Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
“Ừ!” Tiểu Hạ rối rít gật đầu.
“Tại sao vậy?”
“Tôi quan tâm đến cậu mà! Nguyện vọng của cậu cũng là nguyện vọng của tôi! Nói không chừng tôi có thể giúp nó thành hiện thực đó!”
“Vậy sao……….Vậy ghé tai lại đây!”
“Ừm!”
Tiểu Hạ phấn khởi vội kiễng chân, nghiêng đầu, vểnh tai lắng nghe, Nhược Phi mỉm cười, cúi đầu xuống. Môi cậu kề sát tai cô, nhẹ nhàng nói : “Nguyện vọng của tôi là…………Ngực của chị có thể biến to gấp đôi!”
“THẨM. NHƯỢC. PHI~~~~~~”
“Ha ha……….”
Dưới ánh nắng chan hòa, Nhược Phi đắc ý cười với Tiểu Hạ, nụ cười ấm áp tươi tắn vô cùng.
*****
Điểm tựa
Buổi chiều, Tiểu Hạ tức anh ách cùng Nhược Phi dương dương tự đắc ngoạn cảnh ven sông Ly Giang. Người lái thuyền chầm chậm lướt mái chèo, còn Tiểu Hạ thì thích thú ngắm non xanh nước biếc bốn xung quanh, chỉ cảm thấy mình như đang ở chốn bồng lai tiên cảnh.
Nơi đây không có nhà cao cửa rộng, không có cuộc sống tất bật như chốn thành thị, chỉ có trời xanh man mác, chim ca rộn ràng, hoa cỏ đua hương khoe sắc. Bãi bồi ven sông, người nông dân đang chậm rãi quất trâu cày, chốc chốc lại ngẩng đầu, vẫy tay, mỉm cười thân thiện với du khách, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Tiểu Hạ ngồi ở mạn thuyền nhìn nước Ly Giang mênh mông bát ngát, chỉ cảm thấy mình như đang bay trên dòng Ly Giang vậy!
“Thẩm Nhược Phi, tôi thích nơi này! Ở đây mọi phiền não đều hoàn toàn tan biến. Cảm giác thật tuyệt!” Tiểu Hạ ngó đầu nhìn xuống dòng nước trong vắt đến tận đáy rồi cảm khái nói.
“Chị vẫn dễ thỏa mãn như vậy! Nhưng mà, nếu thích thì có thể ở đây luôn cũng được mà.”
“Cậu nói linh tinh gì thế? Tôi còn phải đi làm nuôi thân chứ! Hơn nữa, mua nhà định cư có phải là chuyện dễ dàng gì đâu, tên nhóc nhà cậu chỉ biết kích động làm càn, suy nghĩ vẩn vơ là giỏi.”
“Nhưng có nhiều việc chị không thích thì vĩnh viễn không cần làm!” Nhược Phi nghiêm túc nói.
“Đúng vậy!”
Tiểu Hạ liền cười tươi, giơ tay vày vò mái tóc mềm của Nhược Phi, sau đó thở dài : “Tên nhóc nhà cậu từ nhỏ đến lớn đều thích gì là làm nấy, nhưng tôi lại ngưỡng mộ cậu mới chết chứ………không học luật lại đi học vẽ, mẹ cậu lại không lột da cậu…….Thẩm Nhược Phi, sao cậu lại có thể sống tiêu diêu tự tại như vậy chứ?”
“Vì từ nhỏ tôi đã xác định mình muốn làm gì và cần phải làm gì rồi, Phan Tiểu Hạ!”
Nhược Phi tóm lấy bàn tay ác ý đang nghịch trên đầu cậu, cảm giác ấm nóng bỗng truyền đến khiến tim Tiểu Hạ đập loạn nhịp.
Toàn thân Nhược Phi toát ra khí chất đàn ông mạnh mẽ, tuy cùng lớn với cậu nhưng lúc này Tiểu Hạ vẫn cảm thấy khá ư là thẹn thùng. Hàng mi dài dưới ánh tà dương khẽbiến vàng nhạt, cả thân hình cậu đẹp đẽ hoa lệ như thần tiên trong truyện cổ tích. Tiểu Hạ đờ đẫn ngắm cậu, tim phút chốc như ngừng đập. Lòng bàn tay cậu truyền tới cảm giác ấm áp, khiến người khác phiền muộn, cô không hiểu mình làm sao rồi và cũng quên mất việc phải rụt tay lại, cứ thế ngây ngốc chìm đắm trong gương mặt tuấn tú của cậu. Lúc này, một chiếc thuyền đánh cá bỗng lướt qua họ, khiến mặt nước dao động, tạo ra tầng tầng thủy hoa. Tiểu Hạ bừng tỉnh, vội rút tay lại, đánh trống lảng nói : “Thẩm Nhược Phi, mau xem kìa! Có người đang bắt cá kìa!”
