từ miệng người đàn ông lạnh lùng này, Uất Noãn Tâm không hề có sức chống đỡ, sắp chìm trong sự dịu dàng của anh rồi.

Anh vuốt nhẹ mặt cô. "Được rồi, đi lên đi! Tối mai anh sắp lịch trống, đưa em đến một chỗ."

"Có chuyện gì quan trọng sao?" Cũng cần phải ăn nói trịnh trọng à.

"Đến lúc đó em sẽ biết!"

"Vâng..." Uất Noãn Tâm đi mà cứ quay đầu lại hoài, luyến tiếc đi lên lầu, bỗng nhiên rất mong đợi đến tối mai....



Chương 191 - Đừng bỏ rơi anh



Uất Noãn Tâm vốn không phải người thích hoạt động về đêm, ngày hôm sau khi tan ca, về nhà sớm, cứ trông điện thoại ở bên, chờ mong điện thoại của Nam Cung Nghiêu.

Cho đền mười giờ tối, điện thoại mới đổ chuông. Vẫn còn một tiếng nữa anh mới kết thúc cuộc họp, hẹn cô ngồi chờ ở dưới đại sảnh của công ty. Cô xem thời gian vẫn còn chưa đến, vì tiết kiệm tiền, nên đi xe bus, trên đường thầm đoán tối nay có sự 'kinh ngạc' gì.

Nửa đường, đột nhiên nhận được điện thoại của một người đàn ông lạ. Đối phương rất không lễ pháp hỏi. "Uất Noãn Tâm phải không?"

"Vâng! Xin hỏi anh là ai?"

"Tôi là bạn của Ngũ Liên, cậu ấy đang ở quán bar uống say mèm, cô đến đây đón cậu ấy đi!" Sau đó nói ngay địa chỉ, rồi cúp điện thoại.

Bạn của anh, quả nhiên cũng bá đạo y như anh, không hề cho cô cơ hội để từ chối.

Uất Noãn Tâm sợ anh xảy ra chuyện, đành phải xuống ở trạm kế tiếp, gọi một chiếc xa taxi. Tìm đến quán bar hạng VIP, vừa đi vào, thì thấy Ngũ Liên ngồi ở bên trong uống say như chết.

Ngồi bên cạnh anh còn có một mỹ nữ đang tiếp rượu, tìm đủ mọi cách để lấy lòng anh. Anh không những không cảm ơn, mà bảo các cô cút đi. Vừa đổ rượu vào miệng, vừa lẩm bẩm tên của cô, thấy vậy làm cô chua xót.

"Cô là Uất Noãn Tâm sao?" Người đàn ông dịu dàng như ánh bình minh ở bên cạnh anh đi đến, vẻ mặt lại bình tĩnh.

Không nghĩ đến, người Ngũ Liên yêu, đúng thực là vợ của Nam Cung Nghiêu. Cô ta mặc dù đẹp, nhưng cũng không đáng để cậu ta mê đắm như vậy. Vì vợ của người ta, mỗi ngày uống say, suýt chút nữa mất đi nửa cái mạng. Cô ta đáng sao?

"Vâng! Ngũ Liên anh ấy sao rồi?"

"Vẫn chưa chết, cứ gọi tên cô hoài, cho nên tôi mới gọi cô đến đây." Anh lạnh lùng trả lời. "Cô đưa cậu ấy về đi!"

Uất Noãn Tâm cắn môi. "Nhưng mà... tôi còn có việc."

Anh đứng lại, trong ánh mắt tản ra vẻ tàn ác. Nắm chặt tay thành đấm, trừng mắt nhìn Uất Noãn Tâm, chỉ thiếu chút muốn dùng ánh mắt trừng chết cô.

Anh không hiểu, người phụ nữ này rốt cuộc có gì tốt, làm Ngũ Liên ra nông nỗi này. Còn cô ta không có chút lo lắng nào, bảo cô ta đưa cậu ấy về, cô ta còn dám thoái thác? Cô ta có còn là người không?

Anh và Ngũ Liên lớn lên cùng nhau, là bạn bè tốt nhất, thân thiết nhất. Ngũ Liên từ bé đã là trung tâm của cả nhóm, anh trước giờ chưa từng xuất sắc như cậu ấy, luôn luôn dạn dĩ, ngông cuồng tự cao, luôn luôn là người đứng trên đỉnh của thế giới. Với phụ nữ, từ trước đến nay đều chơi chán là bỏ, trước giờ không nể nang gì.

Có nhiều lúc, anh hy vọng có một cô gái xuất hiện khiến cậu ấy yêu thật lòng, luôn quan tâm cậu ấy, để cậu ấy biết thế nào là tình yêu.

