Hợp đồng hôn nhân 100 ngày ( phần 2 )
Bên trong thỉnh thoảng vọng ra tiếng rên rỉ đau khổ của Trần Nhiên, tim của Uất Noãn Tâm cũng đau. Người đàn ông kia thực sự quá đê tiện quá vô trách nhiệm, nếu để cô biết là ai, cô nhất định sẽ cho anh ta hai bạt tai, sau đó đá cho anh ta một đá để anh ta tuyệt tử tuyệt tôn, dù sao anh ta cũng không cần có con mà!
Không bao lâu, Trần Nhiên vịnh tường đi ra, sắc mặt trắng bệch, dáng người mỏng manh giống như tấm giấy, không thấy được vẻ mặt phấn chấn của mọi ngày.
Bác sĩ tháo bao tay ra, hờ hững quăng cho cô ấy một bịch thuốc giảm đau. "Mỗi ngày ba lần, nằm vài ngày sẽ khỏi thôi."
Uất Noãn Tâm đỡ Trần Nhiên, rất khó chịu với thái độ hờ hững của bác sĩ. Ở đây giống như địa ngục lạnh lẽo, cả đời này cô cũng không đặt chân đến nữa.
Xin nghỉ phép hai ngày để chăm sóc Trần Nhiên, trò chuyện với cô ấy. Tâm trạng của cô ấy mới ổn định, cơ thể cũng khỏe lại nhiều. Nhưng đêm nay, cô ấy đột nhiên suy sụp bật khóc lớn. "Noãn Tâm, thực sự rất đau..... rất đau.... tôi cứ như vậy tàn nhẫn vứt bỏ đứa con của mình... đứa con đầu lòng đó...."
Uất Noãn Tâm ôm lấy cô, nhẹ giọng an ủi. "Không sao rồi, tất cả đã qua rồi.... không sao rồi...."
Trần Nhiên khóc giống như một đứa trẻ, nước mắt rưng rưng nhìn cô. "Cô không muốn biết, cha của đứa bé là ai sao? Cô.... cô cũng biết anh ấy...."
Trái tim chợt co rút lại, Uất Noãn Tâm không hiểu sao lại khó thở, không muốn nghĩ đến người kia.
Nhưng khi Trần Nhiên thốt ra cái tên, xác định được sự nghi ngờ của cô. Trong đầu giống như bị người ta ném vào một quả bom, tiếng nổ "ầm ầm", não văng khắp nơi, ngừng suy nghĩ....
............
Nửa đêm, chuông cửa nhà Ngũ Liên bị nhấn điên cuồng.
Anh đi mở cửa bằng cặp mắt buồn ngủ, lập tức bị một người xông vào dùng túi da đánh tới tấp.
"Ngũ Liên, anh cái đồ khốn nạn, khốn khiếp, anh không phải người mà!"
"Chết tiệt! Nửa đêm nửa hôm em còn quậy gì hả." Ngũ Liên một tay bắt lấy tay của Uất Noãn Tâm, dùng sức đẩy ra sau. "Em điên hả?"
Uất Noãn Tâm giận dữ, thô bạo. "Anh chết tiệt không bằng cả cầm thú!"
"Tôi chết tiệt sao không bằng cầm thú hả?"
"Tại sao anh phải chọc ghẹo Trần Nhiên chứ? Cô ấy mang thai con của anh, anh sao có thể nhẫn tâm bắt cô ấy bỏ, anh có còn là người không hả?"
"Tôi còn tưởng chuyện gì, nửa đêm nửa hôm tức giận đến vậy. " Vẻ mặt Ngũ Liên như không có chuyện gì, hỏi ngược lại. "Không bỏ thì sao đây? Không lẽ sinh nó ra? Nếu như có người mang thai con tôi, bắt phải giữ lại, con của tôi giờ cũng học cấp hai rồi."
"Anh còn mặt mũi để cười sao? Anh đê tiện vô sỉ mà!"