Xa xa, bên mạn thuyền nan là mấy con chim bói cá cần mẫn hăng say đi tìm mồi. Đôi cánh đen dưới ánh tà dương hóa thành màu hoàng kim rực rỡ, chúng chao liệng trên không rồi bất thình lình sà xuống mặt nước, tạo ra những đợt sóng đánh vào mạn thuyền. Như muốn hòa vào từng đợt sóng xô, tóc của Tiểu Hạ khẽ tung bay trong gió, khóe miệng cong lên mỉm cười thích thú. Nhược Phi nhìn Tiểu Hạ đang chìm đắm trong non xanh nước biếc, chìm đắm trong ánh tà dương tuyệt đẹp, cảm thấy thế giới tĩnh lặng khi ấy chỉ thuộc về hai người mà thôi.
Phan Tiểu Hạ……..
Phan Tiểu Hạ của anh……….
Dưới ánh tịch dương, bờ môi Tiểu Hạ bóng bẩy, lấp lánh tới mê hồn. Tim của Nhược Phi đập càng lúc càng nhanh, cậu chầm chậm ghé sát mặt lại, do dự một hồi, cuối cùng giả đò mệt mỏi ngả đầu vào vai cô. Cậu ngửi mùi thơm trên tóc cô rồi nói : “Phan Tiểu Hạ, chị là đồ ngốc!”
“Sao lại mắng tôi ngốc? Cậu mới là đồ ngốc!” Tiểu Hạ nhanh nhảu đáp lại.
“Đúng vậy……..tôi là kẻ đại ngốc, còn ngốc hơn cả chị!”
Nhược Phi khẽ cười, tiếp tục dụi đầu, ngả vào vai Tiểu Hạ, Tiểu Hạ cũng không hề có ý hất cậu ra. Nhìn phong cảnh tuyệt đẹp trước mặt, lại nhìn người đàn ông bên cạnh, đột nhiên cô hi vọng thời khắc này sẽ vĩnh viễn dừng lại và cũng hi vọng mĩ cảnh này mãi mãi ghi đậm trong ký ức của mình.
Thẩm Nhược Phi………
Nhược Phi…………
Sẽ có một ngày cậu cũng giống như cái tên Nhược Phi, sẽ bay đi mất, bỏ lại tôi một mình!
Tôi hi vọng ngày đó đến muộn một chút, lâu một chút……………
Tiểu Hạ miên man nghĩ ngợi, miệng bỗng dưng đắng tới không thể mở lời………
*****
Kinh biến
Vì phải ngồi chuyến bay sáng về thành phố S nên Tiểu Hạ cảm thấy cơ thể mệt mỏi rã rời, về tới nhà là chui vào phòng ngủ mê mệt. Lúc tỉnh dậy thì trời đã chạng vạng tối, cô dụi dụi mắt, ngáp ngắn ngáp dài rồi bước ra khỏi phòng, theo thói quen tìm kiếm bóng dáng Nhược Phi, nhưng tìm mãi mà chả thấy cậu đâu!
“Tên nhóc này đi đâu rồi? Đi mà chả báo một tiếng gì cả!Thật là……..”
Không có Nhược Phi ở nhà, Tiểu Hạ thấy lòng hụt hẫng ghê nơi, từ lúc ở Quế Lâm quay về tới giờ, dường như cảm giác của cô dành cho Nhược Phi đã thay đổi——– Cụ thể thế nào thì ngay cả bản thân cô cũng không rõ, chỉ biết khi cô nhìn thấy cậu thì quả tim cứ nhảy dựng lên, đến nhịp đập cũng loạn xạ ngậu. Cô không dám nghĩ tới nguyên nhân sâu xa, chỉ cảm thấy lòng mình rối như tơ vò.
