↓

ượu xuống sàn rồi ôm chặt lấy Tiểu Hạ khóc rống lên. Tay chân Tiểu Hạ luống cuống đỡ cô nàng đứng thẳng dậy, cô cảm thấy xấu hổ cực độ, cô chỉ biết rằng mọi con mắt đều đổ dồn về phía mình. Cô lúng túng an ủi Trần Duyệt, định dìu cô nàng đi về nhưng người nhỏ sức yếu, đỡ thế nào cũng không lên, cuối cùng đành phải gọi điện cho Nhược Phi.

“Thẩm Nhược Phi……..”

“Phan Tiểu Hạ! Chị đang ở đâu thế? Sao lại ồn như vậy?”

“Tôi đang ở bar…….cậu có thể đến đây một lát được không……….?”

“Xảy ra chuyện gì với chị rồi à?”

“Không phải tôi………. mà là…………”

“Quán bar đó tên gì? Chị đợi tôi một lát!” Nhược Phi cắt ngang lời Tiểu Hạ.

*****

Ai mới là kẻ ngốc nhất?

Khoảng 10 phút sau, Nhược Phi quả nhiên đã nhanh chóng phi tới. Cậu bất lực nhìn Trần Duyệt như kaola vắt qua người Tiểu Hạ vừa khóc vừa gào. Không hề đắn đo, cậu chặt nhẹ vào sau gáy, khiến cho Trần Duyệt đang làm ầm lên phải im bặt luôn! Tiểu Hạ bị dọa cho tỉnh cả rượu, nói không ra câu : “Cậu, cậu, cậu làm gì cô ấy vậy? Cô ấy sao lại……..”

“Quá ồn ào, cho cô ấy yên tĩnh một lát!” Nhược Phi bình tĩnh nói.

“Thẩm Nhược Phi!”

“Yên tâm, tôi là đai đen Taekwondo mà, lực đạo tôi nắm chắc trong lòng bàn tay, cô ấy chỉ ngất một lát thôi, sáng mai tỉnh lại là ổn, cũng không thể nhớ ra được đâu!”

“Nhưng mà…….cậu như vậy cũng quá………”

“Vậy xin hỏi tôi phải làm cách nào để đem cô ấy về đây? Hay là để chị một mình xoay xỏa nhé?”

Nhược Phi bèn hỏi lại.

“Ha ha!”

Tiểu Hạ thẹn thùng cười trừ, thầm sám hối và xin lỗi bạn tốt trong lòng, nhưng cô cũng ngầm đồng ý với hành vi của Nhược Phi. Nhược Phi lườm Tiểu Hạ một cái rồi cõng Trần Duyệt lên lưng, đi về khách sạn sau đó đặt cô nàng lên giường Tiểu Hạ, cuối cùng thì thở phào nhẹ nhõm. Tiểu Hạ áy náy nhìn trán Nhược Phi đang rịn mồ hôi, vội vàng lấy khăn lau cho cậu. Nhược Phi trợn cô một cái, không mấy thiện cảm nói : “Giờ mới biết nịnh tôi hả?”

“Hihi…..”

“Nói đi! Chị uống bao nhiêu rồi?”

“Hình như là hai chai……..Yên tâm, tôi không có say……..”

“Tửu lượng của chị tôi còn không rõ sao? Đợi đó! Tôi đi rót cho chị cốc nước!”

Nhược Phi thở dài, đi vào phòng mình, lấy một chai nước khoáng rồi đi ra thì không thấy tăm hơi Tiểu Hạ đâu cả!

“Tiểu Hạ? Chiết tiệt! Lại đi đâu mất rồi?”

Nhược Phi ngẫm nghĩ một hồi rồi đi ra ban công, quả nhiên thấy Tiểu Hạ đang nằm dài trên ghế mây. Cô hít thở đều đặn, mắt nhắm lại, xem ra là ngủ mất tiêu rồi! Cậu buồn cười nhìn dáng ngủ như mèo của cô, khẽ lay : “Dậy đi! Vào phòng ngủ nào…….”