Nhưng không phải cô ta Uất Noãn Tâm!

Cô ta là vợ của người ta, còn muốn dây dưa với cậu ấy, thì cũng được đi. Nếu như hai người thực sự đối xử tốt với nhau, anh cũng sẽ hào phóng chúc phúc cậu ấy.

Nhưng người phụ nữ này không hề mang đến hạnh phúc cho cậu ấy, còn hại câu ấy đêm nào cũng uống say, lần nào cũng uống đến ngất đi. Anh không chịu được khi nhìn thấy cậu ấy tự ngược đãi mình, cho nên mới tìm cô ta đến đây.

Nhưng nhìn xem cô ta đang có thái độ gì hả?

Nếu như không phải không được đánh phụ nữ, anh đã sớm nện một đấm, đánh cho cô ta chết đi, người phụ nữ vô tình vô nghĩa!

"Cô xem cậu ấy vì cô, mới trở nên người không ra người ma không ra ma, cô còn có việc quái gì, quan trọng hơn cậu ấy sao? Cô có muốn lo hay không!" Anh lệnh cho hai người phụ nữ, mang người đi.

"Này.... chờ đã...."

Không phải nói là bạn bè sao? Làm sao có thể yên tâm giao anh cho người khác? Uất Noãn Tâm hết cách, đành phải đi qua đó. Vừa đến gần anh, liền ngửi thấy mùi rượu mồng nặc. Trên quầy bar có bay tám vỏ chai không, anh vẫn còn đổ rượu vào miệng.

"Đừng uống nữa!" Uất Noãn Tâm đè tay anh lại.

Anh say khướt qua đầu lại, đôi ngươi đục ngầu. "Sao em lại đến đây?" Nở nụ cười ngốc nghếch. "Nhất định là tôi bị ảo giác rồi, trong lòng em chỉ có Nam Cung Nghiêu, làm sao có thể quan tâm đến sống chết của tôi chứ?"

Tim rất đau, giống như bị ai đó làm nổ tung trống rộng như một cái động, chảy ra toàn là máu.

Nhìn thấy anh như vậy, Uất Noãn Tâm rất khó chịu, cô vốn không muốn tổn thương anh, nhưng trên thực tế tổn thương đã được hình thành rồi. "Đi thôi, tôi đưa anh về nhà."

"Tôi không cần.... để tôi uống đến say chết đi!" Ngũ Liên dùng sức đẩy cô ra, oán hận gào thét về phía cô. "Em đừng có giả vờ đối xữ tốt với tôi, đang thương hại tôi sao? Ngũ Liên tôi đây, không thèm! Cho dù tôi chết, cũng không thèm thói đạo đức giả của em."

Nỗi hận của anh, sự tức giận của anh, làm cho Uất Noãn Tâm không còn mặt mũi tiếp tục đợi nữa, nói xong câu "xin lỗi", quay người chạy ra khỏi quán bar, nước mắt chảy xuống.

Bụm miệng lại, vừa đi vừa khóc, đột nhiên có người lảo đảo đi đến, ôm lấy cô từ phía sau, ôm chặt vào trong lòng, giọng nói đầy mệt mỏi và cầu xin.

"Xin lỗi... đừng bỏ rơi anh...."

Anh vùi đầu vào vai cô, hít lấy hơi thở quen thuộc của cô, đau lòng muốn chết, khổ sở than thở. Anh biết cô không yêu anh, anh cũng không nên dây dưa với cô hoài, để mình lâm vào hoàn cảnh thảm thương, nhưng anh càng không thể chịu đựng được nỗi đau mất đi cô.

Trăm ngàn lần nghĩ muốn buông tay, hằng đêm chơi bơi, rượu chè, chỉ để trốn tránh cô. Nhưng sự xuất hiện của cô, khiến cho tất cả mọi phòng bị của anh đều đỗ vỡ, anh không buông được, cũng không muốn buông!

"Đừng vì tôi mà đau lòng, uống say mèm, tôi không đáng để anh như vậy.... anh phải tìm một người con gái đối xữ tốt với anh hơn, yêu anh hơn!"

"Nhưng người anh yêu là em, anh chỉ muốn em..." Người quyền quý như anh, lại như một đứa trẻ yếu ớt nức nở cầu xin, tim của Uất Noãn Tâm đau muốn chết. Nhưng không cách nào an ủi anh, chỉ có thể nói câu "xin lỗi...."

"Đừng nói câu xin lỗi, xin em...."

"Tôi đã kết hôn rồi, giữa chúng ta chỉ có thể làm bạn bè thôi!"

"Anh không quan tâm, anh một chút cũng không quan tâm!"

