[Tiểu Thuyết] 1 Lít Nước Mắt - Nhật Kí Aya Kitou
“Không, mình không nhìn mặt bạn, mà cái cách bạn khóc ấy, dễ thương lắm.”
“Ôi trời, sao phũ phàng thế.”
Dễ thương ở đây có lẽ không phải khuôn mặt mình, mà là cảm giác của bạn bè về mình lúc ấy. Hai đứa bèn cười phá lên. Có bạn bè thật là vui. Mình muốn lúc nào cũng có bạn bè ở cạnh.
7 – ĐAU KHỔ
Một phụ nữ bị dị tật bẩm sinh đã sinh ra một bé gái khỏe mạnh. Từ việc thay tã lót cho đến cho em bé bú sữa, cô ấy đều làm bằng chân. Có nên vui mừng cho cô ấy không? Lòng mình chỉ thấy bất an và lo lắng.
Mắt cá chân bên phải cứ như bị cứng đờ. Mình thấy buồn quá.
Di chuyển giữa các phòng học thật là khổ sở. Phải có người dắt mình mới vượt qua được hành lang dài và nhiều bậc thang. Mình toàn bị trễ, thành thử khiến các bạn bị trễ giờ theo.
Giờ cơm trưa cũng khổ sở như vậy. Mọi người chỉ 5 phút là xong. Mình thì 5 phút chỉ nuốt được một hoặc hai miếng. Đã thế lại còn phải uống thuốc nữa. Khi cảm thấy không thể ăn xong kịp, mình liền uống vội thuốc rồi nhìn quanh, xem liệu có ai đang ngồi ăn rồi mới bắt đầu ăn tiếp. Đến nay chẳng có mấy lần mình ăn hết được cả bữa trưa. Mẹ đã nấu ăn chu đáo vậy mà mình lại để thừa, mình không đủ thời gian. Khi về nhà mình định ăn nốt thì mẹ bảo: “Để cho con Koro ăn, còn Aya ăn nhiều cơm tối là được rồi.” Phí quá đi, tính ra phần cơm mẹ làm cần cả Aya và em chó Koro cộng lại mới ăn hết.
Bạn Y với bạn S luôn ở cạnh giúp mình như hình với bóng vậy.
“Xin lỗi vì làm phiền hai bạn nhiều quá.”
“Chúng mình là bạn bè mà.”
“Bạn bè là bình đẳng.” Nhưng chẳng phải lúc nào cũng như vậy. Đặc biệt là với mình, vì nếu không nhờ các bạn cõng đi học, mình sẽ không cách nào đến được trường.
“Hãy cố gắng tự bước đi một mình.” Rốt cuộc mình đã hiểu tại sao thầy cô lại nói như vậy. Chỉ có một con đường cho mình tiếp tục mà thôi. Mình không có quyền lựa chọn. Con đường mà bạn bè sẽ đi, mình hoàn toàn chẳng thể ao ước tới. Nếu cứ mong mỏi trong lòng rằng mình có thể sánh bước trên con đường đó cùng các bạn thì con đường riêng của mình sẽ biến mất…
Mình muốn đến một nơi nào đó…
Mình muốn được đập phá, muốn gào thét như điên, muốn cười hết sức mình…
Những nơi mình muốn đến: thư viện, rạp chiếu phim, quán cà phê (mình muốn được ngồi trong góc quán và nhâm nhi một ly nước chanh). Thế nhưng , rốt cuộc Aya chẳng thể tự mình đi đến được đâu cả. Thật đau khổ, thật thảm hại, và mình bất lực về điều đó, mình chỉ biết khóc. Đồ hèn nhát! Nhưng mình chẳng có cách nào cả. Con sâu nước mắt đã bám mình suốt hai năm nay rồi, nó nhất quyết chẳng chịu buông mình ra.
Đến giờ, mỗi lần khóc mình không còn bật ra tiếng nữa, nếu khóc vừa phải thì mũi không bị đỏ ửng lên. Khóc rất mệt, mắt thì sưng húp, mũi thì bị nghẹt, lại đâm ra chán ăn nữa, chẳng có gì tốt cả.