Chết thật! Sao lại nghĩ ngợi linh tinh rồi? Nếu có thời gian thì phải dành cho chuẩn bị bài giảng chứ?
Mấy ngày nữa là khai giảng, Tiểu Hạ phải chuẩn bị giáo án viết rõ tiến độ trong cả năm vừa rồi. Cô lên mạng, chốc lại lướt qua trang taobao.com, chốc lại lướt qua trang tianya.cn, làm gì cũng thấy vô vị tẻ nhạt, cứ cảm thấy lòng thiếu thiếu gì đó!
Thiếu cái gì nhỉ? Là vì không có ai cướp máy tính với cô, không có ai cằn nhằn bên tai nên bản thân cảm thấy không quen ư? Trước đây, Nhược Phi cứ ở nhà là cô lại chê cậu phiền phức, nhưng khi cậu không có bên cạnh thì cô lại cảm thấy cô đơn, thậm chí ruột gan cứ rối bời! Rốt cuộc là tại sao vậy?
“Thẩm Nhược Phi rốt cuộc đi đâu vậy nhỉ? Sao ra khỏi nhà mà không nói với mình một tiếng cơ chứ?”
Tiểu Hạ đứng dậy, uốn eo vặn lưng, bước ra phòng khách,với tay lấy một quả táo thì bất chợt nhìn thấy một nam một nữ đang ôm nhau trong vườn hoa dưới lầu. Qua dáng vóc, trang phục, chàng trai nọ trông rất giống Nhược Phi, Tiểu Hạ đứng lặng người nhìn họ, chỉ cảm thấy tim mình như ngừng đập, quả táo trong tay “lộp bộp” rơi xuống, lăn lông lốc trên sàn. Cô vội vàng chạy ra cửa sổ, cố gắng nheo mắt lại nhìn cho rõ, nhưng cự ly quá xa, ngoài dáng vóc và quần áo đương sự ra thì chẳng nhìn thấy gì cả!
Chàng thanh niên đó có phải là Thẩm Nhược Phi không? Còn cô gái đó là ai? Thẩm Nhược Phi thật sự có bạn gái rồi sao?
Có lẽ, cảm giác như có người đang theo dõi mình, chàng trai đứng trong vườn hoa vội quay đầu lại, Tiểu Hạ cuống cuồng ẩn mình sau rèm cửa sổ, nín thở! Qua được khoảng mấy phút, cô mới dám len lén thò đầu ra nhòm, nhưng dưới lầu giờ chẳng còn ai!
Thất vọng, cô đờ đẫn nhặt quả táo lên thì cửa bỗng mở, Nhược Phi bước vào!
Tiểu Hạ tỉ mẩn quan sát cậu, đo đo vóc dáng, đánh giá quần áo trang phục, chắc chắn Nhược Phi chính là chàng trai dưới lầu ban nãy xong thì không nói nổi cảm giác trong lòng!
Nhược Phi đứng cạnh bể cá cho cá ăn, bộ dạng điềm nhiên như không, Tiểu Hạ cố ra vẻ thờ ơ hỏi : “Vừa nãy đi đâu vậy?”
“Xuống lầu một lát”
“Xuống lầu làm gì?”
“Không làm gì cả!”
“Có gặp ai không?” Tiểu Hạ khéo léo dẫn dắt!
“Phan Tiểu Hạ! Chị rốt cuộc muốn biết cái gì?”
Nhược Phi dừng tay quay sang nhìn Tiểu Hạ, còn Tiểu Hạ thì nhất thời bất ngờ, không biết phải nói gì cho hợp lẽ. Cô cảm thấy khá sượng sùng, cũng biết bản thân mình không hề có lập trường gì hết, tự dưng đi can dự vào đời tư của Nhược Phi, bèn ấp úng nói : “Không……không có gì!”
“Chị nhìn lén phải không?”
“Cậu nhìn lén thì có! Cô gái đó là ai? Bạn gái cậu sao?”
“Chị đang ghen?” Sắc mặt Nhược Phi khẽ thay đổi, sau đó cậu nhìn cô cười gian.
“Xì! Ma mới đi ghen với cậu!”
“Chị thừa nhận mình ghen đi thì em sẽ nói!”
“Không nói thì thôi! Ai thèm chứ!”