"Tôi vô sỉ sao? Làm ơn đi, là cô ta tự dâng mình đến cửa, tôi chẳng qua chỉ thỏa mãn ước muốn của cô ta thôi, cô ta nên cảm kích tôi mới đúng." Ngũ Liên lười nhác đi đến quầy bar, đổ một ly rượu, còn có tâm trạng thưởng thức. "Về chuyện mang thai kia, đó thực sự là chuyện ngoài ý muốn. Đêm đó tôi say rượu, quên mang đồ bảo hộ. Nhưng mà, tôi đã cho cô ta một khoản tiền rồi, đủ để cô ta dưỡng bệnh."
"Tiền thì có thể giải quyết xong chuyện sao?" Uất Noãn Tâm tức đến nỗi cả người lạnh run, tay chân cũng lạnh băng. "Anh nói đúng, tôi nhìn lầm anh rồi, anh là đồ cầm thú máu lạnh vô tình, anh vốn không đáng để tôi xem anh là bạn."
Ánh mắt của Ngũ Liên hơi thắt lại, có một sự đau lòng, nhưng vẫn giả vờ không quan tâm, càng nói càng lưu manh. "Tôi hình như chưa từng nói qua tôi đáng để làm bạn của em.... tôi chính là đồ cầm thú, giờ em mới biết sao?"
"Anh...." So với những chuyện anh đã làm, thái độ của anh càng làm cho Uất Noãn Tâm đau lòng, thất vọng. "Tại sao anh lại trở nên như vậy chứ? Ngũ Liên mà tôi quen không phải như thế này... Tại sao hả?"
"Ha, Tại sao ư? Em thực sự muốn biết sao?" Trong chốc lát nụ cười bất cần đời của anh vụt tắt, nheo hai mắt lại, như một con sói nguy hiểm, từng bước từng bước dồn cô đến chân tường. Nhìn chằm chằm cô, đôi môi mỏng như mũi nhọn, nói ra từng chữ từng câu. "Em nghe cho kĩ, tôi trở nên như vậy, tất cả đều do em."
"Tôi chết tiệt, tôi yêu em!"
Một quả bom nặng ký lại lần nữa nổ vang giữa hai người.
Uất Noãn Tâm hoảng hốt nhìn Ngũ Liên, dường như cả thế giới đều sụp đổ trong nháy mắt.
Cô bất ngờ, hoàn toàn không ngờ đến.
"Nghe rõ rồi chứ? Đây chính là đáp án em muốn nghe đó!"
Chương 189 - Cưỡng đoạt nụ hôn
"Nếu không phải đêm đó uống say, xem cô ta thành em, tôi làm sao có thể phạm sai lầm này chứ, để cho người đàn bà kia có cơ hội mang thai con tôi!"
Uất Noãn Tâm khiếp sợ đến nỗi nói năng lộn xộn, đầu óc cô loạn xì ngầu. "Điều, điều này là không thể..."
"Không thể sao? Em mảy may không phát hiện ra dù chỉ một chút, hay vẫn đang cố ý lẫn tránh? Nếu không phải vì yêu em, tôi sẽ dọn đến đối diện nhà em sao? Sẽ điên cuồng ghen tỵ với Nam Cung Nghiêu sao? Sẽ vì một phụ nữ đã có chồng làm nhiều chuyện đến vậy sao? Uất Noãn Tâm, em dùng cái đầu suy nghĩ đi, tôi đối xữ với em như thế nào hả?"
"Chẳng qua anh chỉ tìm cái cớ biện hộ cho sai lầm của mình mà thôi."
"Cái cớ sao? Tôi cần phải vì một người phụ nữ mà tìm cái cớ sao?"
"Tôi không tin, tôi một chữ cũng không tin...."
Điều này quá khùng điên mà.....
Uất Noãn Tâm gấp gáp muốn trốn tránh sự thật, nhưng Ngũ Liên lại kéo cô trở lại, hai tay vững vàng chống lên tường giam cô lại. Đôi mắt anh đỏ ngầu, vẻ mặt dữ tợn đáng sợ, từ sâu trong cổ họng phát ra âm thanh lạnh lẽo ớn lạnh. "Em không tin sao? Được thôi, tôi chứng minh cho em thấy, tôi yêu em biết nhường nào!"
Như con báo săn cúi người xuống, hôn cô, gặm cắn đôi môi của cô.