“Tránh ra! Phiền chết được…….”

“Đành phải bế chị vào phòng vậy!”

Nhược Phi dịu dàng bế cô lên, động tác dè dặt cẩn thận giống như đang ôm bảo vật độc nhất vô nhị trên thế gian.

Ngắm khuôn mặt Tiểu Hạ ngủ ngon vô cùng đáng yêu, cậu cảm thấy hô hấp cũng dần khó khăn, tay nhẹ lướt trên mặt cô, sau đó lại như phải bỏng rụt về. Lúc đó, Tiểu Hạ bỗng nhiên lật người lại, ôm chặt lấy tay cậu, mơ màng nói : “Uông Dương………”

Uông Dương? Ha……..

“Tiểu Hạ, chị nhận nhầm người rồi!”

Nhược Phi bước vào nhà vệ sinh, cúi đầu lặng lẽ nhìn bàn tay mình, sau đó thụi thật mạnh vào tường. Cảm giác đau đớn truyền khắp cơ thể, cậu nhìn mình trong gương, cười khổ, gằn ra từng từ nói lên nỗi lòng của mình : “Thẩm Nhược Phi, ngươi thật vô dụng! Ngươi còn ngu ngốc hơn cả Phan Tiểu Hạ!”

Sáng hôm sau Tiểu Hạ mới tỉnh giấc, nhưng ngẫm nghĩ mãi mà cũng không hiểu tại sao mình lại quay về phòng được. Cô chỉ nhớ tối qua thấy trong phòng bức bối nên cô mới đi ra ban công hóng gió, sau đó là ngắm sao rồi ngủ quên lúc nào không hay. Hình như trong mơ cô đã nói chuyện với ai đó, nhưng người đó là ai cơ chứ???

“Tiểu Hạ…..’

Đương lúc cô đang rối như tơ vò thì Trần Duyệt đẩy cửa, chạy vào, ôm chặt lấy cô! Tiểu Hạ chỉ cảm thấy cổ mình bị siết chặt đến tắc cả thở, cô vội vàng đẩy Trần Duyệt ra.

“Trần Duyệt! Cậu đang làm gì đấy?”

“Nhìn thấy cậu nên kích động ấy mà…….”

*****

Đạp xe!

Trần Duyệt hiện giờ không còn thương cảm, bất lực như tối qua nữa. Trông thấy cô nàng mặt mày hớn hở, tràn trề sức sống,Tiểu Hạ bèn thở phào nhẹ nhõm. Hai người tránh không nhắc tới chuyện tối qua, chỉ ríu ra ríu rít bàn luận lát nữa đi đâu mua gì, càng nói càng hưng phấn.

Cuối cùng Trần Duyệt lanh lợi đảo mắt hỏi : “Tối qua hình như nhìn thấy Thẩm Nhược Phi……….Tên nhóc đẹp mã đó đâu rồi?”

“Ya! Cậu không nói tớ quên béng đi mất! Thằng nhóc đó đâu rồi nhỉ?”

“Phan Tiểu Hạ! Cậu thật là…….”

“Gì cơ?”

“Bỏ đi! Cậu không có não không phải chuyện ngày một ngày hai……….Cậu đợi ở đây, tớ đi tìm anh bạn đẹp trai đó đã!”

Trần Duyệt nói xong liền đi ra, qua một lúc lâu mới nói nói cười cười đi vào cùng Nhược Phi. Tiểu Hạ chú ý thấy tay Nhược Phi dán băng, bèn kinh ngạc hỏi : “Thẩm Nhược Phi, tay cậu bị sao vậy?”

“Không cẩn thận bị thương thôi mà.”

“Sao lại không cẩn thận như vậy chứ? Để tôi xem nào!”