"Có lẽ bây giờ anh không quan tâm, nhưng sau này sẽ có, còn có người nhà của anh nữa, họ sẽ không cách nào chấp nhận một người phụ nữ đã từng kết hơn."

"Những điều này chỉ là cái cớ, nguyên nhân chính là.... em không yêu anh, đúng không?" Anh run rẩy hỏi....



Chương 192 - Chỉ được chọn một người



"Phải..." Uất Noãn Tâm ép mình phải tàn nhẫn, giải quyết đứt khoát. Mặc dù điều đó tàn nhẫn như bị dao đâm. "Tôi yêu Nam Cung Nghiêu."

"Nhưng em biết rất rõ, anh ta không thể mang đến hạnh phúc cho em... Cho dù bây giờ em không yêu anh, cũng đừng cự tuyệt anh, thử tiếp nhận anh, không được sao? Anh sẽ đối xữ tốt với em, anh thề..."

"Xin lỗi anh!"

"Ha.." Ngũ Liên tuyệt vọng nở nụ cười, mất hết tất cả dũng khí còn sót lại, nở nụ cười mỉa mai. "Xin lỗi sao? Em chỉ để lại cho tôi câu này thôi sao? Uất Noãn Tâm, em thật tàn nhẫn, tôi đã nhỏ giọng khúm núm cầu xin em như vậy, em lại tàn nhẫn như thế... em mới là kẻ máu lạnh nhất."

Anh đẩy cô ra, bước chân chơi vơi lùi về sau vài bước, đứng cũng đứng không vững, nhiều lần suýt chút té ngã, Uất Noãn Tâm vội chạy đến đỡ anh. Anh vùng vẫy, đùng đẩy, nhưng sức không đủ, bị Uất Noãn Tâm giữ chặt nhét vào trong xe taxi. Men rượu xộc lên, làm anh khó chịu dựa vào ghế xe, khó chịu mà mở to miệng hít thở.

"Anh không sao chứ?" Uất Noãn Tâm cởi bỏ cúc áo giúp anh, để dễ hít thở, căng thẳng hỏi: "Anh không sao chứ? Có cần xuống xe mua thuốc không?"

"Không cần em lo.... em đi đi...."

Điện thoại di động đổ chuông, Uất Noãn Tâm do dự mãi, vẫn tiếp điện thoại. Bên kia truyền đến tiếng chất vấn của Nam Cung Nghiêu. "Em đến chưa? Sao anh không thấy em?"

"Có thể em đến trễ chút, anh đợi thêm..."

Lời vẫn chưa nói xong, điện thoại di động bị Ngũ Liên giật lấy ném ra ngoài cửa xe.

"Anh..." Uất Noãn Tâm chán nản, nhưng nhìn thấy Ngũ Liên như vậy, lại không đành lòng trách mắng.

Dạ dày ợ chua, bên trong giống như có hàng ngàn con sâu đang quấy nhiễu. Anh quay người qua cửa xa, nôn không ngừng.

Tài xế vội đuổi hai người xuống xe, Uất Noãn Tâm đỡ Ngũ Liên đến ven đường ói một trận. Cho đến khi mọi thứ trong dạ dày đều được nôn ra hết, mới yếu ớt dựa vào cô, khó chịu muốn chết.

Cô lại đón xe, cố hết sức dìu anh về nhà. Đi vào phòng tắm lấy khăn, lau mặt cho anh. Anh vẫn thì thào tự nói, trong miệng toàn mùi rượu, hô hấp nặng nề, cả khuôn mặt đều ửng hồng, đau khổ cuộn mình lại.

Uất Noãn Tâm vội vàng đi tìm trà giải rượu, pha cho anh. Anh nhấp một ngụm nhỏ, nhíu mày quay mặt. "Ua... đắng quá..."

"Đắng cũng phải uống, uống vào sẽ đỡ nhiều lắm đó, ngoan,,," Cô vừa ép buộc vừa dỗ dành anh uống hết nửa chén, mới hơi yêu lòng.

Qua một lúc, Ngũ Liên gần như dễ chịu hơn, cũng không còn thở hổn hển như lúc nãy, đôi mắt ngà say mông lung.

Uất Noãn Tâm mệt đến mức trán đầy mồ hôi, định đi rửa mặt, lại bị anh giữ lại. "Đừng đi, đừng bỏ rơi anh, xin em..."

Cô thầm thở dài, anh phải coi trời bằng vung, tinh thần hăng hái chứ, tại sao lại vì cô mà trở nên nhếch nhác như vậy? Tim giống như bị dao cắt, đang rỉ máu. Cúi người ôm nhẹ lấy anh, chỉ muốn để anh yên tâm. "Được rồi, tôi không đi, tôi sẽ ở đây với anh... tôi không bỏ rơi anh..."