Dạo gần đây mình có chuyện không vui với vài người. Cái gọi là quan hệ con người sao mà phức tạp quá. Vốn chẳng có gì tồi tệ xảy ra, nhưng chẳng hiểu sao mọi chuyện cứ diễn biến xấu đi. Cũng giống như căn bệnh của mình vậy. Buồn làm sao.
8 – KẾT QUẢ CHẨN ĐOÁN
Thần kinh mẫn cảm, tổn thương tuyến lệ, căng thẳng do cơ thể không thể đáp ứng các nhu cầu cá nhân, chứng sợ con trai, chứng mất tự tin…
Mình không thể nói lớn. Do cơ bụng bị suy yếu, hay do sức chứa của phổi giảm xuống, mình không biết nữa. Hành động nào cũng bị giới hạn nên mình nhiều khi chẳng hiểu chính bản thân muốn gì. Tuy vậy, mình cứ bồn chồn muốn làm gì đó, vô cùng muốn. Cứ như bị mắc kẹt trong bẫy, mình không sao thay đổi, được người xung quanh đối xử tốt mình cũng thấy đau đớn.
Lúc hết tiết học, bạn Y dắt mình tới nhà vệ sinh, vì thế mà cả hai bị trễ giờ. Kèm theo cảm giác có lỗi với bạn Y là một nỗi bức xúc sôi sục trong lòng mình. “Đáng ghét thật, thảm hại thật, đến cả chuyện đó cũng không tự làm được.”
Người tàn tật cũng có tâm hồn như người bình thường chứ.
Ví như tai không nghe được không phải là điều bất hạnh. Chỉ hơi bất tiện mà thôi.
Mình cũng muốn đạt được hạnh phúc. Nhất định phải tìm ra điều gì đó mình có thể cạnh tranh bình đẳng với những người bình thường khác. “Mày chỉ mới 16 tuổi mà Aya, còn trẻ lắm, hãy cố lên.”
Giờ sinh hoạt, cả lớp bầu lớp trưởng và phân công nhiệm vụ cho từng người Một lớp 45 người, 44 người có nhiệm vụ riêng. Thật buồn vì chỉ có mỗi mình không được phân công làm gì cả, có lẽ mình nên giúp vài việc nhỏ. Như là nhặt rác hay đóng cửa sổ. Nếu nghĩ mình làm được thì mình sẽ làm được thôi.
Mình sắp bị căn bệnh này đè bẹp mất rồi!
Không, chẳng lẽ chịu thua dễ dàng vậy sao? Thế nhưng, dù quyết tâm và cố vui vẻ đến thế nào đi nữa, khi nhìn thấy bố mẹ, những đứa em, cả thầy cô và bạn bè bước đi thoải mái, mình lại thấy thật khốn khổ.
Để có chút phấn khởi, mình đến xem đại hội marathon một mình. Nhưng rốt cuộc mình lại càng chán nản. Cảnh “chạy nhảy” dấy lên trong lòng mình nỗi u uất. Bạn bè thì cứ dần rời xa. Mình quá thấm thía sự bất lực khi có một cơ thể tật nguyền.
Giờ thể dục, mình quyết định đọc cuốn sách ưa thích. Mình muốn học hỏi càng nhiều càng tốt từ nhân vật trong cuốn sách Xin chào tiểu thư (Kusayanagi Daizou). Còn hiện giờ, mình đang đọc tập thơ Tôi 12 tuổi (Oka Masafumi), nhưng đọc vậy thôi chứ mình sẽ không tự tử đâu. (1)
Mình không thể cứ sống mà chẳng suy tư điều gì. Không thể chỉ nói: “Thế nào mà chẳng được.”
Lúc đi trên đường mình cũng phải nghĩ: đi tới đâu và bước chân vào đâu là tốt nhất, đường nào thì không đi được, lúc dọn dẹp mình cũng cân nhắc, làm thế nào thì tiện lợi và hiệu quả hơn cả…
Mình đã bắt đầu thấy khó chịu và tội nghiệp chính bản thân. Nhưng mặt khác, dù sao cũng có những điều tốt đẹp xảy đến! Không được suy nghĩ như vậy nữa!