Tiểu Hạ nói đoạn liền tóm lấy tay cậu, nhưng vì vướng lớp băng nên chẳng thấy gì cả. Trần Duyệt đứng bên cạnh bông đùa khiến cho Tiểu Hạ vội vàng bỏ tay Nhược Phi ra, thẹn thùng hỏi : “Sáng sớm cậu đã đi đâu vậy?”

“Đi sắp xếp hành trình hôm nay! Sáng nay sẽ đi thăm cây đa cổ thụ mà chị em phụ nữ mấy người thích, buổi chiều đi ngoạn cảnh ven sông, sáng mai thì ngồi máy bay quay về!”

“Cũng hay! Trần Duyệt! Chúng ta cùng đi nhé?”

“Thôi! Thọc gậy bánh xe phải tội chết~~~~~~ Hai người cứ thoải mái đi chơi nhé!”

Thuyết phục thế nào Trần Duyệt cũng không đồng ý đi cùng hai người. Tiểu Hạ bất lực cuối cùng đành chiều theo ý cô nàng. Hai người định thuê xe đạp tại khách sạn để đi xem cây đa cổ thụ, nhưng chủ khách sạn cười hì hì nói với bọn họ khách sạn chỉ còn lại một chiếc xe rồi khuyên họ nên đi thuê xe ở khách sạn khác. Tiểu Hạ cảm thấy mất hứng định đi nơi khác thì Nhược Phi lại nói : “Không sao, chúng tôi lai nhau là được mà.”

“A?” Tiểu Hạ há hốc mồm.

“Haha! Thật là đôi tình nhân ân ái……….Giá thuê tôi giảm cho các bạn còn 80%, chịu không?” Ông chủ liền nói.

“Chúng tôi không phải………..”

“Cảm ơn ông chủ!” Nhược Phi bỗng cướp lời.

Ba mươi phút sau.

Nhược Phi lái xe còn Tiểu Hạ ngồi phía sau cậu, hai người cứ thế men theo con đường mòn trên núi để đi. Gió nhẹ lướt, Tiểu Hạ nhắm mắt hưởng thụ, ánh nắng ấm áp khiến cô cảm thấy bản thân như được quay lại thời cấp 3 đầy lưu luyến. Đường trên núi gập ghềnh khúc khuỷu khiến cho xe xóc lên vài đợt, Nhược Phi mất tay lái suýt nữa ngã , Tiểu Hạ kinh hoảng vội vàng ôm ghì lấy cậu. Cơ thể Nhược Phi cứng đơ lại, mất tự nhiên nói : “ Này! Chị đừng có thừa cơ ăn vụng đậu hũ của em nha!”

“Có mĩ nữ như tôi ôm eovịn cổ, cậu còn chưa vừa lòng hay sao? Thật là, quá tuyệt cho cậu rồi còn gì?”

“Chị bớt tự kiêu đi……..”

“Tôi thích! Tôi hài lòng!”

Những ruộng lúa bên đường không ngừng lùi về phía sau, Tiểu Hạ ngồi sau xe ôm eo Nhược Phi, để tóc tung bay theo gió. Tuy đi bằng ô tô nhanh hơn đạp xe nhiều nhưng cô lại vô cùng hoài niệm thời áo trắng cắp sách tới trường.

“Thẩm Nhược Phi, tôi vẫn còn nhớ hồi xưa chúng ta cùng đạp xe đi đi về về, nhưng mấy năm nay tôi hầu như không còn đụng đến xe đạp nữa! Nhìn lũ học trò mình dạy, tôi chỉ cảm thấy mình đã già mất rồi!”

“Hai tám tuổi là già rồi!”

“Đúng thế! Già hơn bọn chúng những mười tuổi…….Cậu có biết hơn nhau mười tuổi sẽ có cảm giác gì không? Tôi càng ngày càng xuống sắc còn bọn chúng lại càng ngày càng khoe sắc! Cảm giác rất chi là khó chịu!”

“Ai mà chẳng già! Chị lo lắng việc đó làm gì? Sao lại thương hoa tàn tiếc lá rụng như thế? Chị……. đến “ngày” rồi à?”