"Không cần... ua...." Uất Noãn Tâm điên cuồng chống lại, dùng hết sức vặn vẹo lắc đầu, né tránh nụ hôn của anh. Đồng thời tay chân cũng giãy dụa, đá vào hai chân của anh.
Nhưng bị Ngũ Liên ngăn lại hết, kẹp chặt hai chân cô, cô không thể nào động đậy được, hoảng sợ và tuyệt vọng mà chống cự lại.
Trong tình thế khẩn cấp, cô cắn vào đầu lưỡi của anh một cái, trong chớp mắt bên trong khoang miệng tràn ngập mùi máu tươi, máu từ chảy ra từ giữa răng môi của hai người.
Nhưng dường như Ngũ Liên không hề có cảm giác, anh không để ý đến cảm giác đau đớn đó, vẫn như vậy quấy nhiễu chiếc lưỡi dính máu của cô.
Chỉ muốn mượn nụ hôn này mang tất cả những ngày phải chịu đựng giày vò mà bộc phát ra ngoài, hung hãn làm nhục đôi môi cô, triền miên đau khổ mà mút lấy.
Cho dù như vậy, cũng không thể thỏa mãn được. Cô giống như một loại thuốc độc, sức chịu đựng một khi đã mất, đầu óc của anh giống như có một con dã thú xông vào gầm thét, chỉ có chiếm đoạt, để cô là của anh.
Uất Noãn Tâm cố gắng chống lại, vùng một cánh tay ra, tàn nhẫn tát một cái tát vào mặt Ngũ Liên, gào thét. "Anh điên rồi!"
Ngũ Liên bị đánh đến nỗi mặt nghiêng qua một bên, trên mặt dần dần hiện rõ lằn đỏ của năm dấu tay. Ngay lúc anh quay đầu lại, giống như một con sư tử đang tức giận, nhìn chằm chằm cô. Cái tát này không những không làm cho anh tỉnh ra, mà ngược lại càng bùng phát ham muốn chiếm hữu cô của anh.
Uất Noãn Tâm cảm thấy sợ hãi, muốn chạy trốn, lại bị anh đẩy ngã xuống đất, tấm lưng dán chặt xuống nền nhà lạnh băng, anh lấy cơ thể khỏe mạnh của mình đè lên, giữ hai tay của cô cố định trên đầu.
"Đúng, tôi điên rồi... tôi phát điên vì em rồi..." Anh điên cuồng cắn mút sau gáy và cổ của cô, trên đó dần hiện lên từng dấu hôn hấp dẫn đỏ thắm. Điên cuồng tấn công, nụ hôn nóng bỏng đó giống như nham thạch phun trào, đủ để thiêu đốt cả người cô.
"Không cần... xin anh không cần...." Uất Noãn Tâm khóc thét, vùng vẫy. Sợ hãi, đau lòng, giày vò trái tim cô. "Ngũ Liên... cầu xin anh dừng lại.... không cần đối xử với tôi như vậy.... xin anh...."
Trong miệng nếm được mùi vị mặn chát, Ngũ Liên mới từ từ ngừng xâm chiếm, hô hấp nặng nề. Nhìn thấy mặt của cô ở nằm ở dưới cơ thể mình toàn nước mắt, hỗn loạn cầu xin, anh làm sao có thể xuống tay chứ.
Sự sợ hãi của cô, cùng sự chống cự đáng ghét của cô đều làm cho anh thấy mình thất bại, đầu óc hỗn loạn, bỏ tay cô ra.
Tiếng gào thét vang vọng cả phòng khách. "Cút... em cút ra ngoài cho tôi...."
Uất Noãn Tâm nhếch nhác trốn về nhà, khóa trái cửa lại, dựa vào cửa từ từ ngồi bệt xuống, khóc nức nở. Cô không biết mọi chuyện tại sao lại trở nên như vậy. Từ sau khi mẹ mất, anh là người thân cô tin tưởng nhất ỷ lại nhất. Nhưng sau ngày hôm nay, bọn họ không thể quay lại như lúc trước nữa rồi.
So với sự xâm phạm của anh, điều khiến cô càng đau lòng hơn hết đó là mất đi một người thân mình thật lòng muốn nương tựa vào.
.............
