Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
“Thật sự cho tôi?”
“Đúng vậy!”
“Tôi biết rồi! Có phải cậu thấy tôi cứu mạng cậu nên mới lấy nó ra đểtrả ơn không? Tôi giúp người không hề mong người khác báo đáp, với lại, mẹ tôi nói cậu mới là con đẻ của bà.”
“Phan Tiểu Hạ! Bà là đồ đần à? Bà đã thấy mẹ bà bụng to lên bao giờ chưa?”
“Bụng to? Cái này hình như là hông có……”
“Tôi kém bà mấy tuổi, mẹ bà sao có thể sinh tôi ra mà bà lại không hề hay biết chứ? Bà thật là……….”
“Đúng thế thật……….Ha ha”
Tiểu Hạ liền nhớ lại ngày mình cùng cha mẹ đến xem Nhược Phi mới sinh đỏ hỏn nằm bên cạnh dì Vương Tuệ, không khỏi buồn cười vì phán đoán vô vị của mình. Nhược Phi nhìn gương mặt cười ha hả của Tiểu Hạ, đơ ra một lúc, sau đó cau có : “Phiền chết được! Rốt cuộc bà có lấy không?”
“Lấy”
*****
Bày tỏ
Tiểu Hạ không hề khách khí ôm khư khư con robot vào lòng còn Nhược Phi thì phì cười. Lần đầu tiên cô thấy thằng ranh con hàng ngày cứ lừ lừ như thần giữ của, lại cười đẹp đến vậy nên cứ ngây người ra. Chú Thẩm có diện mạo rất anh tuấn, dì Vương Tuệ lại rất xinh đẹp, con của họ khi lớn lên chắc cũng không đến nỗi nào! Có một đứa em trai như thế, xem ra cũng hay hay!
“Phan Tiểu Hạ” Nhược Phi đột nhiên giật giọng gọi.
“Làm gì?”
“Cảm ơn bà! Còn nữa…..sau này tôi sẽ không yếu đuối vậy nữa! Tôi sẽ bảo vệ bà!”
Đôi mắt của Nhược Phi lrạng ngời ý kiên định nhìn Tiểu Hạ, còn Tiểu Hạ chỉ hỉnh mũi, nắn nắn cánh tay cậu, coi thường nói : “Cậu còm nhom như vậy, bảo vệ tôi thế quái nào được? Trẻ con đừng có học nói dối nữa đi!”
“Tôi sẽ trưởng thành, tôi sẽ cao hơn, khỏe hơn bà!”
“Không thể nào! Tôi cao hơn cậu rất nhiều!”
“Tôi nhất định sẽ cao hơn, khỏe hơn!”
“Được rồi!”
Tiểu Hạ không hề để tâm tới lời thề của Nhược Phi, chỉ mải ngắm con robot trong lòng, sau đó bắt tay giàn hòa không muốn tranh luận với cậu. Tình hữu nghị của hai người được manh nha từ đó.
Chẳng bao lâu sau, cha mẹ cầm tờ xét nghiệm về, nét mặt của hai người xem ra rất khả quan. Pa pa xoa xoa đầu Tiểu Hạ rồi nói : “Cơ thể con không sao, chỉ là đói quá, hạ đường huyết mới lả đi thôi. Sau này con phải ăn uống đúng giờ, lúc nào cũng phải mang đồ ngọt theo, biết chưa?”
“Không thành vấn đề ạ!” Tiểu Hạ hớn hở đồng ý.
“Phi Phi, sao còn không cảm ơn chị Tiểu Hạ đi?” Dì Vương Tuệ kéo Nhược Phi lại : “Nếu không phải vì con thì chị Tiểu Hạ sẽ không đánh nhau với người ta đâu.”
“Cảm ơn!” Nhược Phi nghe lời mẹ nói nhưng không hề kêu Tiểu Hạ một tiếng “chị”.
“Thế mới phải chứ! Sau này hai con là bạn tốt của nhau, phải giúp đỡ lẫn nhau, biết chưa nào?”
“Dạ!”