Tiểu Hạ giận dỗi quay người đi vào phòng. Cô vốn tưởng Nhược Phi sẽ đến cầu xin, chủ động khai nhận, nhưng đợi mãi mà vẫn không thấy cậu đến gõ cửa, đã bực lại càng bực hơn! Cô tức tối cầm quả táo lên cắn một miếng thật to, coi nó như Nhược Phi, ăn cùng nuốt tận xong mới thấy tâm trạng hả hê lên đôi chút.
Tên nhóc Nhược Phi chết tiệt đó rốt cuộc có việc gì giấu cô chứ?
*****
Mệnh lệnh của chủ nhiệm!
Mấy ngày hôm sau, mọi hành vi của Nhược Phi đều thần thần bí bí đến đáng ngờ. Tuy cậu nói là đi tới phòng tranh, nhưng trực giác mách bảo cho Tiểu Hạ rằng, sự tình không đơn giản như vậy —– Thẩm Nhược Phi chắc chắn là đang hẹn hò bí mật với cô gái đó rồi!
Tiểu Hạ muốn biết cô gái đó là ai đến phát khùng, chỉ muốn dùng trăm phương nghìn kế bắt Nhược Phi phải khai ra chân tướng, nên thành thử tâm trí cứ để đi đâu, không hề chú tâm vào công việc.
Trong văn phòng khoa, Tiểu Hạ đang chuyên tâm phân tích thân phận cô gái đó nên khi chủ nhiệm khoa hỏi cô mấy câu, cô đều không trả lời. Cuối cùng không nhịn được nữa, chị chủ nhiệm nổi điên lên, bỗng đập bàn cái rầm : “Phan Tiểu Hạ, rốt cuộc em có nghe chị nói không thế?”
“Á? Chủ nhiệm, chị vừa nói gì vậy? Nói lại một lần nữa được không ạ……..?”
“Em đó…………Giải thi đấu bóng đá chào mừng năm học mới đến rồi, năm nay em là giáo viên phụ trách khoa Anh ngữ, chị hi vọng em có thể khiến cho lịch sử bao năm của Khoa ta trong giải đấu bóng toàn trường được bước sang chương mới!”
“Thi đá bóng! Chủ nhiệm, chị đùa à? Khoa mình cộng vào chỉ có mười mống nam sinh, cho dù không tính tới lùn bé thấp gầy, ốm yếu khỏe mạnh, tàn tật thương tích thì cũng không đủ để lập được một đội bóng, chúng ta làm sao mà thắng nổi chứ?”
“Chính vì vậy mà khoa của chúng ta luôn bị các khoa khác coi thường, bọn họ nói có thể chiếu cố cho chúng ta mượn thêm viện trợ từ bên ngoài, thật là khoa trương hết chỗ nói! Tiểu Hạ! Em sẽ không để thua phải không?”
“Á?”
Tiểu Hạ luôn cảm thấy việc mấy chục tên nam sinh mặc quần đùi tranh nhau quả bóng vốn chẳng có gì hay ho, càng không hiểu tại sao chủ nhiệm lại đề cao giải đấu bóng của bọn trẻ tới mức độ này!
Chủ nhiệm đẩy gọng kính, nghiêm khắc nói : “Không cần biết phải làm thế nào, lần này chúng ta nhất quyết phải thắng khoa Kế Toán, quyết không để Lão Vương dương dương tự đắc mãi được!”
“Chủ nhiệm, “lão Vương” có phải là Giáo sư Vương không ạ? Thầy ấy một lòng vì sự nghiệp, hình như không hề quan tâm tới mấy giải đấu này mà………..”
“Lão đó chính là loại giả thanh cao, ra vẻ văn chương che mắt thiên hạ! Hôm qua, chính lão đã cười cợt nhả, chế giễu khoa Anh Ngữ chúng ta không lập nổi một đội bóng trước mặt tất cả mọi người, hại chị biến thành trò hề cho thiên hạ! Nói tóm lại, lần này chúng ta chỉ được thắng, không được thua! Nghe rõ chưa nào?”
“Tiểu Hạ, em phải cố gắng lên!”
“Đúng thế!Mọi người đều hi vọng Tiểu Hạ có thể làm lên kì tích.”
Các đồng nghiệp khác đều “cười trên nỗi đau”, trêu chọc Tiểu Hạ, sôi nổi chơi trò “giậu đổ bìm leo”, khiến cô dở khóc dở cười!