Thân thể mình dần trở nên cứng đờ. Không rõ là do trời lạnh hay do tiến triển của căn bệnh, nhưng ngay cả khi níu được vào đâu đó, mình cũng không tài nào giữ chắc được, còn bị té nhào xuống đất. Giờ đây chỉ mỗi việc bước đi trên đường thôi cũng nguy hiểm đối với mình. Thế là mẹ phải đưa mình đi học. Trên đường đi làm, mẹ dừng tạm vài phút dẫn mình vào trường. Để đi được đến tủ cất giày, mình cũng phải vịn vào vai mẹ. Trong khi mình thay giày vải vào chân (các bạn khác đều mang dép lê), mẹ xách cặp chạy lên phòng học ở tầng hai, mang theo cả hộp cơm cho mình. Còn mình không mang gì, bám chắc lấy tay vịn cầu thang, từ từ đi lên phòng học.
Tan học, mình chờ mẹ ở cửa hàng bánh kẹo đối diện trường đến khoảng 6 giờ. Bà bác ở cửa hàng bảo mình: “Cháu cứ vào căn phòng trải chiếu bên trong đi, làm bài tập hay đọc sách gì đó trong lúc chờ mẹ.”
Mình thấy hơi ngại vì những bạn bè về trễ do phải tham gia hoạt động câu lạc bộ thường hay ghé vào cửa hàng này, nhưng chẳng còn cách nào khác, đành phải chịu thôi.
Hôm nay khi di chuyển trong phòng học mình lại bị ngã, bị xước một đường trên thái dương bên phải. Bạn S đỡ mình dậy. Mình còn chưa kịp nói cảm ơn thì nước mắt đã chảy ròng ròng.
9 – HAI GIỜ ĐỒNG HỒ TRỐNG RỖNG
(ngồi đợi trong cửa hàng bánh kẹo)
Đó là hai giờ đồng hồ khủng khiếp, cứ phải nhìn hết người này đến người kia ghé qua cửa hàng và nghe những câu chuyện lan man. Ôi, thật là phí phạm thời gian.
Đi học bằng xe buýt tuy vất vả nhưng mình lại có cảm giác được tiếp xúc trực tiếp với con người nhiều hơn. Dù là ở đây mình cũng cảm nhận được thời tiết, trái cây trong cửa tiệm hay những cây dương trên phố, nhưng…
[Dáng đi của mình nhìn từ phía sau">
Khi bước đi trên phố (toàn là bạn bè dắt đi)… mình cảm nhận được những ánh nhìn. Mình cố lờ đi, ngượng ngùng ước tiếp. Mình loáng thoáng nghe thấy những lời bàn tán xì xầm về dáng đi của mình từ phía sau.
“Thật tội nghiệp, cô bé đó, bị tàn tật à?”
10 – MÌNH KHÔNG MUỐN LỚN LÊN
Thấy mình khóc mãi không thôi, mẹ liền tuôn ra những lời mắng mỏ: “Chỉ con nít mới khóc khi không được như ý muốn mà thôi. Con chẳng giống học sinh cấp III chút nào!” Mình càng thấy tủi thân, lại khóc rống lên (như một con cừu non lạc trong rừng vậy).
Gửi Emi (em họ mình)!
Emi ơi! Tại sao chị Aya lại mít ướt đến thế này? Tại sao chị không thể cười vô tư được như hồi xưa? Chị muốn trở lại quá khứ!
Chị ước có cỗ máy thời gian, chị sẽ ngồi lên đó quay về quá khứ. Chị muốn được thấy mình có thể chạy nhảy, dạo chơi, tung tăng khắp nơi, muốn được nhìn lại khoảng thời gian chúng ta vui đùa cùng nhau. Nhưng rồii, chị vẫn sẽ phải quay về thực tại….
Lẽ nào không trở về với thực tại không được sao?
Chị không muốn lớn lên! Thời gian ơi hãy dừng lại! nước mắt ơi đừng rơi nữa!