Một ánh mắt như mũi dao sắc nhọn lạnh lẽo phá vỡ bầu không khí, dừng lại trên người Uất Noãn Tâm. Bất thình lình cô ngẩng đầu lên, mới phát hiện Nam Cung Nghiêu không biết đứng ở đó bao lâu rồi.

Mặt của anh căng cứng lại, không nói lời nào, quay người bỏ đi.

Đợi đến khi cô dỗ dành Ngũ Liên xong, lúc đuổi đến, đã thấy nửa người anh chui vào trong xe, vội kéo lấy anh, nói gấp. "Anh nghe em giải thích đã!"

"Chuyện này không phải là lần đầu, em còn muốn giải thích gì nữa hả?"

"Anh ấy uống say, em chăm sóc anh ấy thôi."

"Chăm sóc đến nỗi phải ở bên giường ôm cậu ta, chăm sóc đến nỗi quên mất cuộc hẹn của chúng ta sao?" Trong lòng Nam Cung Nghiêu lửa giận bùng cháy, nghĩ đến cảnh đó, trong lòng ghen tỵ muốn chết.

"Không phải như vậy đâu...."

"Anh biết em chỉ xem cậu ta là bạn, nhưng chỉ cần có cậu ta, giữ hai chúng ta luôn luôn xảy ra chuyện. Em bị kẹp ngay giữa, trái phải đều khó xử. Vẫn không chịu thẳng thắn với cậu ta, em cho rằng như vậy sẽ tốt cho cậu ta, nhưng thực ra chỉ làm cho cậu ta tổn thương nặng hơn, đồng thời cũng làm cho quan hệ giữa hai chúng ta đi vào bế tắc. Em nhất định phải có quyết định, anh, hay là cậu ta? Em chỉ được chọn một người."

Nặng nề nhìn vào mắt cô, anh đẩy tay cô ra, bỏ đi.

Uất Noãn Tâm đứng yên tại chỗ rất lâu. Trong lòng tràn đầy mâu thuẫn, quyết định này với cô mà nói, quá đỗi khó khăn!

.........

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Ngũ Liên mở to hai mắt ra, ánh mắt vốn say mèn mông lung lúc nãy đột nhiên trở nên sáng suốt. Cô sẽ đuổi theo, là chuyện nằm trong dự đoán của anh, nhưng vẫn không kìm được sự mất mát.

Anh tiếp điện thoại, giọng của Nam Cung Vũ Nhi truyền đến.

"Anh ấy đến rồi?"

"Ừ! Đã bỏ đi rồi!"

"Xem tôi đoán thời gian chuẩn chưa, mỗi giây mỗi phút đều không lệch!" Cô ta hả hê. "Tối nay cực khổ cho anh rồi, bây giờ, đến phiên tôi lên sàn."

............

Nam Cung Nghiêu nổi giận đùng đùng quay về nhà, cả người tản ra làn khí nguy hiểm, ngay cả Hà quản gia cũng không dám đến gần.

Nam Cung Vũ Nhi thì lại nở nụ cười kỳ lạ, giả vờ không có chuyện gì chào đón anh về nhà. "Anh về rồi à, có mệt không?"

Anh buồn bực, nhưng vẫn dừng bước, vẻ mặt hơi dịu dàng. "Vẫn ổn, không mệt!"

"Bụng em hơi đói, anh dẫn em ra ngoài ăn khuya được không?"

"Công ty vẫn còn rất nhiều việc, lần sao đi!" Nói xong câu đó, anh đi thẳng về phòng, Nam Cung Vũ Nhi cũng đi theo anh vào, quan tâm hỏi: "Trông anh rất mệt, có cần em giúp anh day huyệt thái dương nha."

"Không cần đâu."

"Anh ở cô...
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
Pair of Vintage Old School Fru
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49975772
Visits Today: 49064
This Week: 477533
This Month: 1970218

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49975783
Visits Today: 49075
This Week: 477544
This Month: 1970229

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49975772
Visits Today: 49064
This Week: 477533
This Month: 1970218

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 37
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Hợp, đồng, hôn, nhân, 100, ngày, (, phần, 2, ),
Cùng Chuyên Mục
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
* Hợp đồng hôn nhân 100 ngày(phan1)
* Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
* Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
* Chạm tay vào yêu thương
Bài viết ngẫu nhiên
* [Truyện ngắn] Yêu thương là mãi mãi
* Yêu thành thật
* Truyện Teen Yêu TẠI SAO CẬU KHÔNG NÓI?
* Yêu nhau thật tâm thì đã không buông tay quá dễ
* Yêu em... nhưng đừng bắt em thay đổi
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com