Sau ngày hôm đó, hai người trở lại cuộc sống bình thường như trước, không hề chạm mặt nhau trong cuộc sống. Uất Noãn Tâm cố gắng không nghĩ đến cảnh tượng đáng sợ ngày đó, chỉ là thỉnh thoảng bị bừng tỉnh trong giấc mơ, sau đó mất ngủ cả đêm. Nước mắt vô thức rơi xuống, rất khó chịu.
Cũng may liên tục hai ba ngày nay Nam Cung Nghiêu đều đến đây, có khi dẫn cô đi ăn cơm, có khi hai người nằm ỳ trong nhà xem phim. Có anh bên cạnh, cô mới cảm thấy có chút an tâm.
Tại nhà hàng Tây. Để ý thấy Uất Noãn Tâm ngồi ngẩn người nhìn miếng thịt bò rất lâu, nhưng không hề cầm dao nĩa lên, Nam Cung Nghiêu hỏi: "Có phải không thích ăn beefsteak không? Đổi món khác nha."
"Không cần đâu, rất, rất ngon..." Uất Noãn Tâm mở nụ cười gượng gạo.
"Mấy ngày nay em sao vậy? Vẻ mặt xanh xao, lại hay ngẩn người, lòng không yên. Xảy ra chuyện gì sao?"
"Đâu có đâu!"
"Nói thật với anh đi!" Vẻ mặt của anh có hơi nghiêm túc, không thích cô lúc nào cũng mặt ủ mày chau, bụng đầy tâm sự.
"Em...." Lời vừa đến miệng, nhưng rất lâu, vẫn không mở miệng được. "Mà thôi, không có gì."
"Có liên quan đến Ngũ Liên sao?"
Tay của Uất Noãn Tâm khựng lại, ánh mắt bối rối. Điều này, đã chứng minh những gì Nam Cung Nghiêu đoán là chính xác.
"Không, không có...."
"Em không giỏi nói dối. Chỉ có chuyện liên quan đến cậu ta, em mới do dự như vậy thôi. Nói cho anh biết đi, anh không hy vọng giữa chúng ta có bí mật."
Uất Noãn Tâm chính bị chuyện này làm cho khốn đốn, đến mức khó chịu. Dưới ánh mắt tra hỏi của Nam Cung Nghiêu, đành phải chầm chậm kể lại. Đương nhiên, cô không nhắc đến chuyện bị anh ấy hôn, nếu không hôm nay nhất định sẽ xảy ra án mạng.
Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu mỉa mai. "Loại chuyện xấu xa này, cũng chỉ có cậu ta mới có thể làm được. Em tin cái cớ hoang đường của cậu ta bởi vì yêu em, mới lên giường với Trần Nhiên sao?"
"Em, em không biết nữa.... rất rối rắm...."
Ánh mắt anh đột nhiên lạnh lẽo. "Cho nên em bị cậu ta làm rung động sao?"
"Không có.... chỉ là không biết nên đối mặt với anh ấy như thế nào. Em không muốn mất đi người bạn này...."
Sự chú ý của Nam Cung Nghiêu tập trung ở ngay bốn chữ 'không muốn mất đi', vẻ mặt càng ngày càng khó coi. "Đừng nói với anh, em đang dao động!"
Chương 190 - Em thích ai?
Đối mặt với người đàn ông đột ngột trở nên nguy hiểm, Uất Noãn Tâm nơm nớp lo sợ. "Tất nhiên không có rồi!" Cô biết ngay mà, nói thật với anh là một sai lầm cực kỳ lớn. Anh quá đa nghi thích ghen tuông lại bá đạo, tâm tình còn hay nắng mưa thất thường. Một giây trước còn có thái độ 'anh trai tri kỷ' giúp cô giả tỏa lo âu, nháy mắt cái, lại biến thành ông chồng đang ghen tuông, đây không phải cô tự tìm phiền phức cho mình sao?
Nam Cung Nghiêu nổi giận. "Nếu như không có, mấy ngày này người hồn vía lên mây là ai hả?"
"Em nói rồi, em chỉ xem anh ấy là bạn thôi."
"Nhưng cậu ta lại không nghĩ như vậy!"
"Chúng ta không cần phải vướng mắc vấn đề này nữa. Em không quên, chính mình đã là người có gia đình rồi!"