Trong phòng bệnh, vang lên tiếng dạ ran của hai đứa trẻ, người lớn thì vui mừng mỉm cười, còn Tiểu Hạ thì cúi đầu nhìn con robot lấp lánh trong tay, cười tít mắt lại………
“Nhớ ra con robot tôi tặng chị để đâu chưa?” Nhược Phi tức giận hỏi Tiểu Hạ.
“Chắc là, có thể, đại khái là ở chỗ mẹ tôi rồi……..Yên tâm, không mất đâu mà, thật đó!”
Tiểu Hạ một mặt bảo đảm, chỉ thiếu mỗi giơ tay lên tuyên thệ “ Xin thề” mà thôi. Nhược Phi nhìn cô, rầu rầu nói : “Tôi biết chị không hề để tâm tới nó mà, bộ đồng phục cấp 3 khó coi như vậy mà chị còn không nỡ vứt đi, sao lại đem đồ tôi tặng chị quăng đi chứ?”
“Không có! Tôi hoàn toàn không hề quăng nó đi mà! Tôi nhớ ra rồi, là mẹ tôi sợ tôi làm hỏng nó nên mới tịch thu, đại khái là để trong đống đồ tôi chơi hồi nhỏ rồi! Tôi có nhiều đồ chơi như vậy, sao có thể……..nhớ rõ được chứ?”
“Hừ!” Mặt Nhược Phi vẫn khó đăm đăm.
“Thẩm Nhược Phi! Đừng có nhỏ mọn thế chứ! Này! Vẫn còn giận đấy à?”
Bước ra khỏi cửa tiệm, hai người lại đi dạo một lúc, kế đó họ tìm được một nhà hàng bán thức ăn Tây trông khá đẹp mắt rồi vào ngồi. Sắc mặt Nhược Phi vẫn hầm hầm như cũ, vì để bồi thường nên Tiểu Hạ đành “trượng nghĩa” mời cậu bữa này.
Tiểu Hạ ngồi cạnh ban công, ngắm người qua lại dưới lầu rồi đưa mắt ra xa ngắm non xanh nước biếc, chỉ cảm thấy lòng khoan khoái dễ chịu vô cùng.
Phục vụ bưng lên hai đĩa steak thơm phức cùng hai miếng cheesecake cực kỳ ngon mắt, Tiểu Hạ bèn nếm thử một miếng, quả nhiên là ngon tuyệt cú mèo, chỉ hận một nỗi không thể ăn luôn cả lưỡi nữa thôi!
Nhược Phi mỉm cười, lấy khăn giấy lau thức ăn dính trên khóe miệng cô rồi nói : “Ngon đến vậy sao?”
“Đương nhiên rồi!”
“Phẩm vị của chị vẫn kém như vậy, chỉ cần đầy bụng là đã thỏa mãn rồi!”
“Đúng vậy! Dù sao vẫn còn tốt hơn KẺ “kén cá chọn canh” nhà cậu!” Tiểu Hạ lập tức phản bác.
“Em thừa nhận mình là người cầu toàn!”
“Với con gái cũng vậy à?” Tiểu Hạ cười gian. Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 08
Tình cũ
Nhược Phi không ngờ Tiểu Hạ lại đột nhiên nhắc tới chủ đề này nên có chút sững người.
Tiểu Hạ uống một ngụm trà chanh, nghịch nghịch cái cốc trong tay rồi cười gian : “Theo tôi điều tra thì cậu lên mạng chỉ đọc tin tức chứ không hề chat chit gì cả, cho nên chắc 100% là không có bạn gái. Mẹ tôi mấy ngày trước bảo tôi mối lái cho cậu để cậu bớt cái tính lêu lổng, phóng túng đi, cậu thấy thế nào?”
“Cái gì mà thấy thế nào?”
“Cậu có muốn tôi làm mai cho không? Thích type chín chắn thì tôi sẽ giới thiệu đồng nghiệp cho, thích type trẻ trung xinh đẹp thì tôi sẽ giới thiệu học trò cho, tóm lại, cái khác thì tôi không có chứ nữ đồng bào là vô số kể! Nói xem, cậu thích type gì?”
Tiểu Hạ càng nói càng hưng phấn, tám chín phần là đã có ý đem Nhược Phi ra chào hàng rồi.
Nhược Phi liếc cô một cái, uống ngụm cà phê rồi nói : “Đàn bà quả nhiên là rỗi hơi!”