“Thẩm Nhược Phi! Tôi đang nghiêm túc nói chuyện với cậu đó! Nhưng mà cậu sẽ không bao giờ hiểu được tôi và càng không hiểu được phụ nữ sợ hãi tuổi xuân trôi nhanh quá là như thế nào! Thêm mười năm nữa là tôi đã gần bốn mươi rồi! Thân hình xuống dốc, tính khí lại cáu bẳn. Mới nghĩ thôi mà đã thấy sợ rồi!”

*****

Tình nhân!

Tiểu Hạ bỗng dưng có cảm giác khủng bố với tương lai. Cô sắp bước tới ngưỡng “đầu ba đít chơi vơi” rồi, nhưng chung thân đại sự lại chưa hề có, nhìn bạn bè đồng nghiệp lần lượt kết hôn, nói không đố kỵ, ái mộ là gạt người! Cô không phóng khoáng như Trần Duyệt, lại không có giác ngộ vốn có ở phụ nữ tuổi hai tám. Miệng thì nói tùy tiện tìm một người điều kiện tương xứng để kết hôn là được nhưng nội tâm lại kêu gào đòi hướng tới tình yêu, không chịu hôn nhân mà không có tình cảm. Vì thế mà cô cứ trượt dốc cho đến tận giờ.

“Cao không dám với, thấp không bằng lòng” là phương châm cả đời của cô, năm tháng cũng vì thế vùn vụt trôi qua trước mắt. Ngộ nhỡ chân mệnh thiên tử chỉ xuất hiện khi cô bốn mươi thì sao………

Cô đột nhiên rùng mình!

“Anh quen em, vĩnh viễn nhớ em. Năm đó em hãy còn trẻ, ai ai cũng khen em đẹp. Nay anh đặc biệt đến nói với em, so với dung mạo thuở đó, anh càng yêu khuôn mặt đã hủy dung của em hơn!” Nhược Phi đột nhiên nói.

“Gì cơ?” Tiểu Hạ nghe không rõ.

“Là “Lover” của Marguerite Duras”

Marguerite Duras : nữ văn sĩ người Pháp

“Ừm! Thảo nào nghe quen vậy! Thẩm Nhược Phi! Cậu nói xem, có người đàn ông nào như vậy không? Không yêu dung mạo chỉ yêu nội tâm của một người con gái?”

“Đàn ông là động vật yêu bằng mắt!” Nhược Phi nói.

Tiểu Hạ bèn phẫn nộ bất bình : “Tôi biết ngay mà! Đàn ông các người từ hai mươi đến chín mươi đều chỉ thích mấy em trẻ trung dung nhan xinh đẹp mĩ miều như hoa mới nở mà thôi! Nếu giờ còn duy trì chế độ “ năm thê bảy thiếp” e rằng sẽ có vô số đàn ông con trai đổ xô đến cổng trường đại học cướp “tiểu cô nương” vô tội về nhà làm vợ cũng không biết chừng!”

“Nếu thật lòng yêu chị thì cho dù chị có xấu như thế nào đi chăng nữa cũng vẫn cảm thấy chị là người con gái đẹp nhất thế gian này!” Nhược Phi nhẹ giọng nói.

“Cậu nói cái gì?”

Tiểu Hạ đang mải trù ẻo mấy tên đàn ông háo sắc căn bản không hề để ý Nhược Phi đang nói gì, cô đẩy đẩy Nhược Phi bắt cậu nói lại. Nhược Phi bèn né tránh : “Không có gì, sắp tới rồi!”

Khoảng năm mươi phút là Nhược Phi đã đạp xe tới chỗ cây đa cổ thụ tương truyền có từ nghìn năm nay. Tiểu Hạ xuống xe, ngước nhìn cây đa sum sê rậm rạp tán lá, thân to cỡ khoảng mấy người ôm mới xuể rồi thích thú nói : “To quá………Cây đa này có thật là đã nghìn tuổi rồi không?”

“Ai mà biết được! Có thể chỉ là hình thức câu khách mà thôi!”