Cô biết khoa Anh ngữ và khoa Kế Toán kể từ khi chủ nhiệm và giáo sư Vương ly hôn thì càng thêm thù chuốc oán, nhưng bọn họ lại mang cơn tức của mình trút lên giải đấu bóng, việc này làm sao cô có thể đảm đương nổi chứ?
Nên biết, muốn đội khoa Anh ngữ thắng đội khoa Kế Toán còn khó hơn cả Trung Quốc giành chức vô địch Worldcup!
“Phan Tiểu Hạ! Em có nghe không đó? Từ giờ trở đi, phải đặc huấn cho các nam sinh trong khoa! Học sinh của chúng ta không những đã giỏi trong học hành mà còn phải giỏi trong thể thao nữa, phải phát triển toàn diện cả ý chí lẫn thể chất!” Chủ nhiệm khoa hào hùng tuyên bố!
“Á? Đặc huấn? Ai là người chỉ đạo ạ?”
“Đương nhiên là em rồi!”
“Á? EM Á?” Tiểu Hạ bèn kinh ngạc hô lên.
“Trường đã nói có thể tìm viện trợ từ bên ngoài mà. Tiểu Hạ! Có thể tìm một giáo viên thể dục ở trường khác đến giúp chúng ta mà!”
Tiểu Hạ liền trầm ngâm suy nghĩ.
“Nói tóm lại, chỉ được thành công không được thất bại!” Chủ nhiêm đập bàn bế mạc cuộc họp!
“Dạ……….” Tiểu Hạ đau đầu đồng ý!
*****
Đặc huấn của Nhược Phi!
Vì bộ mặt của chủ nhiệm, vì vẻ vang của khoa Anh Ngữ, những ngày tiếp theo, Tiểu Hạ phải tất bật vì nghiệp bóng đá tới tối tăm mặt mày. Lớp cô, có mấy nam sinh cũng đã từng tham gia chơi bóng đá hồi cấp III nhưng lại toàn là “gà mờ”, không kể là mấy tên mọt sách chỉ mớinghe thấy phải chạy quần quật mấy nghìn mét trong 90 phút thi đấu thì đều xanh mét mặt mày! Cô cũng muốn đi tìm giáo viên dạy thể dục ở trường, nhưng các thầy giáo ấy đều phải chuẩn bị cho đại hội thể thao, làm gì có thời gian rảnh mà đặc huấn cho mấy mống nam sinh “trói gà không chặt” của cô! Vạn bất đắc dĩ, cô đành phải nhăn nhó “lên sân”!
“Cô ơi! Phải chạy tới khi nào nữa ạ!Bọn em mệt quá………”
“Bỏ phiếu trắng không được sao cô?’
Quần mấy vòng quanh sân vận động, mấy cậu nam sinh bắt đầu than vãn, Tiểu Hạ cũng khổ não vô cùng! Tuy mấy học sinh nam đó đã rất ngoan ngoãn phối hợp, nhưng cô ngoài việc lệnh cho mấy cậu bé chạy vòng quanh sân ra thì những động tác cơ bản để tăng cường thể lực, phối hợp gì gì đó đều hoàn toàn không biết! Cô tính toán thời gian, còn một tuần nữa là tới ngày thi đấu rồi, chỉ cảm thấy đầu ngày càng đau. Cô nhìn mấy cậu nam sinh đang thở hồng hộc, bèn mềm lòng, thở dài nói : “Được rồi! Hôm nay đến đây thôi! Hữu nghị là hàng đầu, thi đấu chỉ là thứ yếu. Không cần biết ra sao, có thể thắng là tốt rồi!”
“Sao có thể nói như vậy?”
Sau lưng bỗng nhiên truyền tới giọng nói quen thuộc. Tiểu Hạ kinh ngạc, quay đầu lại thì nhìn thấy Nhược Phi đang ngồi ở khán đài phía xa, không biết đã xem được bao lâu rồi. Cậu nhẹ nhàng nhón chân bay qua hàng rào, đáp xuống đất một cách ngoạn mục, đến mức đám nữ sinh trên sân đều hét lên phấn khích! Cậu tiến tới trước mặt Tiểu Hạ nói : “Chị huấn luyện như vậy không được! Để em giúp cho!”
“Cậu? Đừng có b...