“Là tôi quan tâm tới cậu, OK? Nói thật là chúng ta quen biết nhau lâu như vậy, ngoài Chu Cầm ra, tôi không hề thấy cậu gần gũi với cô nào khác cả. Cậu có thật là đối với con gái……..”
“Phan Tiểu Hạ, chị đừng lo việc bao đồng nữa, chỗ này của tôi đã có người rồi!”
Nhược Phi chỉ ngón tay vào vị trí quả tim, nét mặt nghiêm túc dưới ánh nến lung linh càng làm tăng thêm vẻ tuấn tú khôi ngô. Tiểu Hạ bị vẻ mặt nghiêm túc của cậu dọa cho thất thần, trong lòng bỗng dưng dấy lên cảm giác chua xót. Vân vê cái cốc cô bèn nói : “Tôi biết ngay thế nào cậu cũng có bí mật rồi mà……Người đó là ai, tôi có quen không?”
“Chị nói xem?” Nhược Phi hỏi lại.
“Tôi làm sao biết được! Cậu cũng thật là! Tôi đã đem chuyện tình của mình kể hết cho cậu nghe rồi mà cậu chẳng bao giờ hé răng đề cập tới chuyện của chính mình gì cả! Chả công bằng tí nào!”
Tiểu Hạ lẩm nhẩm nói, tâm trạng rất chi là khó chịu. Nhược Phi nhìn cô hỏi : “Không vui à?”
“Cậu rốt cuộc thích ai?” Tiểu Hạ cố chấp hỏi.
“Chị thật sự muốn biết à?” Nhược Phi cười như không cười.
“Tôi…..”
Tiểu Hạ không hiểu tại sao khi Nhược Phi chăm chăm nhìn mình thì tim lại đập loạn xạ lên như vậy. Một mặt cô hi vọng Nhược Phi sẽ sớm tìm được hanh phúc thuộc về riêng mình, mặt khác, cô lại vì Nhược Phi có bí mật riêng mà không nói với mình nên vô cùng khó chịu. Đương lúc cô định gật đầu hỏi Nhược Phi thích ai thì điện thoại lại reo. Cô nhìn số lạ hiện trên màn hình, tự nhủ là ai đang gọi mình rồi ấn nút trả lời, cô “A lô” một câu nhưng đầu bên kia không thấy động tĩnh gì.
“A lô! Xin hỏi ai đấy ạ?”
Tiểu Hạ nghi cảm hỏi lại nhưng chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề từ đầu bên kia. Cô thầm rủa định tắt máy thì bỗng nghe thấy giọng đàn ông rất đỗi quen thuộc vang lên.
“Tiểu Hạ! Em đang ở đâu?”
Nghe thấy giọng nói đó, Tiểu Hạ liền cảm thấy tim mình như đóng băng lại. Cô muốn cười, cười thật to nhưng miệng lại đắng tới không mở được lời.
Đầu bên kia, Uông Dương dường như than nhẹ một tiếng : “Anh xin Cố Mẫn rất nhiều lần, cuối cùng cô ấy mới cho anh số điện thoại của em. Tiểu Hạ sao em không nói với anh rằng em luôn ở thành phố S? Sao em lại luôn trốn tránh anh? Em……hận anh, ghét anh đến vậy sao?”
Tiểu Hạ nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, không trả lời.
“Đêm nay trăng rất đẹp, khiến anh hồi tưởng lại rất nhiều hồi ức khi xưa. Anh rất nhớ em, Tiểu Hạ……..Gặp anh một lát được không? Anh đợi trước cổng nhà em, nếu em bằng lòng thì hãy xuống lầu gặp anh!”
“Uông Dương, anh đừng có cố chấp nữa, tôi không ở thành phố S, hơn nữa, tôi và anh chẳng còn liên quan gì đến nhau cho nên chẳng cần phải gặp gỡ gì hết!” Tiểu Hạ bèn nói.
“Anh sẽ đợi em!”
“Tùy anh!”
*****
Cãi vã
Tiểu Hạ ngắt luôn điện thoại, tâm trạng rối bời, chỉ cảm thấy tâm trạng vui vẻ khi nãy đã bị Uông Dương hủy sạch sành sanh. Nhược Phi chau mày hỏi : “Tên đó vẫn quấy rầy chị à?”