“Cậu thật là con người khô khan!……….Ý! Bọn họ đang làm gì vậy?”

Quanh cây đa có rất nhiều du khách đang viết tâm nguyện của mình lên dải lụa màu hồng, sau đó thì thắt lên cành cây, nhắm mắt cầu nguyện cái gì đó. Tiểu Hạ hiếu kỳ nhìn, còn Nhược Phi chỉ thủng thẳng : “Chắc là cầu duyên cầu phúc gì đó thôi!”

“Vậy sao? Tôi cũng muốn!”

“Chị cũng tin nó à?” Nhược Phi tỏ vẻ khinh thường cô : “Không ngờ một giảng viên nhân dân như chị lại đi tin vào mấy trò mê tín phong kiến này đấy!”

“Liên can gì tới cậu!”

Tiểu Hạ đỏ mặt, trong lòng có chút phẫn nộ, cô ngoảnh mặt đi không thèm nhìn Nhược Phi nữa. Đương lúc Tiểu Hạ còn đang giận dỗi, Nhược Phi bèn thở dài, tiến tới chỗ người bán hàng rong, mặt vô biểu cảm cầm về một dải lụa màu hồng nói : “Cho chị!”

“Sao lại đột nhiên tốt vậy?”

“Không muốn thì thôi vậy!” Nhược Phi giả đò rút lại…….

“Đã mua về thì đừng có lãng phí mà……..” Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy - Chương 09
Cầu nguyện

Tiểu Hạ vội vàng giật lấy dải lụa hồng chạy ra một góc, chăm chú viết tâm nguyện của mình lên, sau đó thắt lên cành cây. Đương lúc cô đang thắt thắt buộc buộc thì nhìn thấy Nhược Phi cũng đang thắt một dải như mình bèn thắc mắc hỏi : “Thẩm Nhược Phi, cậu đang làm gì thế? Không phải cậu đã nói là không tin mấy trò này sao?”

“Đã đến đây thì cũng phải “nhập gia tùy tục” chứ!”

“Xì……..Ấu trĩ! Để tôi xem cậu viết gì nào!”

“Không được!”

“Tôi cho cậu xem của tôi!”

“Không được!”

“Thẩm Nhược Phi! Cậu định tạo phản hả? Tôi cứ muốn xem đấy, cậu làm gì được tôi?”

Tiểu Hạ nói đoạn động thủ định cướp dải lụa của cậu nhưng thiệt một cái là Nhược Phi cao hơn cô, cậu giơ dải lụa lên cao quá đầu, cô nhảy kiểu gì cũng với không tới. Nhược Phi nhìn điệu bộ nhảy như loi choi của cô mà buồn cười, vỗ vỗ đầu cô nói : “Đừng lãng phí sức lực nữa, chị nhảy không tới đâu!”

“Thẩm Nhược Phi chết tiệt! Tự dưng cao như thế làm gì cơ chứ?”

Lúc này Tiểu Hạ vô cùng hoài niệm thời bé thơ của Nhược Phi và mình.

Hồi đó nó chỉ cao tới eo cô, hễ nói chuyện với cô là phải ngửa cổ lên nhìn. Nhớ có lần, mắt nó nhìn chằm chằm vào quả sơn trà nhưng nhảy kiểu gì cũng không với tới, còn Tiểu Hạ chỉ cần nhún một cái là có thể nhẹ nhàng hái quả sơn trà chín mọng đó xuống, rồi trêu ngươi đút vào miệng nhắm mắt thưởng thức, thành công chọc cậu tức nổ đom đóm mắt! Nhưng vật đổi sao dời, giờ là lúc cô phải ngước lên nhìn cậu! Cảm giác này thật đáng ghét!

Nó lớn rồi, cũng có bí mật cùng ****** riêng và cũng sẽ đến lúc phải rời bỏ cô………

Đến lúc đó sẽ buồn lắm đây……….

“Không cho thì thôi! Ai thèm!”