Tuyến nước mắt của chị dường như sắp hỏng mất rồi.
Đã 9 giờ tối. Dẫu có đập vỡ toàn bộ đồng hồ trên thế giới, thời gian vẫn sẽ trôi. Chừng nào chị còn sống, thời gian sẽ không dừng lại. Đành phải bỏ cuộc thôi, vì chẳng còn cách nào khác.
Mình rất thích đi dạo ngoài phố. Hồi học lớp Bảy, mình từng đi bộ những năm cây số từ trung tâm nghe nhìn về nhà. Lúc thong dong trên phố mình nhặt hết hoa rơi rồi lại ngước nhìn bầu trời xanh… một chút cảm giác đau thương cũng không có. So với đi bằng xe đạp, xe hơi, mình thích dạo bộ hơn cả. Ôi, giá bây giờ có thể đi dạo…
Có một bạn kể với mình rằng, khi ở một mình bạn ấy cảm thấy chẳng khác gì một đứa trẻ hư. Một bạn khác thì tâm sự, khi ở một mình cũng là lúc bạn ấy được là chính mình nhất. Còn mình, khi ở một mình thì… Không, mình không thích chỉ có một mình, một mình thì đáng sợ lắm…
Lẽ sống của mình rốt cuộc là gì đây? Lúc nào mình cũng được những người xung quanh giúp đỡ nhưng dù chỉ là một lần mình cũng không thể làm được gì cho người khác. Với mình, việc học chính là điều quan trọng nhất, ngoài điều đó ra mình không thể nào tìm được gì khác nữa.
Đoạn hành lang dài có ba mét mà mình chẳng lết qua nổi.
Liệu con người có thể chỉ sống bằng tâm hồn? Sao lại không thể di chuyển chỉ bằng phần thân thể bên trên?
Mình muốn được như không khí. Có những người mà sự tồn tại của họ giống như không khí, êm dịu, nhẹ nhàng, chỉ khi họ mất đi người ta mới nhận ra họ quan trọng nhường nào. Mình muốn trở thành một sự tồn tại như thế.
Cả lớp chia lại chỗ ngồi, giờ thì mình ngồi ngay trên bàn đầu.
Phải chọn lối nào dẫn đến ghế của mình nhanh nhất, để phòng khi trễ học mình không phải quờ quạng loanh quanh tìm chỗ nữa. Mình cũng phải chú ý nhiều đến tình trạng sức khỏe, nếu không thì sẽ bị ngáp, nghẹt mũi, người sẽ cảm thấy khó chịu.
Mình được ăn khoai lang nướng. Ngon quá!
Mới hai giờ rưỡi trưa mà mặt trời cứ như sắp khuất bóng. Lâu rồi mình không để ý, hoa anh đào trên núi Inari hầu như đã rụng hết. Nói mới nhớ, giờ này những tán cây ngân hạnh ở trường chắc đang bắt đầu chuyển màu. Mình một tay vịn vai bạn, tay kia dựa tường men theo hành lang, vừa ngước lên nhìn thì đã bị té ngã.
Hôm nay trên lớp có buổi dự giờ của phụ huynh. May là bố mẹ mình không đến. Mình không thích mấy bà mẹ của các bạn cùng lớp. Họ nhìn mình từ trên xuống dưới bằng ánh mắt phan biệt như muốn thốt lên: “Có một con bé tàn tật ở đây à!” Mình thấy tủi thân lắm, nước mắt cứ chực trào ra.
Liệu có ai lại mong một cơ thể tật nguyền như thế này cơ chứ? Suốt bữa tối, mình cứ ngồi nghĩ mãi về chuyện lúc dự giờ, không kìm được mình liền bật khóc. Mình biết là không nên thế, bởi nước mắt thì chẳng giải quyết được gì cả. Mẹ ơi, con xin lỗi!
Ngày họp phụ huynh, thầy giáo trao đổi riêng với mẹ con mình. Thầy bảo nếu mình cố gắng hơn ở môn toán thì có thể đứng đầu lớp. Mình phải gắng lên chư, cố lên Aya!