“Không có gì…….Đi về thôi!”
“Bây giờ á?”
“Chúng ta quay về nghỉ ngơi sau đó đi bar được không?” Tiểu Hạ cố ra vẻ hứng thú nói : “ Nghe nói ở đây có rất nhiều quán bar hoành tráng, mình cùng đi nhé?”
“Tiểu Hạ, chị nghiêm chỉnh chút coi!”
“Tôi rất nghiêm chỉnh, trước nay chưa từng nghiêm chỉnh như bây giờ” Tiểu Hạ vô biểu cảm nói.
Về đến khách sạn, cô xoa xoa cái bụng căng tròn của mình, tẩy lớp hóa trang nhẹ nhàng hồi sáng đi, sau đó mặc bộ đầm hoa lên, đeo đôi hoa tai khổng tước điệu đà, trang điểm cho thật đậm, đứng trước gương quay qua quay lại rồi hài lòng gật đầu.
Chiếc đầm trắng hoa văn cầu kỳ tinh xảo giúp tôn lên vùng da trắng hồng ở lưng và ngực cô,song khuyết điểm duy nhất là quá lộ liễu mà thôi. Tiểu Hạ soi gương, muốn kéo váy lên che bớt phần ngực, do dự một hồi, cô liền ngó bên ngoài thấy nhiều mĩ nữ còn ăn mặc mát mẻ hơn cả mình, bèn hạ quyết định cứ thế mà diện đi chơi.
Khi cô vừa bước ra khỏi phòng thì nhìn thấy Nhược Phi đang đứng ở hành lang hóng gió. Cậu đánh giá từ đầu đến chân cô, cau mày hỏi : “ Chị định vận như thế này đi sao?”
“Sao vậy? Không đẹp à?” Tiểu Hạ hỏi lại.
Cư dân mạng nói Dương Sóc ‘trai xinh gái đẹp’ rất nhiều, cô cũng muốn được phóng đãng một lần cho thỏa trí tò mò, tuy không tham vọng sẽ được gặp một chàng quá ư là tuấn tú nhưng nếu được cùng với một người đàn ông khá khẩm tán hươu tán vượn cho qua một đêm tuyệt vời thì cũng không hẳn là tệ.
Đêm nay Tiểu Hạ không muốn làm giảng viên dịu dàng e thẹn, mà muốn trở thành một cô gái “đẹp người đẹp nết” xinh tươi rung động lòng người.
“Bộ đầm này không hợp với chị đâu, mau quay vào phòng thay ra đi!” Nhược Phi nói.
“Tôi không thích!”
“Bộ đầm này chỉ hợp với ngực cỡ C – cup, không hợp với chị đâu, nghe lời em, mau đi thay đi!”
“Không đấy! Cậu làm gì được chứ?”
“Phan Tiểu Hạ!” Mặt NhượcPhi có chút sa sầm.
“Cậu thật kỳ cục! Có phải bạn trai tôi đâu mà quản tôi mặc cái gì chứ?”
Tiểu Hạ lườm Nhược Phi một cái còn mặt Nhược Phi thì thoáng nhợt nhạt. Cậu trầm ngâm một hồi rồi tự chế giễu : “Chị nói đúng, chị mặc gì vốn không hề liên can tới tôi, tôi có tư cách gì mà can dự vào chứ? Tùy chị thôi!”
“Thẩm Nhược Phi, cậu giận đấy à?”
“Không có!” Nhược Phi rõ ràng đang cố gắng kiềm nén cơn giận: “Đi thôi!”
“Tôi không đi với cậu nữa. Tôi đi một mình!”
Cuộc cãi vã này khiến Tiểu Hạ có chút khó chịu. Cô lướt qua người Nhược Phi, một mình thờ thẫn dạo phố, tâm trạng tồi tệ vô cùng.
Cho dù đi qua những sạp hàng bán đồ trang sức dân tộc hay là những quán xá thoang thoảng hương cà phê dịu ngọt cũng đều không thu hút được sự chú ý của cô. Cô cứ thơ thẩn bước trên nền gạch, không rõ mình đã đi được bao lâu và cũng không rõ mình đang ở đâu.