Tiểu Hạ đột nhiên thấy thương cảm, ngoảnh mặt không thèm nhìn cậu, một mình dỗi hờn đi ra đằng khác, Nhược Phi cũng không hề đuổi theo. Cô bèn ngoái đầu lại thì nhìn thấy cậu đang nhắm mắt, chắp tay thành tâm cầu nguyện.

Ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá rậm rạp sum sê, chiếu xuống gương mặt tuấn tú và thân hình săn chắc của cậu, vẻ khôi hài bỡn cợt bỗng được thay bằng vẻ chăm chú vô cùng trang nghiêm, khiến Tiểu Hạ không nỡ phá tan bầu không khí tĩnh lặng ấy. Cô nhìn cậu, cố gắng ngẫm nghĩ, nhưng kiểu gì cũng không nhớ được tên nhóc này đã biến thành một chàng trai trưởng thành, nghiêm túc, cao lớn tới mức cô phải ngước nhìn từ lúc nào. Tuy gần như vậy nhưng cự ly của hai người càng ngày càng xa……..

Nó sớm không cần tới cô nữa rồi!

Khi Nhược Phi khấn cầu xong, quay người, tiến về phía trước thì Tiểu Hạ vẫn còn ngây ngốc đứng nhìn tán lá rậm rạp của cây đa bồ đề, lòng dâng lên nỗi thương cảm khó lý giải. Nhược Phi kỳ lạ hỏi : “Còn không đi sao? Chị không định đi ngoạn cảnh ven sông à?”

“Thẩm Nhược Phi, rốt cuộc thì cậu ước điều gì vậy?”

“Nói ra mất linh!”

“Thế à……….” Tiểu Hạ thất vọng : “Đến tôi cũng không nói được sao?”

“Phan Tiểu Hạ, chị t...
<<1 ... 7891011 ... 29>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like XtCAT -:- 404
Polaroid
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53534014
Visits Today: 126679
This Week: 1381814
This Month: 5528460

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

|dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53534019
Visits Today: 126684
This Week: 1381819
This Month: 5528465

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53534014
Visits Today: 126679
This Week: 1381814
This Month: 5528460

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

.png" alt="vote" />
tcm
100/ 100 100 bình chọn
• Copy Bài Viết• Đánh dấu | Menu đánh dấu
up Tổng số: 49
Chia sẻ :
BBCode :

Link :
Từ khóa: Tiểu, Thuyết, -, Tình, Yêu, Thì, Ra, Ấm, Áp, Như, Vậy,
Cùng Chuyên Mục
* Chênh vênh hai lăm - Nguyễn Ngọc Thạch
* [Truyện Tiểu Thuyết] Đời kỹ nữ (Hồi ức của một geisha)
* Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap
* Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
* Dế mèn phiêu lưu kí
Bài viết ngẫu nhiên
* Chuyện tình chuồn chuồn
* Truyện ngắn | 18 năm chờ đợi tình yêu
* Truyện : Hơn Cả Tình
* 2 Chiếc Nhẫn Và 3 Cánh Tay
* 1000 Con Hạc Giấy
» Ẩn Quảng Cáo «
SEO : Bạn đến từ :
Text : Truyen Voz | Truyen Tieu Thuyet | Tieu thuyet tinh yeu | Truyện Ma | Truyện Sex | Truyen teen | Truyen tieu thuyet | Tien ich | Truyen ngan | Truyen ma | Fansign online | Sms kute | Tin nhan xep hinh | Sms valentine | Sms chuc ngu ngon | Sms noel | Sms tinh yeu | sms ngay 8-3 | Sms ngay 20-10 | Sms dep | Tao logo online
sitemap.txtSEO Reports for thuviencs.xtgem.comAuto Backlink Gratis: http://i.imgur.com/y91bQ.png Free Auto Backlink Exchange Service free auto backlink, tao backlink, tao backlink chat luong cao mien phi Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google Free Auto Backlink Hiệu quả đạt TOP google DMCA.com