Giờ đã là 11 giờ đêm. Nhìn từ cửa sổ hướng Đông, mình có thể thấy một nửa vầng trăng, hình như ông trăng đang cười với mình qua ô cửa kính. Nếu tắt hết đèn đi liệu mình có thể cầu nguyện được không nhỉ?
Dù thế nào, mình không thể không cảm thấy tủi thẹn trước những bạn bè khỏe mạnh cùng trang lứa. Đó là nỗi đau lớn. Nhưng mà, nhìn lại thì thấy, cảm giác tủi thẹn này hóa ra chính là động lực cho mình nỗ lực học tập.
Mình yêu ngôi trường Hagashi, yêu thầy cô, yêu bạn S, bạn Y, bạn M, mình yêu tất cả mọi người. Mình cũng rất quý anh khóa trên đã cho mình sô cô la khi chờ mẹ ở cửa hàng bánh kẹo.
11 – QUYẾT ĐỊNH CỦA MÌNH
Mẹ đến trường khuyết tật ở Okazaki. Sau đó mẹ kể mình nghe về nơi đó. Không hiểu vì lý do gì mà mình bật khóc. Trong khi em gái cả tuần nay miệt mài ôn thi thì mình lại chẳng phải làm gì. Việc chuyển đến trường khuyết tật khiến tâm trí mình rối bời. Thực sự mà nói, việc mình tiếp tục theo học trường Hagashi cho đủ ba năm cấp III quả là không thể. Nhưng con trường khuyết tật đối với mình lại là một thế giới quá xa lạ. Khi tiến vào thế giới mới, Colombus và thủy thủ đoàn có lẽ đã mang trong lòng bốn niềm hy vọng và sáu nỗi sợ hãi.
[Hy vọng">
Thứ nhất, có thể cảm nhận trước tương lai của mình.
Thứ hai, có thể bắt đầu sống tự lập.
Thứ ba, hệ thống và các trang thiết bị vật chất tại trường đều có vẻ rất tốt.
Thứ tư, có thể quen biết với những bạn tàn tật đồng trang lứa.
[Nỗi sợ hãi">
Thứ nhất, càng ngày mình càng bớt giống người bình thường.
Thứ hai, việc sống chung có thoải mái không (sống ở ký túc xá)?
Thứ ba, phải chia tay với bạn bè ở trường cũ.
Thứ tư, thái độ của người xung quanh (vì mình theo học trường khuyết tật)
Thứ năm, bọn con trai.
Thứ sáu, xáo trộn trong gia đình.
Nếu mình chuyển sang trường khuyết tật và sống ở ký túc xá, liệu em gái út của mình còn nhớ đến người chị Aya của nó hay không? Cả em trai mình nữa, không biết là nó có dành chút thời gian nghĩ đến mình hay không? (Nghe cứ như mình sắp đi tự tử ấy.)
Bạn S nhà rất xa trường cho nên năm lớp Mười đã phải chuyển đến ở ký túc xá. Lý do để bạn ấy ở một mình tuy khác với mình, nhưng giờ mình đã có thể hiểu được sự cô đơn của bạn ấy.
Một chú ruồi lớn bay đến đập vào cửa sổ. Thông thường là nên giết nó, nhưng khi nghĩ đến chuyện sang mùa hạ nó sẽ sinh ra rất nhiều ruồi con, mình cảm nhận được “sinh mạng” quan trọng đến nhường nào, mình không nỡ giết nó.
Qua ô cửa sổ, mình nhìn chăm chú về phía ngôi trường mới. Lòng mình hân hoan háo hức không kém gì lần đầu được thấy trường cấp III Higashi. Ngước nhìn lên bầu trời, mình thấy vầng trăng sáng đang bắt đầu ló dạng.
“Chẳng ai muốn bị bệnh cả. Nhưng dù cơ thể con trở thành tàn tật, vẫn còn rất nhiều việc con có thể làm. Giả sử con là người không có khả năng suy nghĩ và nhận biết, thì khi bị ốm làm sao con có thể cảm nhận được sự ân cần và ấm áp từ mọi người xung quanh.” Đó l...