Uông Dương đã thành công phá tan niềm hạnh phúc mà cô đã mất công xây đắp bấy lâu nay, cô ngẩng đầu ngắm vầng trăng tròn vành vạnh trên bầu trời, hồi tưởng lại nụ hôn đầu đời đầy bất an mà vô cùng ngọt ngào dưới ánh trăng năm ấy……….
*****
Tình cờ gặp Trần Duyệt
“Phan Tiểu Hạ! Sao cậu lại ở đây?”
Tiểu Hạ bước vào một quán bar, gọi mấy chai bia, đang nhắm mắt hưởng thụ tiếng nhạc du dương thì bả vai bỗng dưng bị người ta đập cái bộp. Cô ngạc nhiên quay đầu lại thì thấy Trần Duyệt đang cầm cốc rượu cười tít mắt nhìn cô. Tiểu Hạ vô cùng kinh ngạc, mừng rơn ôm chầm lấy Trần Duyệt : “Sao cậu lại tới đây?”
“Đến thăm cậu đó. Vận mệnh sắp đặt cho chúng ta hội ngộ…..”
“Bớt giỡn đi bà! Thật sự trùng hợp vậy sao?”
“Tớ cũng không biết! Hai hôm trước tớ đột nhiên muốn đi du lịch, không ngờ lại gặp cậu ở đây, thế giới quả là nhỏ bé!”
“Cậu không phải đi làm à?”
“Nghỉ phép rồi! Tớ xin boss nghỉ phép vài hôm, nếu không cho tớ nghỉ phép, tớ sẽ từ chức luôn, lão ta kiếm đâu ra nhân viên tài giỏi như tớ thay vào chứ?”
“Cậu nghỉ phép? Người làm việc như điên như cậu lại nghỉ phép? Trần Duyệt, có phải cậu bị đả kích gì không?”
Trong trí nhớ của Tiểu Hạ, Trần Duyệt là người tham công tiếc việc, là nữ cường nhân xếp thứ 2. Cô thật không hiểu việc gì đã khiến Trần Duyệt bỗng dưng làm tháo binh trốn đến tận Dương Sóc xa xôi ngàn dặm này. Trần Duyệt xoa xoa thái dương huyệt : “Đừng hỏi nữa, cậu thật là lắm chuyện………Còn cậu sao lại đến được đây?”
“Tớ bay cùng Thẩm Nhược Phi!”
“Wa! Tiến triển nhanh thế?” Trần Duyệt mờ ám chọc Tiểu Hạ.
“Đừng nói linh tinh!”
“Tiểu Hạ, hai người có phải……….”
“Trần Duyệt! Cậu đừng có nói linh tinh, còn như thế nữa là tớ cạch chơi với cậu luôn đó!”
Tiểu Hạ tức tối lườm Trần Duyệt, Trần Duyệt mỉm cười xem nhẹ cái lườm đó, mắt thấy Tiểu Hạ định giơ móng vuốt ra cấu, cô nàng vội vàng cười hì hì xin tha mạng. Thế là hai mĩ nữ mỗi người một tâm trạng ngồi uống rượu giải sầu, uống đến lúc đầu óc mụ mị, quay cuồng không biết trời tròn đất méo ra sao.
“Xem ra mình uống nhiều quá rồi……..”
Tiểu Hạ cảm thấy đầu đau như búa bổ, nhưng tình hình của Trần Duyệt còn tệ hơn, cô nàng xiêu xiêu vẹo vẹo định lên sân khấu cướp cái mic trong tay ca sĩ đang diễn để hát một bài, Tiểu Hạ liền liều mình ôm chặt lấy cô nàng. Hận mình đã để cho Trần Duyệt uống quá chén rồi rước thêm phiền phức, cô bèn nhẹ giọng khuyên bảo : “Trần Duyệt, muộn lắm rồi, chúng ta về thôi!”
“Không uống một chầu nữa sao?”
“Nghe lời tớ!”
“Tiểu Hạ, tớ buồn lắm……….cái tên khốn đó…….”
Trần Duyệt nói đoạn, dùng hết sức ném mạnh chai r...