"Chỉ vì điều này thôi sao?"
"Hả?"
"Nếu chỉ lo lắng về mặt đạo đức, thì nghĩ không cần thết."
"........" Chắc anh sẽ không ghen tuông nữa chứ? Mặt mặt anh đen thui như vậy, nghĩ lại câu nói thâm sâu lúc nãy của anh, Uất Noãn Tâm đột nhiên hiểu rõ anh đang ám chỉ gì. Mặt đỏ ửng, nhỏ giọng nói. "Không chỉ là như vậy, em, em cũng có người em thích rồi."
Nam Cung Nghiêu giống như một đứa trẻ ngây thơ, rõ ràng một giây trước vẫn còn không vui, nhưng vì câu nói này của cô, khóe môi lại hiện lên vẻ vui mừng. Nhưng về tổng thể mà nói, vẻ mặt vẫn còn xị xuống, lạnh lùng, cứng rắn trả lời một câu. "Ai biết em thích ai."
Hơ... Cô đã nói đến mức này rồi, cần phải nói trắng ra luôn sao? Uất Noãn Tâm hết cách, đành phải lấy hết can đảm, đỏ mặt nói úp mở. "..... Thích anh."
Ai ngờ anh được đằng chân lân đằng đầu, gian ác nói ra ba chữ. "Nghe không rõ."
"Nghe không rõ thì thôi vậy."
"Uất Noãn Tâm!"
"......" Mỗi lần anh kêu cả tên họ cô ra, cô đều cảm thấy da đầu run lên, vô cùng áp lực. Run rẩy trả lời. "Dạ...."
"Anh nói anh nghe không ro!"
Giỡn đủ chưa vậy trời? Đùa giỡn đùa tới nghiện rồi hả?
Tự biết mình chạy trời không khỏi nắng, đứt khoát nói liền mấy tiếng. "Em thích anh, em thích anh, em thích anh! Anh vừa lòng chưa?"
Nam Cung Nghiêu giống lấy được phần thưởng như mong muốn, trong lòng vô cùng vui vẻ, cố nhịn cười đến nỗi khóe môi run lên. Được lợi mà còn khoe mẻ, giả vờ ghét bỏ nói. "Gì mà nói lớn tiếng thế? Anh cũng không bị điếc!"
Uất Noãn Tâm lén liếc anh cái, trong lòng hung tợn 'cắt' một tiếng. Ở đâu ra một tổng tài gương mẫu có chút trẻ con như vậy chứ? Rõ ràng là một người suy nghĩ chưa trưởng thành, còn thích vô cớ gây sự như trẻ con mà.
'Tiếp viên hàng không' nổi tiếng, cô Không từng nói một câu. Nếu như bạn cứ cảm thấy một người đàn ông luôn chín chắn, vậy có nghĩ bạn vẫn chưa thật sự đi vào tim anh ta. Thực ra mỗi người đàn ông, đều có tính trẻ con, chẳng qua người con gái kia đã đi vào trong nội tâm của anh ta hay chưa.
Như vậy, cô có thể tự tin hiểu rằng, chính mình đã đi vào tim Nam Cung Nghiêu chưa nhỉ?
...........
Ban đêm ở Đài Bắc, đèn đuốc sáng rực rỡ, đèn xe như chuyển động, đèn neon chớp tắt.
Nam Cung Vũ Nhi đi qua đường, xa xa nhìn thấy bên cửa sổ của quán coffee có một bóng người tuyệt đẹp, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hả hê. Chờ đợi rất lâu, cá cuối cùng cũng cắn câu.
Cô ta duyên dáng yêu kiều đi về phía trước, bỏ túi sách trên bàn. "Ngũ Liên hôm nay sao lại nghĩ đến tôi vậy, thật ngạc nhiên nha."
Ngũ Liên nhìn ra ngoài cửa sổ, nhấp một ngụm coffee, trước sau vẫn quay mặt với cô ta.
Nam Cung Vũ Nhi chồm lên để nhìn bên mặt còn lại của anh, anh nghiêng mặt né tránh, nhưng vẫn bị cô ta thấy rõ năm dấu tay in rõ trên má. "Ây da! Ngũ thiếu bị đánh sao? Không cần hỏi cũng biết...
